Truyện kiếm hiệp
 

Hoa hồng của quỷ (chương 6)

Lượt xem chương này: 1220

CHAP 6: LẠNH NHẠT

Sáng sớm ở biển
Hơi thở mang mùi muối thoang thoảng tràn ngập trong căn phòng còn đọng lại mùi hoan ái hôm qua, Khang cựa người, mở mắt nhìn chung quanh. Không gian vẫn chìm trong im lặng. Cô người tình tối qua vẫn ngủ im, ko động đậy. Hắn bước xuống nhà tìm nước uống và cũng là để tìm nó. Nhưng …. Phòng ngủ, phòng khách, dưới bếp… nói tóm lại là tìm khắp nhưng ko thấy đâu.
“ Chẳng lẽ vừa đánh trận đầu đã thắng, cô ta bỏ đi rồi sao?”
Tu ừng ực cốc nước trong tay, hắn hí hửng nghĩ. Cùng lúc đó, Từ đằng sau, một cánh tay ôm eo hắn kèm theo mùi nước hoa sực nức cùng giọng điệu lả lơi:
- Anh.
Cô bồ của hắn đã tỉnh. Đáng nhẽ ra sau đêm qua hắn ta sẽ đá tung cô nàng ra khỏi danh sách tình ái như hắn vẫn làm vs bao cô nàng tình 1 đêm khác nhưng mà dù sao, đang vui vì đuổi đk cô vợ sao chổi, hắn quyết định giữ nàng lại một ngày hôm nay, coi như là ban cho cô nàng 1 ân huệ. Nghĩ vậy hắn cũng quay người lại đặt vào môi nàng một nụ hôn.
“ cạch”
Đúng lúc đó Rosie bước vào. Hắn giật mình khi nhìn thấy nó nhưng nhanh chóng ý thức đk tình trạng mừng hụt của mình, hắn xiết chặt hơn người con gái trk mặt, hôn cô ta mãnh liệt hơn nữa, tay ko ngừng luồn vào từng ngóc ngách đường cong trên cơ thể nàng. Cô nàng kia dù biết có người nhưng với bản tính trơ trẽn cô ta cũng ko ngừng đáp trả lại. 2 người cứ quấn lấy nhau trong men tình.
Còn Rosie, Nó ko nói ko rằng, vẫn điềm nhiên tiến vào rót một cốc café nóng rồi ngồi xuống cái bàn đối diện mà nhìn chằm chằm vào màn khoá môi mãnh liệt kia. Nó muốn xem chàng và nàng diễn đk trong bao lâu.
1’ trôi qua
Nó vẫn cứ đăm đăm vào họ ko thôi
2’ trôi qua
Vẫn cứ thế. Gương mặt vẫn cứ bình thản như một độc giả đang xem một cảnh trên phim hàn vậy. Tuy nhiên hắn thì ko thoải mí đk như thế, 2 phút vừa qua hắn đã cạn kiệt oxi trong khí quản, cô nàng kia cũng đang “ hấp hối” ko kém. Thôi thì dù ko muốn nhưng rốt cuộc hai người vẫn phải buông nhau ra.
Lúc này Rosie mới đặt tách café xuống, lại nở 1 nụ cười ngạo nghễ. Nó bước vụt qua họ. Bỗng dưng giọng nói chanh chua cất lên:
- Này, là vợ mà ko biết chuẩn bị bữa sáng cho chồng sao?
Nó khựng lại,ngó nghiêng một lúc như thể chắc là cô ả nói mình.
- tôi ư.- chỉ tay vào bản thân.- Ko biết nấu.
- Chẳng nhẽ cô ko đk dạy sao.- Thấy nó có vẻ ít nói, cô nàng kia đk nước làm tới.
- Không.- nó thản nhiên lắc đầu. Nhưng trong thâm tâm thì lại muôn phần khinh bỉ, lòng cười khẩy. nó vốn ghét nhất loại người dậu đổ bìm leo, đục nước béo cò như ả
“ Có, đk dạy. nhưng là dạy làm sao để bẻ cổ 2 người một cách nhanh nhất ”.

Hắn đứng một bên nhìn thấy nó bị cô bồ chanh chua kia bắt nạn thì cũng hả hê lắm, nhưng mà, thái độ của nó. Hắn muốn nó phải tức điên lên chứ ko phải bình tĩnh như bây giờ. Chính vì vậy hắn xác định cho dù cô ả kia có làm gì quá đáng, hắn cũng ko quan tâm. Miễn sao chọc giận đk nó.
Và đúng như Minh Khang muốn, cô nàng thấy thái độ hời hợt của nó thì như lửa bị tạt dầu hừng hực khí thế lao về phía trk, túm tóc nó, kéo giật lại. Quả là cô ả ko biết mình vừa làm điều dại dột gì.
- Dám tỏ thái độ ak, cô chán sống rồi phải ko.- vừa nói cô ta vừa dúi đầu nó xuống
Hắn đứng đó chống mắt lên nhìn, cứ tưởng nó sẽ điên cuồng mà cào cấu cô ả dại dột như bản tính đanh đá, kênh kiệu vốn có của nó. Nhưng ko hắn đã lầm. Nó chỉ lạnh lùng phán 1 câu:
- Buông ra.
Cô bồ kia ko có vẻ gì muốn ngừng ngược lại thấy hắn ko nói gì thì như đk nước lấn tới, cố kéo tóc nó mà đay nghiến
- Cô tưởng cô là ai mà dám ra lệnh cho tôi
Nhưng đúng trong khoảnh khắc cô ả định giở chiêu trò tiếp theo, nó đã nhanh chóng xoay người, thoát khỏi móng vuốt của cô nàng, giờ đây, nó đang nắm chặt cổ tay và chằm chặp lườm cô ả bằng cái ánh mắt nhìn con mồi trk khi nổ súng. Ánh mắt lạnh và sắc đến ghê rợn:
- Tôi là ai ư? Chỉ sợ đọc đk tên tôi rồi, cô lại ko thể nhìn thấy mặt trời nữa mà thôi.
Mặc dù chỉ là lời đe doạ, nó vẫn chưa động tay với cô nàng nhưng bất giác khiển ả ta thấy gai sống lưng, miệng lắp bắp, chân tay luống cuống. Rõ ràng cô ả đã nhận thức đk sự nguy hiểm từ ánh mắt giết người ấy.
Thấy cô nàng đã biết sợ, nó buông tay, quay người bước đi. Nó men theo bờ cát bước ra phía biển. Chọn 1 tảng đá to, nó ngồi xuống, dựa lưng vào đá, khẽ nhắm mắt đón nhận gió biển. Phải chợp mắt một chút, cả đêm qua ko ngủ, mệt mỏi quá.

Quay lại 9 tiếng trk
Trong khi Minh Khang và cô nàng nhân tình kia đang còn quấn lấy nhau trên giường thì Rosie đã có mặt tại trụ sở K. Bức tranh tường lại 1 lần nữa mở ra, nó nhẹ nhàng bước vào. Phía bên trong JJ đang còn sì sụp ăn mì tôm bỗng thấy nó vội vàng đưa tay đấm ngực vì nghẹn. cố kìm lại cơn ho, anh hỏi nó:
- Sao lại ở đây?
Nó vứt phịch cái mũ bảo hiểm xuống ghế
- Có việc nên mới phải về.
Thấy nó nói vậy, JJ buông vội bát mì xuống, vẻ mặt nghiêm túc thấy rõ
- Có biến sao? Nguy hiểm ko?
- Ko, ko phải có biến chỉ là….- nó nhìn quanh- profile của Trịnh Khang đâu rồi.?
JJ tuy chưa hiểu nhưng cũng nhanh chóng đáp ứng yêu cầu của nó. Tay anh vừa gõ lạch cạch trên bàn phím vừa hỏi:
- Có chuyện gì sao? Lần trk đọc hết rồi mà
- Bỏ sót thông tin, ak ko, bỏ sót 1 nhân vật.- Nó bước lại gần máy tính hơn
- Ai vậy?
- Hương Ly
- Là ai?- JJ quay ra hỏi nó
Bên cạnh, rosie vừa nhìn chằm chằm màn hình vừa lắc đầu:
- Đang tìm nè.
Một lúc sau màn hình hiện lên một bức ảnh, một cô gái xinh đẹp với những đường nét cổ điển, tinh khiết trên khuôn mặt.
- Xinh đấy chứ.- nó nghiêng đầu nhìn cô gái này.
- Xinh, nhưng yểu mệnh.- JJ tải lên 1 tệp tin lớn, anh bắt đầu thao thao bất tuyệt. Lê Hương Ly, là bạn gái của Trịnh Minh Khang, 2 người đã yêu nhau đk 2 năm, tình cảm khá là sâu đậm. tuy nhiên ngoài cô gái này ra, Phạm Nhã Chi cũng là 1 người yêu say đắm Minh Khang. Cô ta đã dùng mọi thủ đoạn bao gồm hành hạ thể xác, đe doạ tinh thần cô nàng Hương Ly, còn nói nếu ko chịu chia tay Minh Khang sẽ phanh phui bằng chứng bố cô ta, ông Lê Hiếu trốn thuế trong làm ăn. Chính vì vậy mà 2 tháng sau, vì chữ hiếu mà Hương Ly chia tay với Minh Khang lên đường du học. Tuy nhiên, chuyến bay hôm đó gặp tai nạn, có hơn 20 hành khách thiệt mạng, trong đó có cô gái tên Hương Ly này.
Haz. Bây giờ thì Rosie đã hiểu câu nói của hắn trong phòng trang điểm lúc sáng rồi. Thì ra là vậy nói đi nói lại cũng là 1 chữ tình. Ngán ngẩm, nó khẽ thoát khỏi màn hình dữ liệu, thở dài 1 lần nữa:
- Quýt làm cam chịu rồi.

Trở lại hiện tại
Rosie đang khẽ nhắm mắt trk biển, dù mệt mỏi nhưng nó ko tài nào chợp mắt đk. Dạo này những cơn ác mộng cứ thay nhau xoay vần giấc ngủ của nó. Vì thế cứ mỗi khi đêm về, ngủ ko đk bao lâu nó đã phải bật dậy đầm đìa mồ hôi và tay thì cứ nắm chặt. và lần nào cũng vậy, nó cũng ghìm lòng nén chặt những nỗi sợ ấy khiến nó trở thành vật chất ứ đọng, cứ trực trào tung bất cứ khi nào.
Khẽ mở mắt nhìn biển. Lại nhẹ thở dài, Rosie chưa bao giờ thích biển. Ngày trk, chương trình đào tạo sát thủ của tổ chức đk diễn ra trên 1 ốc đảo nhỏ cách xa, rất xa đất liền. nơi ấy cũng có bờ biển với cát trắng, cũng có những thân cọ khẳng khiu nhưng đầy rẫy vết dao, vết đạn lạc. Xung quanh là hàng rào dây thép gai có gắn camera cùng những cái chòi quan sát treo đầy súng ống sẵn sàng ban tặng cái chết cho những kẻ ngu dốt muốn đào thoát.Nội bất xuất ngoại bất nhập.
Nó đã lớn lên như thế, lớn lên với những cái chống đẩy, những trận đánh, những lần ngụp lặn tưởng như đã chết. Hàng ngày nhìn thấy những người xung quanh ngã xuống vì ko chịu nổi chương trình huấn luyện, hàng ngày nhìn thấy máu của những cuộc tấn công dành quyền sống, nó đã chai lì với tất cả. chương trình ban đầu có 100 học viên nhưng chỉ lấy có 10 người, như vậy đủ để hiểu đk sự khốc liệt của nó như thế nào. Có lẽ đến suốt cuộc đời này, Rosie cũng sẽ chẳng bao giờ quên đk quãng thời gian ấy, quãng thời gian về 1 tuổi thơ dữ dội.

Lặng Nhìn những con sóng vỗ ko ngừng Rosie bất giác nghĩ về bản thân mình. Bao năm nay, nó đã cố gắng làm việc, cố gắng kiếm tiền chỉ vì lo cho công chúa. Trên thế gian này nó ko coi ai là người thân ngoài công chúa. Làm công việc của 1 gián điệp, 1 sát thủ như thế này chuyện sống chết chỉ là trong nay mai, thậm chí là bất chợt ngay tức khắc. chính vì thế nó muốn kiếm đk 1 khoản tiền kha khá để cho dù một mai, nó ko còn trên cõi đời công chúa cũng có thể tự lo liệu cho cuộc sống của mình. Cô nàng là người mơ mộng, thích múa may,nhảy nhót. Nó muốn công chúa mãi mãi đk như thế, mãi sống vô ưu như thế, nó muốn cô ấy vui, vui cả niềm vui mà nó chưa từng biết đến, sống, sống cả cuộc sống mà nó chưa từng bước qua. Công chúa là 1 tờ giấy trắng,và nó, nó sẽ giữ mãi màu trắng đó.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Hoa hồng của quỷ

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !