Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P32)

Lượt xem chương này: 1192

Sáng thứ 7, hai đứa tôi đến lớp học mà chỉ lo bàn xem chủ nhật sẽ đi chơi ở đâu. Vì lâu lắm rồi chưa đi cùng nhau.

Giờ hóa, vì thấy lo chấm bài lớp 12 nên ra ra đề cho chúng tôi tự làm.

- Cậu với anh Duy Phong tiến triển nhanh ko ngờ đấy nhé ! Thế mà chả nói gì với tớ.
Vừa nhắc tới người ấy thì tôi lại cảm thấy cực kì nhớ, cười theo quán tính :

- Tại chính tóe còn chưa tin nổi những gì xảy ra đây.

- Vy Anh, bảo anh Duy Phong nhà cậu cho tớ chữ kí nhé. Chắc chắn là tớ cũng nổi tiếng cho xem.

- Vậy để tớ kí cho cậu. Đảm bảo cậu sẽ trở thành hiện tượng mới luôn.

Trúc Vũ xì một tiếng, rồi cũng mơ màng :

- Tớ cũng ko tin anh ấy lại thích cậu. Có lẽ ông trời thấy cậu năm nào cũng lải nhải làm phiền nên mới như thế. Anh Duy Phong ơi, anh bị God chơi đểu rồi.

Tôi lườm Trúc Vũ một cái :

- Ông ấy chơi đểu Mạnh Vũ thì có . Này nhé, vừa xinh , vừa ngoan, vừa hiền lanh, vừa học giỏi, vừa khiêm tốn, vừa…nói chung là bạn của cậu quá tuyệt vời đi. Anh ấy ko thích tớ mới lạ đấy !

Trúc Vũ vừa nghe tôi nói vừa nhìn ra phía đằng sau tôi với vẻ mặt cực-kì-ba-chấm.

Chuyện gì thế ? Tôi quay lại…

Anh đang đứng tựa vào cửa lớp, phong thái điềm đạm, áo sơ mi trắng ống tay được xắn hờ lên, chiếc quần jeans đen với kiểu dáng đơn giản, tôn lên vóc dáng cao lớn tuyệt đẹp của anh. Ánh nắng sớm chiếu lên người , anh đeo một chiếc kính đen, một tay đút túi, khóe miệng khẽ nâng lên.

Ko thể thấy được vẻ mặt của anh lúc ấy là như thế nào.

Tôi có thể nghe thấy rõ tiếng kêu la thất thanh vọng ra và cả tiêng vỡ vụn tanh bành của hai chữ hình-tượng.

Anh đã đứng đây từ lúc nào ?

Tôi vừa nói những gì ?

Anh ấy có nghe được tôi nói gì ko ?

Anh ấy ko thích tớ mới lạ ….

Ngay lúc này , tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả nếu được biến mất.

Và tôi đã bắt đầu cảm nhận được vô số ánh mắt đang bám chặt lấy anh. Một dấu hiệu cho thấy ko khí chuẩn bị bùng nổ.

Nhưng anh vừa đưa tay lên miệng ra dấu im lặng thì tất cả đều rất nghe lời một cách kì lạ, chỉ nhìn anh với vẻ mặt biểu lộ hàng trăm cảm xúc từ kinh ngạc ,ngưỡng mộ tới xúc động.

Ngay cả tôi cũng chết lặng chỉ biết nhìn anh đang tiến tới bàn chúng tôi.

Anh đột nhiên ngồi xuống cạnh tôi, vẫn còn cười nhưng cũng ko nói gì. May quá !!! Anh ko nghe thấy gì.

Dù biết mọi người chỉ nhìn anh ko phải nhìn mình nhưng tôi vẫn cảm thấy cực kì bối rối nhưng anh lại thản nhiên đến lạ. Có lẽ…anh quen rồi và cũng có khi là do …anh ko hề quan tâm.

Khó khăn lắm, tôi mới bật ra được những âm run run :

- Anh Duy Phong, sao anh lại ở đây ?

- Trốn công ty. Đến học với em.

Tôi gật đầu, vẫn còn ngẩn người nhìn anh.

Hôm nay, anh khá khác trong bộ đồ đơn giản ko phải là vest nghiêm túc như ở công ty.

Tuy vẫn là dáng vẻ thành đạt , phóng khoáng và lạnh lùng nhưng có chút nghịch ngợm thì phải.

- Lần này thì ko thể là quan sát mắt anh rồi nhé ! – Anh chỉ chỉ vào đôi kính đen, cười…tinh quái.

Tôi lúng túng , nhưng ko thể ngăn mình ko nhìn anh :

- Em …à, tại sao hôm nay anh lại đeo kính vậy ?

Anh nói với một vẻ rất vô tội :

- Ngụy trang.

Ngụy trang ? Nguyên cả lớp tôi còn nhận ra nữa là…

Trúc Vũ đột nhiên nhảy sang ngồi cạnh anh, ko hề e ngại, giọng nói đầy xúc động :

- Anh là thần tượng số 1 của em. Dù biết anh cực kì tuyệt vời nhưng gặp anh rồi, em vẫn ko ngờ anh lại có thể điển trai một cách tàn nhẫn như thế này. – Rồi Trúc Vũ nói với vẻ mặt đầy đau khổ – Em sẽ phản bội Mạnh Vũ nhà em mất.

Trước những hành động của Trúc Vũ, anh chỉ cười :

- Như thế này, bạn trai ko thích em mới lạ.

Nói xong, anh còn nghiêng đầu nhìn tôi :

- Phải ko Vy Anh ?

Vậy là anh có nghe thấy …Nhưng đâu cần nhắc lại…Tôi còn làm được gì ngoài cười trừ :

- Vâng, Mạnh Vũ rất thương bạn em.

Trúc Vũ bỗng lôi ra một quyển sổ nhỏ, hai tay đưa cho anh:

- Anh ko biết đâu . Em là người luôn chăm sóc, dạy dỗ Vy Anh. Nên anh cho em chữ kí nhé.

Sao Vũ ko nói là sinh ra tôi luôn nhỉ ? Nhưng mà những vấn đề này liên quan gì tới chữ kí …

Anh nhận lấy, quay bút rồi kí vào sổ một cách dứt khoát .

Thật bất ngờ. Anh tại sao lại tham gia vào trò này của Vũ chứ.

Nhưng điều này chỉ là mở đầu cho một cơn bão đang ập tới.

Anh vừa ngoảnh đầu lên cũng phải giật mình vì tất cả đều vây quanh, hai tay chìa sổ, vở ra, ánh mắt đầy mong đợi.

Trúc Vũ xua xua mọi người ra :

- Các cậu về chỗ, đi về chỗ. Thật vớ vẩn. – Rồi nói với anh với vẻ mặt nghiêm túc – Anh đừng kí cho họ nhé. Họ đối xử ko tốt với em và Vy Anh đâu.

Tôi thừa biết Trúc Vũ muốn phải là chữ kí độc quyền.

Nhưng mấy người kia đâu phải là đơn giản . Ko khí đã thật sự mất kiểm soát rồi.

Bỗng có tiếng thước nện mạnh trên bàn :

- Các em tụ tập làm gì thế hả ? Bài tôi ra đã làm chưa ?

Mặc dù cả lớp đều rất sợ thầy nhưng vẫn đứng im, ko hề có ý định giải tán. Có lẽ một thế lực nào đó đã làm cho sự gan lì của họ trỗi dậy và đánh tan sự sợ hãi rồi.

Một bạn nữ nói giọng tội nghiệp :

- Thầy, anh Duy Phong.

- Hoàng Duy Phong ? – Giọng thầy có chút hứng thú.

Thầy của tôi rất có ấn tượng với anh. Lúc nào cũng lải nhải nào là anh ko theo chuyên ngành hóa mà thành tích rất cao , nào là với trình độ của anh thì thầy còn phải nể.

- Thầy, anh Duy Phong đang ở đây.

- Về chỗ ngay. Dám đùa với giáo viên. Xem ra lớp chật chỗi quá nên muốn vào sổ đầu bài ngồi đúng ko ?

- Thầy, tụi em …

Mọi người chưa kịp nói hết câu thì đã thấy thầy bước xuống bục giảng, vẻ mặt khó tin , lần đầu tiên thấy thầy nói năng ko rõ ràng như thế :

- Duy …Duy Phong . Cậu…cậu…

Anh đã bước ra từ đám vây bao giờ, kính cũng đã tháo ra, cúi đầu chào thầy một cách lễ phép :

- Em là Duy Phong.

Thầy đờ người, vẫn ko tin vào người đang đứng trước mặt :

- Cậu …cậu sao lại ở đây thế này ?

- Em đến thăm trường mình.

Như vậy cũng ko lạ. Thư viện và căng tin trường đều là do Tập đoàn K.P đầu tư, chưa kể cơ sở dãy nhà tầng mới đang được xây dựng trong năm này. Chỉ có điều anh nói dối ko chớp mắt…

Thầy bắt tay anh với vẻ mặt cực kì hớn hở :

- Thật hân hạnh quá. Xin lỗi nhé, lớp này hơi loạn. Nếu cậu muốn, chúng ta lên văn phòng .

- Ko sao đâu. Nếu lớp ko phiền thì em ở đây được chứ ?

Thầy chưa kịp trả lời, tiếng hét đồng ý đã vang lên ầm ỹ.

Thầy lườm lườm chúng tôi rồi cười toe toét với anh :

- Được, được chứ. Tốt quá rồi. Vậy bây giờ cậu lên đây, tôi có mấy đề chuyên giành cho giáo viên. Cùng xem nhé.

Haha. Anh lại bị lợi dụng rồi. Thầy có khi còn thích anh hơn cả chúng tôi ấy chứ !

Trước khi đi với thầy , anh quay lại nhìn tôi mỉm cười.

Tôi đã bắt đầu cảm thấy bao nhiêu ánh mắt giết người xuyên lấy mình. Thật đáng sợ !

Thầy đột nhiên phát cho chúng tôi một tập đề :

- Kiểm tra 15 phút. Bài kia xem như bài tập về nhà. Xem các em còn làm ồn được nữa ko !

Thầy quá đáng, quá đáng lắm !!! Mình thì ung dung chơi với anh còn bắt học sinh kiểm tra . Quá đáng !!!

Còn cái gì nữa đây ? Kiểm tra 15 phút mà 15 câu trắc nghiệm và hai câu phân tích. Muốn giết người ư ? Hừ, ko còn gì để nói.

Đã thế thầy lại còn thở dài, mách tội với anh :

- Lớp này phải trị như thế. Ko là loạn.

Quá nham hiểm.

Và anh lại nhìn tôi …khẽ cười.

Làm ơn …đừng. Đây là địa bàn toàn fan của anh, vẻ mặt của họ càng ngày càng đầy sát khí, bặm môi nhìn tôi.

Anh còn làm thế nữa có khi họ bóp nát tôi thật đấy !

Cũng như những người khác, tôi dù có muốn ngắm anh tới đâu cũng phải tập trung làm bài kiểm tra. Học sinh gương mẫu mà .

Nhưng vừa đọc đề tôi đã phải trợn tròn mắt . Thầy có nhầm đề ko ? Sao đề lại lạ hoắc thế này ?

Ko phải chỉ mình tôi thắc mắc, tất cả đều cùng nhìn nhau với ánh mắt quái dị.

Trúc Vũ lên tiếng trước :

- Thầy ơi, mấy cái này lớp 11 chưa học đến mà.

Thầy rung rung chân vẻ đắc chí, cầm tờ đề xem một lượt rồi thong thả nói :

- Đề 12 . Thì sao hả ? – rồi thầy ngoảnh sang nhìn anh đầy cưng chiều và coi trọng– Duy Phong ngày xưa lớp 9 đã giải đề 12 thì sao ?

Tại sao thầy có thể so sánh được như vậy ? Nếu chúng tôi mà như anh ấy thì để thầy bắt nạt vậy sao ?

Anh vẫn tập trung giải đề với thầy.

Năm phút sau…

Tất cả đều đưa ra một quyết định cực kì quan trọng. Đúng là ý tưởng lớn gặp nhau.

Đó là …quăng bút sang một bên…và nhìn anh cho đã.

Ghế giáo viên chỉ có một nên anh đứng xem đề còn thầy thong thả chấm bài.

Đột nhiên , như cảm nhận được điều gì đó , anh ngẩng đầu và có hơi ngạc nhiên vì cả lớp đều đang chăm chú nhìn anh.

Anh nghiêng nghiêng đầu nhìn tôi, khẽ mỉm cười …đầy mờ ám.

Và rồi…anh đưa một ngón tay lên.

Tiếp theo là 3 ngón.

Tiếp theo …

Đã hiểu. Là 1.A, 2.C…

Và ko chỉ mình tôi là hiểu ám hiệu của anh. Gì chứ về mặt này lớp tôi rất xuất sắc.

Thầy đang chấm bài, ko ngước đầu lên, đột nhiên hỏi :

- Duy Phong, chỗ này cậu nghĩ thế nào ?

Anh lập tức vừa bàn luận với thầy nhưng vẫn ko ngừng ra hiệu cho chúng tôi.

15 câu trắc nghiệm đã hoàn thành xong một cách nhanh chóng.

Nhưng thầy cũng hơn cả nham hiểm rồi…Những câu này chỉ chiếm một phần ba số điểm thôi.

Hai câu kia … Làm sao đây ? Hay là vẽ vào đó là khuôn mặt ác quỉ của thầy ?

Đang suy nghĩ linh tinh thì anh chợt rút điện thoại ra, ngón tay di chuyển trên màn hình màu trắng với tốc độ cực nhanh.

Khoảng 2 phút sau, anh vừa đút điện thoại vào túi trở lại thì máy tôi lại rung lên ….

Anh…lại nhìn tôi và cười kiểu mờ ám đó.

Duy Phong , nơi này ko chỉ có anh và em. Nếu anh còn cười như thế một lần nữa là họ cho em khóc đấy !

Tôi lén lấy điện thoại ra xem…2 tin nhắn…

Đó là bài giải 2 đề phân tích kia…

Dù sao tôi cũng là người rộng lượng và đoàn kết nên chỉ một lúc sau, tôi và Trúc Vũ đã tạo một làn sóng ngầm cực lớn. Ko nghe rõ âm thanh nhưng có thể cảm nhận được hàng loạt chiếc điện thoại đang rung lên bần bật.

Còn thầy thì vẫn còn hí ha hí hửng và vui mừng vì được cùng anh bàn luận. Thầy mê sắc !
Nhưng thầy có biết chính người mà thầy luôn ngưỡng mộ và coi trọng, người mà đang từ nãy giờ vẫn nghiêm túc giải đề cũng thầy là người ngầm giúp chúng tôi ko ?

Một lúc sau , thầy nói với vẻ mặt đầy hả hê, cười tà ác :

- Còn hai phút nữa. Tất cả chuẩn bị nộp bài.

Thầy vừa dứt lời, My ngồi bàn trên cùng liền đứng bật dậy, đi thu bài cho cả lớp.

Thầy nhìn chúng tôi đầy ngỡ ngàng, lúc cầm một bài lên xem thì suýt té ghế, ko tin nổi vào mắt mình, còn phải lau lại kính mấy lần . Rồi thầy lại cầm một bài khác lên xem. Bài nữa, bài nữa…

- Các…các em, làm …làm sao mà …cách giải đề này …Ko thể nào.

Tôi có thể đoán được tâm trạng thầy lúc này là ko tin nổi tại sao chúng tôi lại hoàn thành đề kiểm tra một cách chính xác như thế. Thầy nhìn anh vẫn đang tập trung giải đề, có lẽ thầy nghi ngờ nhưng ngay lập tức loại bỏ ý nghĩ đó. Thầy làm sao mà tin được , trông anh như vậy có thể giúp chúng tôi sao ? Và bằng cách nào ? Chuyện này đối với thầy là hoàn toàn ko thể lí giải nổi !!!

Nhưng thầy chưa kịp tra khảo chúng tôi thì chuông đã reo.

Thầy nhận lấy tờ đề anh giải xong, lập tức quên hết mọi thứ, ko ngừng cảm thán và khen ngợi anh :

- Cậu theo ngành kinh tế là một thiệt thòi lớn cho ngành khoa học đấy. Cậu lên văn phòng tôi, tôi còn nhiều đề lắm. Hiếm khi có cơ hội cùng cậu thảo luận thế này .

Thảo luận ? Mình anh giải đấy chứ ! Nham hiểm !

Anh …nhìn tôi rồi từ chối :

- Xin lỗi thầy. Bây giờ ko được. Nếu có thời gian em sẽ tới sau.

Thầy cực kì tiếc nuối :

- Có thời gian thì cậu tới ngay nhé.

Nói rồi thầy lườm cả lớp .

Tôi bắt đầu cảm thấy được nguy hiểm đang rình rập.

Trúc Vũ ghé tai tôi nói nhỏ :

- Tớ giúp cậu giữ chân. Cậu mau đưa anh Duy Phong đi nơi khác. Bọn này sẽ ăn thịt anh ấy mất .

Tôi cũng đồng ý . Thầy vừa bước ra khỏi lớp thì tôi đã kéo anh chạy đi:

- Anh Duy Phong. Phải trốn thôi.

Phía đằng sau nghe thiếng Trúc Vũ hét lên :

- Ai muốn chữ kí anh ấy thì tới đây.

Chạy tới sân bóng, tôi ngồi bệt xuống ghế đá, nói bằng giọng năn nỉ :

- Anh Duy Phong, anh nên về công ty.

- Ko. Thư kí Hoàng dạo này khá rảnh rỗi.

Tôi nhìn anh với vẻ mặt lo lắng :

- Anh Duy Phong, mọi người đã phát hiện ra em và anh có quen nhau.

Từ đầu đến cuối, anh vẫn chỉ xem như nơi nàychỉ có anh và tôi. Ko ai biết mới lạ ấy ! Xong rồi. Kiểu này thì chuẩn bị đối mặt với đám háo sắc kia đây.

Anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt thản nhiên :

- Thì là vậy mà.

Hừm…anh cứ như thế đấy, ko bận tâm gì cả. Phải giải thích một chút mới được. Tôi bắt đầu nghiêm túc :

- Anh Duy Phong, anh là thần tượng của mọi người. Từ trước tới nay, mối quan hệ giữa các fan và bạn gái thần tượng luôn rất căng thẳng. Anh…- Tôi chợt cảm nhận được điều gì đó bất ổn, giọng nói cũng nhỏ hơn.

Tia cười trong mắt anh càng rõ nét hơn .

Tôi bối rối :

- Thật …mà.

Anh nghiêng đầu :

- Em vừa nói là bạn gái anh .

- Ý em là…họ biết em và anh thân nhau cũng sẽ…ko thích.

- Kệ họ. Anh chỉ biết Vy Anh là bạn gái anh.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !