Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P47)

Lượt xem chương này: 1056

Sáng dậy, đã thấy bố loay hoay phụ mẹ dưới bếp.

Vẫn còn có chút không tin là bố sẽ mãi ở đây.

Bố mẹ đang nói chuyện gì đấy thấy tôi thì im lặng.

Bố nở một nụ cười hiền :

- Chào buổi sáng, con gái.

Mẹ nhìn tôi một lúc rồi cũng mỉm cười :

- Hôm qua mệt lắm hay sao mà lúc ngủ cũng nói linh tinh thế ?

A ! Nói gì thế . Có lẽ là không gì bậy bạ đâu nhỉ…

Tôi ngồi vào bàn , cười tươi :

- Bố mẹ, chào buổi sáng.

- Lát nữa bố đưa con đi học nhé !

Ồ ! Điều này tôi đã nghĩ tới bao nhiêu lần rồi nhỉ ? Tính xem nào, có thể nói là lúc nào nhớ tới bố cũng nghĩ ngay tới điều này.

Như ngày trước, hai bố con sẽ cùng tới trường rồi lại cùng về nhà với mẹ.

Nhưng bây giờ thì khác …

- Không cần đâu . Đường ở đây bố không đi được đâu. Với lại con lớn rồi mà. Ngại lắm !

Bố xoa đầu tôi :

- Haha, cũng biết là lớn rồi à.

Mẹ cẩn thận lấy bánh mì từ trong lò nướng ra, dịu dàng nhìn hai bố con :

- Anh cứ để kệ con. Ở nhà nghỉ ngơi vài hôm. Công việc lại sắp bù đầu rồi.

Bố giúp mẹ phết bơ lên bánh, dù có thế nào cũng cười rất hiền :

- Hai mẹ con không cho thì thôi vậy. Hôm nay, bố ở nhà dọn nhà. Haha.

Lúc chuẩn bị đi học, bố giúp tôi đưa xe đạp ra khỏi cửa, cẩn thận sửa sang lại balô cho tôi :

- Hôm nay con không có buổi học chiều đúng không ?

Bố là thế, dù mới về hôm qua nhưng mọi thứ về tôi đều nắm rất rõ.

- Vâng. Con không có, trưa con về với bố ngay nhé.

Bố xoa đầu tôi :

- Ừ. Học ngoan nhé con gái !

Tôi cười :

- Bố cũng ở nhà ngoan nhé.

- Ừ. Bố không ngoan thì sợ mẹ đánh lắm. – rồi bố giả vờ thần bí, nói nhỏ – mẹ con dữ lắm.

- Bố nói xấu mẹ à ? – tôi đưa mắt nhìn vào trong nhà – vợ của bố đang ở kia kìa.

Bố thấy mẹ đang đứng ở cửa nhìn hai bố con thì làm như giật mình, nháy mắt với tôi :

- Cái này là hai bố con bí mật thôi nhé.

- Haha, đồng ý. Bố vào với vợ của bố đi, con đi học nhé.

- Ok, trưa gặp lại !

Tôi phóng xe lao đi, không ngoảnh đầu lại cũng biết là bố sẽ đứng đó, nhìn cho tới khi tôi đi khuất sau ngã rẽ.

Tôi mỉm cười…

Cảm thấy tất cả mọi thứ đơn giản xung quanh đều trở nên thật đẹp .

Hạnh phúc này …sẽ là mãi mãi , phải không ?

***

Vẫn đang còn sớm nên sân trường còn thưa thớt bóng người.

Nhưng có một cảnh tượng rất kì lạ.

Một đám học sinh vây quanh bảng thông báo, không ngừng xì xào bàn tán.

Trường lại đưa ra nội qui gì biến thái hay sao ?

Trúc Vũ kéo tôi tới xem…

Hử ? Là một chị có dáng người khá cao nhưng lại gầy , khá dễ nhìn nhưng vẻ mặt bây giờ là đầy tức tối , không ngừng viết lên bảng thông báo cái gì đó.

Chị dùng lực rất mạnh, giống như dồn hết mọi phẫn nộ lên viên phấn vậy…

Thoáng chốc, viên phấn đáng thương kia đã đứt làm đôi.

Dưới chân, bụi phấn rơi trắng xóa.

Cảnh tượng này sao mà thê lương…

Nhưng…người này không phải trường tôi cơ mà ! Đồng phục hoàn toàn là của trường khác !

Không nhầm đấy chứ !

Mặc kệ những lời ồn ào xung quanh, chị ấy vẫn tiếp tục viết.

Tôi với Trúc Vũ mon men lại gần, nhún người, ngó nghiêng đọc.

“ Tên Bùi Quang chết bầm kia. Anh dám làm chuyện ấy với tôi rồi bỏ đi. Tôi nói cho anh biết nếu anh không đền bù cho tôi thì sẽ phải gánh chịu hậu quả thê thảm nhất . “

Vừa đọc xong tôi với Trúc Vũ liền đưa mắt nhìn nhau đầy khó hiểu.

Sau khi gằn mạnh dấu chấm than sau ba chữ ” Đồ chết tiệt ” thì chị ấy cũng quăng luôn viên phấn, khoanh tay xem thành quả của mình đầy ưng ý.

Lời bàn tàn càng ngày càng lớn hơn.

- Bùi Quang 12C1 phải không nhỉ ?

- Ừ, trường mình có một Bùi Quang thôi. Mà tên này cũng ngang ngược lắm !

- Hư hỏng đến thế à ? Làm cả chuyện ấy ?

- Haiz, làm xong rồi bỏ chạy. Để người ta phải tới cả đây.

- ….

Trúc Vũ nhíu mày thì thầm :

- Tớ nghĩ là hiểu lầm. Bùi Quang không như thế đâu.

Về vấn đề này thì tôi hoàn toàn đồng ý với Vũ. Bùi Quang dù có xấu xa tới đâu nhưng không phải là người không biết giới hạn và càng không phải là vô trách nhiệm.

Tôi nhỏ giọng, đáp lời Vũ :

- Có lẽ chị ấy nhầm.

Vừa dứt lời, chị ấy liền đưa mắt, nhảy bổ vào người tôi mà hét lên :

- Nhầm cái gì mà nhầm !!!

- ….

Không phải chứ…tôi đã nói rất nhỏ rồi mà…với lại nhiều người nói chị ấy còn nặng nề hơn tôi cơ mà…tại sao lại chỉ nạt nộ mình tôi thế kia .

Mãi sau này, chị ấy mới tự thú là do lúc đó …tôi là người nhỏ nhất ở đấy !

Tôi hơi lùi người về phía sau, vẻ mặt biết lỗi :

- Em xin lỗi. Chị …không nhầm đâu. Chị…nói rất đúng ! Rất đúng !

Chị ấy mắt sáng lên, kéo tôi lại, thái độ thay đổi nhanh còn hơn cái chớp mắt, vỗ vỗ vai tôi :

- Em thật dễ thương ! Từ bây giờ em sẽ là em gái của chị !

Tôi ngơ ngác gật đầu …

Tay còn lại, chị ấy kéo luôn Trúc Vũ đến gần :

- Em là bạn của em gái chị đúng không ?

Trúc Vũ gật đật đầu.

- Vậy thì cũng là em gái chị đúng không ?

Lại gật đầu.

Chị ấy hài lòng nhìn hai đứa tôi còn đang lơ ngơ , ra vẻ thân thiết :

- Vì hai đứa là em gái chị nên chị sẽ nói cho hai em biết một điều. Chị đang trong quá trình lập mưu tác chiến đòi tên Bùi Quang đáng ghét kia đền bù. Hai em gái có ủng hộ chị không ?

Chưa kịp phản ứng, chị ấy đã cướp lời :

- Là em gái thì đương nhiên là ủng hộ. Chị cảm ơn.

- ….

- Ủng hộ thì đồng thời cũng nên giúp đỡ, phải không nào.

- Em…

- Rất tốt. Chị cảm ơn.

- ….

- Hai đứa ngoan lắm. Vậy từ nay chị em mình sẽ cùng đòi đền bù.

- …

Cùng-đòi-đền-bù !!!

Một hồi chuông cảnh báo không ngừng vang lên .

Tôi với Trúc Vũ đờ đẫn nhìn nhau.

Kịp hiểu ra vấn đề , định bỏ chạy thì đám người đứng bên lại ầm ỹ :

- Ồ, Bùi Quang đến rồi.

- Có chuyện hay để xem rồi đấy.

- ….

Chị ấy vừa nghe thấy vậy liền nắm chặt tay hai đứa đang có ý định trốn thoát , lôi tuột đi một cách tàn nhẫn.

Vừa bước ra khỏi đám người lộn xộn kia, chị ấy liền hét lên :

- Bùi Quang, anh đứng lại ngay !!!

Bùi Quang tay đút túi, tai đeo phone, đang nghênh ngang đi về phía lớp, nghe thấy tiếng hét chói tai liền quay đầu lại…

Thảm rồi ! Thảm rồi !

Bùi Quang nhìn ba người vừa mới thiết lập mối quan hệ chị em đầy khó hiểu .

Tôi cảm thấy tay chị ấy cũng đang run run…

Chị ấy…sợ à ? Trách gì mà kéo chúng tôi tới chịu trận chứ !

Nhưng mà rất nhanh , chị ấy liền lấy lại được vẻ mạnh mẽ và hung hăng lúc này, chỉ tay vào Bùi Quang :

- Anh ! Mau đền bù cho tôi !!!

Xì xầm , xì xầm…

- Vy Anh với Trúc Vũ cũng quen cô ta, vậy thì mọi chuyện là có thật rồi.

- Cái tên Bùi Quang này cũng nên chịu trách nhiệm đi chứ.

- ….

Bùi Quang không phản ứng gì, chỉ chăm chăm nhìn tôi.

Chết rồi…sao mọi người đều cứ hướng tôi mà trút thế này … Không lẽ tôi có cái gì đó đặc biệt khiến mọi ác quỉ chú ý ư ???

Tôi đang cầu nguyện thì chị ấy đột nhiên véo vào tay tôi, vừa như đe dọa vừa như…năn nỉ :

- Em gái, hỗ trợ chị.

Bùi Quang ! Đừng trách em ! Là do chị ấy dồn ép em đấy nhé !

Tôi bắt đầu nhìn Bùi Quang đầy căm phẫn , nói thật rõ ràng :

- Anh ! mau đền bù cho chị ấy ngay !

- ….

Mọi người cũng bị tôi làm cho giật mình.

Sắc mặt Bùi Quang đã trở nên rất khó coi, hướng tôi ra hiệu :

- Vy Anh, tới đây. Anh có chuyện muốn nói.

- ….

Tôi cảm thấy như nhiệt độ càng ngày càng hạ thấp dần.

Đáng lẽ ra, trời phải ấm dần mới đúng chứ…

Mà Bùi Quang thì có chuyện gì chứ ! Âm mưu gì kia !

A ! Là cái áo…Đúng rồi…là cái áo.

Con người nhỏ mọn này…bây giờ mới chỉ bắt đầu bước sang tuần thứ hai cơ mà.

Tôi lại hít thở sâu , tự dặn mình phải mạnh mẽ lên, không được để người ta thấy mình yếu đuối rồi lân la bắt nạt.

Thế là tôi nhìn Bùi Quang, nói đầy kiên quyết :

- Em ! Sẽ đền bù cho anh !

- …

Cả sân trường im lặng ngay phút chốc rồi lại dậy lên tiếng bàn tán xôn xao .

- Trời ơi ! Vy Anh làm chuyện đó với cả Bùi Quang !

- Vy Anh mà có chuyện đó á ? Tớ không tin.

- Bùi Quang lại bị như thế sao ?

- Mọi người đừng vội nói, Vy Anh là học sinh xuất sắc trường mình.

- Biết đâu được, hoàn cảnh xô đẩy.

- Từ từ, đừng vội kết luận. Tớ đem danh dự mà thề là Vy Anh không như thế.

- Tội nghiệp Bùi Quang.

- ….

Trúc Vũ với chị ấy kinh ngạc nhìn tôi, nói không ra câu :

- Cậu…Vy Anh…

- Em…

Một vệt ửng đỏ hằn lên trong mắt Bùi Quang, nhưng vẫn kiềm chế :

- Vy Anh. Bảo em lại đây. Anh có chuyện muốn nói.

Tôi bám chặt tay chị ấy và Trúc Vũ , run giọng :

- Anh có gì thì cứ nói đi. Em…nghe .

- Chuyện này không nói được ở đây.

- Có mà. Anh cứ nói đi.

Lần này, Bùi Quang giận dữ hét lên :

- Tôi đã bảo không được là không được . Có nghe thấy không hả !!!

- …

Đúng lúc tôi đang bị dọa, định ngoan ngoãn bước đến thì bị một bàn tay nắm lại, chị ấy đứng chắn trước người tôi.

Woa, dũng cảm như vậy sao.

Chị ấy nhìn tôi yên tâm rồi cũng hét lên với Bùi Quang :

- Anh định làm gì em gái tôi ? Tôi bảo anh đền bù, anh có hiểu không hả !!!

Bùi Quang có vẻ bình tĩnh hơn, tiếp tục nhìn tôi :

- Vy Anh, lại đây.

Tôi nép sau người chị ấy, mạnh mẽ nói :

- Không ! Anh nên đền bù cho chị ấy.

Bùi Quang gằn giọng :

- Vy Anh ! Lần cuối cùng, mau lại đây. Còn cô ta, anh không có gì mà phải đền cả.

Vừa nghe xong, như bị kích động, chị ấy liền bước lên phía trước, nói to :

- Không có gì à ? Anh nói là không có gì à ? 18 năm của tôi, chỉ trong một ngày đã bị anh phá tất cả. Anh còn nói là không có gì à ?

Chị ấy cũng thật là thẳng thắn khi nói ra những chuyện như thế này …Nhưng mà có lẽ lúc này, chị ấy đã hoàn toàn bị tổn thương rồi.

Tôi nắm tay chị an ủi.

Trong ánh mắt chị tràn ngập sự đau khổ và uất ức.

Có lẽ …Vy Anh ! Mình phải ra mặt lấy lại công bằng cho chị gái thôi !

Tôi nhìn Bùi Quang đầy nghiêm túc :

- Bùi Quang ! Anh nên đền bù cho chị ấy.

Ồ ! Câu này không phải chỉ mình tôi lên tiếng ! Còn có cả Trúc Vũ .

Bùi Quang trừng mắt nhìn , giọng gay gắt :

- Thử nói lại lần nữa xem ? Chuyện này các em hiểu gì mà nói hả ?

Vy Anh ! Không được sợ !

- Em hiểu ! Anh không nên vô trách nhiệm như thế.

- Anh nên có trách nhiệm với chị ấy.

Chiếc khuyên tai bên trái đột nhiên lóe sáng một cách lạnh lẽo, Bùi Quang nhìn tôi một lúc lâu sau đó tiến lại gần trước mặt ba người chúng tôi.

Thật nhanh…rút từ ví tiền ra một xấp tiền lớn…vung mạnh tay…

- Đấy ! Tôi đền bù cho các người đấy ! Được rồi chứ ! Như thế là có trách nhiệm rồi chứ hả ?

Tiền bay toán loạn…

Cả sân trường kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.

Im lặng tới nỗi đến cả hơi thở nhẹ cũng có thể nghe thấy được.

Tôi mở to mắt, không nói được câu gì.

Chị ấy trừng mắt nhìn Bùi Quang…

Chắc chắn là phải đau lắm…dù tôi là người trực tiếp liên quan tới vụ việc mà đã cảm thấy không thể chịu nổi rồi…

- Anh tưởng có tiền là giỏi lắm à ? Tiền á ? Ai mà không có. Chỉ là ít hay nhiều mà thôi.
Ồ, nói hay lắm !

- Nếu anh nghĩ là dùng cách này mà đền bù được hết cho tôi thì anh nhầm rồi, nhầm to rồi ! Tôi không phải là người tự cúi mình như thế.

Rất mạnh mẽ ! Rất kiên cường. Phải thế chứ.

Chị ấy khoanh tay nhìn Bùi Quang :

- Vì vậy, anh nên đưa tiền trực tiếp cho tôi hơn là quăng xán thế này.

- ….

Không phải là người cúi mình cái gì chứ…đây là không phải cúi nhặt mới đúng…

- Còn nữa, cái máy đó dù có tiền cũng không đủ !

- ….

- Trong đó là rất nhiều thứ quan trọng mà trong 18 năm qua tôi khó khăn lắm mới có được . Anh đã phá vỡ tất cả.

- ….

Tôi đờ người, hoàn toàn không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

Xì xầm, xì xầm…

- Cô ta nói cái máy gì ?

- Dù sao cũng không phải là chuyện đó.

- Thật rách việc. Thế mà từ đầu không nói rõ đi.

- Mấy người suy nghĩ đen tối quá mà.

- …

Bùi Quang giống như từ nãy giờ không nghe thấy gì cả, vẫn chỉ hằm hằm nhìn tôi :

- Em đang nghĩ tới chuyện gì thế hả Vy Anh ? Không nghĩ được những thứ khác à ? Đồ đầu đất.

Tôi lấm lét nhìn Bùi Quang :

- Dù chuyện gì thì để chị ấy tìm đến thì anh cũng là người có lỗi rồi.

Bùi Quang lại hét lên :

- Em chán sống rồi !!!

Nói rồi bỏ đi một cách đầy tức giận.

Chị ấy lại hướng Bùi Quang mà la lên :

- Tôi không bỏ qua đâu !

Dần dần, mọi người cũng đã giải tán.

Hai đứa tôi giúp chị nhặt tiền, còn chị đứng kể chuyện .

Vừa nghe tôi vừa giật mình.

Chị này chỉ là một học sinh lớp 12 trường phổ thông gần đây thôi, có phải phóng viên gì đâu, vậy mà cũng đòi đi phỏng vấn người ta …lời lẽ lại còn như thế !

Kể xong, chị không kìm được mà xúc động mà ôm mặt :

- Cái máy đó lưu nhiều thứ lắm. Giọng nói của các thần tượng. – chị nghẹn giọng – nhất là anh Duy Phong .

- Hả ? Anh Duy Phong ? – Tôi với Trúc Vũ đồng thanh .

Chị ấy đau khổ gật đầu :

- Ừ . Anh ấy rất hiếm khi xuất hiện trước công chúng mà tiếp xúc cũng cực kì khó khăn. Chị đã phải gian khổ lắm mới có cơ hội được trực tiếp ghi giọng anh ấy. Mà…- lại nghẹn ngào – cái máy đó mất rồi. Anh Duy Phong ơi !!!

Nói đến đây, chị ấy như muốn khóc tới nơi.

Tôi với Trúc Vũ lại nhìn nhau…

Thật không ngờ lại có người cuồng anh ấy như thế.

Nếu mà chị ấy biết…người đứng trước mặt chị ấy đây có quan hệ thế nào với anh Duy Phong thì có bắt tôi đền bù không …

Không ! Sẽ không ! Chính xác là không !

Bởi vì tới lúc đó , sẽ vàu nát tôi luôn !

Tôi rùng mình.

Chưa hết, chị ấy lại tiếp tục kể lể :

- Hai đứa có biết là vì cái máy đó mà có bao nhiêu người hỏi mua, nịnh bợ, trả giá rất đắt mà chị cũng không chịu bán ! Và có bao nhiêu người sùng bái chị ! Vậy mà lại mất đi một cách vô lí như thế ! – Chị ấy đột nhiên dẫm chân thật mạnh , giống như dưới đất là khuôn mặt của Bùi Quang vậy – Cái tên chết bầm này !

Cái tên chết bầm ! Đã lâu rồi tôi không dùng từ ngữ trịnh trọng này để hình dung Bùi Quang …Tôi bỗng cảm thấy người chị này cũng rất dễ thương mà lại chất phác !

Nhưng tôi cũng khá tò mò . Anh nói cái gì mà có tầm ảnh hưởng lớn như thế nhỉ ?

Chưa kịp hỏi thì Trúc Vũ đã hỏi trước :

- Nội dung cuộc ghi âm là như thế nào chị ?

Chị ấy hướng đôi mắt mơ màng và thẫn thờ nhìn chúng tôi, mấp máy môi :

- Xin chào ! Tôi là Hoàng Duy Phong .

Hự !

Tôi ngã mất.

Có như vậy mà chị ấy cũng làm ầm lên được. Theo như lời chị kể tôi cứ tưởng anh phải đọc nguyên tất tần tật mọi thứ về mình ra chứ. Ai ngờ chỉ vỏn vẹn câu này !!!

Nhưng mà…Tôi cũng có phần xấu hổ. Không phải là lúc trước chỉ cần nghe một tiếng Alô của anh qua điện thoại cũng đủ để tôi mất ngủ mấy đêm đấy sao…

Hmm…Tôi càng ngày càng thêm chảnh rồi đây…

Thế mà…lại có người còn chảnh hơn tôi, xì một tiếng :

- Tưởng gì ! Có cái đó mà chị cũng làm loạn lên.

Chị ấy trừng mắt dọa :

- Hai đứa biết gì ? Hừ, đã được nghe anh ấy nói chưa kìa .

- Tất nhiên là có rồi. Thậm chí tụi em đây…

Ngay lập tức, tôi bịt miệng Trúc Vũ lại, ngăn chặn kịp thời , vội vã nói :

- Chỉ cần em tìm lại cho chị giọng của anh Duy Phong thì chị không làm loạn nữa chứ !

Cái này một phần là do tôi muốn giúp chị ấy, cũng là giúp Bùi Quang, cũng là giúp chính mình.

Mấy người này gây gổ với nhau thì thiệt nhất vẫn là tôi !

Còn phần lớn nhất là …lúc nãy do tôi quá vội vàng nên nói năng thiếu suy nghĩ !

Chị ấy nhìn tôi đầy ngờ vực, dò xét :

- Chẳng lẽ em quen anh ấy à ?

- Tất nhiên rồi, cậu ấy là…

Tôi lại phải bịt miệng Trúc Vũ, mới tiếp xúc với thư kí Hoàng một ngày mà đã lắm chuyện thế này rồi :

- Em …là fan anh ấy. Đúng rồi, là fan. Em cũng ghi âm được giọng nói anh ấy !

Vừa nghe vậy, chị ấy liền ra sức lay mạnh người tôi :

- Thật sao ? Em có thật là có không ?

Bị chị ấy lắc cho ngẩn người, không suy nghĩ được gì nữa, tôi nói không ra hơi :

- Có ! Em có mà. Sẽ đưa chị ngày mai.

Mắt chị ấy sáng rực lên, xúc động :

- Em gái. Em hứa rồi nhé. Ngày mai phải có cho chị.

- …

Nghe chị ấy nói xong tôi mới giật mình…

Tôi vừa làm cái gì thế này…

Ối má ơi ! Tôi tự đưa mình vào chỗ chết sao ! Tự nhiên lại đi thế thân cho Bùi Quang chứ !

Nhưng mà…một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi :

- Em làm sao đưa chị cả chiếc máy ghi âm của em được ?

Chị ấy như bị rút hết thần trí, ủ rũ một lúc rồi lại sáng mắt, tìm tìm trong balô gì đó , sau một lúc dúi vào tay tôi một cái máy nhỏ :

- Máy ghi âm chị mới mua hôm qua ! Em cứ ghi vào đó cho chị.

- Nhưng mà…

Chị ấy trừng mắt :

- Nhưng cái gì mà nhưng ? Có còn hơn không, em cứ ghi vào !

Tôi miễn cưỡng nhận lấy, chiếc máy nhỏ bé mà cứ ngỡ như là cầm nguyên quả bom . Dù thế còn hơn là bị ánh mắt hung dữ của chị ấy giết chết.

Chị ấy cầm một ít tiền chúng tôi đưa :

- Từng này đủ rồi ! Còn lại, giúp chị trả lại cho tên chết bầm kia.

Sau đó, chị ấy lại vò đầu hai đứa :

- Em gái rất ngoan. Vy Anh và gì nhỉ ?

Trúc Vũ mở miệng khó khăn :

- Em là Trúc Vũ .

Chị ấy ghi ghi chép chép sau đó cất quyển sổ nhỏ vào balô, cười toe :

- Chị là Minh Thư ! Chị phải về trường rồi !

Chị vẫy tay chào chúng tôi rồi đi về phía cổng trường. Đi được một đoạn như nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại nhìn tôi :

- Mai chị tới tìm hai đứa.

- …

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !