Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P69)

Lượt xem chương này: 1322

Mùi sương sớm bay vào phòng mang theo hơi lành lạnh.

Tôi đưa đưa tay mò mẫm tìm chiếc chăn, mắt vẫn díp lại không thể mở ra nổi.

Trời !!! Cái chăn phản chủ này , nằm ở đâu kia !!!

Tôi vừa cựa người để tìm cho dễ thì…

Rầm !

Cả người tôi nằm gọn dưới sàn nhà.

Hừm…

Lại rớt khỏi giường rồi.

Tôi lồm cồm bò dậy, tay vò vò đầu còn đau điếng, mắt vẫn còn bị cơn ngái ngủ làm cho lờ mờ, nhưng vẫn có thể thấy được ngoài kia, ngày mới đã buông.

Tối hôm qua ngủ lúc nào cũng chẳng nhớ nổi.

Đầu óc cứ mông lung, chứa toàn mớ lộn xộn xếp chồng chéo lên nhau.

Hình như hôm qua…tôi ăn tối…ăn nhiều quá…mệt nên ngất thì phải…

Tôi còn nhớ ánh mắt mọi người vô cùng hoảng hốt.

Vật vờ…vật vờ mãi, cuối cùng tôi cũng chuẩn bị xong mọi thứ để tới trường.

Cũng may là hôm trước định ra đi trong im lặng nên vẫn chưa làm thủ tục thôi học gì không thì trong trường lại rộ lên tin đồn tôi bị ấm đầu mất.

Bây giờ vẫn đang còn khá sớm, nhưng tôi đi như thế để mò tìm bus !

Tôi lại không nén được mà thở dài vài tiếng, chuyển về đây làm cái gì cơ chứ !

Mở tủ, tôi vơ một loạt bánh Bebe vào balô, còn một cái cầm tay để ăn ngay bây giờ.

Thò đầu ra khỏi cửa, ngó nghiêng không thấy động tĩnh gì thì bước ra khỏi phòng, tôi vừa đi vừa nhìn quanh một cách lén lút.

Tầng này…chỉ có tôi và anh !

Nguy hiểm, quá nguy hiểm !

Sau bao nhiêu chuyện vừa qua, tôi nghiệm ra một điều – không nên tiếp xúc với người kia , rất rất không nên !

Lúc gần tới phòng anh, tôi dừng lại, nín thở, nhón từng bước từng bước thật nhẹ trên hành lang dài…

Một chút nữa thôi…chỉ một chút nữa thôi…oa, sắp qua rồi…

Khi tôi còn đang hỉ hả trong lòng vì sắp thoát được thì đột nhiên chiếc cửa màu xám được mở ra !

Tôi suýt nữa thì đứng tim …chân khựng lại, mở to mắt nhìn anh chằm chặp.

Anh đứng dựa người vào cửa, mái tóc đen ngắn hơi ướt, nơi ngực chiếc áo khoác đen sang trọng bên ngoài có chiếc khuy hiệu màu vàng huyền bí.

Khóe miệng anh từ từ nâng lên, nhìn dáng vẻ ngây ngô của tôi thì buông một câu chào thản nhiên :

- Morning, honey !

Honey ? Honey ? …Từ đó nhẹ nhàng tiến thẳng vào tai hiến tôi choáng váng, ho sặc sụa, thiếu chút thì đánh rơi luôn gói bánh.

Tôi đã lường trước việc tim sẽ bị đau bất cứ lúc nào khi gặp người này mà !

Tránh né rồi mà vẫn như thế đấy !

Sáng ra chưa gì đã bị anh làm cho ngơ ngẩn ngẩn ngơ rồi !

Tôi khó khăn lắm mới mở lời :

- Chào…buổi sáng. Em …đi học.

- Còn sớm !

Chưa kịp để tôi giải thích, anh đã nhìn tôi với ánh mắt biết tuốt :

- Không có !

Gì chứ ! Sao lại không có bus ! Mà nếu thứ gì anh không biết thì không được à ?

Không để anh đắc ý nên tôi bình tĩnh đáp :

- Không có gì cơ ? Em đang định gọi anh đưa em đi học đây !

Anh không để lộ bất kì biểu hiện nào, gật đầu đương nhiên sau đó đưa tay kéo tôi lại , ánh mắt tĩnh lặng :

- Ở nhà đi !

Tôi tròn xoe mắt, khó hiểu nhìn anh :

- Tại sao em lại phải ở nhà ?

Anh lấy chiếc balô từ tay tôi , đặt xuống dưới chân :

- Mệt !

Tôi lắc lắc cái đầu nặng trịch, nói đầy kiên quyết :

- Không sao đâu. Cuối năm rồi, em phải tập trung học. Thành tích của em nhất định phải là xuất sắc !

Nhất định phải là thế !

Thời gian vừa rồi, tôi không mấy chú tâm tới việc học. Bây giờ mọi việc đã đi vào quĩ đạo, phải lo mà học, học thôi.

Anh vòng tay ôm tôi :

- Anh giúp em.

Anh định giúp như thế nào ?

Hối lộ thầy cô, đe dọa nhà trường ?

Mặt tôi trở nên nghiêm trọng :

- Không được. Em không thích như thế đâu.

Anh nhướn mày :

- Không thích anh dạy ?

Hả ! Cơ mặt tôi trở nên cứng đờ.

Hóa ra là anh định giúp tôi phụ đạo…Hừm, đầu óc dạo này đen tối thật , ý nghĩ không được trong sáng như Vy Anh ngây thơ ngày xưa nữa rồi…

Gần mực thì đen …gần mực thì đen…

Tôi ngước lên nhìn anh, chu miệng :

- Anh rất bận cơ mà. Làm thế nào dạy em được ? Dù sao em cũng muốn tới trường với bạn. Anh đừng có phá hỏng tương lai của em nữa đi !

Anh bật cười nhưng nơi đáy mắt lại không có chút biến động, mang vẻ sâu lắng.

Chợt hình ảnh anh ngồi nơi bậc thềm lạnh lẽo hôm ấy, không ngừng ho dữ dội hiện về khiến tim tôi thắt kại, mắt lung linh một màn nước mỏng nhìn anh :

- Anh Duy Phong, dù anh bận rộn như thế nào cũng phải dành thời gian nghỉ ngơi nhé !

Vẻ mặt anh tĩnh lặng , nhìn sâu vào mắt tôi.

- Nếu anh để mình xảy ra chuyện gì , em sẽ không vui ! Em sẽ ghét anh ! – giọng tôi nhỏ dần, tắc nghẹn bởi sự bất an đột nhiên trỗi dậy…

Tôi vô thức ôm chầm lấy anh, khối ấm áp từ anh làm cảm xúc của tôi dần dần ổn định, nhẹ giọng :

- Lát nữa anh tới công ty à ?

Anh gật đầu , hơi thở nhè nhẹ nhưng lạnh lẽo.

Không gian xung quanh thật yên tĩnh, mùi thơm dịu nhẹ từ anh lan tỏa.

Tôi chợt để ý đến chiếc khuy hiệu anh, mắt dán chặt vào.

Chỉ gồm hai ký tực B.C bằng vàng, toát ra sự huyền bí khó cưỡng lại nổi.

Tay tôi vô thức chạm vào, ngay lập tức, một cảm giác lạ bỗng lan truyền đến khiến tôi phải giật mình. Hình như…khí lạnh từ đây mà ra.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh đeo cái này, không kìm được sự hiếu kì mà hỏi :

- Anh Duy Phong, B.C này là gì thế ?

Anh dịu dàng gỡ tay tôi ra khỏi chiếc khuy hiệu đó, cười nhẹ :

- Best CEO !

Best CEO ?

Phải mất mấy giây ngẩn ngơ, tôi mới tiếp thu được lời anh nói sau đó không khỏi phì cười.
Tưởng như thế nào, hóa ra là người này tự sướng !

Dạo này có lẽ nhiều chuyện xảy ra nên khiến tôi lúc nào cũng căng thẳng quá mức rồi.
Hôm nay, anh cứ có vẻ khác lạ…nhưng tôi không thể tìm ra là khác lạ chỗ nào .

- Tan học, anh đến đón em nhé ?

Vừa dứt câu, không để anh trả lời, tôi liền nắm khoảng ngực áo kéo người anh xuống, nhón chân ,hôn thật nhanh vào má anh.

Người anh khựng lại.

Biết mình vừa làm chuyện kinh thiên động địa, tôi liền chạy trốn.

Nhưng chưa kịp di chuyển lấy nửa bước đã bị anh tóm lại…

Hm…Chết rồi…

Anh đặt hai tay lên vai tôi, cúi đầu, vẻ mặt không cảm xúc, trầm giọng chất vấn :

- Vừa làm gì ?

Hơi thở tôi như ngưng lại, mặt đỏ bừng , cắn cắn môi đầy hối lỗi.

Một ý nghĩ chợt tung nhảy.

Anh sao lại quá đáng, nghiêm trọng như thế kia ? Trong khi anh từng hôn tôi và còn hôn rất nhiều lần thì sao hả ?

Ý nghĩ đó khiến tôi bùng nổ, trừng mắt với anh , giọng điệu bất cần :

- Em hôn anh đấy ! Thì sao nào ?

Thấy như vậy vẫn còn chưa đủ, tôi lại tiếp tục vênh váo :

- Anh cũng hôn em mà. Xem như hòa !

Anh lắc đầu phản đối, một ngón tay chạm vào môi tôi, giọng thoáng chút tinh quái:
- Anh hôn Vy Anh ở đây !

Cơn hiếu thắng ăn sâu vào máu tôi phút chốc dâng lên tới đỉnh đầu, tôi hậm hực :

- Em cũng hôn anh như thế là được chứ gì !

Nói là làm !

Theo cách ngay và luôn, nhân lúc anh đang cúi đầu thật thấp tôi liền hung hăng nhào vào…

Nhưng mà…ngay khi tôi vừa tiếp xúc với đôi môi lạnh lẽo kia thì…tim ngừng đập, mặt mở to hết cỡ, thùy não căng ra như muốn đứt phựt !

Chạm phải ánh mắt ma mãnh của anh…

Não bộ đang bị đông cứng chỉ kịp thốt lên một câu cảm thán – Vy Anh ơi, bị gài rồi…

Hành lang yên tĩnh thoáng chốc vang lên một tiếng hét lớn :

- Sở khanh ! Anh …lợi dụng em. Ai cần anh dâng hiến chứ ! Đồ xấu xa ! Đồ đểu ! Em không muốn nhìn thấy anh ! Em hận anh ! Hoàng Duy Phong, anh không phải là người !

- …

***
Bao bọc xung quanh gian phòng là những bức tường xi măng cứng cáp, ngột ngạt.

Một người đàn ông có vẻ mặt khổ sở, tuyệt vọng, ngồi cạnh mặt bàn trống không, giọng nói thảm thiết :

- Tôi xin bà ! Dù sao tôi cũng là bố của nó mà !

Phía đối diện là người phụ nữ có gương mặt phúc hậu nhưng lúc này, giọng bà đanh lại :

- Bố à ?

Ánh mắt bà tràn ngập đau xót…

Tâm trí băng ngược thời gian, quay về ngày hôm ấy…

Chiều rảnh rỗi, hai mẹ con bà dắt nhau đi chơi phố.

Vy Anh một tay ôm gấu bông , một tay cầm kẹo mút, vui vẻ đung đưa trên xích đu gần công viên.

Bà đứng cạnh, theo yêu cầu, kể những câu truyện truyền thuyết cho nhóc nghe.

Bỗng từ đâu xuất hiện một nhóm người bặm trợn, mặt mày hung hãn, chỉ vào bà quát :

- Nó ở kia kìa !

Bà đã biết là có chuyện không hay rồi nhưng chưa kịp làm gì thì đã bị bọn chúng đánh tới tấp, từng trận đòn liên tiếp giáng vào người khiến bà dần dần mất đi ý thức, tiếng Vy Anh khóc thét thất thanh cũng nhỏ dần…

Đến khi bà tỉnh lại thì đã thấy mình nằm trong bệnh viện.

Bà hoảng loạn tìm kiếm, hỏi dò nhưng cũng không ai biết Vy Anh ở đâu.

Rồi sau đó, bà nhận được tin Vy Anh bị bắt cóc.

Là do người vợ của ông ta gây nên !

Bắt đi Vy Anh, không cho bà gặp con, không để cho hai mẹ con bà một cuộc sống yên ổn !
Còn ông ta, lúc xảy ra chuyện thì bà không thể nào liên lạc được với ông ta, thậm chí ông ta còn hùa cùng người vợ tàn nhẫn kia để đe dọa mẹ con bà !

Vì người đàn bà kia được kế thừa sản nghiệp từ gia đình là một công ty xây dựng nên ông quị lụy , ăn bám để giữ chức giám đốc !

- Các người là đồ cầm thú !

Bà tức giận hét lên :

- Vì các người mà con bé đến bây giờ vẫn chưa hết ám ảnh ! Các người nên chết hết đi !

Loại người như ông ta không đáng sống !

Hoàng Duy Thức ở bên vỗ vỗ vai bà trấn an.

Người đàn ông kia ngồi chết trân, cúi gằm mặt, giọng run run :

- Làm ơn ! Đừng để Hoàng Duy Phong ép tôi bị tử hình . Dù sao tôi…

- Câm miệng ! –Hoàng Duy Thức nhìn ông ta với ánh mắt khinh bỉ – Là các người tự làm tự chịu.

Van xin ? Lấy danh nghĩa bố của Vy Anh để van xin ?

Hoàng Duy Thức đỡ bà Diệp dậy, nhìn ông ta lần cuối :

- Từ bây giờ đến lúc tử hình, tôi sẽ không để Duy Phong gặp ông !

Còn mười lăm ngày nữa…

Ông không muốn trước ngày thi hành án tử hình đó, lại nhận được tin ông ta…chết trong tù .

***
Một chuỗi âm thanh gầm rú của loại động cơ hai bánh vang lên một góc trời.

Con đường cao tốc gần bìa rừng đầy rẫy những chiếc mô tô phân khối lớn đang không ngừng lao về phía trước với tốc độ cực nhanh !

Vị trí đầu tiên chỉ phút chốc lại bị thay đổi, chiếc này chèn , lấn lướt chiếc kia mà phóng lên.

Những người cầm tay lái đều có dáng vẻ hầm hố, trên người còn mang theo những vết
xăm kì dị.

Đoàn mô-tô lao đi, kèm theo những tiếng hú hét ầm ỹ đầy phấn khích.

Điểm đích đã rất gần nên tốc độ họ càng nhanh hơn, cuộc đọ sức càng khốc liệt hơn.

Trước mắt…là dải lụa màu đỏ …

Nhưng bỗng …họ cảm nhận được một luồng gió mạnh ùa tới từ phía sau.

Như tia chớp xẹt qua , một chiếc mô-tô màu đen phóng nhanh hơn vũ bão nhanh chóng luồn lách, vượt lên trước, phút chốc đã bỏ lại sau đám mô-tô hầm hố kia…

Cả đám người kia trợn tròn mắt ngạc nhiên nhưng lại càng hùng hổ lao đi…

Vạch đích kia rồi !

Bằng một đường rất ngoạn mục và chuẩn xác, chiếc mô-tô màu đen ấy rẽ đầu , chắn ngang đường đua …

Tiếp sau đó là một tiếng súng vang lên !

Ầm !

Chiếc mô-tô đang nắm vị trí đầu bị bắn vào bánh xe ngã rầm xuống đường, dạt sang một bên …

Nối đuôi là loạt tiếng phanh xe gấp gáp đầy chói tai !

Đoàn mô-tô kia trở nên hỗn loạn, có xe không kịp né nên đụng phải xe trước.

Họ đưa mắt nhìn chiếc mô-tô đen kỳ lạ kia…

Bước xuống xe, một đôi chân mạnh mẽ…

Chủ nhân là một chàng trai có thân hình cao lớn, mang trang phục màu đen, có mái tóc đen ngắn.

Dáng vẻ anh cao quí, huyền bí , toát ra một uy quyền mạnh liệt khiến người khác cảm thấy phải làm theo anh một cách vô điều kiện.

Nơi ngực áo, chiếc khuy hiệu gồm hai ký tự B.C bằng vàng tỏa ra thứ sánh sáng lạnh lẽo, nguy hiểm…

Giống như cất chứa ở sau anh là một quyền lực ma quái nào đó.

Anh dựa người vào mô tô với vẻ thản nhiên, tay mang gang tay màu đen quay súng một cách điêu luyện.

Đôi kính đen che khuất đi đôi mắt vô cảm của anh nhưng khóe miệng anh nửa nhếch lên vẻ chế giễu.

Vừa rồi đối với anh thì chẳng khác nào là một trò chơi !

Sự bất ngờ tạm thời khiến cho băng đảng Mafia kia không kịp phản ứng, nhưng rồi họ đã bắt đầu ngửi thấy mùi thuốc súng, cảnh giác nhìn anh rồi nhìn một trong những người cầm đầu của họ bị ngã, còn đang nằm dưới đất.

Họ bước xuống xe…

Trong tích tắc ấy, một cơn lốc màu đen trút xuống.

Đoàn người áo đen từ những chiếc siêu mô-tô đen lao tới, vây quanh…

Những chiếc khuy hiệu màu bạc bí ẩn đồng loạt phát ra ánh sáng mạnh mẽ.

Không gian sặc mùi chết chóc.

Duy Phong quăng súng sang một bên, hai tay đút túi, từng bước chân lạnh lùng tiến về phía trước.

Tên cầm đầu kia cũng đã đứng dậy, trợn mắt nhìn :

- Nguyên tắc ngầm trong giới phải rõ ! Nếu không có xích mích thì không đụng vào nhau ! Còn không, là tụi mày muốn gây chiến !

Một người mặc trang phục màu đen, miệng nhai cao su , giọng điệu đầy xem thường :

- Oh ! That sounds well ! – Anh nhảy lên , đứng trên chiếc môtô – Các người nghe đây ! Hôm nay, chúng tôi đến là chỉ đòi ra 8 tên. 10 năm trước, ai là người nhận tiền của Hoài Thanh để đốt cháy căn nhà gỗ thì bước ra ! Người còn lại không liên quan thì được đi !

Tên cầm đầu kia tỏ vẻ ngờ vực :

- Tụi mày là vì chuyện đó ?

Vụ này …làm sao hắn lại quên được ?

Từ trước đến nay, cho dù có dính líu tới nhiều việc thế nào nhưng hắn vẫn không thể nào thôi ám ảnh bởi ánh mắt của con bé kia nhìn hắn…

Ánh mắt trong veo …nhưng lại rất mạnh mẽ và kiên quyết !

Con bé kia còn rất gan lì…

Hắn lấy tay tự chỉ vào mình :

- tao này !

Bốp !

Một âm thanh mạnh mẽ vang lên.

Tên kia tay ôm bụng, ngã nhào xuống nền đất, nhìn anh :

- Mẹ kiếp ! Đã thế là tụi mày muốn gây sự ! Tụi mày sẽ phảichết !

Duy Phong nhếch miệng :

- Tốt lắm !

Phó thủ lĩnh Nguyên vỗ vỗ tay, hướng bọn Mafia đang định nhảy vào cuộc chiến kia mà lên tiếng :

- Hey ! B.C chúng tôi một tiếng trước đã phá hủy lãnh địa của các người. Tất cả địa bàn cũng đã bị B.C thâu tóm. Số thành viên không có mặt trong buổi đua xe này hiện đang nằm trong tay B.C. – Anh cười lớn – Nào, ngoan ! Mau cút hết đi !

Bọn người Mafia nhìn nhau, bán tính bán nghi…

Không thể nào…

B.C này là ai…

Băng đảng nào đó ư ? Không đúng !

Phong thái hoàn toàn khác xa so với họ !

Thản nhiên nhưng lại rất đáng sợ !

Phó thủ lĩnh Nguyên đọc được suy nghĩ, chỉ vào chiếc khuy hiệu :

- Black Company ! Tập hợp từ những điệp viên siêu phàm !

Những tên nắm quyền lãnh đạo của băng đảng Mafia lên tiếng :

- Chúng tao không cần biết bọn mày là ai ! Nhưng là tụi mày gây sự trước. Theo luật, chúng mày sẽ bị chúng tao xử lí !

Nguyên thốt lên :

- Oh ! Đã vậy, chơi đi ! – Anh đưa mắt nhìn một lượt sau đó chĩa súng vào một số gương mặt – Tên này, tên này, tên này…là của thủ lĩnh. Còn lại, chống đối vô ích thôi !
Bọn Mafia bị làm cho ngẩn ngơ , không hiểu rõ điều gì nhưng rồi cũng mặc ,B.C là ai cũng kệ, gây chiến thì phải chết !

Bọn chúng hướng súng về phía người được mệnh là thủ lĩnh kia, và đồng thời cũng hướng về những người áo đen …

Tay bóp cò…

Những tiếng súng đồng loạt vang lên !

Trên mặt đất, rơi đầy mãnh vỡ của những khẩu súng bị bắn tan ,văng ra xa…

Nhóm người áo đen vẫn đứng im , không có động tĩnh gì.

Nhưng trong những chiếc găng tay đen, còn lưu lại dấu vết của khói súng…

Nguyên cười một tiếng :

- Biết thế nào gọi là tốc độ ?

Black Company chỉ đang chơi đùa !

Bọn Mafia trợn tròn mắt , vừa thấy kì lạ lại vô cùng ngạc nhiên….chưa kịp tiến hành những hành động tiếp theo thì tay đã bị còng lại…

Có bảy người trong số đó bị lôi đi…

Phó thủ lĩnh Nguyên mặt chợt biến sắc…

Ở phía kia …

Sao anh lại có thể quên đi điều này !!!

Năm 12 tuổi…Duy Phong lúc ở Nhật bị bắt cóc để tống tiến.

Lúc bọn lưu manh kia bị cảnh sát tóm gọn thì…

Duy Phong với khuôn mặt lạnh băng, hai tay đút túi, hướng mặt một tên lưu manh mà đá những cú tới tấp.

Đến khi mặt mũi tên kia đầy máu mà anh vẫn chưa chịu thôi.
Lần đó là lần Duy Phong tức giận tới cực điểm bởi vì bà Hoàng do quá lo lắng mà ngã bệnh nặng.
Sau đó, B.C được lập ra, một phần để bảo vệ nhà họ Hoàng, nhưng hơn cả là để ngăn cản bản tính tai quái của Duy Phong !
Cảnh tượng ấy …bây giờ đang được lặp lại.
Thủ lĩnh Duy Phong hai tay đút túi, vẻ mặt không cảm xúc, mang theo mùi vị lạnh lẽo…
Từng cú đá mạnh mẽ nhè thẳng mặt tên kia mà nện xuống…
Năm đó, nếu cảnh sát không ngăn kịp thời thì tên kia…đã mất đi tính mạng.
Bản tính của Duy Phong là…một lúc anh đã tức giận tới cực điểm thì sẽ mất kiểm soát.
Và khi anh dừng tới bạo lực để giải quyết thì sẽ không còn dừng lại được nữa…
B.C có nhiệm vụ phải ngăn cản anh những lúc thế này.
Duy Phong cũng nắm được nhược điểm này của mình từ khi vụ việc kia xảy ra nên anh luôn cố kiềm chế, không bao giờ ra tay đánh người .
Nhưng bây giờ…có vẻ không ổn rồi !
Phó thủ lĩnh Nguyên nhìn các thành viên, hạ lệnh :
- Mau cứu tên kia đi !
Những người áo đen khựng lại…ngay cả bọn Mafia cũng không thể hiểu nổi…
Phó thủ lĩnh Nguyên hét lên :
- Nhanh ! Muốn án mạng xảy ra à !!!
Black Company từ trước tới nay chưa bao giờ giết người !
Mọi việc có thể thâu tóm, giải quyết nhưng trực tiếp giết người là không !
Những người áo đen ngay lập tức hành động nhưng chưa kịp đến gần thì Duy Phong đưa tay lên ra hiệu dừng lại, anh không nhìn họ, ánh mắt tràn ngập sự tàn nhẫn, vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc.
Thứ ánh sáng từ chiếc khuy hiệu phát ra đầy đáng sợ.
Hơi thở anh lạnh lẽo, giọng nói nhuốm mùi chết chóc :
- Đứng im !
Những người áo đen không dám trái lời.
Không khí trở nên vô cùng yên ắng, chỉ còn phát ra những âm thanh mạnh mẽ.
Tên kia nằm im dưới đất…mặt đã bị biến dạng…
Phó thủ lĩnh Nguyên hoảng hốt :
- Thủ lĩnh ! Anh mau dừng lại ! Nếu không anh sẽ gây ra án mạng !
Duy Phong cười lạnh :
- Đáng !
Mỗi lúc, hình ảnh Vy Anh hoảng loạn, cắn chặt môi, người run rẩy càng hiện rõ nét hơn…
Lực từ đôi chân của anh mạnh hơn, tốc độ cũng nhanh hơn !
Phó thủ lĩnh Nguyên chợt ném mạnh một tên gần đó vào :
- Thủ lĩnh ! Những tên này cũng góp phần !
Ít ra như thế có thể phân tán được sự tức giận của anh !
Tên vừa bị đẩy kia ngã nhào, sợ sệt.
Chân của anh khựng lại, ánh mắt nhìn sang tên kia…
Lại gần…lại gần…
Anh cúi người, khí lạnh kinh người bao quanh không gian.
Tách !
Chiếc còng tay của tên kia được anh mở ra…
Chân anh nhấc lên…
Một tiếng thét lớn thảm thiết vang lên !
Tên kia ngửa đầu lên trời, mắt nhắm chặt lại, miệng la lớn.
Tay phải bị anh dẫm lên…
Chưa hết…mặt bị anh nện vào những cú đá liên tiếp…
Làm thế nào …làm thế nào ?
B.C thật sự hoang mang ! Bọn Mafia cũng đứng bất động !
Nhìn 8 tên đang bị Duy Phong đánh …
Nguy rồi ! Thế này thì anh cướp luôn 8 mạng người mất !
Phó thủ lĩnh Nguyên hét lên :
- Thủ lĩnh ! Xin anh dừng lại ! Chúng tôi sẽ giải chúng về trụ sở !
Duy Phong không nghe thấy…
Chết rồi ! Nếu biết mọi việc nghiêm trọng đến thế này thì sẽ không để anh đích thân đi săn !
Không khí càng ngày càng hạ thấp xuống !
Tình thế báo khẩn cấp mà vẫn không ai có hể ngăn cản thủ lĩnh !
Không thể trái lời…Nhưng mà…không còn cách nào khác nữa rồi, rời B.C cũng được, nhất quyết phải ngăn cản anh !
Phó thủ lĩnh Nguyên chưa kịp lao đến thì trong không gian ngột ngạt, tĩnh lặng và căng thẳng chợt phát ra tiếng chuông điện thoại…
Là của Duy Phong !
Anh vẫn không nghe thấy…vẫn tiếp tục đánh người…
Đôi mắt tinh ranh của phó thủ lĩnh Nguyên chợt sáng lên, hét lớn :
- Thủ lĩnh ! Vy Anh gọi anh !
Lần đầu tiên, Nguyên lại phải đi cầu nguyện Chúa cho người đang gọi kia đúng là Vy Anh !
Phó thủ lĩnh Nguyên sốt ruột nhắc lại :
- Thủ lĩnh ! Là Vy Anh gọi anh đấy !
Những cú đá từ chân anh thưa dần…nhưng lực vẫn rất mạnh !
Một tay anh rút điện thoại, giọng nói trầm ấm phát ra :
- Ừ. Là anh đây !
Không gian thoáng chốc trở nên thật kì dị !
Black Company và Mafia bây giờ đều có chung suy nghĩ…
Người kia …không phải chứ !
Vừa đánh đập người khác dã man lại vừa có thể thản nhiên nghe điện thoại như thế !
Giọng anh đầy ý cười :
- Ngốc !
Có tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên…
Không phải một mà là của tất cả mọi người trừ anh ra .
Không khí nhẹ hẳn đi…
Chân anh…đã dừng lại rồi !!!
- Đợi anh nhé. – Âm điệu trong giọng của anh ngập tràn sự chiều chuộng.
Tắt máy, anh cởi đôi găng tay ném xuống.
Gỡ chiếc khuy hiệu kia đi, anh cũng vứt luôn chiếc áo khoác đen.
Và chỉ trong chớp mắt, chiếc mô-tô đã biến mất không lưu lại chút dấu vết …để lại cảnh tượng vô cùng kỳ quái !
8 người bị đánh bất tỉnh…máu me đầy mặt…
B.C và Mafia đưa mắt nhìn nhau đầy thấu hiểu !
Nhưng sau đó, B.C nhanh chóng lấy lại phong thái, tống hết tất cả bọn kia vào một chiếc xe đen dài.
***
- Hoài Vân, thông tin cô từng phẫu thuật thẩm mĩ 5 năm trước là như thế nào ?
- Lúc đó cô chỉ 14 tuổi, như thế có phải quá sớm không !
- Cô không hài lòng với khuôn mặt của mình trước kia.
- Gia đình cô thậm chí còn ủng hộ việc này !
- ….
Trước một tòa cao ốc lớn có gắn chữ Diamond ‘ World, đoàn phóng viên vây quanh một cô gái yếu ớt có mái tóc xoăn nhẹ.
Những câu hỏi độc địa vẫn được dồn dập đặt ra, cô im lặng, cúi gằm mặt, lẩn trốn sau vòng vây của vệ sĩ.
Thời gian này, cô thật sự suy sụp.
Bố cô đợi ngày tử hình, mẹ thì lĩnh tù chung thân.
Công ty xây dựng của gia đình cô bị ngưng hoạt động !
Sự nghiệp của cô thì tụt dốc không phanh, rơi vào bế tắc.
Tất cả những chương trình lớn đều gạch tên cô khỏi danh sách khách mời, những hợp đồng quảng cáo mà cô ký kết lúc trước đều bị hủy bỏ.
Người ta sẵn sàng hoàn trả cho cô gấp đôi, gấp ba số tiền vi phạm hợp đồng chứ không chịu để cô tham gia mặc dù cô đã hứa là mình tình nguyện , sẽ không nhận bất cứ đồng thù lao nào !
Đã thế, tin xấu về cô cũng được chính công ty tuôn ra bằng hết !
Những chuyện đã được giấu nhẹm , bây giờ lại bị đăng tải trên những trang báo lớn !
Chuyện cô hành hung phóng viên, vô lễ với quản lí, …
Và nhất là chuyện cô phẫu thuật thẩm mĩ năm 14 tuổi.
Cô đưa tay chạm vào khuôn mặt xinh đẹp của mình…
Năm ấy là năm…anh trở về…
Ngày ấy , cô đến căn nhà gỗ kiếm chuyện con bé kia thì gặp anh !
Cô đã vô cùng bất ngờ !
Đó là lần đầu tiên cô được trực tiếp thấy anh và cô đã dặn mình phải có bằng được anh , bất luận thế nào!
Hoàng Duy Phong – con trai độc nhất của doanh nhân tài ba Hoàng Duy Khánh làm mưa làm gió trong giới bất động sản.
Công ty xây dựng của gia đình cô tìm mọi cách nhưng cũng không thể nào hợp tác được với tập đoàn khổng lồ đó.
Cô biết anh rõ là từ khi mẹ cô – người nắm quyền hành cao nhất trong công ty mất ròng rã nửa năm trời mới có cơ hội được bàn với tập đoàn Khánh Phong về việc hợp tác .
Bà đưa ra lợi nhuận cao ngất ngưởng cho phía K.P , biện mọi lí do thích đáng , bao nhiêu công sức bỏ ra nhưng cuối cùng chỉ nhận được một chữ không từ phía K.P !
Mà người vứt ra quyết định đó chính là cậu bé Duy Phong 9 tuổi !
Rồi dần dần, cô tìm đến căn nhà gỗ kia nhiều hơn, bắt chuyện với anh nhưng mà anh lạnh giọng ra lệnh cho cô tránh xa !
Thấy anh bên con bé kia, lòng đố kị trong cô một lớn dần…và lòng tham muốn cũng trỗi dậy…
Năm cô 14 tuổi, anh trở về…
Cô…đã phẫu thuật thẩm mĩ…
Cô sợ anh phát hiện ra cô là cô bé năm nào bị anh xua đuổi .
Cô sợ anh phát hiện ra Bé con kia bị gia đình cô *** hại.
Nhưng mà…hình như anh không hề biết đến sự tồn tại của Hoài Vân !
Nhiều lúc, với tư cách Bé con, cô thử thăm dò xem anh còn nhớ cô bé vẫn đến căn nhà gỗ bắt chuyện cùng anh không …
Hóa ra …khuôn mặt lúc trước của cô cũng chưa bao giờ có trong trí nhớ của anh…
***
Ngày hè nong bỏng rát.
Đứng trước cổng trường, tôi xụ mặt xuống vì nắng gay gắt.
Tay cầm ly kem mát lạnh mà không thể nào ăn được.
Tự nhiên hôm nay lại xem nhầm thời khóa biểu sang ngày mai, hẹn anh sai giờ tan học chứ.
Về sớm hơn một tiếng, đáng lẽ ra tôi định về cùng Trúc Vũ nhưng mà cứ có linh cảm là lạ nên muốn thấy anh ngay bây giờ.
Hừm…Sao thời gian này tôi lại hay có cái cảm giác bất an đầy mình thế này nhỉ !
Có khi nào là bị ma ám rồi không…
Đang nghĩ ngợi linh tinh thì đã thấy một chiếc xe màu xám dừng phía bên kia đường…
Tôi phấn khích lao tới, ôm chầm lấy dáng người cao lớn kia, cảm giác đè nặng trong lòng đã phút chốc tiêu tan :
- Anh tới rồi.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !