Truyện kiếm hiệp
 

Nhẹ bước vào tim anh (P96)

Lượt xem chương này: 1116

Chiếc cửa phòng màu xám được mở ra , trong bóng tối vang lên tiếng cười khúc khích.

- Đừng ồn !

Tiếng cười ấy lớn dần hơn khi có giọng trầm hạ thấp xuống những âm cảnh cáo.

- Hahaha ! Anh …tệ thật đấy ! – Vy Anh bị Duy Phong nhét vào chăn nhưng cô vẫn cười ầm lên – Anh …rán trứng mà phá tanh bành cái bếp như thế !

- Suỵt ! – Duy Phong đặt ngón tay lên môi cô , vẻ mặt vẫn vô cùng thản nhiên.

Vy Anh dựa đầu lên cánh tay anh, nước mắt lại lặng lẽ trào ra. Đó là sự thể hiện vụng về của hạnh phúc.

- Anh rất yêu em à ? Em muốn gì đều được, kể cả khi những điều đó đối với anh thật khó khăn ! Em đã rất đau, em đã tưởng mình sẽ chết bởi …- giọng cô tắc nghẹn và đứt quãng bởi tiếng nấc – Anh có biết em đã thế nào không ? Vy Anh lúc 7 tuổi , lúc nào cũng rất sợ hãi và đau đớn. Họ luôn đánh em và mắng **** em. Em không hiểu gì cả ! Mẹ bảo Hoài Thanh cũng là mẹ em, Hoài Vân là chị gái em và …Trường Doãn là bố của em !

Tay Vy Anh vô thức ghì chặt lấy áo anh :

- Họ là người thân của em ! Thế nhưng mà …em đã làm gì sai nào ? Mẹ đã sai ở đâu ? Tại sao đối xử với em như thế ?

Duy Phong đau đớn ôm lấy Vy Anh, cảm nhận sự kích động mạnh từ cô :

- Là bọn chúng sai !

Vy Anh cắn môi tới bật máu :

- Ông ta đã muốn giết em. Bố đã muốn giết em đấy !

- Xin lỗi ! Đã không thể bên em được ! – Duy Phong mím môi lại, hơi thở của anh đã như ngừng lại.

Vy Anh bỗng buông anh ra, cô cười yếu ớt :

- Anh Duy Phong, nếu không có anh luôn đến cạnh em, em đã không chịu đựng được như thế. Em yêu anh ! – Đôi mắt to tròn của Vy Anh ngập nước, cô vươn tay chạm lên từng nét hoàn mĩ trên khuôn mặt điển trai của anh – Em rất hay nghĩ tới anh Duy Phong và tưởng tượng xem anh đang làm gì bên cánh cửa gỗ ! Chỉ cần nghĩ đến anh là em có thể chịu được hết !

- Bé con, yêu em ! – Duy Phong gỡ tay cô ra , những ngón tay của anh đan vào cô .
Vy Anh áp đầu lên ngực anh, thỏ thẻ đầy ngượng ngùng :

- Anh còn nhớ anh đã phát hiện ra em thế nào không anh Duy Phong ?

Duy Phong gật đầu, trong đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên những tia sáng mạnh mẽ, anh nín cười :

- Ngày xửa ngày xưa, có một chú gấu hay ăn thịt heo nên người ta gọi chú là gấu heo !

Ngày hôm ấy, anh tình cờ đi qua căn nhà gỗ và nghe thấy những thanh âm trong trẻo rất đáng yêu. Lúc anh đến gần và lắng nghe thì giọng nói của cô bé ấy đã chạm vào nơi nhạy cảm nhất ở tim anh.

Vy Anh mở to mắt nhìn Duy Phong , cô khổ sở nói :

- Chuyện em kể gấu heo không phải như thế ! Anh xấu xa !

Duy Phong tránh ánh nhìn tức tối của cô, lúc ấy Vy Anh nói còn chưa rõ , anh lại không mấy hiểu tiếng việt, chỉ nhớ sơ gấu gì gì đó heo gì gì đó …Anh cười, véo nhẹ má cô.

- Em tha thứ cho anh lần này thôi đấy nhé ! – Vy Anh cắn tay anh đe dọa – Em kể nhé, anh phải nhớ kĩ đấy, còn xuyên tạc bậy nữa em sẽ cắn chết anh !

- Được !

- Ngày xửa ngày xưa, có một chú gấu rất mũm mĩm và ham ăn , giành đồ ăn với tất cả các loài khác. Vì gấu rất mập và to nên không ai dám chống đối.Duy nhất chỉ có Heo là không cho Gấu cướp đồ ăn của mình ! Rồi hai bên đánh nhau, anh nói xem Gấu hay Heo thắng ?

Duy Phong lười biếng đáp :

- Hòa nhau .

Vy Anh gật mạnh đầu, mắt cô có ngàn tia sáng lấp lánh :

- Đúng thế ! Vậy là Gấu và Heo hoà nhau , cùng xây dựng nên vương quốc Gấu Heo ! Hết !

Duy Phong cười một cách miễn cưỡng :

- Ừ, vương quốc gấu lợn !

Vy Anh phá lên cười :

- Ngày ấy anh cũng nói như thế ! – Cô chợt hít sâu một hơi, mắt cay xè và mũi nghẹt lại , khẽ nói – Em nhớ gấu heo ! Gấu heo là thú bông đầu tiên của em, gấu heo đáng yêu lắm ! Vậy mà em để mất rồi !

Duy Phong biết Vy Anh đang buồn nên kéo cô và nhẹ nhàng áp môi lên trán cô :

- Anh tìm gấu lợn cho em nhé !

Vy Anh gật đầu , tình yêu lớn chợt dâng lên khiến cô nghèn nghẹn :

- Anh Duy Phong, cảm ơn anh nhiều lắm ! Em biết anh hận bọn họ, nhưng em không muốn anh phải dính vào những người đó ! Cảm ơn anh vì đã hiểu em đến thế !

Cô biết anh không thật sự giết Hoài Thanh và Hoài Vân, họ đã được đưa vào bệnh viện ngay sau đó.

Vy Anh ôm anh, cô dụi đầu vào ngực anh, tham lam nhận lấy khối ấm áp nam tính từ anh.

- Anh, em có thể đến thăm …ông ấy không ?

Duy Phong lẳng lặng đặt cô xuống giường :

- Được ! – Giọng anh thoáng chút buồn cười – Nhưng em phải ngủ đủ 10 tiếng !

Vy Anh le lưỡi rồi hung hăng cụng mạnh đầu vào anh :

- Anh dám trêu em. Em sẽ ngủ 20 tiếng cho anh xem !

***

Ngủ li bì suốt 14 tiếng đồng hồ, Vy Anh mơ màng bước vào nhà tắm và ngâm mình trong bồn nước lạnh. Cô bây giờ có thể rơi nước mắt rất dễ dàng, vì quá khứ vì hiện tại và nhất là vì Duy Phong !

Chuyện mười năm trước , cô sẽ xem như chưa từng xảy ra. Những người ấy xem chưa từng tồn tại trong đời cô.

Cô bây giờ chỉ là bé con của anh Duy Phong và con gái nhà họ Hoàng !

Vy Anh cố nén những giọt khóc và rời khỏi bồn tắm trước khi cơ thể tan theo nước.

Vy Anh nhìn quanh nhà tắm rồi thở dài thườn thượt. Cô lại quên mang đồ để thay rồi ! Quấn tạm chiếc khăn tắm này vậy ! Mặc dù phòng chỉ có mình cô nhưng Vy Anh vẫn kiểm tra mình trong gương thật kĩ rồi mới mở cửa bước ra.

Bỗng …cô chạm phải một ánh mắt lạnh lẽo.

- Aaaaa…

Vy Anh hét toáng lên khi thấy Duy Phong đang đứng bên cửa sổ và nghe điện thoại.
Cô ngồi thừ người trên máy giặt, mặt mày đỏ bừng lên rất đáng thương. Cô nhìn xuống người mình rồi chỉ muốn đâm đầu vào tường ! Dù khăn đã giúp cô che nhưng thực sự vẫn còn rất …hở !

Có tiếng gõ cửa , Vy Anh hét ầm lên :

- Anh ra khỏi phòng em ngay !

Tiếng cười tinh quái của Duy Phong làm cô thêm ngượng, Vy Anh hậm hực đá đá vào cửa nhà tắm.

- 5 phút nữa , em xuống dưới kia nhé !

Vy Anh vâng một tiếng ỉu xìu :

- Anh lúc nãy …không thấy gì chứ ?

- Không !

Vy Anh khẽ thở phào, cũng phải thôi, tốc độ của cô nhanh như vậy, anh sao theo kịp .

- Vy Anh này ! – Khoé miệng Duy Phong nâng lên, anh ho nhẹ một tiếng – Chân em sao ngắn quá thế ?

Khi Vy Anh kịp nhận ra mình đang bị hạ thấp thì Duy Phong đã rời khỏi từ lúc nào …

***

Trước phòng thăm tù nhân, Vy Anh cúi gằm mặt và day day mũi chân . Nhiều cảm xúc cùng một lúc ập tới khiến cô như đang chới với trong không trung. Chỉ cần cô bước qua cánh cửa kia thì sẽ gặp Phạm Trường Doãn – bố của cô và cũng chính là người …

Vy Anh ngồi thụp xuống đất đầy khổ sở ! Cảnh tượng máu me kia đang hiện về và vàu nát cô.

- Vy Anh , em khó chịu à ? – Duy Phong đỡ cô dậy , trấn an cô. Anh thật sự không muốn để cô tới đây một chút nào nhưng đoạn kí ức này, cô cần phải tự xóa bỏ !

Vy Anh cười với anh rồi nhún người , ghì anh xuống và hôn lên má anh.

- Em sẽ vào đó một mình ! Anh hãy tin tưởng em nhé !

- Được !

Vy Anh ôm anh một lúc mới buông ra :

- Em sẽ ra ngay. Yêu anh !

Duy Phong cười một tiếng , anh nhìn theo dáng người nhỏ nhắn rồi đứng dựa người vào tường, một tay để túi và mắt khép hờ thư giãn. Từ bây giờ, anh sẽ không để Vy Anh chịu bất kì tổn thương nào nữa !

- Anh cũng tới đây à Duy Phong ?

Vẫn im lặng, Duy Phong phớt lờ câu chào có phần e dè kia.

Hoài Vân tự cười nhạo mình , cho đến tận bây giờ, cô vẫn còn khao khát được bên anh.

- Cảm ơn anh vì tha cho bố em nhé !

Duy Phong nhếch miệng cười lạnh , ánh mắt anh đầy sắc bén :

- Tôi có thứ muốn đòi !

***
Phạm Trường Doãn kinh ngạc khi nhìn thấy Vy Anh đang bước vào rồi ngồi đối diện ông …là con gái ông.

Ông muốn chạm vào người cô nhưng chiếc còng tay đã giữ lại , cảm giác đau nhói khiến ông kịp thời nhận ra Vy Anh hiện đang là người của Duy Phong và ông không đủ tư cách khi đã làm những điều tồi tệ đó với cô.

Vy Anh cúi đầu thật sát mặt bàn, cô đang run rẩy. Muốn nhìn ông nhưng không có đủ can đảm !

Hai người cứ giữ bầu không khí ngột ngạt ấy cho đến tận khi người quản giáo nhắc nhở thời gian sắp hết.

Duy Phong chỉ để cô gặp ông ta nửa tiếng.

Vy Anh hít một hơi sâu , thật khó khăn để âm thanh có thể thoát ra khỏi cổ họng đang nghẹn ứ:

- Bố …khoẻ không ?

Phạm Trường Doãn như không tin vào tai mình ! Dù biết Vy Anh rất ngoan nhưng sau bao chuyện như thế mà vẫn gọi ông là bố , điều này ông chưa bao giờ ngờ tới được . Ông xúc động tới nỗi đã thật lâu mà vẫn không thể nói được một lời nào.

- Hết một giờ ! – Người quản giáo lên tiếng nhắc nhở và kéo Phạm Trường Doãn đi.

Vy Anh rơi nước mắt, cô nhận ra được sự đau đớn và day dứt trong dáng người tiều tụy của ông.Vy Anh chợt chạy tới giữ tay ông lại, nói với người quản giáo :

- Làm ơn. Tôi chỉ cần 5 phút thôi !

Người quản giáo nghĩ ngợi một lúc rồi gật đầu.

Vy Anh mím môi , cô nhìn sâu vào mắt ông :

- Bố thật sự ghét con thế à ? Con …đã sai ở đâu ? Tại sao lại hắt hủi và tàn nhẫn như thế với con ?

Phạm Trường Doãn lặng người, Vy Anh thật sự không thù hận ông …

- Xin lỗi con. Bố … ta ngu xuẩn, mất nhân tính ! Ta không bằng cầm thú ! Ta không xứng để con ggọi là bố !

Phạm Trường Doãn tự thấy ông có dùng từ độc địa tới bao nhiêu vẫn không thể đủ để phán xét cho những hành động vô nhân tính của ông. Dù ông có chết đi hàng trăm lần vẫn không xoá bỏ được tội lỗi ấy !

Bao nhiêu năm qua, ông vẫn luôn tự dằn vặt mình và sống trong sự lo sợ. Điều ông vẫn luôn trăn trở đó là Vy Anh !

Vy Anh nắm tay ông, cười :

- Không phải. Nếu không có bố thì con sẽ không tồn tại trên thế gian này ! Con quên hết mọi chuyện rồi.

Phạm Trường Doãn xúc động đến nỗi bật khóc :

- Con hãy xem như mình không có người bố này ! Con hãy sống thật tốt nhé !

Tới lúc bị kéo đi, ông vẫn ngoái đầu lại nhìn Vy Anh thật kĩ như muốn ghi nhớ hình ảnh của cô.

Vy Anh đứng thẫn thờ, trong mắtông có sự mờ mịt và chua xót mà cô không thể đoán được gì.

***

Vy Anh vừa bước khỏi cửa thì liền bị nhấc bổng lên, một đôi tay rắn chắc đang nâng cô ngang tầm mắt với mình.

- Muộn bảy phút !

Vy Anh cười rồi đòi anh thả cô xuống. Chân chạm đất, cô liền ôm anh, nói đứt quãng :

- Em …tha thứ cho ông ấy rồi. – Cô nói trong tiếng nấc – Mọi chuyện em sẽ quên.

Duy Phong gật đầu , để nhịp tim hỗn loạn của cô dần trấn tĩnh hơn rồi mới đưa cô ra xe.
Vy Anh đột nhiên căng thẳng khi thấy anh đang thắt dây an toàn cho mình. Duy Phong nắm được sự chuyển biến trong hơi thở nặng nề của cô, anh quay người cô về phía mình , ánh mắt anh sâu lắng :

- Muốn nói gì với anh à ?

Vy Anh cúi mặt, cô nhẹ nhàng nắm tay anh, giọng nói phát ra khe khẽ :

- Anh có thể …để ông ấy giảm án tù không ?

Duy Phong chẳng cần suy nghĩ lấy một giây :

- Được !

Vy Anh ngẩng đầu nhìn anh đầy phức tạp :

- Em biết công ty ông ấy nợ Khánh Phong rất nhiều. Cảm ơn vì anh đã đồng ý !

Duy Phong có chút không vui, anh cúi đầu hôn mạnh lên môi cô rồi im lặng lái xe.

Vy Anh biết mình đã nói sai gì đó nên ngoan ngoãn ngồi im, không nói gì thêm.

Chưa đi được bao xa, chiếc xe đua đột nhiên phanh gấp.

Duy Phong nghiêng mắt nhìn cô , âm điệu trong giọng nói đầy tức giận :

- Hoàng Vy Anh ! Em đang mang ơn tôi đấy à ?

Bắt hay thả bọn chúng, anh đều là vì cô – người con gái anh yêu thương nhất. Vậy mà cô lại tỏ ra xa lạ trước anh như vậy !

Vy Anh im bặt …cô là có mặc cảm, ông ấy dù sao cũng là người sinh ra cô .

- Em …

Cô chưa kịp nói thêm điều gì đã bị anh ôm chặt, anh đang đau đớn :

- Hãy bỏ qua mọi khoảng cách giữa anh và em !

- Em …sẽ cố gắng. Nhưng em thật sự muốn cảm ơn anh . – Vy Anh chầm chậm nói – Em yêu anh, Duy Phong.

- Thể hiện nào !

Vy Anh cười, ôm lại anh :

- Em sẽ giúp anh sấy tóc nhé !

- Được. Còn gì nữa ?

- Em sẽ …ừm, em sẽ …anh muốn em làm gì không ?

- Ăn ngủ thật nhiều !

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nhẹ bước vào tim anh

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !