Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P8)

Lượt xem chương này: 1113

Sáng sớm, tới phiên tôi và Trúc trực nhật.

- Vy Anh, cậu có thấy lạ ko ?

- Lạ gì ?

- Mấy hôm nay, chị hoài Vân tới trường mình nhiều như vậy mà tớ chưa thấy chị ấy và Bùi Quang đi với nhau bao giờ.

- Vậy mà cũng lạ, tớ có thể hiểu được.

- Thật à, cậu thử nói xem . – Trúc Vũ nổi cơn tò mò.

- Một người vừa hư hỏng, vừa xấu tính như vậy, nhìn còn ko dám thì làm sao mà đi chung được.

Trúc Vũ lấy chổi phá tung chỗ rác mà tôi vừa quét được :

- Tớ đang nói chuyện nghiêm túc mà cậu dám đùa cợt hả.

Tôi cũng hét lên :

- Này, tớ lao động khổ cực vậy mà cậu dám phá hả.

Rồi cứ thế, Vũ lau bảng sạch thì tôi lại vẽ bậy thêm, còn tôi sắp lại bạn ghế ngăn nắp thì Vũ sẽ cô nghiêng ngả.Cho tới khi mọi người vào lớp gần hết thì mới là xong. Chuông reo , hai đứa phì cười :

- Muộn rồi, vậy là khỏi ăn sáng.

Tan học, vật vờ kéo nhau xuống căng-tin .

Ngồi vào bàn, Trúc Vũ uể oải :

- Anh đi lấy cho bọn em đi, hôm nay đói muốn chết đi được. Ăn luôn ở đây .

Mạnh Vũ ngoan ngoãn làm theo .

Một lúc sau, Mạnh Vũ sắp cả chồng thức ăn lên bàn. Tôi tròn mắt :

- Bọn em cũng chỉ đói một chút thôi, anh ko cần mua nhiều thế chứ.

Trúc Vũ chu miệng :

- Anh tưởng bọn em là heo hay sao ?

Mạnh Vũ nhún vai :

- Tại anh nhìn hai em giống như là lạc về từ năm 45 ấy.

Ko tính toán làm gì, biến đau thương thành hành động. Ăn nào.

Tới lúc ko còn đói nữa, Trúc Vũ lại nhiều chuyện :

- Chiều mai là chị Hoài Vân bắt đầu chụp ảnh rồi, tan học bọn mình ở lại xem ko ?

Mạnh Vũ dứt khoát :

- Ko, anh ko thích Hoài Vân.

Tôi với Trúc Vũ ngơ ngác :

- Tại sao, chị ấy cũng từng là học sinh trường mình đấy.

- Cái đó mà anh ko biết hay sao ?

- Thế sao lại ko thích ?

- Bó tay hai em thật, nhiều lí do để ko thích lắm chứ.

Nheo mắt :

- Anh thử đưa ra một số lí do xem.

Phản kháng :

- Vậy hai em đưa ra lí do để anh thích cô ta xem.

Tôi với Trúc Vũ đọc thuộc :

- Xinh đẹp, tài giỏi, dịu dàng, tốt bụng, hòa đông, dễ gần và dù nổi tiếng rồi thì ko quên trường cũ.

Mạnh Vũ gật gật, rồi nghiêm túc :

- Anh nghĩ hai em có vẫn đề về mắt rồi.

Trúc Vũ đánh anh :

- Em thấy anh thích người ta tới chết mà ko có được nên chuyển thành ghét thì có.

Tôi khoanh tay :

- Mạnh Vũ, anh thật lòng chút đi. Đừng để em biết anh có lỗi với Trúc vũ.

Trúc Vũ mặt đau khổ :

- Anh đã làm những chuyện có lỗi với em hả Mạnh Vũ .

Tiếp theo, úp mặt xuống bàn nức nở :

- Em có gì ko tốt chứ.

Tôi đặt tay lên vai Trúc Vũ , an ủi :

- Cậu là người tốt nhất tớ từng gặp, trách là trách anh ta mắt có vấn đề.

Trúc Vũ ngẩng đầu lên, xúc động :

- Cậu cũng cho là anh ấy mắt có vấn đề đúng ko .

Tôi gật đầu đồng ý.

Mạnh Vũ cứng miệng hết nhìn tôi rồi nhìn Trúc Vũ, choáng với màn vừa rồi . Xong, ôm trán, vẻ mặt rất đáng thương :

- Lần sau muốn bảo anh mắt có vấn đề thì làm ơn nói thẳng, muốn đứng tim quá.

Hai đứa phá lên cười rồi độp thẳng :

- Mắt anh có vấn đề.

Mạnh Vũ lấy lại bình tĩnh :

- Anh lại ko thấy cô ta như vậy, đối với anh, cô ta chả có gì để thích cả.

Tôi với Trúc Vũ căn vặn :

- Sao anh lại ko thấy như vậy được nhỉ ? Mà cho là thế đi thì cũng cảm thấy bình thường chứ sao lại ko thích ?

Mạnh Vũ nhíu mày , một lúc sau mới nói :

- Anh thấy cô ta là một con cáo , giỏi diễn kịch.

Hai đứa bắt đầu tiến lại gần hơn :

- Anh nói rõ xem.

- Thì cô ta ko phải là người xuất sắc tốt tính gì hết . Thực ra là một con người khác – Mạnh Vũ dừng một chút, nghĩ nghĩ – anh nghĩ là đáng sợ.

Trúc Vũ như bắt được vàng, mắt sáng lên :

- Anh cũng thấy như vậy hả ?

- Ko lẽ em thấy thế.

Trúc Vũ gật mạnh, rồi bắt đầu kể lại tất cả mọi chuyện từ lần đầu tiên gặp Bùi Quang và Hoài Vân tại quán tới lần hai đứa được hẹn ra gặp riêng.

Nghe xong, Mạnh Vũ nghiêm túc :

- Trúc Vũ, em nói đúng đấy, Vy Anh, cô ta ko đơn giản đâu.

- Nhưng mà em vẫn ko hiểu, tại sao chị ấy lại phải ghen tị với em . Em cũng như Trúc Vũ thôi mà.

- Cái này … – Mạnh Vũ ngập ngừng – anh cũng ko biết, nhưng mà nói chung là cô ta ko đáng để được hâm mộ, ủng hộ đâu.

Thấy chúng tôi chuản bị tra khảo nữa, Mạnh Vũ chặn trước :

- Một người giả tạo như vậy, ko đáng. Mai, ko ở lại xem, ok.

Liếc thấy 2 đứa mặt ko vui, bối rối :

- Sao vậy, ko phải vì ko được xem cô ta mà giận đấy chứ.

- Tất nhiên là ko, tụi em có phải cuồng đâu . Nhưng mà anh phá hỏng kế hoạch, anh ko định đền bù gì hả ?

- Chuyện nhỏ. Có quán kem mới kai trương được vài hôm , được ko ?

Rồi lại lần nữa Mạnh Vũ chặn trước :

- Đầy đủ tất cả các loại, kể cả dâu trộn hạnh nhân cũng có.

***
Tối hôm đó , tôi nhắn cho anh : “ Anh có muốn ăn kem ko nhỉ, gần trường anh có một quán kem mới mở đấy, tuyệt, có đầy đủ các vị. ”

Được một lúc, có tin nhắn mới “ Em thích kem sao ? ”

Đây là lần thứ hai anh nhắn tin lại cho tôi . Tôi sung sướng, nhảy nhảy trên giường , rồi xem đi xem lại tin nhắn đó. Đến khi ngủ vẫn còn mỉm cười.

Và có một người, đứng dựa vào cửa sổ,một tay đút vào túi quần. Tay áo sơ mi được xắn lên , quần jean đen làm nổi bật lên đôi chân dài thẳng tắp.Dáng người cao ráo, hơi gầy, anh có gương mặt mang một vẻ đẹp hoàn mĩ và mái tóc ngắn màu đen. Anh khẽ thì thầm :

- Một thói quen xấu. Hôm qua, ko thấy tin nhắn từ cô bé, anh đã rất khó chịu, còn có cả lo lắng nữa.

Rồi anh nhìn một thứ, khẽ mỉm cười :

- Cô bé ấy có một điểm giống em .

Trên bàn, bên cạnh chiếc màu đen, chiếc di động màu trắng còn đang hiển thị một tin nhắn đã được mở : “ Ko còn là thích nữa, em bị nghiện kem ”

Theo đúng như kế hoạch, tan học, ba người chúng tôi dẫn nhau tới quá kem đó. Thực chất, đây là quán chuyên về đồ uống và điểm tâm nhẹ. Khổ sở lắm, chúng tôi mới tìm được chiếc bàn trống nằm ngay trong góc. Bàn bên cạnh, ba chị có vẻ lớn tuổi, trông hơi ăn chơi , tóc nhuộm đỏ vàng, có chị còn bấm khuyên tai ở miệng, cười nói náo nhiệt.

Trúc Vũ nhăn mặt :

- Quán này khai trương cũng mấy ngày rồi mà, sao còn đông khách như vậy nhỉ ?

Tôi nghịch nghịch quyển menu :

- Ơ, sao ko thấy có vị dâu nhỉ ?

Trúc Vũ lập tức giật lấy , giở giở :

- Đâu, sao lại ko có được.

Tôi và Mạnh Vũ phì cười.

Đang chọn đồ ăn thì bàn bên cạnh có tiếng xuýt xoa :

- Ôi, nhìn anh ấy kìa, đẹp trai chết người .

- Dáng cũng chuẩn nữa.

- Anh ấy phong độ quá đi mất.

Tôi nhìn về phía quầy tính tiền … đẹp trai phong độ chết người, dáng chuẩn …Còn ai ngoài anh ấy ra !

Chợt có chị hét lên :

- Anh Duy Phong.

Anh quay người nhìn về phía chúng tôi, vẻ mặt có hơi bất ngờ , trông rất đáng yêu. Chạm phải ánh mắt của anh, tôi liền cúi mặt xuống , chính tôi cũng ko biết tại sao lại phản ứng như vậy .

Bàn bên cạnh , mấy chị lại náo động :

- Anh ấy nhìn tớ kìa.

- Ko, nhìn tớ đấy.

- Anh ấy chả nhìn hai cậu, nhìn tớ mà.

Một lúc sau, anh rời khỏi quán. Một cảm xúc lạ. Anh tới đây có liên quan gì tới tin nhắn hôm qua ko nhỉ ? Tôi bối rối, xen lẫn chút vui mừng.

Mấy chị kia tiếp tục thảo luận :

- Anh ấy cũng đến những quán như thế này hả ?

- Thì chắc tiện đường , chứ anh ấy làm gì có thời gian.

- Ừ, mà lúc nãy anh ấy mua kem đấy. Ko lẽ anh ấy lại ăn kem .

Tôi ko ngừng suy nghĩ : anh ấy ăn kem sao ?

Lúc nhìn lên, đập vào mắt tôi là vẻ mặt mơ màng của Trúc Vũ :

- Vừa rồi anh ấy nhìn về phía bàn chúng mình.

Tôi cũng chưa tới nỗi ảo tưởng như Vũ :

- Cậu bị lé rồi, anh ấy nhìn bàn bên cạnh .

Trúc Vũ mất hứng, mặt xụ xuống.

Mạnh Vũ khẽ thở dài :

- Vy Anh, Duy Phong anh ấy nhìn em.

Tim tôi đập nhanh một nhịp, nhưng liền lấy lại lí trí :

- Em có vẻ dễ bị gạt lắm à ?

Ngược lại với tôi, Trúc Vũ lại thật thà hỏi :

- Sao anh biết ?

Mạnh Vũ rất gan dạ, đáp :

- Anh ko mê trai nên anh biết – ngừng một chút, thăm dò thái độ của hai đứa,thấy an toàn nên nói tiếp – Trúc Vũ nhìn Duy Phong tới đơ người còn Vy Anh ko dám nhìn thẳng, cúi đầu nhưng mắt vẫn liếc. Còn anh, ko si mê như vậy nên thấy rõ Duy Phong nhìn Vy Anh , ok ?

Tôi giật giật tay áo Mạnh Vũ , hỏi dồn dập

- Thật ko , anh nói thật chứ, anh ấy nhìn em thật sao.

- Vâng, thưa chị .

Tôi gần như muốn hét lên. Nếu lúc đó, ai nhìn thấy được tôi cười sung sướng ra sao thì sẽ biết được tôi hạnh phúc tới cỡ nào.

Nhưng có một người thù dai, bảo với tôi :

- Vui làm gì, trông cậu khác người như vậy , nhìn một chút có sao.

Lần này, hai người tên Vũ phì cười.

Bàn bên cạnh, chị tóc tím cong môi :

- Các cậu nghĩ anh ấy mua kem để làm gì ?

Hỏi lạ, ko phải để ăn sao ?

- Tớ nghĩ ko phải để ăn đâu nhỉ ? –một chị vuốt vuốt những sợi tóc vàng – Anh ấy mua nhiều vậy, với lại đống hộp rất cẩn thận. Giống như mang cho ai đó .

Tôi cũng chăm chú lắng nghe các chị ấy suy luận.

Chị tóc vàng quả quyết :

- Chắc chắn là cho một người con gái nào đó .

Trúc Vũ bỗng nhiên chen ngang :

- Đôi khi anh ấy mua kem cho em nhỏ thì sao hả các chị ?

Lại ko ngờ, người ko ưa nhiều chuyện như Mạnh Vũ cũng nhập hội :

- Ko đâu , Duy Phong là con một.

- Ô, em cũng biết anh ấy à –Một chị có mái tóc tém màu hung đỏ, cười thân thiện.
Và, hai bàn nhập làm một.

- Em biết một chút.

Và… hai bàn xích lại nhau, nhập làm một.

- Một chút thì bọn chị cũng biết – rồi lấy tay chỉ về phía mình – nè, fan cuồng của anh ấy đây nhé.

Tự nhiên, tôi lại cảm thấy các chị ấy vô cùng thân thiết, gần gũi.

Tôi cũng thắc mắc :

- Vậy mọi người nghĩ anh ấy mua kem cho ai nhỉ ?

Cả bọn bắt đầu đăm chiêu, giống hệt như đang bàn việc lớn.

Chị tóc màu hung đỏ nói đầu tiên :

- Một người quan trọng.

- Có khi nào là bạn gái ko ? – Trúc Vũ cuống quít.

Cả mấy chị đều la lên :

- Ko thể nào .

Mấy bàn bên cạnh đều quay xuống nhìn chúng tôi .

Chị tóc tím lấy menu che mặt :

- Bạn gái à, theo các nguồn đáng tin cậy thì anh ấy chưa có đâu.

- Chị đồng ý, chị cũng thăm dò hoài mà có thấy dấu hiện nào là anh ấy có bạn gái đâu.

Tôi rùng mình, mấy chị này ko phải điều tra viên đấy chứ .

Chị tóc hung đỏ ỉu xìu :

- Dù là ai tớ cũng ghen điên lên đây, anh ấy đối với con gái chả bao giờ làm quen hay theo đuổi , tuy anh ấy ko kênh kiệu, kiêu căng hay ra vẻ nhưng lại cực kì lạnh lùng . Vậy mà bây giờ lại đi mua kem cho một người, ghét quá.

Tôi cắn nhẹ môi , tính anh lạnh lùng thì tôi cũng biết rõ, nếu ko thì tôi nhắn tin cho anh nhiều đến vậy , anh làm sao chỉ nhắn lại cho tôi có 2 tin. Vậy chắc là người ấy quan trọng với anh lắm .

Lúc ra về, mấy người chúng tôi lưu lại số điện thoại của nhau. Mục đích là để tiện thông tin cho nhau về Duy Phong. Khi đi ngang qua quầy tính tiền, mấy chị ko chính xác là fan cuồng, truy hỏi nhân viên :

- Cho chúng tôi biết anh đẹp trai lúc nãy mua kem loại gì được ko ?

Chị nhân viên chắc chắn cũng có ấn tượng mạnh với anh nên trả lời được ngay :

- 4 hộp, duy nhất kem hạnh nhân .

Lại thêm một lần nữa, tim tôi ko ngừng bối rối. Người cũng căng thẳng hơn, giống như anh mua kem cho mình vậy. Thật ngốc nghếch.

Tôi ko còn để ý đến Trúc Vũ đang hí hửng nói thầm với tôi :

- Chẳng phải vị hạnh nhân cũng là vị của cậu hay sao ?

Sở thích của người ấy giống tôi đến vậy à . Cái cảm giác đó, bây giờ, chỉ mình tôi mới hiểu được.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !