Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P100)

Lượt xem chương này: 1105

Vy Anh cúi gằm mặt đi nhanh lên tầng, tránh ánh mắt đầy thắc mắc của bố mẹ và ông bà Hoàng . Vì đi quá vội nên cô đã đâm sầm vào người đang đút tay vào túi đi xuống.

Ngay lập tức, cô lấy tay che mặt rồi vội vã chạy qua người anh.

Duy Phong thản nhiên như không có chuyện gì, ngồi vào bàn ăn tối.

Trong căn phòng có những bức tường được phối màu tươi sáng, Vy Anh lục tìm chiếc túi du lịch thật lớn rồi nhét quần áo và vài đồ dùng cần thiết vào.

Tay thoăn thoắt còn đầu xoay quanh suy nghĩ liệu lúc nãy, anh có nhìn thấy cô không, mặc dù che mặt đi rồi nhưng có lẽ anh vẫn ghét lắm !

Vy Anh nhìn những con gấu bông mà tiếc ngẩn, không tìm ra cách để mang hết đi. Cô bắt đầu gom hết sách vở cho vào một túi lớn, chiếc laptop thì bỏ vào túi xách tay.

Xong hành lí, cô xếp hết gấu bông lên giường rồi trùm chăn lên, để bụi không bám vào.

Cô tưới nước cho những chậu hoa nhỏ và gỡ tất cả những bức ảnh của cô và anh nhét dưới đáy túi du lịch. Làm hết mọi việc , cô khệ nệ tay xách tay mang một đống đồ ra khỏi phòng.

Vừa quay người, cô lập tức nín thở khi chạm phải một ánh mắt sắc lạnh.

- Đi vội thế ? – Duy Phong nhếch hờ môi, vẻ truy bức hơn là đặt câu hỏi.

Vy Anh mím chặt môi, cô liên tục chớp chớp mắt.

- Đi đâu ?

- Em …về cô nhi viện.

- Nơi đó đâu có đại học ?

- Em …học xong 12 rồi sẽ sang Pháp.

- Ừ.

Vy Anh không kìm được mà để mình nấc lên một tiếng. Chợt nhớ ra điều gì đó, cô tìm tìm trong túi áo , e dè bước về phía anh, giơ lòng bàn tay ra.

- Anh Duy Phong, trả anh này.

Duy Phong cười nhạt nhìn cỏ ba lá đang loé sáng , anh nhướn mày , giọng trầm lạnh lẽo :

- Còn gì nữa ?

Vy Anh bối rối, cô nghĩ một lúc rồi nghiến răng, tút chiếc nhẫn kia.

Duy Phong nâng tay cô lên, nhẹ nhàng tháo ra giúp cô nhưng mỗi chuyển động nhỏ của anh đều như muốn bóp nát cô.

- Còn gì nữa ?

- Tấm ảnh của anh nhưng cái này em sẽ giữ ! – Vy Anh lảng tránh đôi mắt sẫm màu đang xuyên thẳng vào mắt cô- Dù thế nào em cũng sẽ không trả đâu !

- Còn gì nữa ?

- Hết …rồi.

- Hết rồi ? – Duy Phong gằn giọng rồi ấn mạnh cô vào tường, anh cúi thấp xuống, tay giữ vai cô , đẩy mặt cô sát với anh bằng khoảng cách một nụ hôn. Ánh mắt anh hằn mạnh những tia giận dữ như muốn nuốt chửng lấy cô , nhả từng âm lạnh toát – Em ! Có trả được chính em cho tôi không ?

Duy Phong dứt lời liền buông cô ra, vung tay ném hai vật quí giá đó đi, ánh sáng kim cương bay theo gió bên ngoài.

Vy Anh bàng hoàng , cô nhìn anh đầy hoang mang.

- Tôi cấm em rời khỏi đây ! – Duy Phong ném hành lí mà cô chuẩn bị vào một góc – Em là con gái của Hoàng Duy Thức, là người của nhà họ Hòang. Không thể tùy tiện như thế !

- Em … – Vy Anh nhỏ giọng , mắt ươn ướt – Anh không muốn thấy em mà !

- Tôi chịu đựng được ! – Duy Phong sập mạnh cửa , tiếng động ấy cắt đứt mọi sự rối rắm của cô.

Vy Anh hiểu rồi, cô là em gái Duy Phong !

Đêm ấy, cô tỉ mỉ mò mẫm trong làn cỏ để tìm thứ mà anh đã vứt. Anh không cần thì cô sẽ len lén cất giữ !

Vy Anh đạp lên cỏ, quì gối xuống nền sương lạnh, tay bới khắp nơi. Vô lí ! Đáng lẽ hai vật đó phải ánh lên chứ ! Hay là anh chưa vứt ?

Vy Anh lắc mạnh đầu để xua đi nghi vấn đó, lúc tối, chính mắt cô dõi theo đường bay của nó mà !

Vy Anh dứ dứ nắm đấm lên trời đầy quyết tâm rồi lại lê lết khắp vườn cỏ.

Đêm khuất gió, ánh trăng treo tít sau cụm mây dày đặc. Chút ánh vàng yếu ớt len lỏi qua ô cửa kính phản quang, hắt lên gương mặt điển trai đầy cao ngạo. Nét cong nơi khoé miệng nhếch lên theo đường âm u.

Rèm cửa trắng được gạt sang một bên, Duy Phong phóng tầm mắt về dáng người nhỏ nhắn đang bị màn đêm nuốt gọn.

Giỏi lắm ! Dám bảo anh về còn mình thì chạy trốn !

Không đời nào ! Anh thả cô ra nhưng không có nghĩa cô được biến mất khỏi anh ! Nếu cô đến nơi ấy, anh không thể ngày nào cũng đến bên cô được.

Hai tuần qua, cô không thấy anh nhưng anh thấy cô. Gần sáng, anh thường vào phòng cô, nhặt chăn đắp cho cô, khép rèm cửa để cô không thức giấc bởi nắng sớm, tắt chiếc laptop đang mở hoạt hình ầm ầm .

Anh lặng lẽ hôn cô, một hay thậm chí mười lần cô cũng không biết. Vừa mới hôm qua, cô mơ ngủ lấy tay bịt chặt miệng không cho anh hôn .

Anh tức giận kéo tay cô ra , hôn thật mạnh vào bờ môi mềm mại , ngòn ngọt và kết quả là bị cô hung hăng cắn tới tấp !

Đau ! Anh kiềm chế lắm mới không vực cô dậy, hôn đến nghẹt thở.

Rốt cuộc là sao ? Tỏ ra thờ ơ với cô nhưng lại không dứt ra được khỏi áng tình này ! Muốn để cô tự do nhưng khi cô chạy lại lôi cô về, khi cô trốn lại tìm cô ra …

Anh ích kỉ rồi ! Duy Phong hít nhẹ hương cay xè của rượu , ly này tiếp ly kia được anh uống cạn trong giây lát.

Sắc đêm một phủ kín, mây đen nặng trịch dăng khắp bầu trời.

Sẽ mưa !

Vy Anh hoảng hốt xới tung cỏ, nếu cô tìm không ra, lát mưa đến sẽ cuốn sạch. Lúc ấy, cô có vạch từng ngọn cỏ cũng sẽ không thấy. Mưa kéo đến rất nhanh, một giọt rơi trên tay cô và sau đó là cả trận nước trút xuống mạnh bạo. Vy Anh ngẩn người một lúc rồi mất bình tĩnh nhìn quanh, mong lọt vào mắt là ánh lấp lánh nào đó.

Không thấy …người cô ướt nhẹp, tóc rủ khắp mặt, chân lấm đất ẩm, tay nhưng nhức.

Không thấy …vai cô run rẩy, môi thâm tím và sắc mặt nhợt nhạt. Chân muốn ngã quị , tay ôm lấy thân người lạnh buốt .

Không thấy …vẫn không thấy …Vy Anh bật khóc, cô mệt mỏi nằm nhoài trên bãi cỏ, gào to và khóc lớn.

Mất anh, mất cỏ ba lá, mất nhẫn …mất hết thảy mọi thứ …Muốn giữ lời với anh nên bỏ đi nhưng chưa cần đến cái níu tay của anh đã ở lại. Muốn để anh không khó chịu nên lẩn trốn nhưng khi anh không tìm đến lại tự ló mặt.

Cô ấu trĩ ! Phải xem anh cần cô không đã chứ. Một chữ kí là có thể cắt đứt mọi quan hệ. Một lời nói đã dập tắt mọi hi vọng , cố gắng của cô. Một cú vung tay đã ném phăng những thứ mà cô trân trọng !

Vy Anh đột nhiên bật cười, cô rõ là trò hề.

Còn nhớ hôm ấy rất mạnh miệng tuyên bố là bạn gái Hoàng Duy Phong, cuối cùng, Ngọc Mỹ lại nhắn cô làm phù dâu !

Trên đời này, cô có lẽ là người kém cỏi, ngu ngốc nhất.

Vy Anh le lưỡi nhấm nhấm vài hạt mưa lạnh. Miệng cười toe toét bao nhiêu tim lại bị khoét sâu bấy nhiêu.

Phải thật lâu cho đến khi trời tản mây, hơi nước đọng thành sương, sắc trời xám nhẹ, Vy Anh mới gượng dậy, nặng nhọc tìm về phòng. Có lẽ tắm rửa , nghỉ ngơi một chút rồi đến trường. Không chết được thì phải sống thật tốt, ảnh hưởng tới mọi người nhiều rồi !

Vy Anh tự đập đập vài cái vào mặt để đầu óc tỉnh táo hơn, cô nhón chân trên hành lang giữ chặt những tiếng ho trong lồng ngực.

Qua phòng anh, bất giác, cô dừng chân, mắt xoáy sâu vào cánh cửa xám như muốn xuyên ánh nhìn vào trong để xem anh đang như thế nào.

Đứng một lúc thật lâu rồi cô mới chịu đi tiếp.

***

Tắm xong, Vy Anh mặc hẳn đồng phục trường. Cô gặm nhanh vài chiếc Bebe rồi cho đống thuốc tây vào miệng. Chè ngọt xua đi vị đắng của đủ loại thuốc cảm, đau đầu , ho khan …

Yên tâm với sức khoẻ của mình, cô mới ngồi vào bàn học tiếng Pháp.

Thi thoảng, cô ho mạnh vài tiếng, cổ họng dần đau rát và đặc quánh lại.

Gần bốn giờ sáng …

Cánh cửa phòng màu trắng đột nhiên được mở ra, Vy Anh ngơ ngác nhìn Duy Phong đang đứng dựa vào cửa , nhíu mày hỏi :

- Làm gì đấy ?

Vy Anh cuống quít hướng anh , rối rít đáp lời :

- Em xin lỗi ! Em ho mạnh nên đánh thức anh ạ ? Em đi học ngay đây ! – Vy Anh vội vã nhét sách vở vào rồi túm lấy quai balô đi đến cửa.

Duy Phong vẫn đứng im, dáng người cao lớn chắn ngang không có ý nhường đường, ánh mắt tối tăm chiếu lên người đang che miệng ho dữ dội, mặt mũi đỏ gay.

Phòng là cách âm nên anh đâu hề nghe he thấy gì ! Suốt đêm qua, anh uống hết thảy 3 chai rượu, nằm mê mệt đến tận bây giờ.

Anh đưa tay áp lên trán Vy Anh sau đó mím môi lại, gắn chặt ánh nhìn vào cô …Một ý nghĩ lướt qua khiến anh phải mất vài khắc để nén ngỡ ngàng rồi mới hít nhẹ một hơi, đem cô gấp gáp ôm chặt vào lòng.

- Em để đầu óc rơi đi đâu rồi Vy Anh ?

********************

Một cú điện thoại réo rắt vang lên đúng lúc chủ nhân đang nửa mê nửa tỉnh, không muốn thoát khỏi giấc mơ ngọt ngào đang quấn lấy.

Vy Anh với tay tắt máy, cô mơ thấy Duy Phong ôm cô, ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ quen thuộc và làn môi lành lạnh áp chặt lấy môi cô.

“ …… ”

Vy Anh sực tỉnh, cô mở to mắt nhìn anh đang hôn cô rất mạnh liệt, biết cô đã dậy nên anh bịt mắt cô lại . Vy Anh kích động đến mức tay trượt lên vai anh, đón nhận nụ hôn cuồng nhiệt của anh.

Vậy là không phải mơ …

Lúc mờ sáng , anh đã ôm cô rất chặt, sau đó ném thẳng cô lên giường. Lấy khăn ướt chườm trán, lấy cháo trắng đút cho cô …Sau đó, anh báo nhà trường là cô sẽ nghỉ … 10 ngày. Rồi sau đó, cô lơ ngơ bị anh quấn chặt chăn …Kết quả là ngủ li bì …và bị anh hôn …

“ Lolli lolli oh lollipop ”

- Ưm, kh…oan đã. – Vy Anh bắt đầu vùng vẫy, tay mân mê tìm nút nghe của chiếc di động đáng thương đã đổ hơn chục lần chuông.

Duy Phong rời khỏi cô, khá bực mình khi bị quấy rầy.

- Alô ! – Vy Anh vừa nhìn trần nhà vừa ho sặc sụa, mặt đỏ bừng liếc trộm người kế bên còn đang tối mặt, kéo như giật đám rèm để nhìn cảnh sắc xám xịt bên ngoài.

- Ai vậy ạ ? – Vy Anh ngơ ngác khi không có ai đáp lời.

Duy Phong vừa day thái dương vừa giật phăng máy cô , âm điệu giọng nói trầm và sắc :

- Sao ?

Chẳng biết ai đấy đã kịp nói gì chưa, chỉ thấy anh cúp máy ngay sau đó. Tay day mạnh thái dương.

- Ai thế anh ? – Vy Anh nhỏ nhẹ hỏi, người dựa hẳn vào vai anh.

- Kệ !

- Anh mệt à ? Đau đầu lắm không ? – Vy Anh sốt sắng nhào dậy , tay chạm vào trán anh, thốt lên – Chết ! Anh lây ốm của em rồi !

Duy Phong mím mím môi, vừa giận dữ vừa bất mãn. Anh có thể bị tai nạn còn hơn là để cơn ốm vặt làm chuếnh choáng !

Vy Anh cười khúc khích, dáng vẻ của anh hệt như đang giận hờn.

- Cười ?

- À, không ! Em xin lỗi ! Anh nghỉ chút nhé ?

- 15 phút nữa tôi sang Đức. 4 ngày !

Vy Anh gật gật đầu đầy hụt hẫng nhưng vẫn nhoẻn miệng cười.

- Anh đi vui vẻ nhé !

- Không còn câu khác ?

- Ừm …anh làm việc tốt ! Nghỉ ngơi thật tốt nhé !

- Đợi tôi chứ ? – Duy Phong thở nhẹ ra, mang ánh nhìn chờ mong ghim vào người cô.

Vy Anh vân vê mép váy đồng phục một lúc lâu rồi cười thật rạng rỡ :

- Chị Ngọc Mỹ sẽ đợi anh !

- Ồ, thế à ?

- Vâng …chị ấy … em … – Vy Anh trở nên mất bình tĩnh khi anh cười nhạt, thần thái anh đầy mệt mỏi và có phần đau đớn. – Tôi đang hỏi em ! Sao em thích lôi người khác vào thế ?

- Em …- Vy Anh hoang mang khi Duy Phong đang vờn những ngón tay trên chiếc thắt nơ gắn nơi cổ áo sơ mi hồng, cô bỗng tuôn ra một dăng – Em xin lỗi ! Em không thể làm phù dâu cho đám cưới của hai người được !

Duy Phong lấy tay bóp mạnh trán mình, anh gằn giọng :

- Đang chọc điên tôi đấy à ?

Vy Anh trưng ra vẻ mặt hối lỗi, cắn cắn môi :

- Không phải đâu ! Tại năm nay em học cuối cấp nên bài vở rất căng ! Phù dâu thì phải đầu tư gần như với cô dâu ! Em không đảm nhiệm nổi ! Anh với chị ấy tìm ai khác cũng được mà !

Duy Phong cười, nét cười thất vọng và đầy tổn thương. Anh ôm cô, hương nước hoa dịu nhẹ thoáng qua, giọng anh trầm ấm nhưng đứt gãy :

- Vy Anh, đã bao giờ em chịu hỏi tôi một tiếng chưa ? Làm thế nào mà em có thể kết luận những điều ấy dễ dàng như vậy ? – Anh tựa cằm lên mái tóc mềm , thơm và rối, nhắm mắt để kiềm chế cơn đau dạ dày – Đối với em. Tôi yêu Hoài Vân, giết bố em và giờ là cưới Ngọc Mỹ ! Tôi thật sự mệt rồi ! Em đã từng yêu tôi chưa ?

Đã từng yêu anh chưa ? Hay anh chỉ là Duy Phong xuất sắc ám ảnh lấy Bé con, làm điên đảo tâm hồn non nớt của Vy Anh ? Còn tình yêu, mình anh vun vén và nuôi giữ …

Nếu anh cứ thế này, Vy Anh sẽ không thoát khỏi được sự độc chiếm vô lối của anh …

- Anh Duy Phong ! Em …- Vy Anh nghẹn lời, cô áp tai vào tim anh. Là tiết tấu bình thường nhưng đều đè những nhịp nặng nề, lắm yêu thương cũng lắm đau khổ. Cô khóc, đặt hai tay mình sau lưng anh, hôn lên từng đường nét nam tính trên gương mặt gây bấn loạn cho người nhìn của anh.

Duy Phong muốn thả mình vào cơn bão yêu đầy ngờ nghệch của cô nhưng lý trí khiến tay anh đẩy nhẹ cô ra.

Anh cười rồi đặt vào tay cô một con gấu …cũ kị. Vy Anh tròn xoe mắt, cô kinh ngạc bụm miệng lại và bắt đầu khóc một cách điên cuồng. Gấu heo đang nằm trong tay cô !

- Anh đã tìm lại cho em à ? Anh sao tìm được thế ?

Duy Phong thoáng trầm ngâm khi mắt lướt qua đồng hồ xám bạc, vẻ mặt nhiều đắn đo và do dự. Anh chợt hôn thật nhẹ lên trán cô :

- Tạm biệt !

Vy Anh ôm lấy thân người cao lớn của anh, dụi dụi mặt vào chiếc sơ mi trắng.

- Em sẽ đợi anh !

Duy Phong cười nhẹ rồi quấn cô trong chăn.

- Ngủ đi !

- Em …muốn …

Cho đến khi Vy Anh tốc được chăn và ngồi bật dậy thì đã thấy căn phòng trống trơn.

Chợt, một tiếng động lớn kéo theo những luồng gió mạnh bay tới.

Vy Anh lập tức ngó ra ngoài cửa sổ …nơi khoảng vườn xanh mởn, siêu trực thăng đáp ngay cạnh đài phun nước. Cánh cửa bật mở và từ đó bước ra là một người mang trang phục màu đen, người ấy ngẩng đầu lên nháy mắt đầy tinh ranh.

Vy Anh gật gật thay cho lời chào với Nguyên.

Theo sau đó là một đôi chân thẳng dài, người ấy liếc cô rồi lôi điện thoại ra ấn ấn …

“ Lolli lolli oh lollipop ”

Vy Anh ngơ ngác áp máy vào tai nghe và lập tức mặt cô trắng bệch khi thư kí Hoàng báo tin.

Dưới kia, đôi chân mạnh mẽ đang dẫm lên cỏ, soải dài những bước vững chãi tiến về phía trực thăng.

“ Bạn Vy Anh, Duy Phong sẽ sang Mỹ định cư ! ”

Vy Anh thật sự hoảng loạn, nếu thế này, cô sẽ vĩnh viễn không được nhìn thấy anh …dù với vai trò là ai đi nữa.

Chỉ còn bốn bước chân nữa là anh sẽ bước ra khỏi cuộc sống của cô …

Vy Anh cắn chặt môi và lao nhanh ra ban công bên ngoài.

Mưa tạt làm nền lát hoa ướt lạnh, Vy Anh trèo trên ghế rồi leo thẳng qua lan can tầng ba. Đầu cô xoay tròn, chứng sợ độ cao khiến cô nhắm tịt mắt và toàn thân mềm nhũn, mạch máu như ngừng lưu thông.

Cô nắm chặt tay để lấy thêm dũng khí, hít thật sâu để chế ngự chứng sợ độ cao, mắt cô nhìn thẳng vào dáng người lạnh lùng kia … Cô hét lên :

- Hoàng Duy Phong ! Em sẽ nhảy xuống ! Nếu anh đỡ lấy em thì không được phép bước vào trực thăng đó ! Không đượp phép rời bỏ em !

Tiếng hét của cô vang vọng khắp căn biệt thự trắng khiến Nguyên và thư kí Hoàng kinh khiếp.

Bước chân ai đó khựng lại, Duy Phong quay phắt người , ánh mắt bị bao phủ bởi làn sương mỏng chạm vào mắt cô, giọng nói thoát ra như mang theo hơi lạnh :

- Rời khỏi đó !

Vy Anh lắc mạnh đầu, hét lớn hơn :

- Nếu anh không đỡ em thì để em chết đi !

Vy Anh dứt lời, trước mắt đột nhiên tối sầm , chân như mất đi sức chống đỡ khiến người cô dúi về phía trước … Vy Anh đã rơi khỏi ban công …

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !