Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P79)

Lượt xem chương này: 1132

- Nếu không muốn em tháo giày ra thì anh đi chậm lại ngay ! – Tôi hoảng hốt bíu chặt vào áo thư kí Hoàng, nhấc chân từng bước thật e dè trên đôi cao gót đế…10 phân !

Thư kí Hoàng đứng giữa làm tay vịn cho tôi và Vũ, thở dài một tiếng :

- Hai bạn rắc rối quá ! Là phái đẹp thế nào lại không biết đi co gót ? Thế này có khác gì tôi rước hai bạn từ trên núi về không hả ?

Tôi lườm người đang vênh váo kia , chỉ muốn đá ngay cho anh ta một cú !

Nếu không phải vì cuộc gặp mặt quan trọng mang tính chất định đoạt cho hôn nhân đại sự cả đời của anh ta thì tôi đã không phải biến mình thành tệ hại thế này.

Mặt mũi thì biến dạng, tóc tai thì nổi loạn, ngay đến cả bộ váy ngắn còn chưa tới đầu gối mà tôi đang mặc trên người cũng thật quá nổi bật !

Vừa mới bước vào nhà hàng đã thu hút được ngay vô số ánh mắt bất thường không ngừng đổ dồn về phía chúng tôi !

Thật chỉ muốn trốn quách đi cho xong…

Nhưng mà lương tâm thánh thiện của tôi không cho phép mình làm như thế…

Hay chính xác hơn là thỏ con không thoát nổi móng vuốt sắc nhọn của cáo già tàn ác.

Mặt tôi đỏ bừng, cắn cắn môi ngượng ngùng nhìn bọn họ.

Ngay lập tức, họ quay người, lảng tránh cái nhìn đầyt hiện chí của tôi !

Ôi trời ! Tôi không khỏi than thầm một tiếng rồi cúi gằm mặt.

Không lẽ…bộ dạng của tôi trông khiếp sợ đến thế sao !

Cũng may là tôi nhanh chóng được giải thoát khỏi nơi đó nếu không tôi sợ mình sẽ ngã mất.

Vừa bước vào gian phòng ăn được đặt sẵn, tôi vuốt ngực nhẹ nhõm, cảm thấy dễ thở hơn một chút.

Khung cảnh lãng mạn được bày ra trước mắt khiến tôi tạm thời quên đi thảm cảnh khủng khiếp vừa rồi.

Tâm trí tôi thả lỏng hơn, bắt đầu đưa mắt quan sát xung quanh khắp một lượt !

Một không gian ấm áp…

Những chiếc nến thơm nhỏ được đặt trên giá gỗ tinh xảo đầy lung linh, tỏa hương lan tràn.

Bức tường lớn kế bên được khắc họa trên đó đôi tình nhân đang ôm nhau dưới tán cây bóng râm ven đường…

Những bản tình ca nhẹ nhàng được đệm lên bởi nhóm nhạc công mặc lễ phục chỉnh tề đang đứng cạnh chiếc bàn ăn lớn.

Trên đó, có những hộp thủy tinh trong suốt , bên trong được rải đầy những cánh hoa hồng dập dờn trên sóng nước.

Tôi không kìm được mà phải thốt lên kinh ngạc trước màn bài trí ngọt ngào và công phu này !

Thật không ngờ Thư kí Hoàng lại bỏ ra công sức chuẩn bị thế này chỉ để…từ chối cô gái kia !

Nghe nói nhà hàng cao cấp này, ai dám tới đây thì đều phải có tiềm lực kinh tế tầm cỡ mới đến .

Một bữa ăn rất đơn giản ở đây nhưng có giá tương ứng với số tiền lương nửa năm của viên chức nhà nước.

Đặt phòng cầu kì thế này thì có lẽ Thư kí Hoàng phải bỏ ra mất một đống tiền lớn lắm đây !

Nhưng vẻ mặt người kia vẫn thật vênh váo, hay lắm, trợ thủ đắc lực của anh mà, chắc hẳn xông xênh lắm !

Tập đoàn Khánh Phong à…cắt lương người này đi cho rồi…

Thư kí Hoàng đúng là sự kết hợp hoàn hoàn giữa người ngoài hành tinh và người cõi âm chốn địa phủ !

Trong lúc tôi còn đang mường tượng đến một thế giới tươi đẹp không có cáo già kia thì…

Phụt !

Tiếng nhạc đã bị cắt phăng chỉ trong tích tắc.

Thoáng chốc, không khí đã trở nên thật yên tĩnh đến nỗi nghe thấy cả tiếng chảy của những giọt sáp nến…

Vậy là khung cảnh huyền ảo kia đã bị cuốn phăng đi theo cách đầy chớp nhoáng và đầy tàn nhẫn.

Và thủ phạm…không ai khác chính là…

Nhóm nhạc công ngừng tay lại, đồng loạt dùng ánh mắt tràn ngập sự kinh hoảng hướng về phía ba người chúng tôi…

Ối…

Bố Nhật à, mẹ Diệp à….

Từ ngày hai người sinh thiên thần Vy Anh ra cho đến tận bây giờ, đây là lần đầu tiên ngoại hình của con làm người ta khiếp đảm tới vậy !

Tôi và Vũ xấu hổ nhìn lảng đi nới khác còn thư kí Hoàng lầm bầm vài câu đầy khó chịu trong tiếng nhạc…hỗn loạn.

Sự phối hợp nhịp nhàng ban nãy bây giờ đã trở nên xiêu vẹo, tiết tấu của bản tình ca êm dịu đã chuyển thành những nhịp dồn dập, đúng tiêu chuẩn cới nhạc nền một bộ phim kinh dị máu me.

Đã đến lúc này mà tôi vẫn đủ can đảm để đứng đây thì rõ ràng là một kỳ tích vĩ đại trong lịch sử loài người.

Thư kí Hoàng nhìn đồng hồ rồi bước nhanh về phía bàn, ngồi mạnh vào ghế, giọng điệu bực tức :

- Được lắm ! Tôi đã cố tình đến muộn một tiếng rồi mà cô ta vẫn còn chưa có mặt. Quá thể ! Đã vậy, tôi sẽ không nể tình nữa mà từ chối thẳng mặt cho cô ta thấm thía thế nào là nỗi đau xóc óc khi mà bị người đàn ông phong độ hào hao bậc nhất tôi đây vứt bỏ !

- ….

Tôi và Vũ bị kéo theo ngồi cạnh hai bên nhìn thư kí Hoàng thật lâu mà vẫn không thốt được lời nào.

Đến muộn 1 tiếng ? Từ chối thẳng mặt ? Nỗi đau xóc óc ? Phong độ hào hoa bậc nhất ?

Chỉ một câu mà khiến tôi choáng váng tới mấy lần !

Tôi dám chắc chắn rằng nếu để Nguyễn Phương, Bùi Quang và Minh Thư hợp lại cũng chẳng bao giờ buông được câu vừa biến thái vừa tự sướng lại vừa thâm độc như người kia !

Thư kí Hoàng xứng danh là người có đẳng cấp cao nhất trong lĩnh vực gàn dở.

Chẳng thế mà vì không muốn kết hôn sớm , muốn còn được chơi bời, đàn đúm nên mới từ chối cuộc hôn nhân được hai bên gia đình định sẵn.

Mà người kia đường đường là đại tiểu thư danh giá của một gia đình quan chức lớn.

Một mỹ nữ xinh đẹp ngời ngời, dáng người chuẩn và thêm nữa là trình độ học vấn uyên bác !

Tất nhiên những điều này tôi chỉ nghe lại được từ lời thư kí Hoàng , mà người phóng đại này nói thì tôi sẽ chỉ hình dung ra người con gái xuất sắc kia là…Thị Nở không hơn không kém !

Đừng trách tôi mang trong mình suy nghĩ ác hiểm !

Chứ làm gì có lí do nào để người mê gái như thư kí hoàng đây lại có thái độ tuyệt tình với mỹ nữ kia.

Tuy Trúc Vũ không nói ra nhưng nhìn thấy cái liếc xéo sắc lẻm và cái bĩu môi xem thường mà Vũ dành cho thư kí Hoàng thì tôi đã hiểu rõ suy nghĩ của Vũ như thế nào rồi.

Ừ thì chả khác tôi là bao nhưng có điều…thay vì Thị Nở thì Vũ đang hình dung đến …cô Cám bị chết bỏng.

Không kém phần thâm độc nhỉ…

Thư kí Hoàng lảng tờ đi thái độ khinh khỉnh của hai đứa, nghiêm túc chỉ tay vào Vũ hỏi :

- Bạn Trúc Vũ là ai ?

Trúc Vũ đờ người một lúc, nét mặt sa sầm đầy khó coi , gằn từng chữ :

- Em yêu của anh !!! Đã được chưa hả !!!

Tôi có cảm tưởng như dứt lời thì Vũ sẽ nhào luôn vào người đang gật gù ra chiều hài lòng kia mà đánh một trận tơi bời.

Thư kí Hoàng đẩy cặp kính rồi bắt đầu chĩa sang phía tôi :

- Bạn Vy Anh là ai ?

Cơn giận dữ tức thời bùng lên khiến hơi thở của tôi trở nên dồn dập, giọng nói đứt quãng bởi những âm nén đầy sự tức tối và cả ghê sợ :

- Em yêu của anh !

Chưa bao giờ tôi thấy những lời mình nói ra lại khó nghe đến vậy !

Em yêu ư ? Em yêu của ác ma kia ư ?

Nghĩ đi nghĩ lại tôi vẫn không thể nào hiểu nổi làm sao trên đời này lại tồn tại một người quái dị như oan hồn kia cơ chứ !

Tôi không cần quan tâm anh ta tại sao lại đi từ chối mỹ nữ xinh đẹp kia nữa, cứ cho là anh ta có những lý lẽ riêng đậm chất biến thái của mình đi !

Ừ thì từ hôn, vậy đáng lẽ ra người mà anh ta kéo đi cùng là bố mẹ anh ta chứ đâu phải hai đứa nhóc tì không có chút kinh nghiêm này !

Chưa hết, lại còn lên kế hoạch rạch ròi hẳn hoi, bất chấp sự phản đối kịch liệt mà sắm cho hai đứa tôi cái vai em yêu của anh ta, theo lời dặn dò của anh ta thì từ cái liếc mắt cho đến những cử chỉ nhỏ nhặt khác cũng phải tỏ ra thật thân mật và âu yếm để cho người khác thấy được rằng hai đứa tôi vô cùng si mê anh ta , có thể vì anh ta mà bất chấp tất cả !

Một em chưa đủ, phải hai em để chứng minh sức quyến rũ của anh ta !

Buồn cười không ? Hai đứa tôi đâu phải diễn viên ? Làm thế nào mà thể hiện được tình cảm thiêng liêng đó trong khi chỉ cần nhìn thấy vẻ mặt kênh kiệu của anh ta lấy một giây thì đã muốn xé xác anh ta ra thảnh tram mảnh đây !

Đã muốn từ chối người ta lại còn muốn phô trương thêm cả phong độ của mình !

Coi như chiều theo tính biến thái của anh ta đi, thế sao anh ta khôg mướn những siêu mẫu hay những em chân dài khác thì có phải anh ta lại càng có giá hơn không ?

Tôi với Vũ hướng thư kí Hoàng mà hét ra cái nghi vấn kì dị vẫn đeo đẳng trong đầu :

- Tại sao nhất thiết cứ phải hai đứa tụi em !!!

Thư kí Hoàng đột nhiên đưa tay sang quàng vai hai đứa tôi đầy thân mật, vẻ mặt kiêu căng pha lẫn nét cưng nựng , giọng nói cũng trở nên thật ngọt ngào :

- Vì hai em đã theo anh bao nhiêu năm nay, anh có mặt nơi nào thì hai em cũng sẵn sàng có mặt ở đó để ở bên anh. Hôm nay, xem như anh bỏ cho hai em chút cơ hội được gần anh. Hai em rất lấy làm vui vì điều này phải không ?

Một đợt rùng mình bỗng chốc nảy lên khiến tôi lạnh sống lưng, nhất thời bị những lời nói huênh hoang phi thực tế của thư kí Hoàng làm cho ghê sợ.

Hai đứa hất mạnh tay thư kí Hoàng ra chợt thấy mắt anh ta đột nhiên nháy liên tục như phát ra ám hiệu.

Đồng thời ngau liền say đó là một giọng nói nhẹ nhàng nhưng đậm chất tự tin thanh thoát vang lên :

- Ồ, anh đi đâu cũng có người đẹp vây quanh nhỉ ?

***

Tiếng nhạc dance đầy sôi động choán lấy bầu không khí náo nhiệt.

Chiếc bàn ăn dài chất đầy những món ăn khác nhau và hầu như chưa hề vơi đi.

Có tiếng thở dài khe khẽ phát ra…

Bùi Quang chán chường nhìn anh chàng DJ còn đang say sưa điều khiển giàn âm thanh.
Chưa bao giờ anh thấy ghét thứ nhạc này đến vậy.

Buồn cười thật, nhà hàng cao cấp gì chứ ? Cũng thật tầm thường, đặt lợi nhuận lên trên hết mà thôi.

Dù sao thì có như vậy mới giúp anh bảo toàn được cái tính sĩ diện cao ngất ngưởng, tuy sau đó lại đẩy anh vào tình huống dở khóc dở cười này !

Anh lại thở dài, đưa mắt nhìn cô nàng to miệng kia đang si mê ngắm chàng DJ và…giật giật theo điệu nhạc, xem sự hiện diện của anh như không !

Biết thế này thì anh đã dắt cô ta vào quán vỉa hè cho nhanh !

Tiện !

Chẳng phải tốn công mất sức đặt chỗ từ tuần trước, lại còn vắt óc suy nghĩ và tìm hiểu ngày đêm để vẽ ra một khung cảnh lãng mạn khiến bất kì người con gái nào cũng phải đổ gục !

Vậy mà…cô ta có đúng là con gái không nữa !

Anh đã lường trước một vài trường hợp, nào thì cô ta sẽ xúc động quá mức đến nỗi khóc ngay tại chỗ, nào thì kinh ngạc tột độ nên…ngất xỉu…

Nhưng có cho anh quay ngược thời gian để nghĩ lại thì anh vẫn không thể nào ngờ rằng, cô ta đã chỉ vào mặt anh mà cười lớn :

- Bùi Quang, anh sao lại sến như vậy. Haha !!!

Lúc đó, anh vừa ngượng vừa thẹn đến mức chỉ muốn đem cô ta vứt ngay ra khỏi cái nhà hàng nay.

Cũng may là chút lý trí còn sót lại đã kiềm được anh lại và đồng thời mách bảo cho anh phương án giải quyết.

Đó là…anh kéo cô ta ra khỏi gian phòng lung linh đó với lí do…nhầm lẫn.

Cũng mà là vào đúng thởi điểm anh đang loay hoay không biết nên xoay xở tiếp như thế nào thì gặp người quán lí đang lững thững ngang qua.

Anh đã không hề do dự mà tóm lấy anh ta…

Thế là anh đã được chuyển sang gian phòng ngay kế bên.

Nơi này được một người có danh tiếng tầm cỡ hẹn trước nhưng vì người đó tới muộn nên người quản lí đã nhân cơ hội mà tráo phòng.

Tốt rồi, bây giờ thì không có nến thơm, hoa hồng ngọt ngào nữa, nhưng lại đâu ra một giàn nhạc xập xình cùng tên DJ bụi bặm.

Vậy là…

Minh Thư đã mê mẩn tới mức xem anh như không khí thế này đây !

Có chết anh cũng không tin nổi cô ta lại có máu nghệ thuật kiểu này.

Anh mất kiên nhẫn lên tiếng :

- Này, ăn gì đi !

Minh Thư liếc anh một cái rồi vớ bừa vài thứ cho vào miệng.

“ …….. ”

Bùi Quang nén giận, cầm ly rượu uống một hơi.

Những món này đều là do anh tỉ mỉ dặn dò đầu bếp trưởng ở đây chế biến cho đúng với khẩu vị của cô ta đấy nhé !

- Ngon không ?

Minh Thư lắc đầu, bĩu môi :

- Nghe thể loại nhạc này mà ăn mấy đồ kiểu vậy chả tiêu nổi !

Bùi Quang nâng mi nhìn Minh Thư đầy nguy hiểm :

- Thế cô nghĩ ăn gì sẽ tiêu ?

Minh Thư vênh mặt tỏ vẻ không sợ, đáp :

- Ốc luộc, bánh bò , bún riêu,…

Biểu cảm trên khuôn mặt Bùi Quang trở nên mờ mịt, cau mày đầy khó hiểu.

Minh Thư liếc xéo anh :

- Đúng là đồ không am hiểu nghệ thuật. Nghe nhạc hoang dã thì phải ăn cái gì đó cũng thật hoang dã !

- Cô lấy cái lí lẽ vớ vẩn này ở đâu ra ?

- Ở ngay chính bản thân tôi chứ đâu !

- Dẹp ! bản thân cô thì to miệng chứ có gì hơn ? Bớt nói, ăn đi !

- Ăn không vào, tôi nói rồi, nhạc này không ăn được mấy thứ cao lương mĩ vị.

Bùi Quang nhìn Minh Thư với ánh mắt đầy bực dọc, sau đó hướng tên DJ mà quát :

- Cút ngay !

Anh chàng DJ sững người một lúc rồi lầm lũi rút đi.

Lúc ra khỏi phòng, anh ta đụng phải nhóm nhạc công cũng đang tiu nghỉu đi ra từ phòng kế bên !

Họ là những chứng nhân vô tội trong hai cuộc gặp mặt kì quái nhất thế gian này !

***

Vừa mới buông ra câu khen mỉa ấy là một cô gái rất đỗi xinh đẹp, mái tóc nâu nhạt ôm lấy gương mặt thanh tú được điểm phấn hồng phớt, đúng chuẩn một mỹ nữ !

Dáng người của cô thì lại thêm phần …bốc lửa.

Chiếc áo lệch vai để lộ bờ vai trắng mịn và một phần khoảng ngực, chiếc váy ngắn ôm sát lấy đôn chân thon dài.

Đúng chuẩn…siêu mẫu !

Tôi và Vũ không kìm được mà nhìn chằm chằm…

Lại nhớ đến chuyện lúc hai đứa thay đồ xong, thư kí Hoàng nhìn chúng tôi một lúc rồi ôm đầu mà hét lên :

- Ba vòng của hai bạn ở đâu hả !!!

So với mỹ nữ quyến rũ cả người cùng giới này thì hai cô nàng kì dị chúng tôi thật quá mất mặt !

Vậy là thư kí Hoàng không nói giỡn…

Vô li ! Quá vô lí !

Người mê gái như anh ta sao có thể vứt bỏ món ngon được dâng đến tận miệng thế này
!
Mà cũng thôi thắc mắc đi, tôi hiểu được đầu óc anh ta chứa đựng những gì thì tôi đã phải nhập viện tâm thần từ lâu rồi !

Thư kí Hoàng không thèm liếc mắt nhìn mỹ nữ kia lấy một cái, giọng điệu đầy thản nhiên :

- Còn phải nói ! Người đẹp à, tôi đây tất nhiên là không thiếu ! – anh ta quay sang nhìn hai đứa tôi với ánh mắt đầy tình cảm – Phải không em yêu ?

Tôi suýt cắn lưỡi , ngồi nín lặng còn Trúc Vũ lại phải gật đầu đầy khổ sở :

- Vâng, thưa anh yêu !

Số phận Trúc Vũ cũng thật bất hạnh khi phải nhất mực chiều theo thư kí Hoàng, bởi ác ma kia đã tóm lấy điểm yếu là Mạnh Vũ mà đe dọa !

Nếu muốn anh ta giữ cho Mạnh Vũ một vị trí tốt ở Khánh Phong thì bây giờ phải thực hiện vai diễn này thật tốt, còn không anh ta sẽ đẩy Mạnh Vũ vào đường cùng !

Gì chứ Trúc Vũ vừa nghe thấy anh ta đe dọa đến công danh sự nghiệp của Mạnh Vũ thì dù có tức thế nào cũng nhịn mà làm hết !

Quá mê trai , quá mù quáng !

Việc gì phải chịu thiệt như thế chứ, chẳng có con mắt nhìn nhận vấn đề gì cả !

Hiện giờ, người đứng đầu tập đoàn khổng lồ kia là ai chứ ? Là Hoàng Duy Phong, người đang chết mê chết mệt Vy Anh tôi đây !

Mà Vy Anh là ai nào, là bạn thân của Trúc Vũ !

Vậy chỉ cần Trúc Vũ nói với tôi một tiếng thì người bị dìm sẽ là thư kí Hoàng chứ không phải Mạnh Vũ !

Hừ !

Nói là một chuyện, làm lại là một chuyện khác, bởi nếu tôi giỏi như thế thì đâu cần mang bộ mặt dọa người này màở đây !

Cô gái kia ngồi xuống ghế đối diện, đặt chiếc túi xách sang một bên, với vẻ mặt suy xét mà hướng thẳng 2 đứa tôi nhìn chằm chặp không hề có chút e ngại !

Thật mất lịch sự ! Dù có lạ đến đâu thì cũng là người mà, cô ta không cần phải tỏ ra khiếm nhã như thế chứ !

Cô gái kia giọng cười châm chọc :

- Không ngờ anh Hoàng lại có sở thích này ?

Thư kí Hoàng gật gật đầu :

- Đương nhiên ! Tôi thích sự mới lạ ! – mắt thư kí Hoàng dời về…khoảng ngực của cô gái, đẩy cặp kính – Còn cái kiểu mà giỏi khoe khoang thì quên đi. Phải không em yêu ?

“ ………”

Lại nữa rồi…

Tôi cảm tưởng như chỉ cần ngồi cạnh thư kí Hoàng thêm một giây phút nào nữa thôi thì thể diện của tôi sẽ bị mất sạch !

Cô ấy khoe hay không liên quan gì đến anh ta, chẳng phải anh ta cũng không dứt mắt được khỏi nơi đó hay sao !

Cứ làm như mình trong sạch lắm không bằng !

Thư kí Hoàng đột nhiên ghé tai tôi thì thầm :

- Bạn Vy Anh xem mà cẩn thận vào nhé, cô ta có 3 vòng đúng chuẩn của Duy Phong đấy , không sai lấy một milimét nào đâu !

Biết mà…đã mất hết mặt mũi luôn rồi…

Qua lời tố cáo của thư kí Hoàng, tôi không thể ngăn mình đưa mắt nhìn cô ta thật kĩ…rồi lại đưa mắt tự nhìn xuống mình…bây giờ tôi mới định nghĩa chính xác được thế nào là khác-biệt-hoàn-toàn !

Tôi bặm môi, vẻ mặt phút chốc đã trở nên thật khó coi .

Hoàng Duy Phong đúng là đồ sở khanh ! Mê gái !

Thì ra tiêu chuẩn của anh ta lại …sexy như thế ! Đồ đen tối !

Đã bực sẵn lại thêm dáng vẻ coi khinh mà cô ta dành cho mình, tôi hít một hơi sâu sau đó chớp mắt :

- Phải rồi anh yêu ! Có gì đâu mà khoe !

Cho cô ta hết vênh váo đi , hứ !

Cô gái kia vuốt vuốt tóc, đôi mắt ngập sự chế giễu nhìn vào nơi nào đó của hai đứa tôi, cười :

- Chứ không phải là không có à ?

- …

***

Tiếng nhạc ầm ỹ thoáng tiêu tan khiến không gian yên tĩnh trở lại.

Hừ, để xem máu nghệ thuật hoang dã của cô ta có còn bộc phát được nữa không ?

Cơn tức giận của Bùi Quang nguôi dần đi, anh nhìn Minh Thư còn đang mất hứng thì giọng bớt khô hơn :

- Giờ thì tiêu nổi rồi !
Nhạc với nhẽo, biến hết cả đi rồi cô ta lo mà ăn đi thôi !

Dám đem những món này so với ốc luộc, bún riêu vỉa hè ?

Cô ta đúng là đồ đầu đất !

Minh Thư ngẩn người nhìn Bùi Quang từ trước đến nay vẫn luôn cư xử thật hống hách và tùy ý.

Anh ta là ai nào ?

Vứt cho co cái hẹn vào đúng thời gian thi cử, làm cô bận tối mặt cũng phải sắp xếp thời gian dành cho anh ta.

Như thế chưa đủ…

Nhà hàng này thuộc dạng xa xỉ, làm cô không chuẩn bị trước mà ăn mặc nguyên bộ áo thun quần lửng đến đây để người ta nhìn cô như quái vật.

Đã thế anh ta còn thật nhỏ mọn.

Rõ ràng là cô rất rất xúc đông trước gian phòng được trang hoàng thật long lanh kia nhưng mà chả lẽ, Minh Thư như cô mà phải đi khen hay tỏ ra kinh ngạc như mấy cô nàng tầm thường khác ư ?

Còn lâu !

Lại còn trước mặt tên chết bầm này ư ?

Còn lâu !

Thế là cô phải bất đắc dĩ mà thốt ra câu chê bai đó, cô thừa nhận một phần gây đến chuyện này cũng vì bản chất …không mắng người không chịu được của mình !

Dù sao đi nữa thì cô cũng mắng anh ta nhiều rồi, anh ta cũng nên …thích nghi đi chứ ,sao cứ phải chấp nhặt, kéo cô ra khỏi bầu không gian thơ mộng đó và đẩy vào nơi …kinh dị này.

Được thôi, lần này cô yên phận, ngồi im và tập trung vàn giàn nhạc ầm ầm kia.

Mặc dù đã rất dị ứng với mấy thể loại nhạc quái gở này nhưng do cô không muốn mình bị ném sang nơi nào khác nữa hay thậm chí là ra ven đường nên giả vờ như thích lắm.

Cũng may, anh chàng DJ kia đẹp trai nếu không…chút ánh sáng còn sót lại của cuộc hẹn bi thương này vụt tắt mất.

Mọi chuyện tưởng như là đã ổn, cô cũng đã chịu đựng đến cùng rồi vậy mà hắn lại dám…đuổi anh chàng kia đi, dám dập tắt thứ ánh sáng kia đi !

Đã vậy, cô sẽ lôi hắn vào bóng tối…

Minh Thư sa sầm mặt, lớn tiếng mắng :

- Ăn vào cái gì mà ăn vào. Nhìn thấy mặt anh là tôi hết muốn ăn rồi, cái gì cũng không tiêu được đâu. Hừ, đồ chết bầm.

Đã quen với cái thói mắng te tua của người to miệng này nhưng Bùi Quang vẫn như muốn phát điên, anh là muốn cô ta ăn, ăn và ăn cơ mà. Sao cô ta cứ phải la hét ầm ỹ thế kia.

Bùi Quang kìm lửa giận, nói một cách chậm rãi :

- Tôi không muốn cãi cọ trong buổi hẹn hò đầu tiên !

- ….

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !