Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P61)

Lượt xem chương này: 1043

Người kia hờ hững gật đầu :

- Phải !

Tôi bịt miệng lại…

Ối ! Thì ra người kia chính là anh ấy !

Nhiều suy nghĩ hỗn loạn cùng xảy ra một lúc khiến đầu óc tôi trở nên rỗng tuếch.

Anh chợt kéo tôi sát lại gần, nhìn thẳng vào mắt tôi, chất giọng nhẹ nhàng vang lên một cách rất thản nhiên :

- Anh rất tức giận.

Anh-rất-tức-giận ?

Đây là lần đầu tiên anh nói ra cảm xúc của mình tuy là theo cách khác người !

Một câu nói như thế mà mang theo vẻ mặt thờ ờ thế kia khiến tôi lạnh người.

Ha, mà kệ anh chứ !

Bất kì ai gặp hoàn cảnh như tôi cũng sẽ nghĩ theo chiều hướng đó thôi !

Anh đưa tay chạm vào má tôi rất dịu dàng nhưng lại có vẻ như đang dạy bảo :

- Em nghe cho rõ nhé Hoàng Vy Anh. Em vẫn là bạn gái của tôi. Rõ chưa ?

Tôi ngồi im bất động, ngơ ngác gật gật đầu mặc dù từ lúc anh kéo tôi lại thì não bộ đã không còn tiếp nhận được điều gì nữa rồi.

An toàn là đặt hàng đầu cái đã nên cứ gật đầu thôi…

Anh cứ ở sát nên như thế này làm tôi thấy vô cùng ngột ngạt và khó thở.

Nếu bây giờ không tìm cách hạ hỏa thì có lẽ tôi sẽ tự thiêu mất !

Tôi vội vàng với lấy ly trà sữa nguội lạnh trên bàn mà vân vê trong tay.

Phù…tỉnh táo hơn nhiều rồi.

Ánh mắt anh vẫn chưa hề dời khỏi người tôi, mang theo sự trầm lặng , nhẹ giọng :

- Vy Anh, chuyện hôm đó…

Xoẹt !

Anh vừa nhắc đến chuyện kia khiến tôi rơi vào sự hoảng loạn, rùng mình , không tự chủ được mà hất nguyên ly trà sữa lên người anh…

Thế là …xong rồi nhé Vy Anh…

Tôi không ngừng hít thở sâu, tay nắm chặt ly trà sữa trống không, cả người run rẩy.

Anh vô cùng bình tĩnh nhìn tôi sau đó lười biếng đưa mắt nhìn xuống chiếc sơ xám , nơi khoảng ngực bị ướt đẫm, lại còn thêm những hạt trân châu dính đầy…

Cảnh tượng lúc này thu hút được vô số những ánh mắt khác thường đổ dồn về phía chúng tôi.

Chạy trốn thôi, phải chạy trốn thôi !

Ý nghĩ ấy không ngừng hối thúc tôi nhưng thực tế lại rất trái ngược, tôi cứ ngồi im , cắn môi nhìn .

Anh dựa người vào ghế, hai chân bắt chéo nhau, mang theo khuôn mặt không hề biểu lộ chút cảm xúc nào cứ thế mà nhìn tôi.

Tôi lấy hộp giấy trên bàn đưa bằng hai ta cho anh một cách lễ phép , run giọng :

- Anh…lau đi .

Những ngón tay thon dài của anh gõ nhịp trên bàn,mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ :

- Người nào làm thì người ấy chịu trách nhiệm.

Sự sợ hãi ngay lập tức đã tiêu tan, tôi ấm ức nhìn anh , đặt mạnh hộp giấy về chỗ cũ, bất mãn :

- Em có cố ý đâu chứ !

Anh không nhìn tôi, lắc đầu với vẻ thờ ơ :

- Anh đâu nói Vy Anh cố ý.

Tôi hứ một tiếng rồi cũng nhìn đi nơi khác.

Làm gì được nhau nào ?

Nhịp gõ vẫn phát ra thật đều đặn và thư thái.

Tôi không kìm được mà hé mắt trộm nhìn anh rất nhiều lần.

Chiếc áo sơ mi xám nơi khoảng ngực càng ngày càng ướt đẫm.

Bẩn ! Bẩn ! Bẩn chết đi được !

Tôi mất kiên nhẫn rút mạnh vài tờ giấy , đứng dậy và nhào tới, lớn tiếng :

- Em lau là được chứ gì !!!

Anh lười biếng gật đâu.

Tôi bặm môi, dùng hết sức đặt vào những tờ giấy ăn, chà thật mạnh trên vết bẩn.

Anh rên khẽ, hơi nhíu mày sau đó nghiêng đầu quan sát tôi.

Bị nhìn như thế, tôi bối rối nên động tác lại càng hung hăng hơn !

Có cảm giác như anh hơi run, ho mạnh vài tiếng sau đó nhẹ giọng :

- Vy Anh, nhẹ tay một chút được chứ ?

Tôi hung dữ, trong ngữ khí không hề tồn tại chút thỏa hiệp nào :

- Không được ! Lau thế này mới hết bẩn được ! Anh không biết à !!!

Anh lại tiếp tục ho dữ dội, vẻ khổ sở :

- Thế này sẽ không sạch mà sẽ…

Anh đột nhiên im lặng.

Haha ! Tôi cười thầm trong bụng đầy đắc ý nhưng với anh thì hừ một tiếng , ra vẻ :

- Ý anh là sẽ bị loang ra à ? Có thế mà anh cũng không biết diễn đạt ! Anh nên học thêm tiếng việt đi !

Anh cười :

- Ừ. Vy Anh dạy anh nhé ?

Tôi lắc lắc đầu :

- Em không có thời gian.

- Bớt đi.

Tay tôi khựng lại nhưng ngay sau đó lấy tiếp những tờ giấy khác mà chà mạnh thêm , giọng nói mất bình tĩnh :

- Em không thể lãng phí thời gian với anh được ! Anh là ai nào,anh chẳng qua chỉ là…

Tôi mím môi, im bặt.

Bởi vì…bí từ rồi…

Anh đưa tay vuốt tóc tôi, giọng trầm ấm :

- Là gì ?

Nhịp thở của tôi ngưng lại, động tác cũng theo đó mà chậm chạp hơn…

Không thể để anh nhận ra sự bất ổn này được !

Tôi kiêu ngạo nhìn anh :

- Anh chẳng qua chỉ là một-trong-vô-số những người theo đuổi em thôi !

Vừa nói xong tôi liền nín thở, tay nắm chặt những tờ giấy mỏng…

Nhưng sự thật đúng là như thế mà…

Khóe miệng anh nâng lên.

Tôi cảm thấy mình bắt đầu hoảng sợ thật sự.

Không được ! Đừng sợ ! Vy Anh, phải tỏ ra bất cần đi nào !

Như thế thì anh ấy mới không biết được những cảm xúc hỗn loạn của mình chứ, mình bây giờ vì anh ấy mà cứ bấn loạn thế này thì khác nào là thừa nhận vẫn còn yêu anh ấy !

Ý nghĩ đó vừa nảy ra, tôi liền tóm lấy mà phát triển thành hành động.

Tôi nhìn anh với vẻ-xem-thường :

- Mà anh Duy Phong á,anh là người tệ nhất trong số đó – tôi chìa ngón tay ra – nấu ăn không biết, rửa bát không biết – tôi khẽ thở dài – ngay cả mở tủ lạnh mà anh còn không biết !

Tôi lắc đầu :

- Anh quá kém cỏi !

Tia sáng kì lạ vụt qua trong đôi mắt lạnh lẽo của anh.

Mặc cho tôi ra sức giãy dụa, anh đặt tôi ngồi lên hai chân, đưa tay ôm tôi, giọng cười tinh quái :

- Mới hơn một tháng không gặp mà em đã dám mắng anh ?

Tôi sợ hãi cắn môi nhưng vẫn cứng rắn :

- Em…em việc gì mà không dám !

Anh gật đầu :

- Tốt lắm .

Tôi vênh mặt, trừng mắt :

- Đương nhiên !

Vòng ôm của anh siết chặt hơn.

Tôi hoảng hốt la lên :

- Anh mau thả em ra !

Anh thờ ơ chỉ chỉ vào vết loang trên áo, ra lệnh :

- Tiếp tục !

Tôi nghiến răng, vẻ mặt vô cùng phẫn nộ, hai tay chà thật mạnh thật mạnh.

Không ngừng lẩm nhẩm trong đầu – Ác độc này ! Đe dọa này ! Mất tích một tháng nay này ! Quay về thì hống hách này ! Quá đáng này !

Anh rên khẽ, sắc mặt thêm nhợt nhạt,ho dữ dội nhưng vẫn không buông tôi ra.

Đáng lắm !

Trong khi tôi đang bặm môi thì bỗng nhiên vết loang ấy lại ướt đẫm hơn…

Thế này là thế nào…

Tôi khựng tay, tròn mắt !

Ồ …giấy trong tay tôi có màu đỏ !

Tôi nín thở, nhìn chăm chăm vào vết đỏ ấy, tay run rẩy.

Anh vẫn đang quan sát tôi , thấy như vậy thì giật lấy tờ giấy kia, vứt vào bàn, đồng thời hai tay gài cúc áo khoác ngoài lại.

Vẻ mặt tôi trở nên trắng bệch, sợ hãi kèm theo sự hoảng hốt :

- Anh Duy Phong, là… máu à ?

Anh cười nhẹ :

- Không. Là một chất lỏng màu đỏ .

Chất lỏng màu đỏ ? Thế không phải máu thì là gì nữa !

Tôi lo lắng :

- Là máu thật đấy .

Đôi mắt anh trấn tĩnh, bàn tay lạnh lẽo vuốt nhẹ mái tóc lòa xòa trước trán tôi :

- Là phản ứng hóa học.

Tôi tròn mắt, ngờ vực :

- Phản ứng hóa học ? Vậy chất lỏng màu đỏ kia là do phản ứng hóa học gây nên, không phải máu ?

Anh gật đầu đầy chắc chắn.

Nhìn anh, tôi không thể nào không tin được.

Tôi cau mày :

- Phản ứng gì lạ vậy nhỉ ?

Anh khẽ cười :

- Với một người mà không biết gì về hóa học thì em hỏi hơi nhiều đấy.

Vẻ mặt tôi trở nên cứng ngắc, xụ mặt nhưng sau đó, mắt liền sáng lên :

- Em giúp anh lau tiếp nhé ! Em muốn quan sát kĩ xem phản ứng này nó như thế nào.

Nói xong, tôi liền rất tự nhiên mà đưa tay định mở áo khoác anh ra.

Vì do quá hiếu kỳ nên tôi tạm thời đã quên đi hết mọi thứ khác.

Anh giữ tay tôi lại , nhìn tôi :

- Đừng !

Tôi nhăn mặt, cố thoát khỏi tay anh :

- Tại sao lại không được chứ. Em chỉ muốn xem thôi mà !

Phía xung quanh bắt đầu vang lên tiếng xì xầm.

Tôi bắt đầu cảm nhận được bầu không khí khác thường đang bao trùm .

Khi tôi dần lấy lại ý thức thì tay đã chạm vào loạt cúc áo khoác trên người anh, người cũng tiến sát lại gần anh rất mạnh dạn, còn anh thì nghiêng người về phía sau có vẻ tránh né.

Thế này…có giống như là tôi đang sàm sỡ anh không !!!

Người tôi cứng đờ, mặt mũi nóng bừng …

Ánh mắt mọi người có mặt lúc ấy đều đổ dồn về phía chúng tôi .

Anh liếc tôi sau đó hướng những người đó , lạnh giọng giải thích :

- Cô ấy tò mò về cơ thể của tôi.

Mọi người vừa nghe xong liền muốn ngã nhào.

Tiếng đánh rơi ly thủy tinh vang lên đồng loạt.

Có người lại rất bình tĩnh, tay vẫn giữ nguyên ly đồ uống nhưng lại…đổ hết vào người.

Tôi choáng váng, hồn phách thất xiêu rời khỏi người anh, thực hiện một loạt những hành động lộn xộn.

Mở ba lô , rút sách vở ra, cúi gằm mặt, tay cầm bút run rẩy, giọng nói rất nhỏ :

- Anh không được làm ồn nhé. Em…học bài đây.

Anh bắt chéo chân thản nhiên , vô cùng nhàn nhã quan sát tôi .

Tôi bây giờ chẳng thể tiếp thu được những dòng chữ đang hiện trước mặt mà cứ bị cảnh tượng lúc nãy bám chặt lấy.

Ôi ! Làm ơn đi !

Anh có nghĩ xấu về tôi không đây !

Chắc chắn là có rồi…bởi vì…ngay chính tôi cũng thấy ghê chính mình nữa là…

Aaaaa !

Trời ơi ! Sao không phóng một tia sét xuống đánh chết con luôn đi !

Trong khi tôi đang chờ sét phóng xuống thì cảm nhận được mùi hương nhẹ dịu và hơi thở lạnh lẽo.

Ngẩng đầu lên thì tôi không khỏi giật mình.

Cận kề tôi là gương mặt hoàn mĩ của anh.

Giọng anh trầm nhẹ vang lên :

- Để anh giúp em làm .

Tôi sực tỉnh, cuống quít gập vở lại, lắc đầu lia lịa :

- Em không cần.

Anh không nói gì thêm , đưa tay rút quyển vở đang bị tôi ghì chặt một cách tự nhiên.

Anh vừa cầm quyển vở lên…

Tôi liền nín thở, chân tay bủn rủn, vô cùng căng thẳng chờ đợi…

Đó là quyển vở hóa đấy…

Thảm rồi ! thảm rồi !

Giọng anh mang theo nét cười ma quỉ nhưng cũng không kém phần đáng sợ :

- Xé rồi ?

Tôi giả vờ như không nghe thấy , làm ra vẻ đăm chiêu quan sát trần nhà.

Ồ, thiết kế rất hay , có thể che nắng che mưa !

Đúng là hay thật !

Anh đặt quyển vở xuống rất nhẹ nhàng nhưng làm tôi…thót tim.

Tôi lấy giọng, nhìn anh chớp mắt hồn nhiên :

- Anh Duy Phong nói gì em không hiểu. Xé gì cơ ?

Ngoài mặt thì vẫn trưng ra bộ dạng ngây thơ nhưng trong lòng tôi đang thầm khen mình nhanh trí !

Anh ngồi thẳng người, những ngón tay gõ nhịp trên quyển vở, nghiêng mắt nhìn tôi :

- Là thế này. Anh có để lại bút tích ở đây !

Nhanh trí cái gì…có mà nhanh chết ấy…

Tôi cười gượng :

- Haha. Anh nhầm rồi. Làm gì có chứ. Đây là vở của em mà, em có thấy gì đâu .

Anh à một tiếng, có vẻ suy tư :

- Vậy là anh quên.

Sau đó, anh ngang nhiên cầm lấy chiếc bút từ tay tôi, giở quyển vở đó ra…

Những thao tác nhàn nhã, thư thái nhưng mà…xen lẫn sự cảnh cáo.

Từng nét bút dần hiện ra…

Vẫn là dòng chữ đó…

Tim tôi đập loạn nhịp, hơi thở như bị đóng băng.

Anh hướng tôi kèm theo ánh mắt sâu thẳm rất khó nắm bắt :

- Giờ thấy chưa ?

Tôi không ngừng hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh, hai tay vội vàng che kín mín dòng chữ ấy lại .

Là vì tôi sợ…mình không tự chủ được mà nhìn vào chằm chằm, giọng nói trở nên khác thường :

- Ai cho anh vẽ bậy vào vở của em !

Anh nhìn tôi như khiêu khích, xoay chiếc bút trên tay :

- Em có biết hậu quả của việc chống lại tôi không Hoàng Vy Anh ?

Tôi le lưỡi, làm mặt quỉ :

- Em không sợ đâu.

Chiếc bút trên tay anh xoay nhanh hơn , trầm giọng :

- Tốt lắm !

Tôi nhởn nhơ cất quyển vở kia vào balô, đáp :

- Vâng !

Anh thở nhẹ, tay còn lại rút chiếc điện thoại màu đen , ra lệnh :

- Tiến hành đi.

Tiến hành gì cơ ? Tôi rùng mình bất an.

Anh chỉ nói một câu rồi lia thẳng máy lên bàn, sau đó đưa tay véo nhẹ má tôi, cười ma mãnh :

- Vy Anh của anh đáng yêu thật ! Về sau đừng khóc nhé.

Tôi vẫn tỏ ra bình tĩnh nhưng cả người mềm nhũn, thần trí bay toán loạn :

- Em không sợ đâu. Em có bố mẹ. Em không sợ anh ! Anh mà làm gì em sẽ mách bố, mách mẹ. Hơn nữa, còn có luật pháp, em có anh huy làm luật sư. Sẽ kiện anh !
Trình bày xong, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi sở hữu trí thông minh tuyệt đỉnh trời phú ! Tinh thần cũng vững vàng hơn !

Anh gật đầu đồng ý :

- Ừ ! Đúng rồi ! – chất giọng mang vẻ bất cần – nhưng mà những thứ đó anh đều không sợ.

- …

Nhìn tôi mặt mày xám tro, cứng ngắc, anh chợt cười mờ ám :

- Chỉ sợ Vy Anh cắn anh thôi !

Tôi trừng mắt :

- Mặc kệ anh. Em không quan tâm, em cũng không thèm cắn anh !

Vừa lúc ấy, mấy chị nhân viên đi qua nhìn hai người tôi đầy ẩn ý và cũng tiện thế ghim mắt nhìn anh say sưa.

Tôi có hơi mất tự nhiên.

Ánh mắt anh chợt trở nên sâu lắng , nghiêm túc :

- Vy Anh, chuyện lần trước…

Từ này giống như là mũi dao đâm thằng vào vết thương của tôi khiến tôi lập tức giãy nãy lên, đứng phắt dậy, hướng mấy chị đang đứng cạnh đó, la lớn :

- Chị Hạnh ! Chị gọi em !!!

Loảng xoảng ! Loảng xoảng !

Mấy chị kia đang thất thần nhìn anh thì bị phản ứng của tôi làm cho giật mình, trượt tay làm rơi thẳng khay đồ.

Chị Hạnh thất kinh nhìn tôi, lắp bắp :

- Chị…chị…chị đâu có gọi em .

Tôi mang trong mình một cảm giác tội lỗi đè nặng, chỉ biết cười trừ nhìn dáng vẻ chật vật , sợ hãi thu dọn đồ của mấy chị đó.

Cũng đừng trách tôi…Là tại người kia cả thôi !

Anh chợt nắm tay tôi , đôi mắt mang theo làn sương mờ mịt :

- Bé con,em không được phép lảng tránh !

Nhịp tim tôi dừng hẳn lại…

Thế giới dường như không còn âm thanh nữa…

Bé con…Bé con…

Anh đang gọi tôi ?

Bé con…

Tôi ngơ ngác.

- Em không nhớ anh cũng được – Anh khẽ cười – mà làm sao có thể quên anh ?

Tôi thẫn thờ, nhìn anh không chớp mắt.

Hơi thở trở nên dồn dập, môi mím chặt, sắc mặt tái mét.

Anh nhìn tôi hoảng hốt :

- Em làm sao thế ?

Tôi đưa mắt đờ đẫn nhìn anh như người mất hồn, mấp máy môi :

- Em khó chịu. Em ra ngoài một lát.

Rút khỏi tay anh, tôi chạy biến ra khỏi khu Vip ngột ngạt.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !