Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P14)

Lượt xem chương này: 1170

- Sao lại nhìn anh như thế ? Tuy Hoài Vân là bạn gái cũ của anh nhưng ko sao , anh có yêu ai thật lòng đâu . Nên em ko cần buồn cho anh .

Anh đẩy tôi về phía đó.

Tôi chưa từng biết Hoài vân lại là bạn gái cũ của anh Huy , và tôi cũng ko buồn về điều đó. Thật sự anh Huy ko biết tôi đang nghĩ gì ?

- ồ, hai người cũng tới đây .

Anh ấy và Hoài Vân ngước lên nhìn chúng tôi.

Ánh mắt anh chạm vào người tôi một cách nhanh chóng như chỉ lướt qua Hừm, tôi ko có sức hấp dẫn tới thế ?
- Luật sư Huy cũng trốn việc tới đây hả ?

- đâu có, xong việc rồi, đâu bận như em.

-Hai anh em ngồi đây luôn nhé. – giọng nói tao nhã của Hoài vân.

Anh Huy tự nhiên ngồi xuống một cách tự nhiên, đứng thế này mãi cũng ko được nên tôi gật đầu chào mọi người rồi ngồi xuống chiếc ghế cuối cùng. Ngồi ngay bên cạnh anh.

Lần đầu tiên gần anh như vậy , tôi có thể cảm nhận được cả mùi hương nhẹ .

Tôi mặt đối mặt với cái bàn, mũi ko ngừng hít sâu , thật sự mùi thơm nhẹ đó rất dễ chịu .

Vì vậy, tôi ko biết được có ánh mắt nhìn tôi khẽ cười và có ánh mắt nhìn tôi vẻ chế giễu.

-ko ngờ gặp em ở đây, Vy Anh, chị ghé qua trường cũng nhiều lần nhưng ko gặp được em .

-à, em hay ở trong lớp nên ko gặp được chị .

-Vậy hả, chị cứ tưởng em trốn chứ .

Chị đang cười, vậy là đùa nhỉ ? Nhưng sao tôi lại cảm thấy mất tự nhiên.

-mà em ở gần đây lắm hả ?

-ơ ko, nhà em khá xa nơi này .

-ồ, thấy em mặc đồ ở nhà nên chị tưởng…

Tiêu rồi, đã ko gây ấn tượng thì thôi lại còn để mất hình tượng , vì tôi chủ quan cứ nghĩ đến mua kem nhoáng cái rồi về …

-Thoải mái thôi, bọn anh cũng chỉ định mua kem rồi về .

Tôi thở phào, ko ngờ anh Huy lại có lúc dễ thương như vậy.

Có tiếng cười … một tiếng cười khẽ .

Một tiếng cười nhạt.

Chị Mun đi tới :

-Anh Huy , anh định chọn gì ?

- Cà phê .

Chị Mun cười với mọi người rồi quay đi.

-ơ, thế Vy Anh ko dùng gì hả – Hoài vân hơi ngạc nhiên.

Chị Mun quay lại, xoa đầu tôi :

-Con bé này á , lúc nào cũng là kem hạnh nhân , chị ko cần hỏi.

-Trùng hợp thật đấy – Hoài vân cười .

Một giọng nói nhẹ như vọng từ nơi khác đến :

-Em cũng thích kem hạnh nhân .

Tôi quay sang nhìn anh , trong đôi mắt sâu thẳm ấy tôi chỉ thấy chính vẻ ngốc nghếch của mình.

Tôi vô thức khẽ gật đầu . Mắt chạm mắt , nhưng mọi suy nghĩ là ko thể chạm tới được.

Tới lúc anh mỉm cười ngoảnh đi nơi khác, tôi vẫn còn nhìn anh.

- Đó là một sở thích kì lạ.Từ nhỏ, Vy Anh đã thích kem rồi.

-Ko lạ đâu, em với Duy Phong cũng vậy này.

Anh Huy gấp cuốn menu lại :

-Mun cho anh một ly hạnh nhân nữa nhé.

Chị Mun đi rồi, anh Huy hơi ngả người về phía trước :

-Nếu em ăn kem ngay cả trong bữa sáng , bữa trưa và chiều thì có kì lạ ko ?

Hoài Vân mắt mở to nhìn tôi .

Ngay cả anh cũng ngạc nhiên :

-Em thích tới vậy à ?

Tôi ngượng nghịu gật đầu .

-vậy là em bị nghiện kem rồi.

Ánh mắt anh ấy có tia cười, nhìn tôi một cách thản nhiên nhất, tới câu nói ấy, anh cũng buông ra một cách nhẹ nhàng . Như là chúng tôi đã thân từ lâu lắm rồi và như anh hiểu tôi rất rõ vậy.

-Haha, có vẻ như em biết chắc nhỉ ? ko lẽ em cũng bị nghiện kem à ?

Anh mỉm cười , ko đáp lời anh Huy.

Chị Mun mang đồ tới :

-đích thân em phục vụ nhé, mọi người vinh hạnh lắm đấy.

-Bọn anh hạnh phúc quá.

Thực ra , tôi biết Chị Mun có ý với anh huy . Hai người ấy cũng đẹp đôi đấy chứ.

Hai ly kem và ly cà phê được đặt xuống .

Có điều, ly kem của tôi khác với mọi người, đó là một ly có cỡ bự .

Căng thẳng từ lúc nãy vừa thấy ly kem đều biến hết . Tôi hớn hở định lấy nhưng một bàn tay nào đó nhanh hơn đã cướp mất.

Ngơ ngác nhìn về phía chủ nhân cánh tay ấy .

-Mun thiên vị thế này .

Tôi lườm :

-Ko phải, ly này mới đủ cho em .

-Ly kia cũng đủ, ăn hết gọi tiếp.

- ko, đây là thói quen .

-Thói quen cũng có thể thay đổi được.

-Thói quen xấu mới phải thay đổi.

-Tham ăn cũng là thói quen xấu.

Chị Mun giành lại ly kem cho tôi, ngưng cuộc tranh cãi lại :

-Tốt nhất anh nên để Vy Anh ăn ly này đi. đừng có xấu tính như thế. Mọi người ăn vui vẻ nhé. Em phải đi quản lí một chút.

Chị lại xoa đầu tôi rồi bỏ đi.

Chị Mun đúng là rất hiểu tôi . Yêu chị thế này.

Tôi măm thìa kem đầu tiên , trêu tức :

-Anh ăn ly nhỏ vẫn hơn, răng anh ko chịu nổi đâu.

Anh Huy ngang nhiên cướp lại ly kem , chọc thìa vào ăn. Tôi sững người.

Anh cười gian trá :

-để anh chứng minh cho em thấy răng của anh có chịu nổi hay ko nhé.

Hai anh em tôi đã vô tình xem mình như đang ở nhà .

Tôi hậm hực nhưng ko biết làm gì . đã thế, nhìn cái điệu đắc chí ăn kia rất đáng ghét.
Tôi dùng chân đá cái bộp.

Có tiếng rên khẽ.

Nhưng anh Huy lại chẳng có vẻ gì là đau , vẫn vừa ăn vừa trêu tức tôi .

Ngay lập tức, một ý nghĩ hiện ra trong đầu khiến tôi muốn chạy trốn.

Tôi từ từ …từ từ …hé mắt nhìn xuống phía dưới chân.

Một ống quần đen của anh hiện lờ mờ dấu giày đầy bụii .

Tôi ko dám nhìn anh :

-Em …xin lỗi. Em tưởng là anh Huy nên mới đá như vậy.

Anh Huy tròn mắt nhìn tôi :

-Em …em định đá anh ?

Duy Phong cũng ko thèm phủi, anh lắc đầu :

-Ko sao.

Rồi đột nhiên, anh đứng dậy , sải bước đi.

Mấy người chúng tôi ngơ ngác.

Hoài Vân gọi theo :

-Duy Phong, anh đi đâu thế ?

Nhưng hình như anh ko nghe thấy.

-Chắc cậu ấy đi WC.

Hoài Vân đẩy ly kem ra , thở hắt .

Tôi biết chắc là chị bực mình lắm.

Ko khí im lặng kéo dài cho tới khi Duy Phong trở lại.

Trên tay anh là hai ly kem bự .

Anh đặt 1 ly xuống trước mặt tôi rồi tự kéo ly còn lại về phía mình.

Tôi tất nhiên là ko hiểu những hành động của anh, mà ko phải chỉ mình tôi mà ngay cả hai người còn lại cũng vậy.

Nhưng nhìn anh ăn …khá là đáng yêu, lúc này, thấy bình yên và ấm áp đến kì lạ.

Hình như anh phát hiện ra điều gì đó, anh nhíu mày , ngước đầu lên.

Ngay lập tức, tôi ngoảnh đi nơi khác.

Với con mắt vô tội , anh nhìn ba người chúng tôi một lượt, ngây thơ hỏi :

-Mọi người sao vậy ?

Anh Huy đưa mắt nhìn nhìn hai ly kem, ko tiện hỏi.

Duy Phong à một tiếng, quay sang nói với tôi :

-Là của em.

Rồi anh lại thản nhiên ăn kem tiếp :

-Muốn thử xem ly bự có khác gì ko .

Anh Huy vô duyên hỏi :

-Thế sao chỉ mua cho hai người thôi vậy.

Hình như anh ko nghĩ đến vấn đề đó, vẻ mặt khá ngạc nhiên, giọng lại lạnh te :

-Anh Huy có rồi mà.

Hoài Vân lúc này lên tiếng, giọng chị pha chút nũng nịu, giận dỗi :

-Thế của em đâu ?

Anh đang đưa kem vào miệng , hơi khựng lại, nhưng vẫn từ tốn ăn xong thìa kem đó :

-Anh nhớ là em ko thích ăn ly to như thế này .

-Nhưng lần này em có thể thử với anh mà .

Anh gật đầu rồi nói mấy câu với người phục vụ gần đó.

Chỉ một lát sau, bàn chúng tôi đầy ngập bao nhiêu là kem.

Thực ra anh ăn rất ít, cứ mỗi thìa là một chút xíu, có lẽ , anh đang nhấm nháp chứ ko phải ăn.

-Ăn ly bự có khác gì ko Phong ? – anh Huy bắt đầu chuyển sang uống rượu nhẹ.

Cả ba người đều mong câu trả lời của anh.

Anh gật đầu, nheo mắt nhìn cái ly một chút. Nghiêm túc đánh giá :

-Dùng ly này sẽ ko phải gọi nhiều lần , ko tốn thời gian cũng như ko gián đoạn quá trình ăn kem.

Anh Huy làm sánh rượu ra cả mặt bàn :

-còn gì nữa ko ?

Anh im lặng, vẻ mặt biểu lộ : ừ, thế thôi.

-Anh cứ làm như Vy Anh tham ăn quá vậy . – Hoài Vân trách móc.

Anh hơi mở to mắt , giọng bình tĩnh :

-Anh ko nghĩ vậy.

Tôi cười trừ :

-Đúng là em gọi ly bự vì ly nhỏ …sẽ rất tốn diện tích.

Rồi cúi đầu ăn để che lấp sự lúng túng nên ko biết được anh nhìn tôi, ánh mắt dừng lại có kéo dài một chút.

Mọi người lại nói chuyện nhưng chỉ mình anh Huy là nói nhiều.

Lúc ra về, chị Mun đến tận bàn chúng tôi :

-Mọi người có thoải mái ko.Hôm nay quán đông khách quá, hơi ồn ào.

-Có gì đâu, thoải mái lắm chị – Hoài vân cười tươi, nhỏ nhẹ nói.

Còn anh chỉ im lặng.

Anh Huy bắt đầu đùa :

-Chắc anh bỏ nghề , mở quán cạnh tranh với em quá.

-Cạnh tranh làm sao nổi. Nếu anh phá sản, em sẽ giữ cho anh một vị trí bồi bàn , ok ?
Để hai người này tán tỉnh nhau chắc tới mai, tôi lên tiếng :

-Chị Mun ơi, cho em vài hộp kem nhé, em muốn mang về cho Trúc Vũ , à cho em nữa, mai em khỏi đi mua.

Chị hình như rất thích xoa đầu tôi :

-Ok.

-Mun cho cả vào hóa đơn, anh thanh toán.

-Ko cần, Duy Phong cậu ấy thanh toán hết rồi.Lần nào trước khi đến quán cậu ấy cũng gửi cho em một khoản tiến lớn trong ngân hàng. Em đã bảo ko nhiều như thế mà cậu ấy vẫn cố chấp.

Mọi người nhìn anh, nhưng anh vẫn chỉ im lặng, hơi nghiêng đầu, giống như chuyện ko liên quan tới mình . Anh như đang rơi vào thế giới khác . Với vẻ mặt điềm tĩnh thản nhiên ấy, có lẽ, anh ko quan tâm .

Lúc ra về, tôi lẽo đẽo theo anh Huy ra xe.

Anh Huy cũng chẳng để ý , mải nghe điện thoại.

Đột nhiên, anh dừng đứng người lại làm tôi đâm sầm vào lưng anh.

Tôi vừa xoa trán vừa than :

-A, anh sao tự nhiên lại như thế ?

Nhưng ánh mắt Huy đang nhìn về hướng khác, theo phản xạ, tôi cũng nhìn theo phía đó.
Bắt gặp dáng cao gầy, hai tay đút túi, người hơi dựa vào chiếc xe màu đen sang trọng …anh đang cười.

Tôi lại quay người tảng lờ …biết anh cười gì rồi.

Đột nhiên, có người kéo tay tôi lôi đi về phía anh.

-Duy Phong, cậu đưa Vy Anh về được ko , bây giờ anh bận rồi, khách hàng vừa gọi điện tới.

Tôi giật mình, lui ra sau một chút nhưng vẫn cố dìm :

-Khách hàng sao em thấy hai người xưng hô cưng ơi cưng à vậy .

Anh Huy bịt miệng tôi :

-Duy Phong, em làm được ko ?

Tôi giãy dụa, nhìn xem anh phản ứng như thế nào.

Anh hơi nghiêng đầu về phía trước, ánh mắt thú vị, nụ cười tinh quái cũng hiện rõ hơn.
Tim tôi đập nhanh liên hồi.

Anh đưa tay ra, mở cửa xe :

-Em vào đi.

Tôi bám chặt lấy anh huy, đá đá chân, làm mọi cách để anh nhận ra. Nhưng anh Huy lại còn đẩy tôi vào xe, bây giờ tôi có thể thấy ghế trước chị Hoài Vân đang ngồi.

-À, Vy Anh bị say xe.

Tôi thở phào, cuối cùng anh Huy cũng biết rồi đấy,nhưng tôi định bước ra thì :

-Nên cậu để Vy Anh ngồi trước nhé.

Suýt nữa, tôi ngã nhào khỏi xe. Anh Huy độc ác sao cứ phải đẩy tôi vào tình huống này.
Tôi tự cứu mình :

-Em ngồi đây cũng được.

Rồi tôi lui luôn vào ghế trong, cố gắng làm mặt tỉnh bơ .

Hoài Vân quay xuống, dịu dàng :

-Em bị say xe à, vậy lên đây đi.

Tôi còn chưa hết ngạc nhiên trước thái độ đó thì chị bước xuống xe :

-Bọn em sẽ đưa Vy Anh về, anh Huy đi cẩn thận nhé.

-ừ, anh cảm ơn.

Lúc sắp đi còn ngó vào nháy mắt với tôi.Tôi trợn mắt, anh Huy cười rồi cuối cùng cũng bỏ đi.

Còn lại ba người, tôi vẫn ngồi yên nơi ghế sau.

Hoài Vân bước vào, ngồi cạnh tôi :

-Em lên ghế trước đi.

Tôi lắc đầu :

-Nhà em cũng gần thôi, đi một đoạn cũng ko say được đâu.

Chị đóng cửa lại, nhỏ giọng :

-Bọn chị sẽ rất khó chịu nếu em…nôn trên xe đấy.

Tôi liền mở cửa ra, ngoan ngoãn lên ghế trước. Nhưng do tốc độ hơi nhanh nên khi bước ra khỏi cửa, tôi lại đụng phải anh.

Tôi nghe thấy cả tiếng chị Hoài Vân chặc lưỡi.

Tôi hít sâu, nói một dăng :

-Em xin lỗi nhé, em ko cố ý đâu.

Rồi vòng sang ghế trước.

Duy Phong lại bật cười lần nữa, anh thu cánh tay vừa đỡ cô bé về.

Lúc anh ngồi vào xe, tôi cố gắng giữ nhịp thở , nhìn phía trước.

Đợi một lúc vẫn chưa thấy xe chuyển động, có hơi tò mò nhưng tôi chỉ dám liếc kính hậu.
Hoài Vân chỉ chỉ .

Tôi à lên một tiếng ,loay hoay tìm thắt dây an toàn.

Đột nhiên, tôi cảm nhận được rõ một mùi hương nhẹ và hơi thở của người ấy.

Anh nghiêng người thắt dây an toàn cho tôi.

Một ngọn gió ấm áp thổi qua.

Lúc đó, mặt tôi đỏ bừng, cố gắng nhìn sang phía khác nhưng trong đầu vẫn nghĩ : may mắn là mình ko bị bệnh tim.

Chiếc xe lao vút đi. Mang theo tâm hồn đang bay của tôi.

Đầu tôi bắt đầu nhẹ bẫng , những suy nghĩ tung nhảy .

Mơ hồ và mơ màng.

Chẳng biết là bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Tôi mở mắt, quạy cựa làm cho một thứ trượt xuống.

Nhìn kĩ, đó là một chiếc áo khoác đen, kiểu dáng khá đơn giản , đặc biệt là có một mùi hương nhẹ.

Hít hà…tôi bật tỉnh.

Bên cạnh, anh chỉ mặc chiếc áo sơ mi đen , ống tay xắn lên, chăm chú vào chiếc laptop đang đặt trên chân.

Tôi nhận ra, bất kì hành động nào của anh cũng trở nên rất cuốn hút.

Những ngón tay như bay trên bàn phím đột nhiên dừng lại.

Anh đưa mắt sang nhìn tôi , một cách tự nhiên, anh nói :

-Em dậy rồi.

Và một cách nhanh chóng, anh trở lại laptop.

Đến bây giờ, tôi mới thực sự tỉnh táo, quan sát xung quanh, chỉ còn mình tôi và anh. Chị Hoài vân đi đâu nhỉ ?

Hình như tôi vừa ngủ thì phải . Mọi thứ vẫn còn rối và đứt đoạn.

-Anh ko biết nhà em ở đâu ?

Tôi à lên, hơi hơi hiểu một chút, ngồi thẳng dậy cố gắng tự làm mình chỉn chu nhưng mà anh vẫn chỉ dán mắt vào máy tính.

Tôi đúng là…chắc anh có ấn tượng tôi là một đứa ham ăn ham ngủ cho xem.

-Đây là gần công viên.

Tôi gật đầu, thảo nào lại thấy quen tới vậy . Nhưng cũng ko muốn làm phiền anh.

Duy Phong im lặng, anh lơ đãng nhìn ra bên ngoài nơi bầu trời đen một cách mộc mạc.Đây là lần đầu tiên anh nói nhiều với một người mới quen tới vậy.

Trông bộ dạng cô bé kia, nắm chặt áo khoác anh, đầu hết nghiêng sang bên này rồi sang bên kia, thậm chí anh còn có thể đếm được bao nhiêu lần cô bé ấy nhìn trộm anh.

Xe đi được một đoạn, cô bé ấy đã nhắm tịt mắt, mặc dù anh đã cố giảm tốc độ tới mức thấp nhất có thể.

Tới khi Hoài Vân hỏi anh nhà cô bé ở đâu anh mới sực nhớ…điều đó anh cũng ko biết.
Định hỏi thì thấy cô bé ấy đã dựa vào ghế, ngủ ngon lành.

Đột nhiên, anh muốn chăm sóc và bảo vệ cô ấy.

Chỉ còn một cách, gọi cho Nguyễn Huy nhưng lại ko liên lạc được.

Vậy nên anh đưa Hoài Vân về trước.

Có thật đơn giản là như thế hay ko ? Đối với anh, mọi thứ đều thật dễ dàng chứ ko phải chỉ là một địa chỉ nhà.

Và bây giờ, bộ dạng lúc tỉnh là như thế này. Ko phải cô ấy chưa tỉnh ngủ hẳn đấy chứ ?

Một lúc sau, ko nghe thấy tiếng bàn phím nữa tôi có hơi bối rối.

-À…bây giờ anh có thể đưa em về nhà ko ? –chỉ để nói câu ngắn gọn này nhưng tôi cũng đã tốn nhiều thời gian suy nghĩ và đắn đo.

Anh nhìn sang tôi nhưng lại ko hề có ý định trả lời.

Tôi cũng nhìn anh và bị cuốn vào đôi mắt ấy.

-Được.

Thấy tôi vẫn còn ngơ ngác, anh bật cười :

-Bây giờ em có thể đưa địa chỉ nhà cho anh ko ?

Tôi lập tức ngoảnh mặt đi, đọc địa chỉ .

Chiếc xe phóng đi. Hình tượng của tôi trong lòng anh nhất định là rất xấu.

Cho đến khi dừng trước cửa nhà , tôi vẫn còn mải nghĩ xem anh có cho tôi ham ăn, ham ngủ và ham …trai đẹp hay ko .

Bỗng nhiên, anh đưa tay về phía tôi.

Tôi lập tức cúi đầu, tự cởi thắt dây an toàn ra ,nhỏ giọng :

-Cảm ơn anh đã đưa em về.

Rồi dùng tốc độ nhanh nhất, tôi mở cửa xe, lao vào nhà.

Nấp sau cánh cổng, tôi nhìn theo chếc xe mang người ấy đi. Có chút mất mát.

Qua cửa kính , Duy Phong nhìn theo dáng người chạy vụt ấy.

Anh lắc đầu, cô bé này đúng là kì lạ thật. Đây là lần thứ hai tay anh đưa ra rồi ngưng lại trong ko trung…anh chỉ muốn lấy lại áo khoác.

Bước vào nhà, tôi nhìn quanh . Phòng khách trống rỗng. Mọi người đi đâu hết cả rồi nhỉ ?

Đang đứng thẫn thờ thì mẹ từ bếp bước ra, thấy tôi thì hơi nhíu mày :

-Hai đứa tụi con đi muộn thế ? Hơn 10 giờ rồi đấy.

Chết, mẹ biết tôi đi với Duy Phong . Làm sao đây ?

-Thôi con đi ngủ sớm đi.Lần sau nếu anh Huy rủ đi họp bạn cũ thì từ chối nhé.

Tôi thở ra nhẹ nhõm. Nhưng mà sao mẹ lại nghĩ thế ? Có ai đó nói với mẹ như vậy ư ? Là anh Huy hay Trúc Vũ ?

- Mẹ, vậy Trúc Vũ về lâu chưa ?

- Cũng hơn một tiếng rồi, tụi nó chờ con mãi .

- Vâng. Mai con sẽ gọi điện cho Vũ. Mẹ ngủ ngon nhé.

Tôi định lẻn ngay vào phòng thì mẹ gọi lại :

-Vy Anh , con lại đây.

Tôi có chút hoảng sợ. Tôi là một người ko biết nói dối, mà mẹ lại còn rất hiểu tôi nữa. Hẳn là mẹ đã phát hiện ra điều gì rồi.

Tôi ngập ngừng bước tới.

Mẹ nhíu mày, giọng hơi trầm xuống :

-Con đang cầm cái gì thế ?

Hả ? Trên tay tôi có gì cơ ? Tôi cúi đầu, tròn xoe mắt, kinh ngạc tới nỗi ko nói được gì. Tôi chưa đưa áo cho anh ư ? Tại sao lại có thể như thế ?

- Con lớn rồi mà ko biết tự chăm sóc mình là sao ? Trời lạnh thế này mà ăn mặc phong phanh như vậy . Mai đem áo trả cho anh Huy đi.

Mẹ bỏ vào phòng. Tôi vẫn còn đứng ngây người.

Mọi người tại sao lại dễ dàng hù dọa tôi như thế ?

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !