Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P87)

Lượt xem chương này: 1128

- Hội nghị thế nào hả anh ? – Bà Diệp cẩn thận treo chiếc áo vét lên tủ , nhẹ nhàng hỏi.

- Nói sao nhỉ ! Thành công tốt đẹp có điều là không đáp ứng được tiêu chí đưa ra cho lắm. Bởi khách quan thay vì tập trung vào hội nghị thì lại lấy anh là Hoàng Duy Thức ra làm tâm điểm. – Hoàng Duy Thức cười thở dài – Lâu rồi không xuất hiện trước đám đông thế này, thật khó chịu ! Duy Phong tài thật, đang chủ trì hội nghị bỏ đi luôn ! Cũng may anh xoay sở được !

Bà Diệp mỉm cười, tiện tay sắp xếp lại đống giấp vẽ nháp trên bàn.

- À, hôm nay chưa gặp Vy Anh. Khuya thế này chắc còn bé ngủ rồi nhỉ !

Hoàng Duy Thức có vẻ tiếc nuối nhìn kim đồng hồ đã nhích gần số 12.

Bà Diệp khẽ thở dài có đôi chút buồn cười :

- Hôm nay , con bé theo theo thư kí của Duy Phong đi xem mắt ai đấy. Chả biết thế nào mà lúc về thì say khướt, ngủ li bì, mãi tới khi em đi làm về mới dậy.

Hoàng Duy Thức ngạc nhiên , cau mày :

- Con bé uống rượu cơ à ?

- Ừ. Uống nhầm đấy ! Duy Phong có vẻ bực lắm, ăn tối xong lôi con bé đi liền.

Hoàng Duy Thức cười lớn , vẻ mặt dần dần trầm lắng đầy mâu thuẫn :

- Lúc Duy Phong và Vy Anh cưới, anh nên xuất hiện với vai trò là chú Duy Thức hay bố Anh Nhật đây ?

Bà Diệp im lặng thật lâu rồi tắt đèn , giục ông :

- Thôi, anh mệt rồi , nên nghỉ ngơi đi. Anh là Hoàng Duy Thức ! Điều này không thay đổi được ! Con bé có Duy Phong rồi, anh đừng lo lắng .

- Ừ. Vậy em cũng đừng lo nhé !

- …

- …

Căn phòng thoáng chốc đã trở nên yên tĩnh ,chỉ vọng lại tiếng nói chuyện nho nhỏ…

Ngoài hành lang vắng lặng, in trên bức tường lạnh ngắt là một bóng người đứng yên trước cửa phòng.

Bàn tay đặt trên tay nắm cửa cứng đờ, Vy Anh đứng chết lặng, không tin nổi những gì mình vừa nghe thấy…

Bố Nhật chính là chú Duy Thức của anh ?

“ Hứ ! Bố em không việc gì phải sợ cả ! bố em á, là giỏi nhất ! Em nói cho anh biết, ngay cả chú Hoàng Duy Thức của anh, kỹ sư thiên tài cũng không bằng bố của em đâu nhé ! „

“ Vậy khi nào mình cho hai người ấy cạnh tranh nhé ? „

“ Tất nhiên là bố em thắng ! „

“ Được ! Cho bố em thắng đi „

“ Chú ấy bây giờ về đây lại còn đem theo cả con cưng này chứ „

Thì ra là như vậy…Thảo nào cô lại luôn cảm thấy bác Duy Khánh , anh và bố cô có mối quan hệ mật thiết nào đó…

Chân Vy Anh từ từ khụy xuống, vẻ mặt trắng bệch, đôi môi tím ngắt, cô chôn mặt vào hai chân, đôi vai run rẩy…tự kìm những tràng nấc lại bằng cách cắn môi thật chặt …

Tại sao những điều này , không ai nói với cô ? Mọi chuyện thật ra là như thế nào…

Vy Anh thu mình lại, bóng dáng nhỏ nhắn chìm trong sắc đen tối tăm..

Giữa đêm, từng ô cửa kính phản quang của căn biệt thự đồng loạt tỏa ra thứ ánh sáng trắng mạnh mẽ .

Nền trời vẫn giữ nguyên sắc đen khi về khuya.

- Vy Anh làm sao thế ?

Ông bà Hoàng trong bộ đồ ngủ hoảng hốt chạy tới chiếc giường chất đầy gấu bông.

Duy Phong mang vẻ mặt âm u ngồi sát cạnh Vy Anh, môi anh mím lại.

Cảnh tượng lúc nãy vẫn còn đeo bám lấy một cách sắc nét, bên cánh cửa lớn, dáng người nhỏ nhắn của Vy Anh bị bóng đêm nuốt gọn, mặt vùi sâu vào hai chân ,đôi vai gầy không ngừng run rẩy.

- Con bé biết chuyện rồi !

Có tiếng khóc đứt quãng phát ra, bà Diệp khổ sở nhìn Vy Anh đang nằm bất động trên giường,hàng mi cau lại thật chặt, từng hơi thở nặng nề thoát ra. Vy Anh đang hôn mê vì thuốc an thần .

- Biết em không phải bố con bé. – Hoàng Duy Thức cúi đầu đầy bất lực, giọng nói trở nên khô khốc và nghẹn ngào.

“ Bố, tại sao thế. Bố Nhật, sao bố lại không phải là bố con ! ”

“ Bố, tại sao thế ! ”

Vy Anh đã hoảng loạn hét lên với ông những câu đau đớn như thế …

Phải làm thế nào đây …Vy Anh mới chỉ chạm tay vào một mẩu nhỏ của cơn ác mộng kinh hoàng kia … Rồi sau này , khi Vy Anh nắm rõ tất cả, có đủ sức chịu đựng không ! Ông sợ … con bé sẽ chết mất …sẽ chết vì nỗi ám ảnh và nỗi đau chồng chất …

Không gian xung quanh chùng hẳn xuống, ngập tràn những hơi thở đau đớn …

Vườn cỏ ba lá toả hương thơm man mát, chiếc xích đu nhỏ khẽ đung đưa.

- Bố, tại sao thế !

Thuốc an thần mạnh là vậy nhưng vẫn không thể khống chế được nổi Vy Anh, cơn chấn động nhanh chóng lôi cô khỏi sự mê lịm, cô đau đớn nhìn Hoàng Duy Thức, sắc mặttrắng bệch, môi nhợt nhạt như người đã chết :

- Tại sao lại không phải là bố con ! Tại sao !

Ông bà Hoàng đứng yên, không biết nên làm gì vào lúc này …

- Vy Anh, em đừng như thế !

Duy Phong ôm ghì Vy Anh lại, không để cô mất kiểm soát khỏi những hành vi của mình.

- Vy Anh, bố xin lỗi. Con nghe bố nói, được chứ !

Bà Diệp ứa nước mắt nhìn con gái mình đang hoảng loạn, Vy Anh hết đánh Duy Phong rồi lại tự cắn môi mình …

- Mọi người đi hết đi ! Con không cần !

Vy Anh mạnh tay đẩy Duy Phong ra, ném những con gấu bông xuống mặt đất …

- Vy Anh, con nghe bố đã.

- Vy Anh, mẹ xin con đấy !

Vy Anh dường như không nghe thấy gì, cô khóc thét lên một cách điên cuồng .

- Đi hết đi ! Con không cần nữa . Mọi người mau đi đi !

- Vy Anh ! – Hoàng Duy Thức khốn khổ gọi cô, ông không thể để Vy Anh như thế được.

Vẻ mặt Vy Anh trở nên ngây dại, tiếng nấc đan xem vào tiếng khóc.…Nước mắt của cô trào ra ngày một nhiều hơn, cô đau đớn , thất vọng , thần sắc tím tái và kiệt quệ. Người cô run mạnh từng cơn …

- Vy Anh. Con đừng sợ ! Bố …

Vy Anh lao đến ôm lấy Duy Phong, cô trốn mặt vào ngực anh.

- Con gái, bố …

Thấy Vy Anh hoảng loạn như vậy, Duy Phong lắc đầu ra hiệu cho ông im lặng rồi tầm mắt dời về phía cánh cửa.

Tiếng thở dài não nề và tiếng khóc đau đớn theo từng bước chân nặng nề dần dần biến mất …

Căn phòng chỉ còn lại Duy Phong đang chịu những trận đánh táo bạo của Vy Anh.

- Đi đi ! Anh mau đi đi ! Em không cần anh !

Nỗi đau đang như muốn xé nát lấy cơ thể cô khiến cô không thể thở nổi.

Tại sao … Ai cũng lừa dối cô như thế …

- Đau ! – Duy Phong rên khẽ khi bị Vy Anh đánh thẳng ngực , ánh mắt ang mang nỗi đau thâm trầm.

- Đi đi ! Em bảo anh đi đi. Có nghe thấy không hả ! Anh không hiểu à !

Vy Anh giận dữ hét lên, không đánh anh nữa, cô nhìn anh bằng đôi mắt ngập nước. Âm điệu trong giọng nói run run theo từng nhịp thở :

- Anh đi đi ! Đồ lừa đảo ! Anh biết rõ mọi chuyện, tại sao lại giấu em. Biến em thành con ngốc như thế !

Duy Phong hít nhẹ một hơi, dáng vẻ cao ngạo của anh toát lên mùi vị lạnh lẽo vốn có , giọng trầm phát ra đầy trấn tĩnh :

- Vy Anh ! Đừng như thế !

Vy Anh oà khóc nức nở, lớn tiếng với anh :

- Em muốn đi khỏi đây !

- Không được ! – Những tia sáng mạnh mẽ trong mắt anh thoáng biến động, trong lời từ chối kèm theo sự cảnh cáo.

- Anh muốn em phải chết đi thì anh mới hài lòng hả ? Tại sao anh cứ thích làm theo ý mình như thế ? Nếu vậy thì tùy anh ! Cứ xem em như con ngốc đi !

Vy Anh ngừng khóc, cô nằm xuống quay người về phía anh, mắt đờ đẫn nhìn ra khoảng vườn xanh mượt …mùi sương đêm theo gió lan tràn khắp không gian.

- Xin lỗi !

Một giọng nói trầm lạnh khô khan vang lên.

- Không cần nữa ! Đi đi ! Em hận anh !

Người Vy Anh run lên, nước mắt lại thi nhau tứa ra, chiếm cứ lấy đôi bầu má nhợt nhạt.

Tại sao bố Nhật lại là chú Duy Thức của anh !

Tại sao lại cướp đi bố Nhật của cô !

Vy Anh không còn tìm thấy nhịp thở của mình nữa rồi …

Duy Phong lặng lẽ nằm ôm cô thật chặt, bàn tay lạnh lẽo siết lấy cô như sợ cô sẽ biến mất khỏi anh.

Giọng anh đè nặng những âm đau đớn như được vang vọng lại từ một nơi tối tăm :

- Vy Anh, suốt nhiều năm qua, không ai bên anh cả.

Cơ thể Vy Anh trở nên cứng ngắc …, sự lạnh lẽo từ anh khiến cô giật mình, tim cô đập những nhịp yếu ớt.

- Anh đã tưởng em là con gái ruột của chú ấy. Đã rất đau, biết không ?

Hơi thở Duy Phong nhè nhẹ, thứ bóng đêm ngự trị trong mắt anh như nhấn chìm mọi thứ …bao gồm cả anh.

- Không muốn ở bên anh ?

Vẻ mặt Duy Phong trở nên trầm ngâm, đang có một nỗi ám ảnh bấu víu lấy anh …

Đáp anh là sự im lặng , anh lặp lại với giọng trầm đầy uy lực :

- Không muốn bên anh ?

- Không !

Vy Anh khó khăn lên tiếng, cổ họng bị thít chặt đến tắc nghẹn, nước mắt đã thấm sâu vào tận bên trong xương tủy.

Cô có thể đối mặt với anh được không ?

Bố Nhật đã biến mất, cô như chết đi …

Ngày trước, cô an tâm ở bên anh bởi cô có một chỗ dựa vững chắc là bố Nhật đầy danh tiếng và tài giỏi !

Còn bây giờ, cô có thể đem thứ gì ra để lấp vào khoảng cách rộng lớn giữa anh và cô đây ?

Lấy gì tự an ủi mình khỏi những mặc cảm đây ?

Cô không thể như anh, không quan tâm đến lời dị nghị và thái độ của người khác, lại càng không thể phớt lờ …

Cô … không xứng với anh !

Những ngón tay lạnh lẽo thoáng siết lại, Duy Phong biến sắc, cơ thể ấm áp dựa vào Vy Anh nhưng giọng nói lại như mang theo hơi lạnh :

- Không ?

- Em …không …

- Em có biết hậu quả của việc chống đối tôi không ?

Duy Phong đột ngột kéo Vy Anh sang người mình, anh ôm chặt Vy Anh, vẻ mặt đầy u uất :

- Không cho phép em rời khỏi tôi !

Nơi khoảng ngực áo của anh ướt đẫm, Vy Anh khóc , chất sống theo từng giọt nước mắt rời khỏi cơ thể …

Duy Phong lặng lẽ nhìn thứ nước óng ánh đó, vòng tay vô thức siết lại mạnh mẽ …

- Anh Duy Phong, buông em ra !

Duy Phong đưa tay từ từ lau sạch nước mắt của Vy Anh, anh cười nhẹ …sự đau đớn và khổ sở hằn sâu trong nét cười ấy.

- Được ! Em có thể đi !

Vy Anh nín lặng ,cô chợt nhận ra mình không thể rời khỏi anh …Dù là đau đớn hay khó chấp nhận đến thế nào đi nữa…

Duy Phong khẽ thở ra, vẻ mặt anh lạnh lẽo phảng phất nét trầm buồn, sự đau khổ ngập tràn trong từng chuyển động của anh.

Đặt lên trán Vy Anh một nụ hôn lành lạnh, anh lại cười, nét cười vô vị nhất trên khoé miệng ma quỉ từ trước đến nay.

Giọng anh nhẹ bẫng chỉ như cơn gió thoảng qua :

- Để tôi quên em, tới lúc đó, hãy rời xa tôi !

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !