Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P89)

Lượt xem chương này: 1068

Vy Anh khóc, nước mắt cay xè thi nhau ứa ra, từng đợt một đem theo sức lực của cô trút bỏ.

Cả người cô mềm nhũn, thân xác tê dại tựa như đã mất đi hết mọi cảm giác.

Cô khó khăn ngồi dậy, ngây người nhìn dấu vết tanh banh của của tô sứ dưới sàn …
Mắt cô lại ướt, cô không biết nên làm gì mới phải …

Những hành động đều được điều khiển bởi suy nghĩ, trong đầu cô bây giờ chất đầy đống nhập nhằng và hơn cả là cô đang bị ám ảnh …

” Bà ta cũng giỏi thật, quyến rũ được cả kỹ sư Hoàng Anh Nhật ! Mày nghĩ Hoàng Anh Nhật là bố đẻ của mày à ? Năm xưa, người mẹ tốt đẹp của mày dụ dỗ bố tao ! ”

Cô không tin lời chị ta, nhưng rõ ràng là trong chuyện này ẩn chứa điều gì đó !

Nếu không, tại sao mọi người đều giấu cô và phớt lờ tất cả như thế !

Hoàng Duy Thức biến mất …

Hoàng Anh Nhật xuất hiện bên cạnh cô …

Rồi cùng lúc, hai người ấy hoá thành một …vậy cô nên xem vai trò của người ấy bây giờ là thế nào đây ?

- Chuyện gì vậy Vy Anh ?

- Con gái,sao thế này !

- Ôi …

Hoàng Duy Khánh cùng Hoàng Duy Thức đưa mắt nhìn cảnh tượng đổ vỡ rồi lại nhìn nhau …

Bà Hoàng sững sờ một lát rồi chạy tới ôm Vy Anh đầy sốt sắng :

- Con không sao chứ ? Không bị gì ở đâu chứ ? Duy Phong đã làm gì con ?

Vy Anh lắc đầu liên tục thay cho lời đáp án của hàng tá câu hỏi mang tính nghiêm trọng và dồn dập ấy.

Bà Hoàng xoa đầu Vy Anh với vẻ mặt bất đắc dĩ, giọng điệu khác hẳn hàng ngày :

- Duy Phong đúng là bất trị ! Làm con sợ rồi phải không ?

Đây là lần đầu tiên bà mắng con trai của mình mặc dù bà hiểu rất rõ tính khí ngang tàn của Duy Phong !

Bà liếc sơ qua nền nhà còn vương vã.i, hẳn là Duy Phong đã rất tức giận đây …

Từ khi Vy Anh biết chuyện thì luôn nhốt mình trong phòng , hạn chế tiếp xúc với mọi người …trừ Duy Phong .

Nhưng mỗi lần anh từ phòng Vy Anh bước ra thì đều có thứ đổ vỡ …nếu không dùng chân đá thì anh lại thẳng tay quăng ,ném …

Riêng điện thoại , chưa biết anh đã phá bao nhiêu cái , đến nỗi Duy Phong có luôn chiếc tủ đôi, bên trái chứa hàng đống di động màu đen kiểu dáng y hệt nhau, bên phải là màu trắng …

Phá hoại !

Vy Anh nghe bà thở dài thì cúi gằm mặt rồi ngồi xuống thu dọn đống vỡ nát.

- Đứng dậy !

Vy Anh giật mình bởi tiếng gắt lên của bà Diệp, cô trượt tay làm một mẩu sứ sắc nhọn vô tình đâm thẳng vào lòng bàn tay.

Cô nắm chặt tay lại, sợ sệt nhìn bà Diệp…

Dáng vẻ hung dữ của mẹ , cô đã được từng thấy qua.

Năm cô lên chín tuổi, được bố mẹ đưa đến cô nhi chơi. Vy Anh rất thích, ngày ngày quấn lấy lũ nhóc ở đó. Rồi không chịu về thành phố, bố Nhật lúc ấy chiều cô, gián đoạn công việc để ở lại. Mẹ tuy không hài lòng nhưng thấy cô vui cũng không nói gì.

Về tới thành phố, Vy Anh suốt ngày nằng nặc đòi có em để chơi.

Bố Nhật chỉ mỉm cười lắc đầu :

- Vy Anh à, không được rồi ! Có em thì bố mẹ phải chăm em lớn để em chơi với con. Vậy bố mẹ bận rồi thì con sẽ chơi với ai ?

- Con chơi với Trúc Vũ ! Bố , con muốn có em !

Bố cô lúc đó đuối lí rồi lảng tờ trước yêu cầu của cô.

Suốt vài ngày liền, Vy Anh khóc lóc xin em cho bằng được, bỏ ăn bỏ uống.

Cô bướng bỉnh như thế khiến bố Nhật hoảng hốt, tìm đủ cách dỗ dành cô nhưng không thay đổi được gì.

Còn mẹ, mẹ đã mắng cô tơi bời …nhất là thái độ của mẹ rất dữ tợn …

- A, mẹ …mẹ à !

Vy Anh cuống quít kêu lên khi tay cô bị bà Diệp giằng mạnh.

- Em làm gì con thế Diệp !

Hoàng Duy Thức giữ Vy Anh lại, không để cô bị lôi đi.

- Anh đừng bênh nó ! – Bà Diệp tức giận đến nỗi mắt đã hiện vằn đỏ, bà lôi Vy Anh ra,đi về phía cửa.

Vy Anh không chống đối, cô vô thức quên hẳn đi tay còn đang tướt máu, cô sợ hãi mấp máy môi :

- Mẹ …mẹ à …mẹ muốn con đi đâu vậy ?

Bà Diệp bóp chặt tay cô, hét lên :

- Đi khỏi nơi này !

Thấy Vy Anh khựng người lại …bà Diệp càng lớn tiếng quát hơn :

- Không phải con rất muốn đi à ? Mẹ cùng con đi, vừa lòng chứ !

- Mẹ …con …

- Con sao ? Ngang bướng và ích kỉ ! – Bà Diệp thả Vy Anh ra, giọng nghẹn đi – Tại sao con không nghĩ đến mọi người thế hả ? Con cho rằng chúng ta đang lừa con à ? Con không phải là trẻ con nữa, vậy thì phải biết nghĩ đi chứ ! Vì sợ con buồn nên bố mẹ mới giấu, nhưng chuyện này thì làm sao hả ? Con mất bố từ nhỏ, bố Thức nhận nuôi con là sai phải không ? Còn hai bác Hoàng, nhận con làm dâu cũng sai hả ? Mẹ này, mẹ để con sống vui vẻ , những vấn kia, mẹ xem như không có,mẹ cũng sai. Đối với con, chúng ta đều sai hết rồi chứ gì ?

Vy Anh chầm chậm lắc đầu, khoảng nước đan dày trong mắt cô đã trào ra một cách điên cuồng.

- Thôi Diệp , Vy Anh buồn cũng phải mà ! Để con nó bình tâm lại rồi sẽ ổn thôi !

Bà Hoàng lên tiếng phá tan bầu không khí ngột ngạt.

- Chỉ biết khóc lóc và đòi hỏi từ người khác những điều vô lí ! Con thử xem đi, có ai bằng con không ? Hay là thấy ai cũng nuông chiều , cưng nựng nên con không xem ai ra gì nữa rồi ! – Giọng bà Diệp bớt dữ dằn hơn nhưng vẫn đặc những âm gay gắt – Con có buồn khi bố Thức không phải bố ruột cũng được, chúng ta thông cảm , cho con thời gian nhìn nhận và suy xét chứ không phải cho con cái quyền làm trời làm đất như thế !

Hoàng Duy Thức ôm Vy Anh vỗ về :

- Thôi nào, em đừng nạt con nữa !

- Không phải …mẹ … con xin lỗi !

Vy Anh nhìn bà Diệp đầy rụt rè, giọng nói vừa nhỏ vừa tắc nghẹn :

- Con biết mọi người rất thương con, vì muốn tốt cho con nên mới làm vậy. Con xin lỗi !

Vy Anh hướng ông bà Hoàng , nhỏ giọng lặp lại :

- Cháu xin lỗi !

Hoàng Duy Khánh giữ im lặng từ đầu đến cuối đột nhiên mỉm cười :

- Con gái à, Duy Thức có là ai thì đối với Duy Thức, con vẫn là nhất mà ! Từ từ , con sẽ hiểu !

Vy Anh cắn môi, cúi mặt đi tới chỗ bà Diệp, cô run run ôm bà :

- Mẹ Diệp, tha lỗi cho con. Mẹ đừng lớn tiếng với con nhé, con sợ …Mẹ rất buồn phải không, ngày bố ra đi ấy ! Mẹ Diệp , con …

Bà Diệp lặng người rồi kéo Vy Anh ra :

- Lớn rồi phải biết suy xét mọi thứ đi !

Vy Anh im lặng trong từng tràng nấc, thật ra cô rất thương bố mẹ …

Như Hoàng Duy Thức, đã là bố Nhật thì thân phận thật cao quí kia cũng không còn !

Cô là ai, mà khiến người ta phải hi sinh như thế …

Giờ còn muốn gì …

Mẹ nữa, cô không biết mẹ quen bố khi nào, nhưng có lẽ mẹ cũng đã phải rơi nước mắt rất nhiều …

Còn anh …có phải là cô đã cướp đi người chú của anh không …

- Mẹ , mẹ đánh con đi. Con ích kỉ, ngang bướng, mẹ đánh con đi ! – Vy Anh nghiêm túc nói,cơ thể mềm ra vì khóc quá nhiều.

- Vy Anh, con cũng không sai mà ! – Bà Hoàng vẫn bênh vực Vy Anh.

- Mẹ, đánh con đi ! Là con sai !

Cô đối xử với anh như thế … rõ ràng là chú của anh, vậy mà lại bỏ đi , sống bên cô.

Anh đã như thế nào …

Khi cô vui vẻ bên bố thì anh đã như thế nào …

Anh từng nghĩ cô là con gái ruột của chú anh, anh đã như thế nào …

Khi cô hết lần này lượt khác nói những lời khó nghe, anh đã như thế nào …

Tại sao, đến bây giờ, cô mới nghĩ được thế !

- Con sai gì thì để Duy Phong xử nhé ! Con là của Duy Phong rồi, đâu ai dám động vào đâu – Hoàng Duy Khức cười đùa để giải toả không khí căng thẳng.

Vy Anh hít thở sâu rồi định chạy đi nhưng bị gọi giật lại :

- Duy Phong đi đua xe rồi !

- Đua xe ạ ? – Vy Anh dừng đứng người lại, mắt mở to đầy ngạc nhiên và cả hoảng hốt.

Hoàng Duy Thức mỉm cười gật đầu , thấy Vy Anh mất bình tĩnh thì lấy giọng ấm áp để trấn an :

- Đừng lo ! Duy Phong đua xe còn giỏi hơn làm kinh tế !

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !