Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P12)

Lượt xem chương này: 1114

Tớ sẽ cố gắng giữ vững fong độ :D BQ chap sau sẽ xuất hiện ^^

Quay về bàn làm việc , thư kí Hoàng phá lên cười. Duy phong ko phải là người ko biết phân biệt công tư như vậy . Ở gần với cậu ấy như vậy, anh lại ko nhận ra sao ?

- Mà cô bé ấy cũng dễ thương chứ nhỉ.

Anh vừa cười vừa nhớ lại cuộc đối thoại lúc nãy.

Vừa tiếp máy anh đã nghe giọng cô bé hùng hồn vang lên :

- Em ko phải người hâm mộ bí mật của anh .

Vậy là, lời chào hỏi xã giao bị tắc lại trong miệng.

Kì lạ, cô bé ấy cũng ko nói gì nữa, mà chỉ im lặng .

Chưa rõ vấn đề, anh hỏi lại :

- Tôi ko hiểu lắm. Cô có thể nói lại được ko ?

Bên kia, nghe tiếng thốt lên :

-Chết , nhầm máy rồi .

- Đây là số máy của tống giám đốc tập đoàn K.P. Tôi là thư kí riêng của anh ấy.

- Thư kí ạ ? Trời ơi , nhầm rồi.

Anh hơi hiểu vấn đề, nhưng tiếp tục đùa :

- Nhầm gì ạ ? Ko phải người hâm mộ vậy là anti rồi.

- ko phải, ý tôi là ..à mà anh có phải anh ấy đâu ?

- Nhưng nhiệm vụ của thư kí là chuyển lời cho tổng giám đốc.

- Vậy …xem như tôi chưa nói gì được ko ? Nhé !!!

- Ko được, bây giờ phải nói rõ vấn đề để tôi chuyển lời cho tổng giám đốc.

- Thật sao ? vậy … nói với anh ấy tôi , chủ nhân số mày này ko phải là fan của anh ấy. À, ko phải anti luôn nhé.

- tại sao ? Tổng giám đốc chúng tôi vừa đẹp trai, vừa thành đạt vừa…

- Anh ấy xuất sắc, hoàn hảo. Tôi biết . Ơ, mà sao tôi lại nói với anh những thứ này .

- Vì tôi là thư kí riêng của tổng giám đốc.

- À nhỉ. Nhưng mà tôi sắp phải vào học rồi. Làm sao bây giờ ?

- vậy tôi sẽ chuyển lời giúp bạn . Hẹn gặp lần sau.

- Thật sao ? Cảm ơn bạn thư kí nhé.

- ko có gì đâu .

Bên kia im lặng một chút , giọng trẻ con lại vang lên :

-Bạn thư kí ơi , nhưng mà tổng giám đốc của bạn là ai ấy nhỉ ?

Thư kí Hoàng ho sặc sụa :

-Ko phải chứ ? Là Hoàng Duy Phong.

-Woaa, anh Duy Phong là tổng giám đốc sao .

-Bạn này, vậy bạn có biết bạn đang gọi cho ai ko ?

-Tớ chỉ biết số này là số của Duy Phong, tớ ko biết anh ấy lại có chức vụ như vậy. Xin lỗi nhé.

- ok, ko sao. Bạn học tốt nhé. Tớ chuyển lời giùm cho.

-À, vâng, tớ cảm ơn . Một ngày tốt lạnh nhé.

“Người bạn „ dễ thương này và cô gái…giả tạo kia . Đối với Duy Phong thì … ?

Thư kí Hoàng cười bí hiểm.

Mùa đông là những chuỗi ngày ảm đạm đầy gió và mưa.Mọi thứ cứ trở nên chậm chạp và tẻ nhạt hơn.Tôi cảm thấy như mình đã sống cái ngày này một trăm lần rồi vậy.

Tiết lý với một đống lý thuyết khô khan cũng trôi qua.Tôi với Trúc Vũ lười nhác nửa ngồi nửa tựa lên bàn chơi Angry bird – Con chim khùng.

Có tiếng bước chân tới gần , tôi cũng chẳng buồn ngẩng lên xem. Nhưng lại nghe tiếng nhao nhao của lớp và cả tên-ngồi-kế-bên. Cuối cùng, tôi cũng phải xem cái đám-ồn-ào đó là cái gì.

Trước mặt tôi, Bùi Quang xuất hiện cùng với một đống đồ lỉnh kỉnh. Sau khi dùng mắt dẹp hết những lời xì xầm, bàn tán , Bùi Quang bắt đầu thả đống đồ ăn vặt đó, chính xác là thả hết xuống bàn hai đứa tôi.

Tôi nhìn hắn như một quái nhân.Nhưng cũng nên mừng cho nền khoa học vĩ đại của thế giới, họ sắp tìm ra người hành tinh rồi đấy.

Bùi Quang ra hiệu cho bọn cái My đứng gần đó tới, chỉ chỉ :

-Chỗ này, bọn em lấy cái cũng được trừ hai hộp kia ra.

-Anh nói thật chứ ?

Trước những ánh mắt lấp lánh long lanh đầy mong đợi , Bùi Quang hờ hững nói như ra lệnh :

-Bọn em có 5 giây.

Bắt đầu đưa ngón tay lên :

-Năm…bốn…

Và chưa cần đếm đến hai, trên bàn đã bị thu dọn sạch sẽ, chỉ còn trơ trọi hai hộp kem. Thật kinh khủng.
Mà cái tên này … Bùi Quang đang đe dọa lớp tôi phải lấy hết đồ hắn mua.
Làm sao lại có người kỳ quặc như thế . Sắp tới, những nhà khoa học sẽ phải vất vả rồi đây.

Thực hiện xong loạt hành động bất bình thường mà ko ai có thể hiểu được, Bùi Quang đẩy một trong hai hộp tới trước mặt tôi, thản nhiên :

-Của Vy Anh, kem hạnh nhân .

Lảng tránh ánh mắt khó hiểu của tôi , nói với Trúc Vũ :

-Còn đây là của Trúc Vũ, kem socola.

Trúc Vũ tròn xoe mắt, ngơ ngác hỏi một cách cự kì ngây thơ :

-Của em á ? Em có bao giờ ăn kem socola đâu ?

Sau một khắc im lặng , Bùi Quang liền quay mặt nơi khác …có vẻ lúng túng.

Nhìn thấy một Bùi Quang như bây giờ …tôi phá lên cười gục trên bàn . Trúc Vũ dù cố gắng lắm nhưng có lẽ ko chịu nổi nên cũng cười lớn.

Bùi Quang ho nhẹ , nhíu mày nhìn chúng tôi , biện hộ :

-Đây là Mạnh Vũ nhờ anh đưa đến.

Lần này chúng tôi cười lớn hơn nữa, thậm chí tôi còn suýt té xuống ghế. Có phải Mạnh Vũ mới quen chúng tôi hôm qua đâu, chả lẽ kem Trúc Vũ thích là kem gì cũng ko nhớ ?

Bùi Quang khoanh tay , vẻ mặt hơi mất kiên nhẫn :

-Vui lắm à ? Sao hai em lại có thể cười như vậy ?

Dù sao, Bùi Quang cũng có ý tốt đưa kem cho chúng tôi , tuy có hơi …kỳ quái một chút nhưng cũng ko nên làm hắn khó xử .

Vì vậy, bằng mọi cách có thế, tôi cố ngưng cười, giơ điện thoại ra:

-Trò Angry bird này …buồn cười thật.

Trúc Vũ vừa gật đầu vừa ôm bụng :

-ừ, công nhận trò này …buồn cười ghê.Haha.

Bùi Quang bỗng giật lấy chiếc di động , xem xem một lúc ,nheo mắt :

-Cái này mà vui. Game con nít.

Muốn làm người tốt cũng khó, tôi chỉ đưa đại ra lí do để che đậy sự vô duyên của hắn mà hắn còn như thế đấy. Tôi đưa tay ra định lấy lại điện thoại thì Bùi Quang né người ,lại chuyển sang chê bai :

-Trò này mà chơi mới đến level này. Thật là…

Bùi Quang bắt đầu di chuyển ngón tay trên điện thoại.

-Trả lại đây, làm cái gì thế ? – Tôi đứng luôn dậy, tìm cách lấy lại .Con người này …càng lúc càng giống quái nhân như thế là sao nhỉ ?

Cứ mỗi lần tôi sắp cướp được thì Bùi Quang lại giơ tay lên cao, vẻ mặt khiêu khích .

Sau một lúc giành giật, kết quả thu về vẫn là con số ko , Bùi Quang nhìn xuống tôi rồi lắc đầu :

-Với chiều cao như thế này , em nghĩ là em có cơ hội ?

Tôi hậm hực , mắt hình viên đạn ngước lên nhìn hắn nhưng …ko làm được gì.Chỉ cần bây giờ Bùi Quang mà biến thành một thứ gì đó nhỏ bé thì tôi sẵn sàng nghiền nhỏ và bóp nát.

Bùi Quang lại bắt đầu chọc tức , khua khua cái điện thoại ngay trước mặt , vẻ mặt thì đắc chí , đáng ghét.

Đến lần thứ n thất bại, tôi kéo luôn tay Bùi Quang xuống cắn …cắn , cắn và …cắn.

Chỉ thấy Bùi quang hét lên một tiếng rồi đứng im.

Cơn tức giận dịu đi, tôi mới thả tay Bùi Quang ra.

-Em cắn đủ rồi ? –Bùi Quang liếc sơ qua bàn tay in rõ …dấu răng tôi . Chính tôi nhìn thấy cũng hơi giật mình, như thế chắc phải đau lắm.Nhưng sao lại đứng im như thế ? Sao cứ phải hành động khác người như thế ?

Tôi lắc đầu :

-vẫn chưa. Giờ trả em điện thoại .

-Đây . – Bùi Quang đút cái tay bị cắn vào túi quần, nói bâng quơ –Số điện thoại anh lưu vào rồi đấy.

Câu hỏi “ Để làm gì “ định bật ra nhưng lại bị chặn lại. Tôi rất dễ cảm thấy tội lỗi như thế.

Vừa lúc ấy, chuông reo.

-Trưa bọn anh ở lại chơi bóng . – Bùi Quang nói một câu đứt đoạn.

Im lặng từ đầu đến cuối, Trúc vũ bỗng nhiên cười hớn hở :

-Chắc chắn bọn em sẽ ở lại xem. – trả lời xong mới liếc xem phản ứng của tôi.

-ừ . – Chả hiểu sao tôi lại đồng ý,nếu là mọi lần, câu trả lời sẽ chỉ là ko.

Bùi quang gật đầu rồi bỏ về lớp.

-Cậu ác quá,tay anh ấy chảy cả máu đấy.

Tôi úp mặt xuống bàn :

-Tớ có muốn đâu , tại lúc đó bùi Quang làm tớ điên lên. Mà lúc tớ cắn, Bùi Quang có thể tránh hoặc đẩy tớ ra cơ mà.

-Cậu ngốc vừa thôi chứ. Anh ấy ko chống cự là vì sợ cậu bị thương đấy.

-Cậu nghĩ là vậy à.

-Ngốc, ai nhìn vào cũng có thể biết ngay, cần gì nghĩ.

Tôi thở dài, cảm giác tội lỗi càng ngày càng lớn. Đột nhiên , một ý nghĩ lướt qua.

Tôi bật dậy với lấy điện thoại, ko phải Bùi Quang lưu số trong này à? Ko cần đối mặt , một lời nhắn xin lỗi thì dễ thôi mà. Tôi thông minh đấy chứ, haha.Nhưng khi vừa nhìn thấyđiện thoại thì tôi ko thể suy nghĩ tiếp được những điều như vậy . Bởi vì …điện thoại bỗng dưng chỉ còn lại màu trắng, hình nền là một diễn viên hàn tôi thích đâu mất rồi. Tôi bắt đầu lục tìm …lục tìm, tất cả các file ảnh những thần tượng tôi sưu tập từ lâu đều biến mất.

Thế là …hết.Cái tên bất bình thường này …sao lúc nãy tôi ko cắn chết hắn luôn đi. Tại sao lại có thể để một con quỉ dữ như thế hòa trộn được trong cái thế giới đang còn bình yên như thế này. Muốn điên lên mất.Tôi bắt đầu quằn quại, hết đập đầu vào bàn rồi đá đá vào chân ghế. Thật đau khổ.

-Cậu bị gì thế ? Giúp tớ nghĩ xem trưa nên mua đồ gì cho đội bóng. Cái gì lạ lạ một chút ấy, chúng ta phải chăm sóc họ , đặc biệt là Mạnh Vũ nhà tớ và Bùi Quang ấy.

Lại là cái tên biến thái ấy.

Câu nói ấy đã khiến cơn điên của tôi bùng nổ. Tôi đứng dậy, đập bàn , quát :

-Thôi đi. Tớ ko hơi đâu làm mấy cái việc vô ích đó . Cậu nghe cho rõ nhé, tên nửa người nửa quỉ đó, để tớ gặp hắn xem, tớ sẽ cho hắn như thế nào mới là trái phải.

Trúc Vũ nhìn tôi với ánh mắt kì lạ, kéo kéo áo tôi .

Cả lớp thì bụm miệng cười.

Phía bục giảng… thầy cứ phải chọn những lúc này để vào lớp như thế là sao ?

Thầy cười nhưng tôi lại thấy được sự nguy hiểm rình rập.

-Lần này có cần tôi giúp em ko ?

Và tiết toán hôm đó và cả những tiết toán sau này , tôi luôn bị thầy đì.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !