Truyện kiếm hiệp
 

Đồ ngốc! tôi là chồng của em! (chương 41.2)

Lượt xem chương này: 1800

-Cái đó ta biết!_Làm ra vẻ rất nhẫn nại lắng nghe hồi báo, Lãnh Kiên nhàm chán gật đầu, đôi mắt đen khó lường hiện lên tinh quang bất nhẫn.

-Vâng…còn nữa, 29 mật thám của chúng ta nằm vùng ở Đằng gia đã bỏ mạng, chỉ còn 1 người duy nhất sống sót cho biết 2 thiếu gia Đằng gia đã tìm hiểu được thân phận của ngài cũng như tung tích của bang tộc chúng ta.

-Ừ!_Khoé môi Lãnh Kiên nhếch lên càng đậm, không hề mang vẻ phong nhã ôn nhuận thường lệ, thay vào đó là sự ngoan tuyệt của những kẻ tâm cơ khôn lường. Cứ như thể, việc bại lộ thất trách này hoàn toàn nằm trong dự liệu của anh, hoặc có khi, nó đích thị là một mưu lược anh vạch ra từ trước_Người ở chính phủ thì sao?

-À! Ông ta nói, chính phủ sắp tiến hành hợp tác với Đằng gia

-Hợp tác? Chính phủ và Đằng gia?_Khuôn mặt đậm nét cười của Lãnh Kiên thoáng chốc thâm trầm, đôi đồng tử bén nhọn khẽ động, mi mắt hạ thấp, bộ dáng rành rành là đang ngẫm ngợi. Im lặng một lát, Lãnh Kiên chậm rãi lên tiếng tựa như đang nói với chính mình_Gia tộc luôn đứng ở vị trí thăng bằng chính tà không màng, gia tộc luôn được chính phủ và phái đảng thế giới ngầm ca tụng, âm thầm lôi kéc nịnh nọt cuối cùng cũng lại chịu hợp tác với chính phủ sao? Muốn cải tà quy chính hay muốn lấy chính phủ làm hậu thuẫn?

-Bang chủ, nghe nói chuyện này rất được Đằng gia chú trọng!_Thuộc hạ bên cạnh Lãnh Kiên thận trọng nói_Ngay cả chính phủ cũng không thông báo với đám kí giả, chắc hẳn rất quan trọng.

-Hạ Nhất! Bọn họ hợp tác về chuyện gì?_Cân nhắc lời nói kia một chút, Lãnh Kiên lấy lại bản mặt thanh thuần hoà nhã cũ, thành công giương nụ cười ấm áp

-Chuyện này…_Mặt lạnh Hạ Nhất thoáng nét bối rối, tâm khảng run rẩy, không nhịn được đổ mồ hôi lạnh, đầu cúi ngày càng thấp như đang tránh né ánh nhìn gươm đao đối diện.

Thấy bản mặt chết nhát của Hạ Nhất, Lãnh Kiên nhướn máy không hài lòng rồi nhanh chóng hạ xuống, nụ cười trái tâm tình vẫn duy trì trên môi đến mức quỷ dị.

-Tiếp tục tìm hiểu cho ta, không chừng điều nàysẽ rất có lợi_Phiền toái nhu nhu mi tâm, Lãnh Kiên phân phó, ánh mắt thoáng hiện nét xa xăm.

Hạ Nhất đi rồi, Lãnh Kiên cũng thu lại nét cười, âm ngao trầm mặc một chút rồi đứng dậy, lấy áo khoác tròng vào người rời đi.

Hôm nay, anh còn có hẹn với Giai Băng.

-Lãnh Kiên, có chuyện gì?_Sau khi an vị vào chiếc ghế tựa quanh chiếc bàn đặt cạnh cửa sổ nhà hàng, Giai Băng dù cảm thấy mệt mỏi vì cơn nhức đầu chưa tan vẫn nở nụ cười diễm lệ như hoa nhìn Lãnh Kiên-người anh trai lâu ngày không gặp phía đối diện, trong lòng dấy lên chút ấm áp và xót xa_Lãnh Kiên, anh gầy quá rồi!

-Em cũng không béo lên được bao nhiêu!_Cũng cong môi cười ấm áp, Lãnh Kiên quét mắt đánh giá Giai Băng 1 lượt, khi thấy sắc mặt tái nhợt kia, lòng chùng xuống, nụ cười cũng tắt ngóm_Em bị ốm?

-Có chút! Nhưng không đáng kể_Giai Băng nhún vai bất đắc dĩ.

-Có phải…nhớ anh quá không?_Giai Băng còn biết lấp liếm thì chắc cũng ổn, Lãnh Kiên không nổi xung nữa, cười trào phúng.

-À!_Nhắc đến đây, Giai Băng có chút giật mình, đáy mắt ngập tràn sự bối rối. Dẫu đã chuẩn bị tinh thần trước, nhưng cô vẫn không thể giữ mình bình tĩnh như thường, sự áy náy trong tâm khảng làm cô thực sự khó chịu.

-không sao…chúng ta sẽ lại được ở bên cạnh nhau ngày thôi_Sự bối rối trong mắt Giai Băng, Lãnh Kiên nhận ra được, nhưng anh lại không định nghĩa nó là bối rối, anh cho đó là sự ngượng ngùng của 1 cô gái khi bị nói trúng tim đen, thế nên nụ cười của anh càng sâu, càng tươi, càng thoả nguyện, nó lại càng làm trái tim Giai Băng giật mình hoảng loạn.

-Lãnh Kiên, em….

-Giai Băng chuyện anh giao cho em, em làm thế nào rồi?_Không để Giai Băng nói hết, Lãnh Kiên tắt hẳn nụ cười sáng lạn, nghiêm túc vào chủ đề chính anh hẹn cô hôm nay. Đôi mắt anh sắc bén như chìm ưng chuyên chú thăm dò mọi biểu hiện thay đổi trên mặt cô, chuyên chú đến mức khiến da đầu Giai Băng tê dại.

Trong đôi mắt ấy, Giai Băng nhận thấy 1 luồng ánh sáng hi vọng chờ cô báo tin mừng. Lòng cô se lại. Cô không biết sẽ phải làm như thế nào để Lãnh Kiên không bị tổn thương trước tình cảm của cô nữa. Dù gì, 2 người cũng ở bên nhau suốt mười mấy năm, chừng ấy không làm cô yêu anh nhưng nó đủ để khiến tính độc chiếm muôn thuở trong anh càng thêm mạnh mẽ

-Em không làm!_Tuy tâm động, nhưng Giai Băng là người đã xác định rõ mục tiêu sẽ không vì nguyên nhân nào khác từ bỏ, thế nên, thà nói sự thật để xong chuyện còn hơn dong dài dây dưa khiến mình và đối phương đều mệt mỏi_Nhưng vẫn hiệu quả như anh dự liệu.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Đồ ngốc! tôi là chồng của em!

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !