Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P19)

Lượt xem chương này: 1227

Tầng 5 : căng tin .Vì đã là quá trưa nên ko nhiều người lắm.

Nếu ko nhìn thấy logo thì tôi cứ tưởng đây là một nhà hàng sang trọng độc lập. Tất cả mọi người vừa nhìn thấy Duy Phong bước vào thì đều đứng dậy cúi người chào nhưng ko che được sự ngạc nhiên và cả phấn khích. Thật lạ. Trong giây lát, căng tin im bặt một lúc và sau đó bắt đầu vang lên những tiếng xì xầm bàn tán. Cũng may là đã quá trưa nên ko nhiều người lắm.

Tôi chỉ lắc đầu trước những ánh mắt đang ghim chặt lấy anh đầy ngưỡng mộ và ..cả say mê.Một số ánh mắt còn như muốn chiếm lấy anh. Anh ít tuổi hơn họ cơ mà. Thái độ của họ như vậy làm tôi nghĩ rằng chắc tôi thích anh còn nhiều ko bằng một nửa của những người ở đây. Thật đáng sợ. Bây giờ thì tôi hiểu tại sao anh lại có ko gian làm việc riêng rồi.
Vừa ngồi xuống bàn, tôi lại nghe tiếng xì xầm xì xầm.

Họ làm sao thế nhỉ ? Tôi đã bối rối giờ còn bất an hơn.

Còn anh thì trông cực kì thản nhiên, dựa người vào ghế, vẻ mặt điềm tĩnh …lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa kính.

Còn tôi…chăm chú nhìn anh. Một cảm giác khó chịu trỗi dậy.

Tại sao lúc nào anh cũng có cái vẻ trống rỗng và thật buồn như vậy.

Dáng vẻ hiện tại của anh làm cho người khác muốn ngay lập tức đến bên cạnh nhưng lại e ngại sự lạnh lùng và bất cần ấy . Tôi cũng ko ngoại trừ.

Có lẽ chẳng bao giờ tôi có được anh.

Thôi ko nghĩ nữa, làm gì có chuyện bỏ cuộc nhanh như vậy. Ko phải bây giờ tôi và anh đang cùng ăn trưa sao ?

Tôi khẽ thở dài, từ khi gặp anh, tôi cứ phải giải quyết mâu thuẫn nội bộ giữa những suy nghĩ đối ngược nhau như thế đấy.

Nếu nói đây là một nhà hàng độc lập như lúc đầu tôi nghĩ cũng ko sao. Có căng tin nào ma flại xuất hiện cả pphục vụ bàn như thế này ko !

Nữ nhân viên đó nhìn trộm anh, có chút e thẹn :

- Tổng giảm đốc, anh dùng món gì ạ ?

Anh vẫn ko chịu ngoảnh đầu lại :

- Cho tôi một phần giống như cô ấy.

Cô ấy ? Tôi nhìn xung quanh, làm gì có ai khác nữa. Anh đang ám chỉ tôi à ? Nữ nhân viên thấy tôi còn cười một cách ngốc nghếch thì giở sẵn cuốn menu ra, nhắc nhở :

- Xin mời chọn món .

Tôi ngượng , chỉ bừa vào một dòng :

- Cho em suất này.

Nữa nhân viên cúi chào lịch sự rồi rời đi.

Đột nhiên, ko khí trong căng tin bùng nổ :

- Này Mai, cho tớ suất số 19 nhé.

- Ba suất 19, bàn này.

- Ôi, vừa rồi tổng giám đốc gọi suất 19 đấy.

- Từ nay số 19 là số may mắn của tớ.

- Cho tôi 19 suất 19 luôn đi. Đưa về ăn cả tuần cũng ko sao.

- Đăng kí cho tôi tháng nay suất 19 thôi nhé.

- Còn tôi, 1 năm.

………….

Tôi rùng mình trước phản ứng quá khích của họ. Họ cứ như là đấu giá ko bằng.

Người đang ngồi trước mặt tôi đây có thể tạo ra xu hướng đấy.

Nhưng thật kì lạ, dù căng tin có ầm ĩ đến thế , người đó vẫn chẳng để lộ một chút biểu cảm gì cả.

Tới lúc món ăn được đưa ra, đầu tôi vẫn còn bị ám ảnh con số 19.

A, bít tết bò và khoai tây rán. Tôi sáng mắt. Nhưng đột nhiên, ko khí lại chùng xuống .
Khuôn mặt của tất cả những người vừa nãy sôi nổi bao nhiêu thì lúc này đau khổ bấy nhiều.

Nhìn trên bàn của họ chỉ toàn salat va fnước lọc tôi mới hiểu ra. Haha, như vậy “ món 19 „này là kẻ thù của những người luôn kiêng kị như họ rồi.

Nhưng ngay khi anh vừa đưa một miếng bít tết lên miệng thì tất cả cũng hùng hồn cắt xé bít tết ăn một cách thật mãnh liệt.

Tôi suýt nữa thì phì cười.

Ăn được một chút, tôi bắt đầu đưa dĩa vờn vờn mấy miếng khoai tây mặc dù đang cực kì đói. Như thế này tôi thật sự ko sao quen nổi.

Thấy bộ dạng chật vật của tôi, anh ngẩng đầu lên :

- Ko ngon ?

Tôi lắc lắc đầu mạnh :

- Ko phải, ko phải đâu.

Rồi cúi xuống ăn.

Nhưng cũng chỉ được một lát, lại ủ rũ nhìn đĩa thức ăn gần như còn nguyên trên bàn. Có những thứ ko phải cố gắng là được.

Lần này, anh đứng dậy. Tôi mở to mắt nhìn theo bóng dáng toát lên vẻ thànhđạt và đầy kiêu ngạo đó.

Đến khi anh quay lại , tôi còn phải kinh ngạc hơn.

Có tiếng ồ lên.

Anh đặt một khay đựng đầy những ly kem hạnh nhân xuống, nghiêng nghiêng đầu nói với tôi :

- Ở đây ko có ly to.

Tôi sững sờ. Một niềm vui bé tí nảy lên. Làm sao anh có thể biết mà đem kem tới cho tôi chứ.

Nhưng đâu cần nhiều như thế này. Tôi nhìn anh với vẻ mặt đáng thương :

- Em đã nói với anh là em ko ham ăn mà.

Khóe miệng anh nâng lên một nụ cười ấm áp.

Tôi ngơ ngác đắm chìm trong nụ cười ấy. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh cười như vậy đấy.

Trong nháy mắt, ko khí lại trở nên sôi nổi và náo loạn hơn , phá tan khoảnh khắc hiếm có này.

- Tôi cũng ăn kem hạnh nhân.

- Tôi cũng thế, tôi thích nhất là kem hạnh nhân đấy.

- Haha, chúng ta có cùng sở thích rồi.

………………………….

Mọi người …thật giống nhau đấy.

- Em có muốn ăn thêm ko ?

Tôi mở to mắt, giọng anh đầy nghiêm túc chẳng có vẻ gì là đùa cả. Nhưng tôi còn ăn được nữa ko . Gần như tất cả đã đều bị tôi tiêu diệt, thậm chí tôi còn ăn gấp đôi anh . Chính tôi còn ko tin nổi làm sao mình ăn nhiều như thế. Câu hỏi của anh làm tôi cực kì xấu hổ.

- À, ko, em … ăn đủ rồi.

Anh gật đầu . Thật lạ. Tới bây giờ, anh vẫn ko thắc mắc hay đề cập tới chuyện hôm qua.

- Em tới đây như thế nào .

Nếu nói thật là xe đạp thì có lẽ anh sẽ phải hoảng sợ mất, như vậy tôi khác gì những nhân viên phấn khích lúc nãy đâu. Xe bus , taxi ? Có chút ko đúng. Tôi tới được đây cũng nhờ một phần do Bùi Quang cơ mà. Ko nên lãng quên người ta như thế.

Tôi tỉnh bơ :

- Em đi xem ôm tới.

- Hự. – Anh đang uống cà phê bỗng nhiên ho sặc sụa.

 

Anh cau mày :

- Ko an toàn.

Một niềm vui bé nữa lại nảy lên.

Tôi cười cười, lảng sang chuyện khác :

- Hôm nay nắng đẹp thật đấy.

- Hự . – Anh lướt qua cửa kính trời còn âm u xám xịt như sắp mưa ho vài tiếng.

Sao thế nhỉ ? Căng tin rất ấm mà, đâu lạnh đâu mà anh ho nhiều như vậy.

- Vy Anh, nếu muốn tới đây . Gọi anh. Sẽ có người tới đón em.

Câu nói với nói giọng ấm áp của anh nhẹ nhàng tiến thằng vào tai tôi.

Tôi bị anh làm cho choáng váng, chỉ biết ngây người nhìn anh ko nói được một câu.

Người bên cạnh tôi lúc này thật sự là Duy Phong sao ? Là một Duy Phong luôn lạnh lùng ko biểu lộ cảm xúc, là Duy Phong ko thèm để ý tới ai đây sao ?

Tim tôi đập thật nhanh và não loạn. Cứ như thế này tôi ko chịu được nổi mất. Tốt hơn anh tạm thời cứ giữ nguyên cá tính lạnh lùng đi.

Tôi đứng bật dậy, bối rối :

- Em phải về rồi.

Anh gật đầu :

- Sẽ mưa. Để anh bảo người đưa em về .

- Ko cần đâu, ko cần, em tự về được mà.

Anh gật đầu, ko nói gì , nhưng tay lại lôi điện thoại ra :

- Cậu giúp tôi chuẩn bị xe nhé. 5 phút nữa.

Tôi còn làm được gì nữa. Điểm này sao anh lại giống Bùi Quang tới vậy.

A, nhắc tới Bùi Quang mới nhớ, Bùi Quang dặn tôi khi nào xong thù gọi cơ mà. Nhưng mà gọi để làm gì thì tôi thật sự ko biết. Người lúc nắng lúc mưa , lúc thế này lúc thế kia như hắn chắc gì đã nhớ nói với tôi những gì. Có khi bây giờ tôi gọi hắn sẽ la lối, đe dọa cho xem. Và lại , hôm trước do bực bội nên tôi xóa mất số Bùi Quang rồi.

***

Thư kí Hoàng dẫn tôi ra tận xe. Còn anh, vừa gọi xe cho tôi xong thì đi họp luôn.Anh bận thật đấy.

- Tổng giám đốc rất hiếm khi tới căng tin.

Bây giờ thì đối với tôi, điều đó ko còn lạ nữa. Đã nhìn qua sự bùng nổ kinh hoàng lúc ở căng tin vừa rồi, tôi có thể hiểu được. Nhưng có một số diều tôi vẫn còn băn khoăn.

- Thư kí Hoàng, anh…những lời anh nói đều là sự thật chứ.

- Vy Anh ko tin tôi ?

- À, ko phải, ko gì đâu. Vy Anh sẽ tự về một mình. Thư kí Hoàng có thể vào được rồi.
Thư kí Hoàng đẩy gọng kính :

- Ko được. Đợi Vy Anh vào xe tôi mới có thể đi. Nhiệm vụ tổng giám đốc đã giao như thế.

Tôi khó xử. Tôi ko đi được ô tô cơ mà.

- Thật ra lát nữa sẽ có người tới đón Vy Anh.

Lại đẩy gọng kính :

- Vậy tôi cùng Vy Anh chờ người đó đến.

Người này…thật khó gạt. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành bước vào xe.

Thư kí Hoàng vẫy vẫy tay :

- Vy Anh, sau này đến đây nữa nhé.

Thư kí Hoàng nhìn theo chiếc xe đi khuất cười tinh quái – chủ nhân một số điện thoại đối với anh ko phải là quá dễ dàng hả Vy Anh.

***

Xe đi được một đoạn, tôi nhìn snag người tài xế trẻ có khuôn mặt cực kì hiền lành , bắt đầu toan tính âm mưu :

- Anh cho em xuống đây. Nhà em ở ngay kia rồi.

Người tài xế trẻ vẫn chăm chú lại xe, mặt ko hề thay đổi ,đọc vanh vách địa chỉ nhà tôi.

- Tổng giám đốc đã giao phải đưa em về tận nhà. Bây giờ cũng ko còn sớm, ở đây là trung tâm nên khá phức tạp. Em đi một mình ko an toàn đâu.

Tôi thở dài. Sao công ty này, ai cũng…cáo hết vậy.

Cuối cùng, dù mất hình tượng tôi cũng đành phải nói thật :

- Em bị say xe.

Người tài xế trẻ nhìn lướt qua tôi, cười cười :

- Yên tâm. Tài xế là tôi thì em ko có cơ hội say xe đâu.

Tôi hơi ngạc nhiên :

- Thật ko ?

Xe dừng lại. Người tài xế trẻ lôi ra một cái túi nhỏ, đưa cho tôi một lọ thuốc, 1 chai nước suối.

- Thuốc say xe. Em uống đi.

Có hơi kì lạ, tôi chần chừ, vân vê viên thuốc trong tay.

- Em sợ à ? Mặt tôi đâu có gian, ngay cả tổng giám đốc cũng khen là ngây thơ và hiền lành đấy.

Tôi phì cười.

- Ko. Nhưng hình như anh biết trước là em say xe.

- ừ, tổng giám đốc nói .

Và cả đoạn đường, mặc dù tôi gặng hỏi bao nhiêu là thứ nhưng tuyệt nhiên người tài xế ấy ko chịu trả lời, chỉ nhắc tôi :

- Em nhìn thẳng vào phía trước, nếu em còn cứ quay bên này quay bên kia thì sẽ bị say xe đấy.

Cuối cùng, về tới nhà, tôi ko hề bị say xe.

Người tài xế trẻ mở cửa xe cho tôi , cười thân thiện :

- Vy Anh , lần sau tới công ty nữa nhé.

Người tài xế trẻ nhìn chiếc gương hậu vẫn còn dáng cô bé đứng thẫn thờ. Anh cười và nhớ lại cuộc điện thoại lúc nãy :

” Tổng giám đốc, xe đã đợi sẵn trước công ty ”

Duy Phong vừa đi tới phòng họp vừa nói :

” Tốt lắm. Nguyên, cậu nhớ đưa người ấy về tận địa chỉ tôi nói. Còn nữa, người ấy bị say xe. Cậu chuẩn bị nhé. Điều cuối cùng, tuyệt đối ko được tiết lộ điều gì . ”

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !