Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P54)

Lượt xem chương này: 1130

Một người phụ nữ có gương mặt hiền hậu, khoác trên người bộ trang phục quí phái nhưng lại không kem phần đơn thuần, giản dị.

Bà không ngừng khóc, nghẹn ngào :

- Con trai yêu của tôi! Sao mọi chuyện lại có thể như thế !

Bên cạnh, một người đàn ông đầy cương nghị, toát ra vẻ uy nghiêm quyền quí. Ông mặc bộ âu phục sang trọng, vừa dìu người phụ nữ đi về phía trước vừa nói :

- Duy Phong sẽ vượt qua được.

Bà Hoàng lại sụt sùi :

- Tại sao con dâu lại là con chú ba được chứ ?

Hoàng Duy Khánh thở dài :

- Bà đừng gọi con dâu nữa. Vy Anh là cháu gái mình !

Rồi cứ vậy hai người họ mang theo tâm trạng nặng nề bước về phía chiếc siêu trực thăng.

Hai bên là hai hàng gồm những người mặc trang phục màu đen, cúi đầu cung kính.

Lúc đi đến trước chiếc cửa kéo của trực thăng, bà Hoàng ngoảnh lại cố mỉm cười với một người phụ nữ ở phía sau :

- Cô Mai, cô cứ ở lại đây với gia đình. Lúc nào chúng tôi lại tới thăm.

Người phụ nữ ấy mắt đỏ hoe :

- Cảm ơn ông bà chủ nhiều lắm.

Ông bà Hoàng thật tốt. Mặc dù bà không còn làm người giúp việc cho họ nữa nhưng họ vẫn lo cho bà một cuộc sống ổn định, đầy đủ ở đây.

Hoàng Duy Khánh gật đầu,nhìn người giúp việc như quan sát rồi nói :

- Cô không định khi nào về nước thăm Duy Phong à ?

Một tia kì lạ lóe lên trong mắt, bà nói một cách căng thẳng :

- Vâng. Khi nào có cơ hội tôi sẽ về.

Hoàng Duy Khánh không nói gì thêm, lẳng lặng dắt bà Hoàng bước qua chiếc cửa.
Ông khẽ nhếch miệng cười.

Người giúp việc này không hề đơn giản chút nào !

Nhưng mà dù sao thì cô ta cũng ở cùng Duy Phong bao nhiêu năm, tận tình chăm sóc Duy Phong như thế là dã hoàn thành tốt nhiệm vụ rồi.

Còn lại, việc gì ông phải quan tâm cô ta là người như thế nào ?

Một người mặc trang phục màu đen đứng cạnh đó kéo chiếc cửa siêu trực thăng lại.

Cánh quạt phía trên bắt đầu chuyển động.

Chỉ ngay sau đó, chiếc trực thăng lao vút lên bầu trời còn mịt mờ.

Đứng phía dưới, người phụ nữ tay đã rịn mồ hôi…

Đôi mắt một mí của bà ta ngập tràn sự sợ hãi…

***

Một đám phóng viên nhốn nháo tranh nhau đưa máy ảnh, máy quay chĩa về một phía.

Nhưng ánh đèn flash chưa lịp lóe lên thì tất cả các thiết bị đã bị một nhóm người mặc trang phục màu đen tịch thu lấy.

Trên ngực của mỗi người có một khuy hiệu nhỏ, gồm hai kí tự B.C màu bạc .

Đám phóng viên nín thở , không ngừng gập người rối rít xin lỗi với vẻ hoảng hốt.

Nhóm người áo đen không nói gì, chỉ bỏ đi.

Nhưng mà…tất cả những phóng viên có mặt hôm đó…ngay lập tức sẽ bị sa thải.

Đối với bọn người lì lợm này, dứt khoát không được nhân nhượng.

Sau đó, họ đứng tản ra, quan sát mọi động tĩnh.

Thật ra hôm nay họ chỉ phụ trách đám phóng viên còn nhiệm vụ bảo vệ thì không cần nữa rồi.

Rồi nhóm áo đen chợt nhìn nhau cười.

Một cửa hàng quần áo gần đó.

Qua ô cửa kính có thể thấy được một chàng trai mặc chiếc sơ mi màu xám nhạt, cầm trên tay chiếc áo khoác cũng là màu xám.

Anh đang cúi người thật thấp xuống.

Phía đối diện là một cô gái…mà không, gọi là cô nhóc thì đúng hơn.

Cô nhóc mặc chiếc quần jeans màu nâu đậm, đôi giày vải màu xanh lá cây, chiếc áo khoác màu trắng có in hình gấu, tay cô nhóc đang một chiếc khăn nhiều màu, vẻ mặt cực kì nghiêm túc quàng vào cổ chàng trai.

Nhưng mà…chàng trai vừa thấy chiếc khăn thì có hơi giật mình, khẽ lắc đầu.

Thật là…

Thủ lĩnh từ trước tới nay chỉ mặc ba màu – đen, trắng, xám và phải là đều một màu.

Cô nhóc có vẻ không vui, nhưng sau đó cầm lên một chiếc khăn khác.

Ồ, là khăn một màu nhưng lại là…xanh da trời.

Chàng trai cầm lấy chiếc khăn…ném sang một bên sau đó lôi tuột cô nhóc ra khỏi cửa hàng kia.

Những nhân viên ở đó cũng đều che miệng cười.

Tôi xụ mặt :

- Anh làm gì vậy chứ ? Khăn ở đó không đẹp à ?

Phải khó khăn lắm mới tìm thấy khăn cổ nhiều màu dành cho phái nam đấy nhé !

Tưởng muốn là có sao !!!

Hứ . Thì không nhiều màu cũng được nhưng mà những màu khác cũng không là sao ?

Như thế là thế nào !

Anh nhìn tôi, hùa theo :

- Phải rồi. Rất đẹp.

Thế mà lại không chịu là sao !

Vô lí !

Giận rồi đấy nhé !

Giọng nói trầm ấm của anh vang lên, có chút dụ dỗ :

- Em mua đồ cho em đi.Được không ?

Tôi quay mặt đi nơi khác, không thèm nói nhưng mà …một thứ đã lọt vào tầm mắt.

Là áo khoác đôi !

Tuyệt đối đúng tiêu chuẩn rồi nhé !

Kiểu dáng đơn giản , trang nhã.

Áo nam thì có phần trưởng thành, sang trọng còn áo nữ có thêm chiếc thắt dây xinh xắn, thật dễ thương.

Anh tỏ vẻ không muốn nhưng mà tôi khổ sở năn nỉ nên cũng chịu.

Nhân viên giúp chúng tôi chọn số…thật ra là chỉ giúp anh thôi.

Trong khi tôi mới chỉ cởi áo khoác ra thì anh đã mặc xong rồi.

Wow ! Rất đẹp . Mặc dù so với những chiếc áo mà anh từng mặc thì không bằng.

Vì đồ của anh là do những nhà thiết kế nổi tiếng phụ trách.

Dù sao thì vẫn đẹp tuyệt đối !

Đầy nam tính, tôn lên vẻ cao ngạo lại thêm phần quyết đoán.

Mọi người có mặt lúc đó cũng đổ dồn ánh mắt vào anh, không ngừng trầm trồ bàn tán.

Anh không nói gì. Bước tới bên cạnh tôi từ nãy giờ vẫn còn chưa chớp mắt lần nào :

- Mặc vào đi.

Tôi lấy lại thần trí, gật đầu nhưng mà vẫn đứng bất động, tầm mắt không hề rời khỏi người anh.

Anh cười một tiếng rồi cầm chiếc áo khoác lên người tôi.

Tôi ngoan ngoan đứng im.

Sau khi cài xong dãy cúc, buộc xong chiếc thắt lưng, anh xoay người tôi về phía chiếc gương lớn.

Ồ ! Chính xác là rất đẹp !

Vừa vặn lại có phần dễ thương !

Ngắm nhìn một lúc, tôi thở dài đầy tâm trạng , mặt mày ủ dột.

Anh nhướn mày :

- Sao thế ?

Tôi lại thở dại, phiền muộn :

- Có phải em cao hơn thì là tốt rồi không ?

Nhìn mà xem !

Tôi và anh đứng cạnh nhau chẳng hề tương xứng gì cả

Về ngoại hình…tôi khá dễ nhìn, hay được khen là đáng yêu !

So với vẻ nổi bật kinh người của anh thì…không mờ nhạt lắm.

Còn về chiều cao thì ….hoàn toàn bị khớp.

Đứng còn chưa tới ngực anh…

Sao mà đau khổ thế này cơ chứ !

Nếu cao hơn một chút thì còn tạm chấp nhận . Đằng này lại không chịu phát triển gì cả.

Tia cười hiện rõ trong mắt anh, nhưng giọng nói vẫn đều đều không cảm xúc :

- Thế bây giờ, làm sao nhỉ ? Anh thì không thể thấp đi được rồi.

Tôi ngước lên nhìn anh, ủ rũ :

- Em rất cố gắng rồi. Ngày nào cũng uống sữa đầy đủ. – tôi nhìn vào gương và…nhún người lên, lại thở dài – em không thích đi mấy loại giày đế cao.

Anh gật đầu :

- Vấn đề này nghiêm trọng đây !

Vẻ mặt của tôi trở nên thật đáng thương, lại thở dài :

- Anh cũng thấy thế, đúng không ?

Anh nghiêng đầu nhìn tôi, nghiêm túc :

- Anh có một cách để người khác không biết em so với anh là rất thấp .

Tôi xúc động ;

- Thật ạ ? Anh mau chỉ em đi.

Sau đó…Anh đột ngột bế bổng tôi lên.

Aaaa ! Mặc dù thế này thì đúng là không ai biết sự chênh lệch giữa tôi và anh cả nhưng mà…tôi không chịu nổ.

Tôi kinh ngạc, không ngừng giãy dụa, chân đá loạn xạ, la lớn :

- Thả em ra. Mau thả em ra.

Vẻ mặt lạnh lùng của anh có chút mất kiên nhẫn , nhìn tôi cảnh cáo :

- Xem em còn dành thời gian để nghĩ mấy thứ đó nữa không ?

Và tại khu trung tâm mua sắm hôm đó, mọi người đều kéo nhau tới nhìn Hoàng Duy Phong nổi tiếng lừng lẫy tay bế một cô gái đi về phía cửa chính.

Cô gái kia vùi đầu vào trong .

Thật quá lãng mạn !

Nhưng chẳng ai biết là hai người ấy hoàn toàn không nghĩ như thế !

Cô gái thì cực kì ấm ức còn người kia cũng đau đầu không kém.

- Kathy Hoàng, 17 tuổi. Hiện đang theo học một trường phổ thông tại Paris. Sống cùng người mẹ ruột và người bố nuôi.

Đôi mắt một mí của người đàn bà ánh lên vẻ mưu mô :

- Có ảnh không ?

Người thám tử đặt trên bàn một xấp ảnh, trong đó là hình một cô gái châu Á có mái tóc vàng nhạt đầy chín chắn. Còn có một bức ảnh là chụp cùng bố mẹ.

Người đàn bà quan sát thật kĩ otr vẻ hài lòng rồi đưa cho người thám tử một phong bì dày cộm.

Chỉ có từng này thông tin mà đã phải mất bao nhiêu năm ròng mới có được.

Cánh cửa vừa được người thám tử khép lại, bà ta liền lấy ngón tay di di trên khuôn mặt hai mẹ con Kathy , nhếch miệng :

- Mệnh lớn lắm.

Bao nhiêu công sức bà ta bỏ ra, vậy mà bọn chúng vẫn còn sống !

Một cô gái có mái tóc xoăn nhẹ,tay siết chắt tấm hình với vẻ thù hận và đố kị.

Chính cô ta là người cướp mất Duy Phong của cô.

Duy Phong ngày nào cũng ngồi ngoài cửa chơi với nó, bảo vệ nó.

Cô tìm bao nhiêu cách để tiếp cận anh nhưng mà anh toàn dùng ánh mắt lạnh băng nhìn cô một cách đáng sợ.

Thế là, cô chỉ biết trơ mắt nhìn Duy Phong cười đùa với nó !

Cô thề là sẽ cho cô ta biết thế nào là đau khổ nhất !

Con bé đáng ghét !

Dù cô có **** bới, đánh đập như thế nào thì con nhóc đó vẫn không khóc, chỉ ngồi im chịu đựng.

Vẫn ngoan ngoãn gọi cô là chị.

Tuyệt nhiên, cũng không hề mách gì với Duy Phong.

Nó tưởng như thế là mẹ con nhà nó sẽ được chấp nhận chắc ?

Ảo tưởng !

Làm thế nào khi mà ngay cả bố ruột con nhóc đó cũng ruồng rẫy mẹ con nhà họ !

Nực cười !

Nhưng mà cuối cùng là cô vẫn thua rồi…

Duy Phong 15 tuổi từ Mĩ về, việc đầu tiên là tìm Bé con.

Tốt rồi…mọi thứ đã được chuẩn bị kĩ càng từ rất lâu.

Cô đã tìm đến anh mà nói rằng :

- Anh Duy Phong, bé con muốn kem hạnh nhân .

Anh thất thần một lúc rồi nghiêng đầu hỏi với vẻ dò xét :

- Bé con ?

Cô gật đầu, chạy tới ôm anh :

- Vâng, em là bé con .

Duy Phong khựng người, đẩy nhẹ cô ra nhưng cô vẫn ôm thật chặt không chịu buông.

Rồi anh để im, nhưng lại hỏi :

- em tên gì ?

- Hoài Vân. Anh Duy Phong, em đã chờ anh từ Mĩ trở về đấy.

Anh à một tiếng sau đó không nói gì thêm.

Những ngày sau đó, cô luôn bám theo anh mà đòi ăn kem, giả bộ kể chuyện linh tinh.

Đối với cô , những thứ này là rất dễ dàng.

Con bé đó, mỗi lần cô bắt thì nó sẽ kể mọi chuyện để rồi cô sẽ tức giận mà đánh nó tới tấp.

Vẫn vậy, vẫn im lặng chịu đựng.

Con bé đáng ghét !

Duy Phong lúc đó không hoàn toàn tiếp nhận cô nhưng cũng chẳng dùng ánh mắt đáng sợ để nhìn cô nữa.

Cái giá mà cô phải trả cho chuyện này cũng không hề nhỏ.

Hoài Vân vô thức đưa tay chạm lên khuôn mặt xinh đẹp của mình.

Cô…thua rồi…

Duy Phong ở lại Việt Nam hai tháng rồi lại sang nước ngoài…

Thi thoảng mới gọi điện về hỏi thăm cô, nói đúng hơn là anh muốn nói chuyện với một bé con.

Anh hỏi bâng quơ vài câu rồi lại mất liên lạc.

Và lần này, năm hai mươi tuổi, anh ấy đã thật sự quay về nhưng lại…bỏ mặc cô…

Lại dùng ánh mắt lạnh lùng đáng sợ để nhìn cô…

Không phải vì con bé đáng ghét kia mà là vì …Hoàng Vy Anh.

Hoàng Vy Anh… Hoàng Vy Anh…

Hoài Vân nghiến răng, khuôn mặt cô gái tóc vàng trong bức hình méo mó, biến dạng…

***

Một người mặc trang phục màu đen, nghiêm trang nói :

- Đúng như ngài dự đoán, mẹ con cô ta cho người điều tra cô chủ.

Người bên kia cười một tiếng, lạnh giọng :

- Xử lí chưa ?

- Mọi chuyện đã được theo sắp xếp của ngài.

- Ừ. Tạm thời như vậy đã.

Người mặc áo đen cung kính đáp :

- Vâng, thưa ngài.

Cất chiếc điện thoại đen trở lại trong túi, người áo đen khẽ nhếch miệng rồi ném thẳng chiếc phong bì dày cộm vào thùng rác ven đường .

Sau đó đưa một vật cài lên ngực áo.

Đó là…khuy hiệu gồm hai kí tự B.C màu bạc đầy bí ẩn.

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !