Truyện kiếm hiệp
 

Kế hoạch chinh phục tứ đại mỹ nhân của Devil (chương 67)

Lượt xem chương này: 1813

- Nhưng hôm đây ba mẹ đến đây có chuyện gì quan trọng không ạ? – Brian nói, cố làm dịu đi cái không khí đang lạnh toát này.
- Ba chỉ là muốn thăm hai đứa sống có tốt không thôi, nhìn thấy hai anh em vẫn khoẻ mạnh là ba vui lắm rồi. – Ông Harry cười, từng nếp nhăn ở đuôi mắt ông đã nhiều hơn trước. Andly nhìn ba, trong lòng chợt đau thắt.
- Đúng vậy, bác chỉ muốn xem Andly và con có khoẻ không thôi à. – Bà Rose vẫn cười tươi như vậy, bà thương hai đứa nó lắm.
Còn bà Eva vẫn ngồi đấy, không nói tiếng nào mặc dù bắt gặp nhiều lần ánh mắt chờ đợi của hai anh em nó. Không phải là bà ghét bỏ gì con mình nữa, mà chỉ là… bà không đủ dũng khí để nhận tất cả những lỗi lầm mà bà đã gây ra cho Andly trước nay.
Khoảng 30 phút sau thì ba người họ cũng đi ra khỏi đấy, bà Eva trở về Nga, còn ông Harry và bà Rose về Đức.
Andly bỏ vào phòng, buồn bã ngồi nhìn khuôn mặt mình đang sầu não trước gương.
- Em không sao chứ? – Christian đi vào, nhẹ nhàng hỏi, có hắn lúc này đúng là một sự an ủi tinh thần vững chãi nhất.
- Không sao, anh cứ xuống nhà ăn cơm trước đi, em không có đói. – Andly ủ rũ úp mặt xuống bàn, như đang đấu tranh tư tưởng điều gì đấy.
Christian không nói gì, chỉ ngồi xuống cạnh nó, tay nhẹ nhàng vỗ vỗ đôi bờ vai đang run lên. Hắn chưa từng thấy nó khóc bao giờ!
- Em có muốn kể gì với anh không? – Christian nói, như đưa một lối thoát vào cái đầu óc đang loạn lên của nó.
- … – Andly vẫn chưa nói gì, chỉ biết ngước mắt nhìn lên.
Những giọt nước mắt trong veo vẫn còn đọng ở đấy, hai bờ mi ướt đẫm vẫn cong vút như thường ngày càng làm cho hắn thấy nó đẹp hơn… nhưng đẹp một cách đau lòng… đau lắm…
- Nói đi… – Christian muốn biết, hắn muốn biết nó đang chịu nỗi đau gì, để cùng với nó san sẻ, bù đắp lại cho nó những tháng ngày buồn đau trước kia.
- … – Andly gật gật đầu, rồi bắt đầu kể… – Anh có thấy người đàn bà mang váy màu đen lúc nãy không? Bà ta là mẹ ruột của em đấy! – Andly nói, rồi tự cười mỉa mai. Thật nực cười quá đi mất, không có cái gì xứng để được gọi là mẹ ruột cả. Đúng không?
- Anh biết rồi, em quên là chính bà ta đã đứng ra nhờ anh chăm sóc em suốt đời à??? – Christian cười rõ tươi, cố làm cho nó quên đi muộn phiền đấy.
- Làm gì có suốt đời vào đây thế? – Nó nhướng mắt nhìn tên con trai đáng yêu ngồi trước mặt, càng nhìn lại càng thấy yêu.
- Anh thêm vào đấy, kể tiếp đi nào!
- Ừ – Andly cố mỉm cười, rồi tiếp – Bà bên cạnh là Rose, người đã sinh ra em!
- Gì kỳ zậy??? – Nghe đến đây thì Christian tròn mắt ngạc nhiên, ai nghe đến đây cũng ngạc nhiên hết mà, đâu phải chắc hắn. (Đúng không mn??? Có ai ngạc nhiên thì dơ tay nào ^0^)

- Anh chẳng hiểu gì cả. – Christian nhăn nhó, một người cũng được gọi là thông minh xuất chúng như hắn mà vẫn phải bó tay với câu chuyện rắc rối của cái gia đình ấy thì cũng hiểu được là gia đình đó như thế nào rồi mà.
- Hì, em kể zậy mà anh hiểu được thì em bái anh là sư rồi! – Andly cười cười, có chút gì đấy hơi buồn thì phải.
- Em kể rõ ràng xem nào. – Christian nôn nóng, hắn muốn biết chuyện quái gì đang xảy ra trong gia đình này.
- Mẹ Eva của em sau khi sinh anh Brian ra thì cơ thể bị tổn thương rất nặng vì sinh khó, rồi sau đó không thể nào tiếp tục sinh con được nữa. Ba em rất buồn, ổng thích con gái lắm, nhưng mẹ Eva chỉ sinh được con trai, mặc dù có người nối dõi những ông vẫn không vui mấy. Thế rồi mới quyết định đi làm thụ tinh nhân tạo, nhưng vấn đề không phải ở chỗ đấy, cơ thể của mẹ Eva không thể mang thai được nữa… bởi vậy, hai người họ mới quyết định con giải pháp cuối cùng là thuê người đẻ mướn. Tức là thụ tinh trứng và tinh trùng của ba mẹ em trong bụng người đàn bà ấy, tức là mẹ Rose. Rút cuộc, kết quả siêu âm là con gái, ba em rất vui, ông ấy suốt ngày cứ ở bên cạnh bà Rose mãi thôi, rồi nảy sinh ra tình cảm với nhau. Mẹ Eva hận lắm, bà luôn nghĩ rằng vì muốn có được đứa con gái là em màmẹ phải mất chồng… – Giọng Andly càng ngày càng nhỏ dần đi…
Christian bây giờ mới thấm thía nỗi khổ khi bị chính mẹ ruột của mình xem là kẻ thù ấy của Andly.
- Rồi sau đó ba Harry quyết định dọn ra sống chung với mẹ Rose từ lúc mà em chuyển sang Mỹ sống. Hừ, chắc mẹ Eva vãn rất hận em đấy! – Andly tự cười mỉa bản thân mình, một nụ cười hết sức thật, thật lắm, giống như cái sự khinh bỉ gia đình của mình vậy.
- … – Thật sự thì lúc này Christian không hề biết nên nói gì để an ủi cho Andly nữa, sợ nói gì đó không cẩn thận mà vô tình chạm vào vết thương của nó thì lại khổ hơn.
- Nhưng em vẫn có một thắc mắc… – Andly đột nhiên ngẩng đầu dậy nhìn Christian, rồi nói lên thắc mắc của mình – Em không hiểu tại sao mẹ Rose nói bà ấy cũng có một người con trai bằng tuổi với anh khi ở Đức nhưng bà đã bỏ người con ấy đi khi quay sang với ba em rồi, nghe nói là người ấy hiện đang ở Việt Nam. Nhưng tại sao mẹ Rose lại không đi tìm nhở?
- Anh cũng chẳng biết. – Christian cười, tay xoa đầu Andly nhẹ nhàng.
- À, sao lúc nãy anh lại nói ra ra Tết anh mới sang Mỹ với em?
- Hìhì, zậy em thích đi ngay à?
- Đúng zậy, em nghĩ là nếu đi ngay thì sẽ điều trị càng sớm càng tốt chứ! – Nó còn phải về trước bốn tháng sau để điều hành cuộc chiến Xưng Vương nữa mà.
- Không, anh muốn em qua Tết, anh muốn cho em biết được không khi Tết ở Việt Nam như thế nào. – Christian vòng tay ôm chặt người của Andly ngả về phía mình, Andly cũng thoải mái tựa người vào tấm thân ấm áp đấy.
- Ừ, em cũng muốn thử!

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Kế hoạch chinh phục tứ đại mỹ nhân của Devil

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !