Truyện kiếm hiệp
 

Đồ ngốc! tôi là chồng của em! (chương 41)

Lượt xem chương này: 2119

Chương 41: Hẹn hò

-Đằng Dạ! Anh muốn chết hả?_Thực ra Giai Băng muốn nói câu gì đó dễ nghe hơn như mấy cô nàng ở lớp hay nói với bạn trai, nhưng không hiểu sao khi muốn xuất khẩu thành lời thì nó lại bật ra một câu chống đối đầy lưu manh như thế. Có lẽ, cô không quen nói ngon nói ngọt cho lắm, đúng hơn là ghét. Cơ mà, lúc này, lại chỉ vì Đằng Dạ mà suy nghĩ đến nó, thì xem ra, tình cảm của cô không phải loại hời hợt rồi. Nhận ra điều này khiến cô không khỏi phiền toái thở dài nhẹ.

-Em muốn mưu toan giết chồng, trở thành goá phụ sao?_Ngược lại, Đằng Dạ không tức giận mà tỉ tê rót thanh âm mát lạnh cùng làn hơi thở nóng bỏng đối lập vào tai Giai Băng, khoé môi như vô lực cong nhẹ không thành tiếng, đủ để diễn tả tâm tình của một con người.

Lòng Giai Băng như mặt đất khô cằn có mạch nước rỉ thấm, từ tĩnh lặng đến bàng hoàng, và sau cùng là hạnh phúc, trái tim co thắt từng nhịp hỗn độn. Lớp da trắng mịn của cô nhờ sự ảnh hưởng của ‘áp cao nhiệt đới’ nơi anh mà nóng bừng cả lên, rát bỏng như có lửa.

Biết Giai Băng không thể thoát khỏi mĩ nam kế, Đằng Dạ càng đắc ý, nụ cười thêm thâm sâu khó lường. Anh quyết định ra đòn tử.

-Cũng được thôi, tôi can tâm tình nguyện chết dưới tay em, nhưng…_Nói đến đấy, Đằng Dạ tựa hồ muốn nói thêm gì đó thì chợt dừng lại, im lặng.

Nhiệt độ xung quanh bỗng dưng lạnh đến thấu xương, như muốn phủ lên mọi thứ một lớp băng tinh nguyên. Toàn thân Giai Băng ý thức rùng mình một cái, tò mò trào dưng, thôi thúc cô quay đầu ra sau xem xét sắc mặt của Đằng Dạ. Cô muốn xác định luồng khí chết người này có phải từ anh mà ra hay không.

Tuy nhiên, thứ Giai Băng có thể dung nạp vào tầm mắt chỉ là mộ khuôn môi mỏng bạc phách đang mím chặt, thi thoảng co giật rất nhỏ.

Âm thầm phán đoán, Giai Băng cắn môi, toan nói điều gì đó dễ nghe phá vỡ bầu không khí quái dị thì cánh tay đang siết chặt của Đằng Dạ thình lình buông lỏng. Anh đặt hai tay lên vai cô, hướng cô quay về phía anh. Đôi mắt giờ đây đã đen sâu lại càng thăm thẳm, tựa như hố vực không đáy. Nhưng, lạ thay, nó không còn lạnh băng ép tim người như trước, cũng không phảng phất bất kì dấu vết của cái nhìn tàn nhẫn khinh thường, thật sâu bên trong, nó mang chút thê lương khốn cùng.

Giai Băng nhìn Đằng Dạ, chờ đợi điều anh sắp sửa nói.

Đằng Dạ cũng khoá chặt sự trông chờ của Giai Băng, âm thầm suy nghĩ những điều gì đó chỉ riêng mình anh chất chứa. Rồi, anh thở dài, một cái thở dài tựa xa ngàn dặm, khoé môi anh câu lên nụ cười dịu dàng yếu ớt. Nó làm Giai Băng say…

-Tôi làm em sợ sao?

“Đây là điều anh muốn nói?” Vào lúc cần sắc bén và tinh nhạy, Giai Băng sẽ vận dụng hoàn hảo. Ở hoàn cảnh này cũng vậy, cô không mở miệng đáp trả, chỉ mang theo hồ nghi quan sát anh.

Vẫn như cũ chờ đợi.

-Chờ tôi…_Khi ý cười khổ trên môi thêm đậm nét, Đằng Dạ cúi đầu, hai tay từ vai Giai Băng đi lên, bao trọn lấy gương mặt nhỏ nhắn của cô, ngón trỏ to béo tham lam vuốt vùng da mềm mịn.

Anh nói, lời nói yếu ớt nhưng kiên định, như thể là một lời cầu xin tha thiết, cũng tựa hồ một lời hứa hẹn khắc vào đá, và hơn thế, có thể lắm, là một lời tiên đoán thật giả nào đó…

Số phận…liệu có vì người mà xảy ra…hay vì ý muốn đùa giỡn một đời người mà đến?

-Hôm nay tôi sẽ đến trường lấy bảng điểm cho em, em cứ ở nhà đi!_Lướt mắt nhìn đồng hồ một chút, Đằng Dạ cẩn thận dặn dò rồi lưu luyễn rời khỏi người Giai Băng, trước khi anh quay lưng, nụ cười chưa hề tắt. Có lẽ anh không bao giờ sợ sái miệng vì điều đó, nhưng, Giai Băng lại rất đau lòng…Cô là điển hình của việc cười giả tạo, cũng là con chuộc bạch trải qua chuỗi thời gian huấn luyện để giả tạo trước mặt người khác. Điều cô mong muốn duy nhất…nụ cười của anh, không phải là nụ cười giả tạo…

-!!-!!-Stupid!-!!-!!-
Tại một căn phòng xa hoa trong những căn phòng xa hoa nằm chót vó trên toàn nhà lớn dưới quyền sở hữu của Hạ gia, vẻ trang nhã bên trong đột nhiên bị khuấy động.

Một vị khách không mời với mái tóc màu hạt dẻ xoăn nếp thành từng lọm dài, mặc bộ cánh tinh khiết màu hồng phấn tạo nên vẻ đẹp yêu kiều mong manh khiến người ta muốn liều mình bảo vệ, hung hăng đá rầm cánh cửa gỗ chưa khóa chặt, xong thẳng vào phòng phó tổng giám đốc.

Cô ta quét mắt một lượt như đang tìm kiếm gì đó rồi dán ánh nhìn lên khuôn mặt tuấn lãng tao nhã đầy nét cười của chàng trai trẻ, hơi khựng người một chút mới ngập ngừng hắng giọng quở trách.

-Lãnh Kiên, anh muốn thế nào?

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Đồ ngốc! tôi là chồng của em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !