Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P27)

Lượt xem chương này: 1126

Tôi ngồi ở ghế sofa, ngắm nhìn anh đang tập trung vào công việc.

Chỉ nhìn nghiêng thôi nhưng cũng đủ để tôi phải đắm chìm trong khung cảnh ấy rồi.

Chợt anh nhìn tôi :

- Đừng nhìn anh nữa, được ko ?

Tôi bối rối nhìn đi nơi khác , cắn bút , quay lại với đống bài tập hóa còn ngổn ngang trên bàn.

Môn này là tôi căm thù nhất . Còn thầy hóa thì rất nghiêm, vì chúng tôi là lớp chọn nên thầy tự ra đề cho làm để tránh tình trạng sách có đáp án. Mà đề thì khó thôi rồi. Một đề phải làm mất cả buổi, may mắn mới đúng ko thì thôi. Quá đáng !

- Ko làm được ? – Anh đứng bên từ lúc nào, cúi đầu nhìn những tờ giấy nháp bị tôi gạch chi chít.

- Em ko giỏi môn này. – Tôi nhỏ giọng.

Anh cầm lấy bút từ tay tôi, bắt đầu viết lên giấy.

Chưa đầy 5 phút sau, 3 bài hóa làm tôi phát điên nãy giờ cũng được giải đáp một cách thật rõ ràng và tỉ mỉ. Dù biết anh ấy là Duy Phong nhưng tôi vẫn phải ngạc nhiên :

- Anh Duy Phong, lúc trước anh học khoa tự nhiên à ?

Anh lắc đầu :

- Ko. Quản trị kinh doanh.

Thế sao môn tự nhiên lại xuất sắc tới thế. Làm một người học lớp chọn như tôi cũng phải thấy xấu hổ.

- Còn bài nào nữa ko ? Anh giúp em.

Phải thừa nhận là tôi đang lợi dụng anh đi. Tôi đưa hết mấy bài lý ra luôn cho anh.

Anh ko nói gì, ngồi xuống cạnh bên, hình như anh chẳng cần suy nghĩ, chẳng có lấy một cái nhíu mày , anh cứ thế mà đọc đề rồi viết ngay bài giải.

Chợt anh cười khẽ :

- Vy Anh, đừng nhìn anh.

Muốn trốn mất. Nhưng có phải lỗi do tôi đâu ? Ai bảo anh làm gì cũng rất mê hoặc người khác thế chứ ?

Tôi xấu hổ lôi sách sử địa ra ôn bài.

Những môn chỉ toàn lý thuyết. Cũng may mà mấy ngày trước, tôi đã học được một ít. Nhưng…có lẽ là quên rồi. Cô bộ môn sử địa nổi tiếng hiểm ác. Đề cô ấy đã ra cứ phải gọi là muốn khóc. Tuy chỉ là kiểm tra tháng nhưng mà nội dung bạt ngàn, có khi bao gồm cả kiến thức năm trước…

Tôi đau khổ cố nhồi nhét đống lý thuyết khổng lồ vào đầu.

- Anh nói người chép tài liệu cho em nhé ?

Tôi có hơi giật mình, nhìn sang bên cạnh vẫn thấy anh đang chăm chú giải bài cho tôi.

Có lẽ là ảo giác. Làm sao mà anh nói câu đó được chứ !

Bỗng anh ngẩng đầu lên :

- Em cần ko ?

Tôi sững người mấy giây mới thú tội một cách thật thà :

- Tài liệu…em có sẵn ở nhà. Nhưng mà em ko quen gian lận, có hơi sợ. Học vẫn chắc hơn.

Anh xoay bút, vẻ mặt đầy nghiêm túc :

- Càng lén lút thì càng dễ bị phát hiện .

Sao giống như là anh đang truyền đạt kinh nghiệm lại cho tôi vậy ? Kinh nghiệm ? Ko lẽ anh cũng đã từng … ?

- Anh Duy Phong, anh…cũng gian lận à ?

Anh cười :

- Ừ, các môn lý thuyết anh thường dùng…. tài liệu .

Vẻ mặt của anh bây giờ làm người khác …muốn cắn.

- Anh Duy Phong, anh làm cách nào ?

- Để sách giáo khoa lên bàn và xem.

Tôi mở to mắt :

- Vậy mà ko ai biết á ?

- Ko.

Thật ko ngờ anh Duy Phong cũng như thế. Nhưng chắc chắn các cô lúc đó có ý gì đó với anh nên mới nhìn thấy mà như ko .

Làm xong bài cho tôi, anh xem mấy quyển vở :

- Sau này em định học gì ?

Tôi cắn bút, suy nghĩ một chút :

- Em chưa biết nữa. Có bằng đại học cũng sẽ rất khó xin việc.

Anh xoay xoay bút, cười :

- Ngốc. Đừng nghĩ nhiều như vậy.

Tôi bỗng thốt lên vẻ ngưỡng mộ :

- Woa, anh biết xoay bút giỏi như vậy. Em học mãi mà xoay kiểu đơn giản cũng ko làm được đấy.

Anh chỉ cười :

- Vy Anh muốn học ko ?

Tôi gật đầu đầy mong đợi .

- Nên dạy em thế nào nhỉ ? – Anh hơi nghiêng đầu – Anh nghĩ là em sẽ ko bao giờ làm được đâu.

Rồi có điện thoại nên anh đi nghe máy .

***

- Thỏa thuận ? Nếu cô ko nhắc tới thì có lẽ là tôi ko nhớ gì hết đấy. – Bùi Quang nhún vai.

Hoài Vân ném mạnh một tờ báo vào người anh, nói như hét lên :

- Anh xem ngay đi. Tên tôi đâu ? Tên tôi đâu ? Hả ? Ngay cả top 10 cũng ko , như thế là thế nào ?

Bùi Quang ko thèm nhìn, vứt tờ báo sang một bên :

- Cái này sao lại hỏi tôi ? Phải hỏi cô chứ ? Năng lực ko có, đòi top ? Cô có bình thường ko ?

Cô gái nghiến răng, khuôn mặt cũng ửng đỏ lên vì tức giận :

- Bùi Quang. Anh được lắm. Để xem chuyện này cô bé của anh sẽ giải thích như thế nào ?

- Đừng làm trò cười nữa. Cô đang đe dọa tôi sao ? Có muốn ngay bây giờ sự nghiệp của cô sẽ tan tành ko ? – Anh nhìn cô gái với vẻ mặt khinh thường.

- Ý anh là sao ?

Anh hừ một tiếng :

- Chỉ cần công ty phớt lờ cô một chút, chúng ta chờ xem top 20 cô có lọt vào nổi nữa ko !

Cô gái mất bình tĩnh, giọng nói lộ rõ vẻ hoảng hốt :

- Bùi Quang, anh…anh dám .

Anh chỉ chỉ vào thái dương của mình :

- Hãy dùng cái đầu để suy nghĩ. Cô , nếu còn có ý định gặp cô ấy thì từ bỏ đi. – Anh bước sát lại gần – Chỉ cần cô gặp cô ấy lần nữa, tôi, ko biết mình có thể làm những gì đâu.

Câu nói này của anh là báo trước một hậu quả vô cùng lớn !

***

Một thứ tiếng anh-mỹ lưu loát thoát ra từ anh một cách thật nhẹ nhàng với tốc độ cực kì nhanh.

Dù trình độ tiếng anh của tôi là rất khá nhưng cũng ko thể hiểu được . Toàn những từ lạ lẫm.

Tắt máy , anh lại đến ngồi cạnh tôi, lấy vở ra ghi gì đó .

- Anh Duy Phong, tiếng anh của anh siêu thật đấy.

- Ngốc, anh từng ở Mỹ .

- Anh còn biết tiếng gì nữa ko.

Chính tôi cũng ko nhận ra , mình đã ko còn cảm thấy e ngại trước anh nữa rồi.

Duy Phong cười, dù anh phân biệt rõ ràng Bé con và Vy Anh nhưng cũng phải thừa nhận có những điểm hai người ấy giống nhau một cách kì lạ. Vy Anh bây giờ cũng có bao nhiêu câu hỏi dành cho anh.

- Pháp, Đức, Ý, Nhật , Hàn gì đó. Mỗi thứ một chút .

- Nhiều như vậy cơ á – tôi tròn xoe mắt.

- Ừ,là bắt buộc.

- Tại sao anh ko dùng phiên dịch.

Anh lắc đầu :

- Tốn thời gian lắm . Lúc nãy người anh nói chuyện là người Việt.

Tôi ngạc nhiên :

- Anh Duy Phong, người ấy ko biết tiếng Việt à ?

- Có. Dùng tiếng anh sẽ rút gọn thời gian hơn.

Cái này tôi hiểu , vì hầu như tất cả câu tiếng việt dài nhưng nếu dịch ra tiếng anh thì chỉ là câu ngắn.

- Anh Duy Phong, vậy đa số anh đều dùng tiếng anh à ?

- Ko hẳn. Tùy đối tác.

Và điện thoại anh lại reo lên…

Tôi nên im lặng ôn bài để yên cho anh làm việc vậy. Đã bảo là tôi ko có tính kiên nhẫn, hơn nữa lại có anh ở đây nên ko thể tập trung mà cứ nhìn trộm anh rất nhiều lần.

Anh đang ngồi ở bàn làm việc bỗng ngước lên, ánh mắt chạm đúng lúc tôi cũng đang nhìn anh.

Ngay lập tức, tôi ngoảnh đầu đi nới khác, giả vờ như vẫn đang chăm chú ôn bài.

- Vy Anh , nếu muốn hỏi anh điều gì thì em cứ hỏi nhé.

- A, ko , ko có gì đâu. Anh đừng để ý tới em.

Thật xấu hổ. Sao có thể làm phiền anh được chứ.

Nhưng chỉ được một lúc sau…

- Anh Duy Phong, tại sao anh lại có hai máy di động vậy ?

Mắt anh vẫn chỉ ghim vào chiếc laptop :

- Một máy cá nhân. Một máy công việc.

Hóa ra là như vậy. Thế là ngay từ đầu tôi đã để lại ấn tượng thật ” khác người ” cho anh rồi.

- Anh Duy Phong. Lúc em…cầm áo anh về. – Nói ra chuyện này, tôi phải lấy sách che mặt – Anh có biết là mình quên áo và điện thoại ko ?

- Anh ko quên. Nhưng anh nghĩ là em muốn chúng.

Tôi suýt nữa thì té khỏi sofa. Tôi muốn ? Anh nghĩ cái gì thế chứ !

- Anh Duy Phong, em nói là em ko phải fan của anh mà – Tôi nhỏ giọng.

Anh gật đầu, vẫn làm những thao tác trên máy tính :

- Ừ, anh biết.

- Anh Duy Phong, hôm đó, qua cuộc điện thoại…anh biết em là Vy Anh . Nhưng sao em ko thấy anh hỏi gì em vậy ?

Lần này anh nhìn tồi, khóe miệng nâng lên :

- Anh biết em ngay từ đầu.

Tôi mở to mắt, đứng bật dậy :

- Từ đầu ? Từ những tin nhắn đầu tiên á ? Ko thể nào, ko thể. Làm sao anh có thể biết được ?

Trước phản ứng của tôi, anh chỉ cười , giọng nói đầy tự tin:

- Suy đoán.

Nếu tinh ý thì có thể nhận ra ngay.

Cuộc điện thoại mà Nguyễn Huy gọi cho anh…

Im lặng thật lâu và rồi phát ra tiếng hét của Nguyễn Huy : ” hai đứa kia …”

Và lúc anh nhận được tin nhắn đầu tiên thì anh đã biết thủ phạm là một trong ” hai đứa kia ” rồi.

Tiếp nữa, lần gặp ở văn phòng Nguyễn Huy.

” gió mùa đông buốt lắm đấy, mưa đông lại buốt hơn .”

Đó là anh ngầm nói : Anh đã biết tất cả.

Tôi ko thể nói thêm gì nữa trước hai chữ suy đoán của anh.

Vy Anh, thừa nhận đi, từ trước tới nay chỉ mình mới ko biết gì thôi.

Thế mà tôi cứ chắc chắn rằng mình hành động …vô cùng bí ẩn và chuyên nghiệp chứ.

Cùng lúc đó, có tiếng gõ cửa.

Thư kí Hoàng đẩy gọng kính bước vào , nhìn tôi rồi giả vờ ngạc nhiên :

- Ồ, bạn Vy Anh. Cơn gió nào mang bạn tới đây thế này ?

Một câu nói đầy ẩn ý. Chữ cơn gió được nhấn mạnh. Tên anh ko phải là Phong sao ?

Anh thấy tôi lúng túng thì nói như đuổi khác :

- Thư kí Hoàng, anh tới phòng hội nghị trước đi.

- Tôi đi. Tôi đi. Cậu ko cần phải xua đuổi tôi như thế.

Lúc đi ngang qua tôi, thư kí Hoàng bỗng nói nhỏ :

- Chuyện lúc trước tất cả đều là tôi bịa ra đấy. Vy Anh đừng kể cho cậu ấy nghe nhé.

- ….

Tôi đứng hình.

Ko khí trong công ty nặng nề, tổng giám đốc nổi giận, tự hỏi tại sao tôi chưa gọi tới…

Tôi đã ko tin lắm rồi mà !!! Người thư kí này thật là quá đáng.

Anh lia ánh mắt lạnh tanh về phía thư kí Hoàng đang cười gian xảo rồi bước lại phía tôi :

- Vy Anh, anh có cuộc họp. Đợi anh.

Đến lúc anh đi rồi tôi vẫn còn thẫn thờ.

- Vâng, em đợi anh.
Mọi chuyện dù xảy ra quá nhanh và đột ngột nhưng vẫn làm tôi cảm thấy mình là người may mắn nhất thế giới này. Duy Phong ơi, nếu anh cứ như vậy thì em sợ mình sẽ ko chịu nổi mất.

Bây giờ, chỉ cần chưa đầy một phút ko nhìn thấy anh thì tôi đã thấy thật khó chịu rồi.

Nhưng bỗng hiện ra khuôn mặt giận dữ của cô Sử – Địa khiến tôi rùng mình. Ko được lơ là việc học, ko được làm mẹ thất vọng. Như vậy tôi và anh sẽ bị cấm hơn.

Nghĩ vậy, tôi bắt đầu tập trung vào ôn bài.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !