Truyện kiếm hiệp
 

Khi những tiểu thư là Hotboy (Khi những tiểu thư là hot boy – chương 24.5)

Lượt xem chương này: 1753

Bước ra khỏi căn tin Lan nhìn trời than :

-Sao mình muốn bình yên mà ông trời lại ko cho chứ ?

Lam chạy theo Lan và đúng lúc nghe thấy tiếng nói như than trời của con bạn thì noí:

-Tại cậu chứ ko phải ông trời cậu đùng gây chuyện thì có ai làm gì cậu đâu .

Quay sang nhìn Lam ,Lan thở dài nói :

-Chứ cậu nghĩ xem nếu mình ko tranh luận với mấy ng đó thì họ liệu rằng có bỏ qua cho bọn mình ko ?

Nghe thấy Lan nói vậy thì Lam nhìn thẳng vào mắt Lan nói :

-Nhưng đâu nhất thiến cậu bầy ra nét mặt lạnh lùng như vừa rồi ,giống như lần đầu chúng ta gặp nhau lần đầu tiên vậy /

Lan nghe vậy ko nói gì chỉ trả lời vu vơ:

-Cũng ko biết tại sao sau 4 năm tính cách đó lại xuất hiện lại có thể là do thái độ của nhưng con ng đó kiêu căng ngạo mạn quá chăng.

Ở bên cạnh Lan nghe thấy Lan nói vậy chỉ có thể lắc đầu vì nhớ lại lần đầu tiên Lan xuất hiện cứu mình rất ấn tượng giống như tính cách ngày hôm nay lạnh lùng nhưng ko kiêu ngạo và đã làm bạn 6 năm Lam như hiểu thêm tính cách vì Lan luôn là ng bí ẩn nhất trong nhóm .

và ko muốn nói về vấn đề này nữa Lam nên tiếng :

-chúng ta về lớp thôi gần đến giờ vào học rồi .

Nghe thấy vậy Lan ko muốn gặp Quân lúc này nhìn sang Lam nói ;

-hôm nay tớ ko thích lên lớp ra khu vườn của trường đi .

Bật cười Lam nói ;

-lần đầu tiên tớ mới nghe thấy thiên tài như cậu chán học đó nha ,nếu mọi ng biết chắc họ xĩu luôn ý chứ /

Ko nói gì Lan chỉ cười và đi thấy vậy Lan đi theo 2 ng im lặng ko nói gì .

Còn Phương đứng trước cửa văn phòng hiệu trưởng cảm xúc nửa muốn vào nữa ko muốn vào nhớ lại những lần mình mắt thấy tai nghe cha mình và bà hà âu yếm ở đây mà nghĩ đến thôi trái tim của Phương lại nchìmm trong nỗi hận và sự giàng xé của tha thứ thật ko dễ chịu chút nào .

Đang do dự thì cửa phòng bật mở và tiếng nói của bà Hoa vang nên :

-Sao đứng đây vào đi chứ /

Nghe thấy vậy Phương ko muốn mẹ mình đọc được suy nghĩ trong lòng mình ,nên mỉm cười nói :

-Vâng thưa mẹ _và bước theo chân mẹ mình .

Ngồi xuống ghế bên cạnh mẹ mình Phương giờ này mới nhớ đến mẹ mình gọi mình nên đây ,nhưng giờ phút này ko biết tại sao Phương lại do dự ko biết nói gì với mẹ mình có nên hỏi thẳng hay ko ?

Bà Hoa nhìn Phương đứa con gái mà mình yêu thương nhất ,thấy thái độ ngập ngừng thì biết nó đang lo lắng gì nên mỉm cười nói :

-ko có gì đâu đừng căng thẳng thế .

nghe thấy mẹ mình nói vậy Phương mỉm cười gật đầu nói ;

-Vâng mà mẹ gọi con nên đây có việc gì vậy ạ ?

Biết ngay cô con gái sẽ hỏi vậy bà Hoa nói ;

-thì lâu rồi 2 mẹ con ko nói chuyện tâm sự nhiều với nhau .

Phương mỉm cười gật đầu nói ;

-Thì do nhiệm vụ mẹ giao nên con đã ko ở nhà để tâm sự với mẹ cùng lúc đó từ nhỏ con đã đi du học rồi .

Bà Hoa gật đầu nói thẳng vào vấn đề bà đang lo lắng :

-Con rất hận ba hả Phương /

Câu hỏi thẳng của mẹ mình ,Phương như ko muốn nói thật nhưng trước ánh mắt nghiêm nghị của mẹ mình phường đành nên tiếng:

-con cũng ko biết nữa nói thật thì con nữa hận nữa ko ,

Và trong tâm trí của phương lại vang nên câu nói của Lan ;”Trái tim hãy có lòng vị tha ”,nhưng Phương lại ko biết nên làm sao dù sao mình cũng là 1 đứa trẻ dù là thiên tài đi chăn nữa đến vấn đề naỳ thì cũng khó lòng giải quyết .

Biết cô con gái đang do dự bà Hoa nên tiếng .;/

-Con gái à ,hãy tha thư cho ba con đi ,

Nghe mình nói vậy phương há hốc mồm ngạc nhiên nói :

-Mẹ sao mẹ nói như là chuyện bình thường vậy ,ba đã phản bội mẹ con mình mà mẹ có thể tha thứ sao /

Nghe cô con gái nói vậy bà Hoa ko biết nói sao lẽ ra đối với bà khi thấy ng chồng mình yêu hết mình đã phản bội mình lúc đầu khi nghe tin đồn bà đã ko tin và đã kêu con gái mình về để tìm hiểu và lúc đó bà quyết ko tha thứ nhưng sau hôm qua khi thấy ông Tùng đã khóc trước mặt bà xin tha thứ ko hiểu sao bà lại quyết tha thứ liệu rằng đó có phải là tình yêu của mình vẫn còn dành cho chồng mình vì thế bà đã tha thứ dù trái tìm giờ vẫn còn dỉ máu.

 

Thế là sau khi suy nghĩ trong đầu bhuw vậy Phương mới quay lại nhìn mẹ mình hỏi :

-Vậy mẹ có tha thứ cho ba ko ?

Biết cô con gái đã dao động bà Hoa nên tiếng khuyên giải có thể nói đây là tâm sự của ng mẹ dành cho con gái :

-Mẹ biết con sẽ rất hận cha mình cũng như mẹ khi nghe mọi ng nói mẹ đã tự bao biện rằng ba con sẽ ko bao giờ phản bội mẹ và gia đình vì thế mẹ mới gọi con về để điều tra nhưng mẹ đã cầu mong điều đó ko thành sự thật và dù lúc đó con đã ko hề nói cho mẹ việc ba con phản bội nhưng mẹ đâu thể ko biết đc chỉ có điều mẹ ko muốn con đau khổ nên đã ko nói nhưng mẹ biết con rất đau khổ nhưng hãy bỏ qua để con trở lại là cô gái vô tư hồn nhiên như trước khi con về Việt Nam.

Nghe mẹ nói vậy Phương biết mình có đau khổ cở nào cũng ko bằng ng mẹ của mình ,chính vì điều đó khiến cho Phương ko biết nên tha thư hay ko và liệu rằng hạnh phúc có quay trở lại ko và Phương ko biết nên nói như thế nào vì ánh mắt diết của mẹ đang nhìn mình chứa chan tình cảm .

Nhưng biết ko nói ko đc cuối cùng Phương đành nói :

-Mẹ có thể để con suy nghĩ đc ko ?

Gật đầu bà Hoa biết giờ mà nói nữa sợ dành khi đó đứa con gái của mình sẽ ko tha thử cho ba mình mà có khi còn hận hơn thôi thì cứ từ từ thuyết phục mới đc .

Vì thế bà Hoa nhìn cô con gái xoa đầu nói :

-Vậy con có sang Mỹ học tiếp nữa ko ?

Biết mẹ mình chưa biết mình đã tốt nghiệp Đại học Harvard vì khi đó tụi nó chỉ dự tính ở Việt Nam 1 tháng thôi ,vì tụi nó yêu thích tự do ko bó buộc nên ko thích ở đâu đó lâu nhưng ko ngờ bây giờ lại sai dự định ban đầu.

-Còn cũng ko biết nữa tụi con muốn nghĩ ngơi 1 thời gian nên có thể tháng sau tụi con mới sang lại Mỹ ,với lại tụi con còn có nhiệm vụ giải quyết 1 cuộc hôn nhân đang trên vực thẳm ly hôn ,mẹ cũng biết tụi con chuyên gia giải quyết những vụ như thế mà.

Nghe cô con gái nói vậy bà Hoa mỉm cười nói :

-Vậy tụi con về nhà đi sao cứ thích ở khách sạn vậy tốn kém lắm đó .

Suy nghĩ một lúc Phương nói :

-Để con hỏi Lan và Lam đã mẹ xem đứa đó có đồng ý ko đã mẹ _mỉm cười vô tư .

Đúng lúc đó có tiếng gõ cửa Phương đứng dậy nhìn mẹ nói :

-Thôi con nên lớp đây .

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Khi những tiểu thư là Hotboy

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !