Truyện kiếm hiệp
 

Hoa hồng của quỷ (chương 14)

Lượt xem chương này: 1182

CHAP 14: KHÓ SỐNG (2)

Rạng sáng
Không gian yên tĩnh đk trả lại như vốn có, đám người vừa nãy sau cuộc chơi thâu đêm cuối cùng cũng chịu ra về, Khánh Linh cũng đã vào phòng từ lâu. Lúc này Minh Khang một mình ngồi trên ghế trầm ngâm dưới nhà, mắt đăm đăm nhìn lên tầng trên. Nghĩ lại tai nạn vừa nãy, đến người ngoài cuộc như hắn còn hốt hoảng vậy mà nạn nhân như nó lại coi chẳng có gì. Rốt cục thì ai doạ ai cơ chứ.Con người ai mà chẳng sợ đau, nhất là lũ con gái có tính tiểu thư như cô nàng Phạm Nhã Chi hắn biết.
“ Chẳng nhẽ mình đoán sai”
Nhìn con dao sắc lẹm vẫn còn lăn lóc trên bàn, xung quanh vẫn còn vươn *** vài giọt máu, Minh Khang chợt rùng mình.
“ Không biết cô ta ra sao rồi”
Dù ko muốn tỏ ra là mình quan tâm nhưng thật sự hắn đang rất tò mò về nó. Hắn ko biết nó đang thế nào, đang khóc, đang nguyền rủa hay ngất đi vì sợ rồi.
-này….
Đang mải mê suy nghĩ, Minh Khang ko biết em gái đã đến từ lâu đang đứng trk mặt, tay còn cầm một cái túi trắng đưa về phía hắn
-Gì đây?
-Băng gạc, anh lên đưa cho chị ta đi, chắc vẫn chảy máu đó. Người xấu cũng biết đau mà.
Minh Khang đưa con mắt dò xét lên nhìn em gái mình một lúc rồi cũng cầm lấy cái túi bước lên tầng trên

Két
Cánh cửa phòng khẽ mở ra, trong phòng tối om, chỉ lờ mờ ánh sáng từ bóng trăng ngoài cửa cô tịch chiếu vào. Ngó quanh một hồi, Minh Khang chầm chậm tiến tới. Trên chiếc giường thênh thang, Rosie vẫn đang yên giấc ngon lành. Trông mặt nó ko có vẻ gì là của 1 người vừa trải qua 1 tai nạn đáng sợ như lúc nãy. Nhưng chính vẻ mặt thản nhiên ấy lại thu hút đk sự chú ý của người đối diện. Hắn nhìn nó chằm chằm ko dứt, trên mu bàn tay, vết thương đã ngưng chảy máu nhưng vẫn còn chưa ngậm miệng, trông cũng khá sâu. Vậy mà chủ nhân lại ko biết đau, cứ để như thế mà đi ngủ chẳng thèm băng bó hay sức thuốc.
“ Là do giỏi che dấu hay là quá máu lạnh”
Minh Khang ko biết, nhưng hắn cảm nhận đk rằng ở đây đã có sự thay đổi. Nhã Chi ngày trk với Nhã Chi hiện tại là ko giống nhau.

Trên giường
Rosie mặc dù nhắm mắt nhưng nó vẫn cảm nhận đk có 1 cặp mắt đang dõi theo mình. Nó đã biết từ khi hắn mở cửa đi vào, tuy vậy nó cứ nằm im tiếp tục diễn cảnh công chúa ngủ trên giường. Cho đến khi hắn ta nằm xuống bên cạnh nó mới khẽ nhếch mép cười. Rosie biết, Minh Khang muốn trả thù cho cô bạn gái đã qua đời nhưng bản thân lại chưa đủ tàn nhẫn để quên đi cảm giác tội lỗi và lo lắng khi làm đau người khác. Cũng nực cười, hắn nghĩ khi con dao cắm phập xuống thì là lúc nó khóc thét lên sao, đó chỉ là phản ứng của 1 Nhã Chi thật sự thôi. Còn nó, ko phải, nó là Rosie, kẻ giết người chỉ trong nháy mắt. Làm cái nghề này thì khả năng chịu đau là 1 sự cần thiết bắt buộc phải có. Bị thương, bị bắn, bị đâm có cái gì mà nó chưa từng trải qua chứ. Vết thương nhỏ này thì ăn nhằm gì, bản thân nó cũng từng trải qua đau đớn của 2 vết đạn khi mới có 5 tuổi để giành giật lại sự sống thì trên đời này còn có thứ gì đáng sợ hơn nữa mà chưa từng trải qua. Nếu hắn biết, chắc sẽ chẳng ngạc nhiên với việc tối nay.

Yên tĩnh…………..
Đêm tối lặng lẽ trôi qua, mặt trăng cũng lặng tắt ngấm để đó những ánh bình minh phía chân trời. Rosie khẽ cựa người rồi tỉnh giấc. Bên cạnh, Minh Khang vẫn còn lăn dài sau cuộc chơi ngày hôm qua. Nhìn hắn, nó ngán ngẩm lắc đầu. Rosie ko hiểu những con người như hắn, như Khánh Linh, như Nhã Chi tại sao có 1 cuộc sống hoàn hảo ko 1 vết nhơ như thế lại phải sống hằn học, thù độc lẫn nhau. Họ ko biết rằng mỗi khoảnh khắc trên đời này đều đáng quý thế nào sao? Sao ko biết trân trọng cơ chứ? Ngày trk nó cũng từng rất muốn quay trở về trả thù gia đình nó nhưng mà sau này khi gặp bác John, ông ấy đã giúp làm nguôi đi ngọn lửa thù hằn ấy. Nó vẫn còn nhớ câu chuyện mà ông kể cho nó nghe
Hercules là một nhân vật anh hùng trong thần thoại Hy Lạp. Một ngày nọ, khi đang tiến bước trên con đường gập ghềnh trên núi, Hercules gặp phải một vật trông như cái túi. Anh ta coi đó là một vật cản và đã dẫm mạnh vào vật đó. Tuy nhiên, vượt ngoài dự đoán của Hercules, vật này không những không bị bẹp xuống mà còn phình to hơn. Sau đó, Hercules vơ lấy một cây gậy gỗ và đập mạnh vào vật này bằng cây gậy, nhưng nó vẫn không ngừng phình to ra. Cuối cùng, nó chặn mất hoàn toàn con đường của anh ta. Khi ấy một vị thánh nhân xuất hiện và nói với Hercules: “Anh bạn, hãy để nó yên. Hãy quên nó đi và tránh xa khỏi nó, bởi vì nó là cái túi của sự hận thù. Nếu anh không động vào cái túi của sự hận thù này, thì nó vẫn còn nhỏ. Ngay khi anh động vào nó, thì nó sẽ phình to ra. Cuối cùng nó sẽ chặn cứng con đường của anh và trở thành kẻ thù của anh mãi mãi!”
Và ngay bản thân nó, sau những trận chiến sinh tử cũng nhận ra, thù hận là căn nguyên của mọi bất hạnh và tội ác. Mà nó thì đã có quá đủ hai thứ đó, cần chi nhiều thêm. Nó ko nhận họ, họ cũng ko cần nhận nó, 2 bên sống những quãng đời riêng, như vậy là đủ rồi.
Haizz. Thở dài 1 hơi. Nó thôi suy tưởng và bước vào nhà tắm. Hôm nay nó có hẹn vs JJ ở văn phòng. Chắc là chuyện bản báo cáo.Hay dấu vân tay. Cũng ko biết nữa, tốt nhất là nhanh nhanh đến đó khỏi phải ngồi đây đoán già đoán non

7h30
Minh Khang tỉnh dậy, trong phòng chẳng có 1 ai ngoài bản thân hắn. bên cạnh lạnh ngắt lạnh ngơ, nó đã ko còn ở đấy nữa. Dưới nhà,Trong bếp cũng chỉ thấy có Khánh Linh đang ngồi gặm bánh mì
-Nhã Chi, cô ta đâu rồi
Uống một ngụm sữa cho xuôi đi những vật chất trong cổ họng, Khánh Linh mới lên tiếng
-Đi rồi
-Đi rồi, mà đi đâu.- Minh Khang nhăn mặt thắc mắc
Trong khi đó cô em gái vẫn cứ từ từ đến nóng ruột
-Không biết, sáng nay thấy lên xe với gã nào đó rồi phóng đi rồi
-Gã nào.??
Sau câu trả lời, hắn bất giác nắm chặt tay thành quyền, mặt mũi nhăn nhó khó coi, vớ vội cái điện thoại gọi cho ai đó, trong lòng lẩm bẩm
“ Nhã Chi là cô ép tôi tiếp tục cuộc chơi đó”

Bên đường lớn, quán băng đĩa lác đác vài người trong tiệm. Dù sao cũng là sáng sớm, có khách đã may lắm rồi. Hơn nữa “ chủ tiệm” cũng chẳng đòi hỏi gì nói cho cùng cũng là lợi dụng khách hàng làm vỏ bọc cho hoạt động bên trong
Trên tầng
Bức tranh lớn lại 1 lần đk mở ra.
JJ và Rosie đồng lúc bước vào, vứt phịch cái mũ bảo hiểm xuống, nó tự rót cho mình 1 tách café
-Có biến sao?
JJ sau khi khởi động xong dàn máy tính,thiết bị cũng ngồi xuống cạnh nó
-Đương nhiên, anh mất công đến tận nhà đón em thì chắc chắn có chuyện mới làm phiền như thế
-Đk rồi, nói đi.- nó lắc đầu cười nhẹ
Màn hình lại 1 lần nữa hiện lên dày đặc hình ảnh, JJ bắt đầu giải thích
-Còn nhớ lần trk em nhờ anh tra thông tin về 1 người
-Victor Bovchav. – nó nhanh nhẩu
-Chuẩn, hắn đã xuất hiện tại sân bay thành phố này tuần trk. Có lẽ nghi vấn của em ko sai. Chính vì thế anh đã báo cáo lên cấp trên. Họ đã cho người theo dõi tên này. Nhưng mà, 1 tuần nay rồi, ko có kết quả.
Không hề hài lòng với sự việc trên, Nó đăm chiêu suy nghĩ
-1 tên trùm xã hội đen sang đây chắc ko phải để đi du lịch. – 2 tay khẽ đan vào nhau trầm ngâm.- anh chắc là mật thám của chúng ta ko bị phát hiện chứ
-Chắc chắn ko, bọn họ rất cẩn trọng mà.- JJ phản đối
-Có video theo dõi ko, cho em xem
Khẽ gật đầu JJ lại chúi mũi vào máy tính lôi ra 1 đoạn video nó yêu cầu
-anh đã xem đi xem lại rồi, ngoài chơi bài ra, hắn ta và tên thuộc hạ ko có hành động hay lời nói gì đáng nghi, lịch trình cũng ko có gì bất thường.
Vẫn Chăm chú vào màn hình cho đến khi đoạn băng kết thúc
-Em khẳng định chúng ta đã bị phát hiện.- nó búng tay cái tách
-Tại sao.- JJ vẫn chưa hiểu
-Anh nhìn đi.- nó chỉ vào màn hình.- anh đừng quên Victor Bovchav từng là gián điệp của Liên Xô cũ
-Thì sao
Thở dài 1 hơi, nó tiếp
-Những gián điệp của Liên Xô cũ đk huấn luyện cách dùng quân bài poke để thông tin cho nhau khi bị nghe trộm. Trong clip, xem nào…….Chuyển số các quân bài thành kí tự ta đk “ враг” tiếng Nga có nghĩa là kẻ địch.
-Em chắc chứ.- JJ có vẻ vẫn hoài nghi
-Chắc chắn, em cũng từng đk dạy sử dụng loại mật mã này.- nó quả quyết
Không khí lại chìm vào trong im lặng, ai nấy đều chìm vào toan tính bước tiếp theo. Bất chợt JJ nhìn thấy bàn tay nó đang quấn băng, tóm chặt lấy, anh vội vàng hỏi
-Sao thế, bị thương ak.
Rụt tay lại rất nhanh, Rosie cười khẩy
-Ko, tai nạn nghề nghiệp thôi.
-Ko sao chứ
-Ko sao, mà thôi em về đây. Đi lâu quá ko tiện
Thế rồi nó đứng dậy đi về mà ko biết rằng ở nhà, hắn đã bài binh bố trận trk chờ đón con mồi lọt lướt

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Hoa hồng của quỷ

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !