Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P76)

Lượt xem chương này: 1049

Thành phố được nhuộm bởi màu vàng rực rỡ…

Những tòa cao ốc chọc trời đứng sát nhau tạo thành khối hùng vĩ đón từng đợt nắng lớn…

Hàng loạt ô cửa kính phản quang cùng hắt những tia sáng mạnh mẽ xuống mặt đất tạo nên một khung cảnh rực vàng tráng lệ…

Nhưng…

Có một tòa cao ốc màu đen huyền bí tách biệt hoàn toàn khỏi không gian đó…

Quanh nơi ấy, dường như không hề tồn tại bất kì vệt nắng nào có thể xuyên tới được.

Tầng cao nhất của tòa cao ốc đó…

Khí lạnh đến kinh người chiếm ngự nơi ấy và át đi hết thảy hơi thở của những người đang có mặt ở đấy.

Trên chiếc bàn màu đen trống trải được đặt một ly trà thơm và một tách cà phê đặc.

Hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp gian phòng…

Một người phụ nữ có đôi mắt một mí, tay run rẩy cầm *** tách trà, vẻ mặt đầy căng thẳng nhưng nụ cười của bà lại rất ư là dịu dàng :

- Cậu Phong, cậu thế nào ? Công việc của cậu bận lắm đúng không ? Cậu có biết tự giữ gìn sức khỏe không ?

Tĩnh lặng…tĩnh lặng…

Mùi thơm cà phê thoang thoảng…

Chàng trai có mái tóc màu đen ngắn mang mùi vị lạnh lẽo, thân người cao lớn tựa vào lưng ghế, đôi chân dài mạnh mẽ bắt chéo nhau…

Dáng vẻ của anh thật thư thái, đôi mắt sâu thẳm tựa đáy hồ, mơ màng nhìn thứ chất lỏng đen đặc trong tách…

Mỗi một tích tắc trôi qua, không khí lại càng thêm phần khó thở.

Một người mặc trang phục màu đen đứng bên cạnh cửa sổ, miệng nhai cao su, mắt dõi theo từng động tĩnh của người phụ nữa kia.

Bà không dám nhìn chàng trang đang mang vẻ trầm tư ấy, ly trà thơm đã nguội lạnh nhưng bàn tay bà lại trở nên thật nóng như có ngọn lửa thiêu đốt…đến nỗi…toát mồ hôi.

- Cậu Duy Phong, ông bà chủ vẫn khỏe chứ ?

Anh chầm chậm rời mắt khỏi tách cà phê, nhìn bà ta, khóe miệng nhếch lên tạo thành nét cười ma quái :

- Bà Hoài Mai, bà rất hiểu tôi nhỉ ?

- Cậu Phong, đúng thế. Cậu từ nhỏ đến lớn là do một tay tôi chăm sóc. Cậu thích gì, ghét gì tôi nắm được hết. Tôi…

Anh đưa tay ra hiệu cho bà im lặng…

Nơi đáy mắt anh có làn sương mỏng mờ mịt phủ kín khiến cho người đối diện cảm thấy như chỉ cần nhìn anh thêm một giây nữa thì ngay lập tức sẽ bị nhấn chìm trong đấy…

Anh đặt tách cà phê xuống bàn, nét cười ma quái thoáng chốc đã tiêu tan :

- Vậy thử nói xem, tôi sẽ làm gì với bà ?

Tay bà cầm ly trà thơm cứng đờ, vẻ mặt không giấu nổi sự hoảng hốt.

Anh sẽ làm gì với bà….

Gia đình người chị gái của bà đã thật thê thảm.

Không lẽ, anh muốn bà cũng phải trả giá nữa sao ?

Bà nói những lời đó là mong nhắc cho anh bao nhiêu năm bà bên anh, tận tình chăm sóc anh.

Mỗi điều dù nhỏ nhặt nhất đối vứo anh, bà đều làm thật tỉ mĩ và kĩ càng.

Bà là một trong sỗ những người hiếm hoi được anh coi trọng.

Và những người này…sẽ luôn được anh bảo vệ !

Vậy…bây giờ, anh muốn làm gì với bà đây…

Giọng nói của bà trở nên thật khó khăn :

- Cậu Duy Phong, tôi đã làm cậu không vui gì sao ?

Đây chính xác chỉ là một câu hỏi thăm dò.

Bởi vì bà còn chưa biết anh đã nắm được những phần nào nên trước tiên, giữ im lặng và chờ đợi sẽ là cách thức tốt nhất !

Nhưng mà …anh là Hoàng Duy Phong thì…anh đã biết tất cả rồi phải không…

Điều bà thật sự chờ đợi là một chút nhân nhượng từ anh.

Đôi mắt anh có những đợt sóng dâng lên cuồn cuộn không ngừng tạo nên biến động mạnh, từng chữ kèm theo hơi lạnh bức người :

- Tại sao bà lại làm trái với những gì tôi dặn ?

Ngày ấy…

Anh đã dặn bà ta phải canh chừng , chăm sóc bé con thật cẩn thận, không được để bất kì ai động tớ bé con cho tới lúc anh trở về.

Ngày ấy…

Bà ta đã tỏ ra rất quan tâm và cưng nựng bé con.

Ngày ấy…

Bé con đã rất hay nói tốt về bà ta.

“ Anh Duy Phong, cô Mai cho em xem rất nhiều ảnh của anh ”

“ Anh Duy Phong, cô Mai dẫn em đi chơi khắp biệt thự ”

“ Anh Duy Phong, cô Mai đến chơi với em, mang cho em bánh ”

Ngày ấy…

Anh tuyệt đối không hề có chút nghi ngờ về những điều này.

Anh tin lời mẹ Diệp, cho rằng bé con sẽ chỉ ở đấy một thời gian ngắn.

Anh cũng chưa bao giờ hỏi về lí do bé con phải ở đấy, anh tin lời mẹ Diệp, vẫn cho rằng có một chuyện riêng tư nào đó.

Anh bên Bé con chỉ gần 3 tháng, thời gian đó, anh cũng không thể tới căn nhà gỗ thường xuyên vì lịch bận kín mít.

Vậy là…

Những điều khủng khiếp kia, anh không hề hay biết.

Thứ ánh sáng sâu thẳm trong mắt anh chợt vụt tắt…

Vị lạnh lẽo từ người anh khiến người phụ nữ rùng mình, tay đã không còn toát mồ hôi nữa mà chuyển sang màu tím tái, không ngừng run rẩy.

Trà thơm trong ly sóng sánh…

- Cậu Duy Phong, tôi…

Giọng điệu van xin của bà đầy khẩn khoản, sắc mặt tái nhợt ngập tràn sự hoảng loạn :

- Tôi là do bị ép ! Cậu Duy Phong, xin cậu hãy tha thứ cho tôi ! Làm ơn , cậu có thể nể tình tôi theo nhà họ Hoàng gần 20 năm không ?

Tha ư ?

Ngày hôm ấy…

Chính bà thông tin cho người chị Hoài Thanh là Duy Phong sẽ đi Mỹ 5 năm.

Chính bà cùng lũ chết tiệt kia hành hạ hai mẹ con Vy Anh một cách tàn ác.

Và năm năm sau…

Lại cũng chính bà thông đồng cùng gia đình Hoài Thanh giả mạo bé con.

Chính bà lợi dụng lòng tin của anh để thêu dệt mọi chuyện !

Và ngay bây giờ…

Bà ta cũng lại đang làm điều đó !

Anh nhấp nhanh một ngụm cà phê đắng để kìm bớt cơn tức giận đang dâng tràn mạnh bạo.

Môi anh mím lại, bóng đen ngự trị trong đôi mắt anh lan tỏa và sẫm màu…

Ép à ? Ai dám ép bà ta một khi bà ta là người thân cận của nhà họ Hoàng ?

Nhưng dù sao, điều này anh vẫn có thể tin tưởng một cách vô điều kiệu nếu như…thời gian băng ngược về ngày ấy.

Ngày anh còn là Duy Phong dành niềm tin tưởng lớn cho bà.

Còn bây giờ…

Từng hơi thở lạnh lẽo của anh mang theo những cảm xúc tắc nghẹn ngập tràn không gian.

Ánh mắt anh sắc lạnh đến nỗi người phụ nữ kia phải cúi đầu…

Sắc mặt bà ta trắng bệch, đôi môi dần tím ngắt :

- Cậu…Phong, cậu hãy tin tôi !

Những ngón tay của anh từ từ siết lại, cắt phăng lời bà ta bằng chất giọng trầm âm u :

- Đủ rồi !

Anh không còn có thể nghe được nữa !

Anh thế này là đã cố gắng lắm mới không để mình mất kiểm soát mà giết chết bà ta ngay lập tức !

Bé con của anh đã từng bị bà ta làm những gì để đến nỗi Vy Anh vừa nghe thấy tên bà ta đã rơi vào trạng thái hoảng loạn như thế !

Chỉ cần anh để mình cuốn vào cảnh tượng đó thì cơn tức giận lại dâng trào và mang theo nỗi đau lớn đến tột cùng khiến anh muốn nghiền nát tất cả những kẻ đáng chết kia !

***

- Tên chết bầm kia, tôi đang nói chuyện với anh tại sao anh lại dám bỏ đi như thế hả ? Đồ mất lịch sự ! Anh đúng là đồ không biết cách xử sự !!!

Chưa để Bùi Quang bước thêm lấy nửa bước, chị Minh Thư đã giằng lấy tay Bùi Quang, hét ầm ỹ.

Nhìn cảnh tượng này, tôi suýt nữa thì muốn ngã theo Trúc Vũ.

Sao lại có người vừa khôngg thể điều khiển được giọng nói của mình lại vừa không thể điều khiển được suy nghĩ của mình như thế !

Chỉ mới vừa nãy, chị ấy còn xua đuổi Bùi Quang sao bây giờ lại thành ra níu kéo thế rồi…

Nắng thêm gay gắt khiến đầu tôi cũng dần xoay vòng nhưng cũng không thể xoay kịp được với sự chuyển biến của chị ấy.

Và tất cả những người xung quanh đều như tôi, mặt đều mang biểu cảm là dấu cảm thán to đùng !

Trước bộ dạng hùng hổ hung hăng và đầy hãi hùng của chị Minh Thư, Bùi Quang chỉ liếc nhìn với nửa con mắt :

- Tôi mất kiên nhẫn rồi !

Chị Minh Thư thả tay Bùi Quang ra, vẻ mặt có chút lúng túng nhưng nhớ là chỉ một chút thôi nhé, còn phần đa vẫn là vẻ dữ dằn của bậc đàn chị :

- Tôi cũng mất kiên nhẫn nhé ! Anh tưởng tôi muốn dây dưa với anh chắc ! Là do anh, gây sự với tôi sau đó thì bỏ chạy ! Là do anh , vẻ vừa ghê vừa gớm của anh khiến tôi phải mở miệng mắng ! Tôi nói nhiều cũng đau miệng lắm chứ anh tưởng tôi sung sướng gì !

Ồ…chị ấy đau miệng ư ? thật khó có thể tin được điều này…

Sân thể dục ngày càng kéo thêm nhiều người đến xem hơn.

Vào thời điểm này thì chuyện tình lãng mạn giữa hai người Bùi Quang và Minh Thư đã trở thành tâm điểm đáng chú ý không thể thiếu đi trong đời sống học đường của học sinh trường tôi rồi.

Thậm chí, trên bảng thông báo còn cập nhập thời gian và địa điểm cụ thể diễn ra màn sinh tử của hai người ấy.

Anh – Bùi Quang – một chàng trai lớp 12 có mái tóc …vàng chóe, ngoại hình đẹp trai và bụi bặm.

Độ bạo lực tỉ lệ nghịch với thành tích học tập !

Anh xuất thân là con trai của người sáng lập ra công ty giải trí lớn Diamond World nhưng lại không am hiểu một chút nào về nghệ thuật.

Anh học toán rất dở nên có khi lại phải đưa ngón tay ra đếm một , hai và ba.

Mặc dù vậy, nhưng nội tâm anh lại là một sống tình cảm, bởi thế nên anh rất hay hỏi han người khác xem muốn sống hay muốn chết…

Người được anh hỏi nhiều nhất chắc chắn là người mà anh dành nhiều yêu thương nhất !
Đối với anh mà nói…

Đánh nhau ư ? Chuyện nhỏ !

Đua xe ư ? Chuyện vặt !

Bắt nạt người khác ư ? Chuyện thường !

Học ư ? Học ư ? Chuyện điên rồ nhất thế gian !

Cô – Minh Thư – một người có mái tóc đen suôn mượt đầy nữ tính. Cô có một dáng người chuẩn và một gương mặt xinh xắn.

Hai chữ hiền thục qua con mắt của cô thì trở nên khá độc đáo, vậy nên vẻ-hiền-thục-vốn-có được cô thể hiện đó là cứ phải nhảy bổ vào người ta mà la hét ầm ầm !

Là trò cưng của khoa tự nhiên trong trường nhưng cô lại có máu phóng viên !

Ngày ngày xách máy ghi âm và sổ ghi chép đi tìm những ngôi sao nổi tiếng để hỏi những câu mà người có lành tính đến mấy cũng phải ói máu !

Sở trường của cô đó là dùng những câu dài và những từ cao siêu để mắng người !

Nhưng đừng hiểu nhầm…

Vì cô khá là cá tính nên người được cô mắng nhiều nhất là người cô muốn dành tình cảm nhất !

Anh và cô là hai điểm thái cực hoàn toàn trái ngược nhau và khi tiếp xúc với nhau sẽ gây ra những cú chạm nổ khốc liệt.

Hai người có một mối quan hệ mật thiết tới nỗi chỉ chạm mặt là họ lại cuốn lấy nhau không rời…

Kia kìa, giữa sân đầy nắng gắt, hai người ấy đang dùng ánh mắt si mê để nhìn nhau…

Trúc Vũ nói với tôi đầy tự tin :

- Tớ cược chị Minh Thư !

Tôi gật gật đầu chắc nịch :

- Tớ bỏ một phiếu cho chị ấy !

Qua bao lần chứng kiến những cuộc đấu đá nảy lửa của hai người họ mà bọn tôi muốn đi cũng không được ở lại cũng không xong thì đã tự giác tìm trò vui riêng !

Đó là đánh cược xem người nào thắng trận .

Những người đặt Bùi Quang là những người có lối sống hời hợt và cẩu thả , không chịu dùng mắt quan sát !

Bởi vì lần nào kết thúc cuộc chiến cũng là cảnh Bùi Quang mặt hằm hằm bỏ đi giữa chừng để lại chị Minh Thư đứng sau đầy kiêu hãnh còn với theo …mắng !

- Anh đặt Bùi Quang !

Đấy ! Thế là trường học lại có thêm một nam sinh yếu kém rồi đấy !

Tôi không thể không bỏ ra chút ít thời gian mà cảm phiền thay cho người vĩ đại đã gây dựng nên trường học này !

Tôi với Trúc Vũ quay phắt người nhìn…

Mạnh Vũ đứng bên cạnh hai đứa tôi từ lúc nào, cười cười nhìn về phía đôi dở dở ương ương kia .

Quăng cho Mạnh Vũ cái nhìn đầy xem thường, hai đứa tôi lại tập trung quan sát thế trận.

Ối …

Tôi nghệt mặt, mắt tròn xoe nhìn Bùi Quang đang đặt tay ngang eo chị Minh Thư…

Kèm theo động tác thân mật ấy là ánh mắt dịu dàng và nụ cười âu yếm.

Oa…

Tôi bịt miệng lại !

Không phải tôi đang ngạc nhiên mà là lo lắng !

Có phải bị mắng tới choáng váng nên Bùi Quang…anh khùng luôn rồi phải không!!!

Nếu không thì tại sao lại thay đổi đến chóng mặt thế kia !!!

Có một ý nghĩ chợt lóe lên…

Đúng rồi ! Bùi Quang là sử dụng chiến thuật mới đây mà !

Quá thâm hiểm !

Xem kìa, chị Minh Thư đang không biết phải làm thế nào, đứng sững người.

Không khí xung quanh trở nên thật yên tĩnh.

Tôi hồi hộp chờ đợi…

Bùi Quang cúi người, chiếc khuyên tai nhỏ bên trái lóe sáng.

“ …. ”

Tôi đánh rơi nhịp thở, mắt không tin nổi vào cảnh tượng trước mắt !

Gì…gì đấy !

Bùi Quang đang hôn chị Minh Thư vô cùng đắm đuối !

Mất vài giây im bặt để nén đi sự ngỡ ngàng, cả sân bắt đầu vỡ òa , hét lên những tiếng chói tai :

- Aaaa, giết nhau rồi !

- Trời ơi, có nhìn nhầm không đấy !

- Hôn mạnh hơn đi Quang ơi, dùng hết sức đi nào !

- Minh Thư phối hợp chút đi chứ !

- Phải rồi, ôm Bùi Quang chặt hơn đi !

- Mau, chụp ảnh, quay phim ! Mau !

“ ….”

Tôi cứ tưởng chị Minh Thư phải giãy dụa , kêu la như tôi nhưng chị ấy…chị ấy lại đi ôm Bùi Quang, mắt còn nhắm lại như hưởng thụ…

Cảnh này…quá không trong sáng …

Không thể để những cái đầu non nớt của chúng tôi bị vấy đen được !

Tôi lấy tay bịt mắt Trúc Vũ, Trúc Vũ lấy tay bịt mắt tôi .

Qua khe hở từ bàn tay Vũ, tôi thấy …

Sân trường rực nắng, hai người ấy ôm lấy nhau, hôn thật mạnh liệt !

Mạnh Vũ gỡ tay hai đứa tôi ra , nháy mắt :

- Anh thắng nhé !

Hai đứa tôi mất hồn gật đầu nhìn Bùi Quang thả chị Minh Thư ra, đe dọa :

- – Lần sau cô cứ to miệng đi ! Xem chừng đấy !

Lần đầu tiên thấy chị Minh Thư không đối lại mà chỉ im lặng.

Bùi Quang rõ ràng là lách luật, chơi bẩn mà ! Thấy thua mãi nên mới dùng đến cách này !
Hừ…

Tôi đang ấm ức thay cho chị Minh Thư thì chợt…

Chị Minh Thư hai tay vòng qua cổ Bùi Quang, nhún người …hôn Bùi Quang còn mạnh liệt hơn…

Sân trường tĩnh lặng không một tiếng động…

Tất cả đều bị choáng váng…

Chị Minh Thư trả thù xong, nhìn Bùi Quang xem thường :

- Lần sau anh cứ bỏ đi xem ! Tôi sẽ hôn đồ chết bầm nhà anh đến chết !

“ …. ”

Cách này mà cũng dùng được thật đúng là…hết hiểu nổi ! Mà cũng phải, đã bao giờ tôi hiểu được hai người ấy đâu cơ chứ…

Trên bảng thông báo mấy ngày sau đó đều dán ảnh tình cảm của Romeo vàng chóe và Juliet to miệng với lời tựa – Hôn từ trưa nắng gắt đến chiều nắng tắt.

***

Tòa cao ốc màu đen hùng vĩ mang theo sự huyền bí như là một cá thể riêng biệt tách khỏi thành phố ngày hè đầy nắng vàng…

Tầng cao nhất nơi ấy chứa khí lạnh đến kinh người…

Không gian tĩnh lặng.

Hương cà phê dịu nhẹ thoang thoảng…

Hương trà thơm phảng phất khắp gian phòng…

Có vệt nắng chiếu qua cửa kính phản quang làm ánh lên tia sáng mạnh mẽ từ chiếc khuy hiệu màu vàng nơi ngực áo.

Thứ ánh sáng lạnh lẽo đầy mạnh mẽ ấy xuyên thẳng vào người đối diện.

Ánh mắt anh tối lại, sẫm một màu tàn nhẫn.

Thứ bóng đêm ngự trị nơi mắt anh đen kịt như muốn nhấn chìm hết thảy mọi thứ.

Dáng vẻ của anh đầy cao ngạo và uy quyền.

Xung quanh anh toát ra một sức mạnh ma quái đầy đáng sợ khiến người khác phải nín thở, thậm chí là thất kinh !

Không khí theo từng hơi thở lạnh lẽo của anh mà hạ xuống dần…

Bên cửa sổ, người mặc trang phục màu đen miệng đã không còn nhai cao su.

Đôi mắt tinh ránh vụt qua một tia kì lạ…

Choang !

Dưới sàn nhà, mạnh vỡ của chiếc ly sứ văng tung tóe.

Nước trà thơm bắn tứ phía.

Người phụ nữ ngồi nín lặng, cả người run rẩy đầy sợ hãi.

Dưới anh nhìn sắc lạnh của anh, bà ta không còn chịu được nữa ,thần trí của bà đã bị dồn ép đến nơi tận cùng của địa ngục tối tăm…

Anh điềm đạm đưa tách cà phê lên miệng uống.

Mỗi một động tác tao nhã của anh đều như cất giấu những lời cảnh báo cho thảm cảnh tàn khốc mà ai đó sắp phải gánh chịu.

Mùi hương dịu nhẹ từ anh phảng phất…

Chiếc khuy hiệu màu vàng phát ra thứ ánh sáng băng giá và sắc bén…

Anh đứng dậy,một tay đút túi, vẻ mặt tĩnh lặng không để lộ bất kì cảm xúc nào.

Bóng đêm dày kịt chiếm ngự nơi đáy mắt của anh…

Từng âm điệu trong chất giọng trầm của anh đều thật lạnh lẽo và đáng sợ như đẩy người khác rơi xuống vực thẳm không đáy :

- Các người lấy đi của cô ấy một năm !

Đôi chân dài sải những bước vững chãi thấp thoáng vẻ cao ngạo đầy ngang tàn.

Với giọng điệu thờ ơ, anh chậm rãi nhả từng chữ một cách bình thản:

- Tôi lấy đi của các người cả đời !

Thoáng chốc, thân người cao lớn của anh đã biến mất sau cánh cửa màu tro tàn.

Hương cà phê vẫn còn đọng lại thoang thoảng…

Mùi vị lạnh lẽo của anh vẫn còn ngự trị nơi không gian yên tĩnh…

Người áo đen miệng lại nhai cao su, khẽ huýt sáo.

Còn người phụ nữ vẫn ngồi bất động, đôi mắt trống rỗng như đã bị lấy đi mất sinh mạng.

Người áo đen hướng bà ta , cười lạnh :

- Bà nên cảm thấy may mắn ! Tôi vẫn chưa để thủ lĩnh biết một điều !

Người áo đen quay lưng về phía bà, anh đưa mắt nhìn xuống phía dưới.

Chiếc xe thể thao màu đen rất nhanh đã chỉ còn là một điểm chấm nơi cuối đường…

Vẻ mặt anh đanh lại, đôi mắt tinh ranh ngập tràn sự phẫn nộ , tay chạm vào chiếc khuy hiệu bạc bí ẩn :

- Hoài Mai, bà chính là kẻ đứng sau vụ bắt cóc tại Nhật năm đó !

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !