Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P24)

Lượt xem chương này: 1051

Tôi đánh rơi nhịp thể, ko thể đối diện được với anh, chỉ biết cúi thấp đầu và giữ để mình …ko khóc.

Anh vẫn ở phía đối diện.

Hai người chúng tôi cứ im lặng thật lâu như thế.

Chẳng biết bao lâu sau, thư kí Hoàng bước tới :

- Chúng ta còn 15 phút.

Anh gật đầu rồi nói với tôi :

- Em thích đôi này chứ ?

Tôi cắn môi, giọng nói mức nhỏ nhất có thể :

- Vâng.

Anh mỉm cười rồi nói với mấy người nhân viên cạnh đó :

- Tôi lấy đôi này – chợt ánh mắt anh dừng lại ở một nơi – những màu kia, mỗi màu một đôi, theo số này.

Tôi đang trong trại tháng hoang mang, cảm xúc ko ổn định, nghe anh nói vậy cũng phải giật mình.

Anh mua nhiều như thế để làm gì nhỉ ? Ko lẽ anh cũng là một người cuồng màu sắc như tôi ? Nhưng anh lấy hết thì tôi mua gì bây giờ…

- Tổng giám đốc, của anh đây ạ.

Hộp giày tuy nhỏ nhưng nhiều như thế nên cũng mất một cái túi khá lớn.

Thư kí Hoàng giúp anh cầm lấy và thanh toán. Tôi bây giờ cũng ko để ý đến thư kí Hoàng nãy giờ vẫn cứ cười và cười.

Anh ngồi xuống bên cạnh tôi :

- Bây giờ , Vy Anh có làm gì nữa ko ?

Tâm trí tôi bây giờ là rất rất bất ổn, mọi thứ đều ko rõ ràng, tôi chỉ lắc đầu :

- Em về nhà.

- Em để vậy đi luôn nhé .

Gật đầu.

Anh giúp tôi bỏ giày cũ vào hộp :

- Tôi đưa em về.

Lại gật đầu.

Anh đứng lên, thấy tôi vẫn còn ngồi im thì đưa tay ra .

Tôi ngẩn người nhìn anh. Anh bật cười, cúi người xuống :

- Vy Anh, về nhà thôi. – rồi anh nói như thì thầm – đã có bao nhiêu người đứng nhìn chúng ta rồi đấy.

Ngay lập tức, tôi nắm lấy tay anh bật dậy theo quán tính..Đúng là có rất nhiều người đnag nhìn.

Ý nghĩ đầu tiên đó là …phải trốn thôi.

Lúc đi ra khỏi cửa hàng, người xem xung quanh còn chăm chú hơn.

Tôi thật sự ko chịu nổi cảm giác bị hàng trăm ánh mắt nhìn mình như thế. Tôi bắt đầu đi chậm dần, trốn sau lưng anh.

Anh vẫn đang cầm tay tôi dắt đi, thấy như vậy thì đột nhiên dừng lại , cúi đầu nhìn tôi :

- Ko thích bị nhìn như thế ?

Gật đầu.

Anh đột ngột bước lại gần tôi :

- Nhắm mắt lại.

Nhắm mắt…

Chợt anh lấy tay bịt mắt tôi lại.

- Ko sao nữa rồi.

Cứ như vậy, tôi chỉ cần bước đi .

Đúng là ko còn cảm giác khó chịu hay sợ hãi nữa.

Là cảm giác an toàn…được bảo vệ và che chở.

Bước ra khỏi trung tâm mua sắm, anh mới buông tay ra .

Từ một chiếc xe mui trần màu đen gần đó, một người bước ra, tiến tới chỗ chúng tôi .

Tôi vẫn còn nhận ra người này …người tài xế trẻ có khuôn mặt ngây thơ.

- Tổng giám đốc, chìa khóa của anh .

- Ừ. – anh nhận lấy rồi quay lại nói gì đó với thư kí Hoàng còn tiu nghỉu đứng phía sau.
Người tài xế nhìn tôi nháy nháy mắt.

- Nguyên, cậu với anh Hoàng sẽ về công ty trước.

Anh nói rồi dẫn tôi tới xe làm tôi ko kịp chào hai người ấy, chỉ biết ngoảnh đầu lại.

Thư kí Hoàng liền la lên :

- Vy Anh, Duy Phong của bạn quá đáng với tôi ghê lắm đấy.

Còn định nói gì nữa nhưng đã bị người tài xế tên Nguyên kéo đi.

Tôi bật cười. Quay lại chợt thấy anh đang nhìn tôi :

- Vui ?

Gật đầu rồi nhìn mũi giày :

- Vậy, em cứ cười như thế nhé.

Chiếc xe mui trần lao vút đi.

***

- Mời vào . – Nguyễn Huy đang xem văn kiện, ngẩng đầu lên, có chút ngạc nhiên nhìn người phụ nữ vừa đến.

- Cô, sao hôm nay cô lại tới đây vậy. Có gì gọi cho cháu là được mà.

Người phụ nữ có gương mặt phúc hậu, mỉm cười đáp :

- Có gì đâu, chiều nay cô rảnh. Huy, sao lâu nay ko thấy con tới chơi thế.

Nguyễn Huy vừa rót trà vừa nói :

- Cháu hơi bận . Tuần này cháu sẽ tới. Cô uống trà đi.

Anh biết, cô tới đây là có một việc gì đó quan trọng.

- Ừ, thế đã yêu ai chưa. Cũng nên ổn định còn gì.

- Haha, cô trở nên giống mẹ cháu từ khi nào vậy.

- Tuổi như chúng ta ai mà ko muốn sớm có cháu.

- Cháu chưa nghĩ tới chuyện này. Tạm thời, để hai em vào đại học đã.

- Hai em có bọn cô lo. Chúng nó chê anh Huy vừa già vừa ế đó kìa. – Người phụ nữ cười.

- Hai đứa này thật là… – Nguyễn Huy nhăn mặt.

- Thôi, tuổi trẻ mà, con thì cô tin đủ chín chắn để quyết định mọi việc.

Tôi người phụ nữ khẽ thở dài :

- Cô nhờ con một chuyện có được ko ?

- Tất nhiên là được rồi ạ.

- Chuyện Vy Anh.

Nguyễn Huy nhíu mày :

- Vy Anh ? Em ấy thì có gì mà cô phải lo đâu ?

Người phụ nữ lắc đầu, ánh mắt phức tạp :

- Hình như Vy Anh, nó thích Duy Phong.

Một tia kì lạ lóe lên trong mắt Nguyễn Huy, nhưng ngay lập tức biến mất :

- Cô đừng lo. Cái này cháu cũng biết. Em ấy chỉ ngưỡng mộ cậu ấy vậy thôi.

- Ừ, nó cũng nói vậy. Nhưng cô có cảm giác đó ko chỉ là sự ngưỡng mộ đâu.

Nguyễn Huy im lặng, ko vội biện hộ. Anh biết chẳng có điều gì qua mắt được một người mẹ cả.

- Cô muốn cháu, hạn chế Vy Anh và Duy Phong gặp nhau, có gì khác thường thì phải nói cho cô ngay. Lí do, thì cháu biết rõ đấy.

Nguyễn Huy gật đầu :

- Vâng, cháu hiểu.

Anh mở cửa xe cho tôi :

- Mệt ko ?

Tôi bước ra một cách khó khăn, vẫn ko nhìn anh :

- Ko, em …ko mệt.

Anh đưa cho tôi cái túi lúc nãy :

- Em đi màu nào cũng sẽ rất đẹp.

Tôi ngơ ngác nhìn…anh là mua cho tôi à.

Tôi lắc mạnh đầu :

- Ko, em tự mua được.

Anh trực tiếp đặt túi vào tay tôi :

- Anh biết.

- Em…vậy em…- Tôi tìm thẻ ngân hàng, đưa cho anh – Anh cầm lấy nhé.

Anh bỗng nhìn tôi với ánh mắt rất khác , giọng cũng trầm xuống :

- Vy Anh.

Tôi cắn môi, anh chắc chắn là ko thích như vậy rồi, tiền anh làm gì thiếu cơ chứ.

Anh nghiêng đầu nói với tôi :

- Em giàu thật đấy.

Tôi bật cười. Hóa ra là anh đùa.

- Em lấy đi. Rồi làm gì với chúng là tùy em.

- Anh Duy Phong, em…

- Được rồi. Bây giờ anh phải đi.

Tôi có chút hụt hẫng, nhìn anh, muốn nói gì cũng thấy rất ngượng.

Anh chợt cúi người nhìn tôi, khóe miệng nâng lên :

- Lần này, em đã thấy gì trong mắt tôi chưa.

Tôi ngơ ngác đứng nhìn cho đến khi ko còn thấy chiếc xe mui trần đó nữa.

Một ngày …hoang đường.

Nên về ngủ một giấc thật sâu mới được. Tất cả có lẽ chỉ là ảo giác do quá nhớ anh thôi.

***

Từ tầng trên, Nguyễn Huy nhìn xuống người phụ nữ đang qua đường.

Anh biết tại sao cô lại lo lắng như vậy.

Nhưng từ trước tới nay, anh và mọi người đều ngầm giúp Vy Anh và Duy Phong để hai người họ có cơ hội gần nhau nhiều hơn.

Anh tin việc mình làm là đúng. Hai người họ…phải là của nhau.

Đầu tiên, anh đã cố tình để di động ở bàn và…giả vờ ngủ.

Vì anh biết kiểu gì hai nhóc em quậy phá đó cũng lấy nghịch.

Bước đầu tiên, anh đã thành công – Vy Anh có số của Duy Phong.

Lần thứ hai , cái hôm trời mưa .

Thật ra hôm ấy tài liệu anh đã có sẵn ở công ty nhưng vẫn cùng Trúc Vũ diễn kịch để gạt Vy Anh tới văn phòng một mình.

Nhưng điều khó nhất là làm sao để Duy Phong chịu tới. Một công ty luật chỗ anh làm sao mà hợp tác được với tập đoàn lớn như K.P.

Vì vậy, anh đã phải tốn bao nhiêu thời gian để làm bạn thân của Duy Phong…như đã gạt Vy Anh.

Mọi việc diễn ra tuy khó khăn nhưng vẫn thành công, điều đó bởi còn nhờ một tên tay trong cực kì mưu mô nữa – Thư kí Hoàng.

Hôm đó, anh đã bảo bên anh có một vụ kiện lớn có liên quan tới tập đoàn K.P, tất nhiên tổng giám đốc Duy Phong bận như thế nên sẽ ko trực tiếp đến lấy. Nhưng thư kí Hoàng đã tìm một cách nào đó đẩy Duy Phong đi.

Anh và Trúc Vũ… đẩy Vy Anh đi .

Lần đó, anh đã để lộ một điều nhưng Vy Anh cũng ko để ý …

” Em có biết gì về Hoàng Duy Phong ko ? ”

” Cái gì ? Em đi lùng những thứ đó xem ? Thế số điện thoại của cậu ấy đâu ? Em có cơ mà.”

Vy Anh cũng ko hề thắc mắc tại sao anh biết điều đó….

Tất nhiên, lần ở quán Mun cũng ko ngoại lệ.

Đằng sau sự trùng hợp là sự sắp đặt.

Mun cũng đứng sau việc này, chính cô ấy báo cho anh Duy Phong tới.

Và lúc ra về, một lần nữa Vy Anh bị gạt để về cùng xe với Duy Phong.

Cứ như thế…

Mạnh Vũ và Trúc Vũ cũng ko hề leo núi….

Nhưng Trúc Vũ cũng giống anh, bị sơ hở và Vy Anh…ko hề phát hiện…

” Lúc anh Huy về là còn sớm mà sao bọn tớ đợi mãi có thấy hay người đâu. ”

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !