Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P60)

Lượt xem chương này: 407

Cả người tôi như mất thăng bằng, muốn ngã nhào…

Hồn phách thất lạc…

Đứng bên cạnh, nụ cười đắc ý của Hoài Vân phụt tắt, vẻ mặt trở nên cứng đờ.

Anh cúi người ôm tôi :

- Vy Anh, anh về rồi đây.

Nước mắt của tôi bắt đầu cuồng loạn trào ra.

Đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Vẫn là mùi thơm dịu nhẹ này.

Lúc này tôi chẳng thể nghĩ được gì, chỉ đứng yên mà để mặc cho nước mắt từng cơn thi nhau tứa ra.

Anh vẫn ôm tôi, dùng ánh mắt vô cùng đáng sợ nhìn Hoài Vân, từng chữ mang theo hơi lạnh lẽo khiến người ta phát run :

- Quì xuống !

Hoài Vân kinh ngạc, vẻ mặt hoảng hốt.

Tôi cảm nhận được vòng ôm của anh càng thêm siết chặt đầy ấm áp nhưng chất giọng lại lạnh băng, ra lệnh :

- Làm đi !

Hoài Vân bủn rủn, đôi môi tím tái, ánh mắt hoảng sợ nhìn anh…nhưng rồi, không đến hai giây sau liền từ từ quì xuống.

Nhìn thấy chị ta như vậy, tôi không đành lòng mà hét lên :

- Đừng !

Anh đột nhiên bịt mắt tôi lại, cảnh cáo :

- Im lặng ! Tôi sẽ tính với em sau !

Tất nhiên là…tôi không thể không im lặng nhưng vô cùng hoang mang.

Sự lạnh lẽo tràn ngập không gian…

Hơi thở của anh khiến tôi rùng mình…

Ánh mắt lãnh đạm của anh nhìn Hoài Vẫn đang quì rạp dưới đất , khóc lóc thảm thiết ra lệnh :

- Xin lỗi Vy Anh !

Hoài Vân khổ sở nói :

- Duy Phong, em biết lỗi của mình rồi. Anh đừng hiểu nhầm, em thật sự không lừa dối anh điều gì cả. Duy Phong, em thật sự là người ấy. Cô ta…

Anh vẫn bịt mắt tôi, thần thái vô cùng điềm tĩnh, ngắt lời :

- Có nên để tôi nhắc lại ?

Hoài Vân cứng đờ người, giọng nói không rõ ràng :

- Vy Anh, tôi …xin lỗi. Là tôi nói sai sự thật, là tôi bịa đặt. Tôi…

Tôi yêu ớt cắt ngang :

- Không cần nữa !

Thật sự là không nghe được nữa…

Đã có một số người khác bước vào, xì xầm bàn tán.

Hoài Vẫn nhìn anh với ánh mắt van xin :

- Duy Phong, em sai rồi. Anh tha lỗi cho em đi. Đừng đối xử tán nhẫn với em như vậy. Gia đình em…

Tia tức giận hiện rõ trong mắt anh nhưng rồi trở lại vẻ vô cảm như bình thường :

- Đủ rồi ! Có phải là tôi đã cho cô được sống cuộc sống của mình ?

Cô ta tưởng là anh vẫn không biết cô ta giả mạo à ?

Từ cái lần anh chấm dứt với cô ta một cách nhẹ nhàng thì xem như đã là cho cô ta cơ hội rồi !

Bởi anh nghĩ, vì anh, cô ta cũng đã phải điêu đứng bao năm, vì anh mà chuốc vào mình những thứ mà chính cô ta ghét bỏ và quan trọng nhất là vì cô ta yêu anh còn anh đã để cô ta phải hi vọng , ảo tưởng.

Cho nên anh mới bỏ qua chuyện cô ta lừa dối anh…

Nhưng mà điều đó với anh đã là quá rộng lượng rồi !

Thế này…là cô ta tự chịu !

Hoài Vân lặng người, định nói thêm gì đó nhưng thấy vẻ mặt thêm phần lạnh lùng của anh thì im bặt.

Một khoảng lặng chợt tới…

Rất lâu sau, tiếng cao gót nặng nề và đầy sợ sệt khuất dần.

Chỉ còn lại tiếng to nhỏ bàn tán của những người xung quanh…

Tôi bắt đầu giãy dụa, ngọ nguậy…

Có tiếng ho nhẹ phát ra.

Ánh sáng dịu nhẹ của khu vực Vip chiếu vào mắt tôi .

Bị làm cho hoảng loạn nên tôi không biết làm thế nào.

Hoài Vân đã đi từ lúc nào…

Còn anh sải bước về phía chiếc bàn trống gần cửa sổ, vẻ thư thái như chờ đợi điều gì đó.
Tôi nhìn anh thật lâu…vô thức bước tới bên cạnh.

Anh gầy đi một chút , lạnh lùng hơn một chút , cao ngạo hơn một chút.

Thần thái có hơi mệt mỏi, đưa mắt lơ đãng nhìn ra bên ngoài.

“ Tôi không thể ở bên em được ”

Câu nói hôm đó lại vang lên bên tai tôi…

Tôi hít một hơi sâu vừa định quay người đi thì bị nắm lại, giọng trầm ấm vang lên :

- Này , không định phục vụ khách hàng ?

Tôi dứt khoát :

- Em không phải nhân viên ở đây !

Anh tôi với ánh mắt không chút cảm xúc, thản nhiên nói :

- Anh biết . Nhân viên không có quyền được phục vụ anh. Cho nên, em làm đi.

Hừ ! Anh ấy tưởng mình là ai mà giống như là đang ban phát vinh hạnh cho tôi vậy !

Chẳng qua là danh tiếng lừng lẫy, chẳng qua là tài giỏi hơn người, chẳng qua lại điển trai, chẳng qua là…

Bỏ đi ! Dù anh ấy có là ai tôi cũng không thèm đâu !

Tôi lắc đầu bình tĩnh nhìn anh :

- Còn lâu !

Thấy chưa, đã không còn sợ anh rồi ! Hứ !

Một tia kì lạ lóe lên trong mắt anh, anh nghiêng đầu nhìn tôi :

- Ồ ! Được !

Tôi hứ một tiếng rồi giằng tay ra khỏi anh.

Ai cũng có thể sợ anh như tôi thì không nhé !

Bây giờ lại càng không !!!

Đang lúc tôi hiên ngang bước đi thì giọng nói ma mãnh của anh vang lên phía sau :

- Vy Anh, nếu vì em mà quán Mun buộc ngừng hoạt động thì sao nhỉ ?

Tôi lập tức khựng người lại…

Với vẻ mặt vô tội, anh nhìn tôi giống như là mình chỉ vừa mới đưa ra một câu hỏi bình thường thôi vậy.

Tôi vô cùng tức giận !

Thù cũ cộng thêm thù mới , tôi nghiến răng :

- Anh đe dọa em ?

Anh lắc đầu rất ư là ngây thơ, nụ cười cũng vô cùng thuần khiết :

- Không. Anh sẽ làm thật.

- …

Được đấy !

Nếu anh cho rằng trong thời gian qua tôi không thay đổi , vẫn sợ anh thì anh sai rồi ! Sai to rồi !

Tôi giận dữ bước đến, nhìn anh quát lên :

- Bây giờ, anh muốn dùng cái gì !!!

Anh hơi giật mình…

Những người có mặt lúc ấy cũng giật mình…

Nhưng chỉ trong giây lát, anh lấy ngay lại vẻ trấn tĩnh :

- Em chọn gì cho anh cũng được !

Tôi không ngăn mình khỏi liếc sang bàn kia , tỏ ra bình thường :

- Anh muốn kem như chị ấy à ?

Anh cười một tiếng :

- Anh không cần nhắc lại.

***

Khu vực Vip đã không còn tĩnh lặng như trước.

Người đến đây ngày một nhiều.

Họ im lặng, lắng nghe tiếng nhạc, tận hưởng khoảng thời gian yên tĩnh.

Tôi giận dữ đặt ly cà phê trước mặt anh nhưng do dùng lực mạnh quá nên âm thanh phát ra rất lớn, cà phê trong ly cũng bắn ra làm anh phải lùi ra sau để né !

Đáng ! Rất đáng !

Anh nhìn tôi cười, hướng mắt về chiếc ghế bên cạnh :

- Ngồi đây !

Tôi lùi ra sau vài bước, có ý từ chối.

Tia cười trong mắt anh bỗng chốc trở nên khác lạ…

Thế này là…sắp có án mạng rồi !

Tôi vẫn lùi ra sau, hít thở sâu.

Đừng sợ ! Phải mạnh mẽ lên !

Mình là ai, là ai ? Là Vy Anh không sợ một ai ngoài bố mẹ cả !

Vâng , chính xác là như thế cho nên tôi vẫn không ngừng lùi ra sau.

- Vy Anh !

Vừa nghe anh khẽ gọi tôi liền trả lời cuống quít :

- Em…em đi lấy balô để ôn bài .

Anh gật đầu :

- Không được trốn !

- …

Làm sao mà anh biết là tôi định trốn…

***

Nắng đã bớt gay gắt, ngoài cửa kính , xe cộ vẫn nườm nượp qua lại, mang theo gió bụi bay đầy trời.

Mặc dù đã cúi đầu thật sát so với mặt bàn nhưng tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt của anh vẫn chưa dời khỏi người tôi lần nào.

Tôi bối rối, tay không ngừng khuấy nát cốc trà sữa ra.

Cùng một lúc, có rất nhiều suy nghĩ và cảm xúc đồng thời tung nhảy .

Anh cứ thế lặng lẽ nhìn tôi, không nói gì.

Cuối cùng là tôi vẫn không ngăn được mình mà lên tiếng trước.

Giọng tôi rất nhẹ, mang theo sự phức tạp :

- Thời gian qua, anh…như thế nào ?

Giọng anh trầm lạnh,điềm nhiên :

- Không có gì !

Chiếc thìa trong tay tôi ngưng lại…

À, đối với anh ấy là không có gì.

Một tháng với tôi còn hơn địa ngục nhưng với anh ấy lại là không có gì.

Vô tâm thật !

Mà thôi, làm sao phải trách anh …

Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh :

- Em cũng thế ! Em cũng không có gì cả. Ngược lại là em rất vui , rất rất vui là đằng khác.

Anh mỉm cười gật đầu, đôi mắt tĩnh lặng.

Tôi lại cúi đầu, tự kỉ với cốc trà sữa.

Có vẻ như là anh ấy không quan tâm mấy vấn đề này.

Nhìn những hạt trân chân đang xoay tròn trong ly, tôi mím môi, nhỏ giọng :

- Anh không hỏi em tại sao lại vui à ?

Ánh mắt anh hiện lên tia cười :

- Vậy Vy Anh, sao em lại vui thế ?

Vui à ? Vui được không ?

Chẳng có giây phút nào mà tôi thật sự vui vẻ cả .

Những hạt trân châu xoay nhanh hơn, có phần lộn xộn.

Tôi ấp úng :

- Em…em vui vì…em – Không tìm ra lí do nào thích đáng, tôi bắt đầu bực dọc – mặc kệ em ! Em vui hay buồn không liên quan tới anh ! Anh đừng có hỏi những việc riêng tư như thế nữa đi !

Quá vô duyên !

Từ khi nào anh ấy lại trở nên lắm chuyện như thế !

Trước thái độ giận dữ của tôi, khóe miệng anh nâng lên, nghiêng đầu nhìn tôi với vẻ thích thú.

A !

Tôi ngay lập tức xấu hổ mà cúi gằm mặt .

Lúc nãy là do tôi đề nghị anh ấy hỏi mà…

Thôi kệ ! Ai bảo anh ấy nghe làm gì . Ai bắt anh ấy phải làm theo cơ chứ !

Đúng thế ! Với suy nghĩ hợp lí đó, tôi cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Anh vẫn im lặng nhìn tôi, đôi khi ho vài tiếng đầy mệt mỏi, hơi thở rất nhẹ.

Khoảng lặng lại ùa về…

Tôi không kìm được mà lại đưa ra câu hỏi :

- Anh có gì thay đổi không ?

Anh gật đầu, nhấm nháp ly cà phê , thản nhiên :

- Anh không làm tổng giám đốc ở Khánh Phong nữa rồi.

Không làm tổng giám đốc ở Khánh Phong nữa !!!

Câu nói ấy giáng mạnh vào đầu tôi.

Tôi mở to mắt, kinh ngạc xen lẫn hoảng hốt nhìn anh :

- Anh Duy Phong, anh thất nghiệp rồi ?

Cà phê trong ly sóng sáng, anh che miệng ho sặc sụa, có vẻ bất đắc dĩ :

- Vy Anh ! Anh sẽ không để em phải nuôi anh , cho nên, em không cần phải như thế !

Tôi lườm anh, xí một tiếng rồi sau đó mới nhận ra…có cái gì đó khác thường rồi !!!

Nuôi anh à ? Tôi nuôi anh ấy à ?

Cái gì ? Tại sao tôi phải nuôi anh ấy ?

Ngừng ! Ngừng ! Ngừng !

Đừng suy nghĩ bậy bạ !

Tôi nhìn anh :

- Anh có phải là con của em đâu ?

Giọng anh đột ngột trầm xuống :

- Vy Anh !

Ngay lập tức, tôi đưa ly trà sữa lên miệng uống một hơi.

Đâu phải tôi muốn nghĩ như thế, mà là do anh ấy nói những câu dễ gây hiểu lầm …

Anh cũng không nói gì thêm, thần thái tĩnh lặng, đôi mắt sâu thẳm nhìn cà phê trong tách.

Nhưng mà…tôi không muốn cứ im lặng thế này, tôi muốn nói thêm, vì thế, tôi kiếm chuyện :

- Anh không làm tổng giám đốc nữa thì làm sao mà có quyền buộc Mun thôi kinh doanh !

Mặc dù là tập đoàn Khánh Phong không liên quan gì tới lĩnh vực quán Mun nhưng mà…quyền lực của họ vô cùng rộng lớn.

Điều gì mà không làm được ?

Cũng hơi kì lạ, bố anh ấy là chủ tịch thì tại sao lại cho con trai thôi việc thế kia…

Tàn nhẫn quá !

Anh khẽ thở dài…

Biết ngay mà ! Chỉ đe dọa người khác thôi !

Bây giờ, mình nên đi , vì ở lại thêm, về sau, ký ức lại càng nhiều…

***
Dưới màu nắng rực rỡ từng vệt trải dài , căn biệt thư trắng lại càng thêm nguy nga và tráng lệ.

Giữa nắng trưa gay gắt, vang lên tiếng khóc lớn của một người phụ nữ :

- Ôi ! Con trai yêu của tôi ! Con cưng của tôi !

Căn phòng rộng lớn độc một gam màu xám lạnh lẽo.

Nơi đây đến một tia nắng mạnh mẽ ngoài kia cũng không thể xuyên vào.

Thoang thoảng mùi thuốc dịu nhẹ.

Một người đàn ông đầy uy nghiêm, đôi mắt sắc lạnh nhìn về phía chiếc giường trống không, giọng nói bình tĩnh :

- Duy Phong đâu ?

Giữa phòng, một đám người áo đen cúi đầu, không dám hé nửa câu.

Một người mang trang phục bác sĩ đứng cạnh giường, phía sau là tốp y tá, trợ lí.

Ông rụt rè nói :

- Khi tôi bước vào thì đã không thấy cậu chủ .

Hoàng Duy Khánh thở dài một tiếng :

- Không phải là nó chỉ mới tỉnh dậy sáng nay à ?

Người bác sĩ gật đầu :

- Vâng , thưa ông chủ. Cậu chủ tỉnh dậy lúc 5 giờ 20 phút 39 giây.

- Tình trạng thế nào ?

- Các cơ quan chức năng đã gần như là phục hồi. Nhưng vết thương của cậu chủ vẫn chưa khỏi, mặc dù tôi đã băng kĩ nhưng tốt nhất là phải dành hai tuần tránh hoạt động mạnh để đảm bảo an toàn. Hơn nữa, cậu chủ còn rất yếu. – Giọng người bác sĩ nhỏ dần – cậu ấy nên chỉ ở yên một chỗ.

Tiếng khóc của bà Hoàng lớn dần thêm…

Hoàng Duy Khánh ngồi vào chiếc ghế lớn , quát :

- Nếu như thế thì tại sao để Duy Phong rời khỏi đây hả ?

Người bác sĩ toát mồ hồi, run giọng :

- Vâng, thư ông chủ. Tôi …

Hoàng Duy Khánh chỉ vào chiếc giường lớn :

- Nói đi ! Duy Phong làm sao mà đi khỏi đây với tình trạng như thế ? Không phải ông theo dõi ở đây 24/24 à ?

Người bác sĩ lúng túng :

- Vâng. Nhưng cậu chủ…cậu chủ đuổi tôi ra ngoài. Tôi…tôi…

Hoàng Duy Khánh trừng mắt :

- Nói đuổi ông ra thì ông ra à – giọng nói kèm thêm sự bất đắc dĩ – Ông phải biết là từ lớn tới bé , nó luôn làm theo ý mình. Nhưng mà bây giờ, nó mới tỉnh dậy như thế, yếu như thế thì đâu làm được gì ông màp hải sợ ? Hả ?

Người bác sĩ nói một cách khổ sở :

- Cậu chủ…cậu chủ nhìn tôi. Tôi …không thể trái ý cậu ấy.

Hoàng Duy Khánh lắc đầu.

Ông đã biết Duy Phong tỉnh dậy thì lao đi ngay mà !

Chuẩn bị tinh thần rồi mà vẫn không làm được gì !

Ông đưa mắt nhìn nhóm người áo đen đang cúi thấp đầu :

- Không phải ta đã nói là canh chừng Duy Phong à ? Sao lại để Duy Phong đi rồi hả ? Nói xem, làm thế nào mà Duy Phong đi được hả ?

Một người áo đen bước ra khỏi hàng ngũ, trình bày ngắn gọn :

- Thủ lĩnh phóng xe đua đi.

Hoàng Duy Khánh tức giận :

- Lại xe đua ? Sao lại để tự do thế hả ? Ta đã bảo trong hai tuần này thì canh gác chặt chẽ vào cơ mà.

Người áo đen vô cùng bình tĩnh :

- Thưa ông chủ. Chúng tôi là Black Company. Chúng tôi chỉ nghe lời thủ lĩnh Hoàng Duy Phong.

Hoàng Duy Khánh tròn mắt sau đó quát lên :

- Được đấy ! Thế thủ lĩnh các người là ai ? Là con trai ta đấy !!!

Sai lầm lớn…sao ông lại có thể để cho Duy Phong lập nên Black Company chứ.

Lúc đầu vì chuyện kia nên ông chỉ xem như thuê vệ sĩ bảo vệ và theo dõi Duy Phong thôi.

Ai ngờ Black Company bây giờ thành ra thế này …

Lĩnh vực gì cũng nhúng tay vào được…

Tác oai tác quái !!!

- Thủ lĩnh các người có mệnh hệ thì sao ?

Đám người áo đen cúi thấp đầu biết lỗi, đều giọng :

- Thưa ông chủ. Chúng tôi cũng là bị thủ lĩnh ép buộc.

Hoàng Duy Khánh đập mạnh vào bàn :

- Các người mà cũng sợ à ? Thủ lĩnh thì sao ? ta biết các người trung thành nhưng mà để thủ lĩnh đi với tình trạng như thế các người xem có được không ?

Cả đám người áo đen cúi gập người :

- Thưa ông chủ. Thủ lĩnh ra lệnh nếu chúng tôi trái ý sẽ phải biến mất ngay lập tức.

Và bất kì một ai trong B.C đều biế rằng không thể làm khác với mệnh lệnh của thủ lĩnh trừ khi người đó…không thuộc B.C

Người áo đen đều giọng :

- ông chủ đừng quá lo lắng. Phó thủ lĩnh đã theo sát thủ lĩnh rồi ạ.

Hoàng Duy Khánh thở phào nhưng đôi mắt vẫn ngập tràn sự lo lắng.

Tiếng khóc của bà Hoàng cũng thôi ầm ỹ.

Căn phóng xám phút chốc được trả về với sự yên tĩnh vốn có.

Trên chiếc giường lớn kia…

Quyển album ảnh đang được lật ra…

***

Tôi cúi người , túm lấy quai balô định xách lên thì câu nói của anh nhẹ nhàng tiến thẳng vào tai tôi :

- Vy Anh, anh lên làm CEO rồi.

- …

Tôi hoàn toàn bị bất ngờ, đầu đập vào bàn đau điếng !

Lúc tôi ôm đầu nhìn lên thì thấy anh vẫn vô cùng thản nhiên nhưng ly cà phê trong tay anh rung nhẹ.

Vậy là…rõ ràng là anh đang nhịn cười !!!

Tôi oán giận lườm anh.

Ồ mà anh làm CEO cơ à ?

Thế thì…, tôi không nhận ra là càng ngày mình càng tò mò và lắm chuyện :

- Anh Duy Phong , thế bố anh không làm nữa à ?

Anh gật đầu, nét cười tinh quái hiện ra :

- Ông ấy lấn sân, chuyển sang làm kỹ sư thiết kế.

Tôi quên hẳn cơn đau kia, tròn mắt :

- Bác Duy Khánh làm kỹ sư thiết kế á ?

- Ừ . – ánh mắt anh nhìn tôi đầy ma mãnh , có phần khiêu khích – bố em cẩn thận nhé !
Cái gì ! Dám tuyên chiến đến cả người bố vĩ đại của tôi á ?

Anh quá là ngang ngược rồi !

Tôi hung hăng đưa một chiếc bánh vào miệng vừa cắn cắn vừa liếc anh :

- Hứ ! Bố em không việc gì phải sợ cả ! bố em á, là giỏi nhất ! Em nói cho anh biết, ngay cả…- Lúc này, tôi bị nghẹn, ho một tiếng mới nói tiếp được – Ngay cả chú Hoàng Duy Thức của anh, kỹ sư thiên tài cũng không bằng bố của em đâu nhé !

Nói xong, tôi vô cùng đắc chí mà ăn thêm chiếc bánh nữa.

Anh đột nhiên tiến sát lại gần tôi đầy mờ ám :

- Vậy khi nào mình cho hai người ấy cạnh tranh nhé ?

Tôi nghiêng người sang một bên , ngượng ngùng nhưng vẫn rất dứt khoát :

- Tất nhiên là bố em thắng !

- Được ! Cho bố em thắng đi – anh lại tiến sát gần hơn mang theo hơi thở nam tính và mùi thơm dịu nhẹ quen thuộc làm tim tôi đập loạn nhịp.

Tôi bối rối :

- Em sắp ngã rồi.

Anh đưa tay khẽ chạm lên mái tóc ngắn ngủi của tôi, tia cười một thêm hiện rõ.

Tôi nhìn đi nơi khác lảng tránh :

- Anh thấy như thế nào ?

Vừa dứt lời mới biết mình hỏi một vấn đề sai trái !

Tại sao lại đi hỏi anh những thế này…

Anh nghiêm túc đánh giá :

- Rất xinh !

Xinh à…Nhịp tim tôi càng thêm hỗn loạn…

Để che đậy những cảm giác đó, tôi tỏ ra vô cùng bất đắc dĩ, thở dài :

- Tất nhiên rồi ! Người nói với em câu này không phải ít . Nghe mãi thật là chán.

Anh ngày một tiến sát hơn, giọng cười mờ ám :

- Bạn gái anh từ khi nào lại trở nên kiêu căng như thế ?

Ối ! Vừa nghiêng người tránh anh,tôi vừa run giọng :

- Em không phải bạn gái anh.

Anh nheo mắt :

- Không phải ?

Phải không ?

Nhìn thấy ánh mắt đáng sơh của anh tôi lập tức liền muốn trả lời là phải !

Nhưng mà đó là Vy Anh trước kia, còn Vy Anh bây giờ đã khác nên tôi gật mạnh đầu:

- Không phải !

Vẻ mặt của anh trở nên tĩnh lặng, như đang nghĩ ngợi điều gì đó, nhìn tôi đầy khó hiểu :

- Vy Anh , em trở thành vợ của anh từ bao giờ thế ?

Rầm !

Tôi từ trên ghế ngã nhào xuống…

Vợ ! Vợ á ?

Tôi choáng váng, đứng dậy một cách khó khăn…nhìn người từ đầu đến giờ vẫn giữ vẻ thản nhiên kia đầy cảnh giác :

- Anh là ai ?

Là người nào mà lại có ngoại hình, phong thái , cử chỉ, giọng nói giống hệt anh ấy.

Nói chung là nhất cử nhất động đều giống !

Thế nhưng lại toàn nói những điều trái-đạo-lí !!!

Làm tôi tưởng là anh ấy thật chứ…

Cảm giác hụt hẫng bỗng chốc ôm choàng lấy tôi…

Hm…nhưng cũng may kà không bị hố điều gì…

Anh hơi khựng người lại nhưng sau đó liền mỉm cười.

Nhìn vào thì cứ tưởng nụ cười đó là đơn giản , vô hại nhưng thực ra là không phải !

Đã biết thế nào là cười mà như không, cười mà như muốn xé xác người ta ra không ?

Đây chính xác là nụ cười ma quỉ đó !

Anh nghiêng đầu nhìn tôi :

- Em nghĩ tôi là ai ?

Với người thông minh như tôi thì tất nhiên là đã định sẵn cho mình câu trả lời nên đáp lại rất nhanh :

- Anh là anh em sinh đôi của anh Duy Phong !

Người kia vừa nghe thấy tôi nói thì lại mỉm cười…

Ồ ! Đúng rồi chứ gì !

Hừ, tôi thừa biết đi ! Tôi là ai chứ, là người hiểu anh ấy rất rõ.

Anh ấy làm sao lại có thể như người này, nói những điều như vậy trong khi mọi chuyện đã kết thúc rồi chứ.

Người kia vứt chiếc thìa nhỏ từ ly cà phê sang một bên rồi đưa lên miệng điềm đạm uống.

Động tác vô cùng tao nhã nhưng mỗi chuyển động nhỏ như thế lại làm tôi rét run…

Về mặt này…ừm thì cũng rất giống anh ấy.

Người kia đưa tay ra hiệu cho tôi ngồi lại chỗ cũ.

Được thôi ! Không sợ đâu !

Rất nhiều lí do để mà tôi tự tin đối diện với người này lắm.

Người này cũng chẳng phải anh ấy, tôi sợ cái gì ?

Quán bây giờ cũng rất đông người, toàn người mình cả, tôi sợ cái gì ?

Vì thế, tôi chẳng sợ gì cả, một chút cũng không !

Tôi vững dạ ổn định chỗ ngồi, người kia liền cười , lại là nụ cười ma quỉ đó :

- Em và Duy Phong có quen nhau không ?

À, ra là người này muốn tìm hiểu à ?

Có nên nói không đây ?

Dù sau cũng là người nhà với anh ấy, tiết lộ một chút cũng không sâu đâu nhỉ ?

Tôi gật gật đầu :

- Có.

Nét mờ ám trong mắt người kia lớn dần pha lẫn cả sự tinh ranh :

- Quan hệ như thế nào ?

Ồ ! Vấn đề tế nhị này mà đem ra hỏi một cách ngang nhiên như thế được à ?

Dù vậy, tôi vẫn đáp với vẻ ngượng ngùng , e dè :

- Em với anh ấy là bạn bè.

Làn sương mỏng đem theo sự nguy hiểm phủ kín đôi mắt sâu thẳm của người kia, giọng nói mang theo hơi lạnh :

- Bạn bè ? Em lớn tuổi bằng Duy Phong ?

Tôi hít một luồng không khí lạnh, ấp úng :

- Không phải. Em…ít tuổi hơn- dưới ánh mắt suy xét và uy hiếp của người kia, tôi mấp máy môi một cách mất tự nhiên – em và anh ấy có thể xem là từng yêu nhau.

Người kia lại tiến sát gần tôi, hơi thở lạnh lẽo, nheo mắt :

- Có thể xem ?

Không khí xung quanh càng hạ thấp xuống.

Tôi rùng mình, rụt rè nói :

- Em và anh ấy …chắc chắn được xem là từng yêu nhau.

Người kia gật gật đầu ra chiều đồng ý, sau đó nhìn thẳng vào mắt tôi, chất giọng đột ngột trầm xuống, gằn từng chữ :

- Thế tại sao em không biết Duy Phong là con một hả ?

Anh Duy Phong là con một. Tôi biết điều này chứ.

A ! Sao lại không nhớ ra ! Sao lại có thể quên mất việc này nhỉ !

Tôi không ngừng chớp mắt nhìn người kia, kinh ngạc thốt lên :

- Anh là Duy Phong ?

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !