Truyện kiếm hiệp
 

Nước mắt của mưa (chương 10)

Lượt xem chương này: 1287

Tay cầm chiếc giày, nó tung tăng xuống cầu thang, lòng vui thích vì nơi mình vừa đến, con người mình vừa gặp, đó là một người bạo tàn và hung hãn nhưng nó vẫn cảm thấy ở người đó một sự ấm áp bất định nào đó.
_Đạp phải đinh bây giờ, nhóc cứ định đi chân không mãi thế à? – giọng nói vang lên từ phía sau, nó giật bắn mình quay người lại, thì ra là Kỳ Lâm.
_Đinh nào cơ ạ?- con bé vẫn còn ngây thơ ngơ ngác
_Nhìn xuống chân xem, hai bước nữa là nhóc giẫm phải đinh rồi còn gì.
Nó nhìn xuống chân, quả thật có một chiếc đinh, sắc nhọn kinh khủng, nó mà giẫm phải chẳng biết ra sao? Gương mặt có chút sợ hãi, nó quay lại nhìn anh
_Nhưng em vẫn chưa giẫm mà.
_Công nhận là nhóc đanh đá thật, đứng yên đó.-anh vừa nói vừa ngồi xuống nâng chân nó lên, mọi chuyện diễn ra quá nhanh làm nó chẳng kịp phản ứng gì cả. Anh đang định làm gì thế nhỉ, ơ, chiếc giày của nó, anh đang ân cần mang giày vào cho nó.
_Gì thế ạ? Nó giật người vì ngại.
_Ngốc thế, giày nhóc làm rơi đấy chứ gì.- anh cười vì gương mặt ngờ ngợ của nó- thôi đưa anh mang luôn cho.
Anh toan lấy chiếc giày trong tay nó thì nó nhanh nhảu
_Để em tự làm.- rồi khẽ cúi người xuống thì bị anh giật ngay chiếc giày
_Sao thế????- nó ngu ngơ
_Nhóc mặc váy ngắn đấy, định cứ cuối người xuống vậy à.- mang xong anh đứng dậy, nhìn nó
_Anh quá lịch sự đó chứ nhỉ?
_À, thì ra là anh muốn chứng minh anh lịch sự, vậy làm em cứ tưởng anh ăn nhầm cơm thiu.- nó tinh ranh.
_Có nhiều người mong mà không được đó nhóc. Mà đi đứng kiểu gì đến rơi giày thế?
_Hì, em đứng ở ban công chơi thì nó rơi thôi, chết, muộn học rồi, em đi đây, dù sao thì cũng cảm ơn anh, cứ phát huy tinh thần lịch sự nhé.- nó lại vụt đi.
Kỳ Lâm đứng nhìn theo nó rồi chợt mỉm cười, mình vừa làm gì thế nhỉ, đâu cần gì phải chứng minh gì với nhóc, mà đây cũng là lần đầu mình mang giày cho một cô gái, cảm giác hay hay, chiếc giày, giống như chiếc giày của Lọ Lem, nó vừa vặn trong chân Yun, rồi Kỳ Lâm chợt nghĩ phải chăng mình là hoàng tử còn nó là Lọ Lem, ôi mình đang nghĩ cái gì thế này. Có một người nhào đến quàng tay quàng cổ anh làm anh choáng váng:
_Làm gì ngẩn tò te như thằng thiểu năng thế.- là Nguyên Khang.
_Tớ thiểu năng nên mới chơi được với cậu đấy, ngạt thở, bỏ ra xem nào.- Kỳ Lâm mặt mày nhăn nhó
_Điệu này là đúng tim đen rồi chứ gì.
_Thôi không đôi co với cậu nữa- Rồi Kỳ Lâm bỏ đi một nước, mặt đỏ lên vì ngại
_Ê, đợi tớ với chứ.- Nguyên Khang gọi với theo rồi vụt chạy theo Kỳ Lâm. Bảo Kỳ cũng chạy lên cạnh hai anh, mồ hôi mẹ mồ hôi con thở hỗn hễn
_Hai cậu… làm gì…mà chạy nhanh thế, gọi khản cả cổ mà chả ai nghe.
Hai anh đưa mắt nhìn nhau rồi nhìn lại Bảo Kỳ, cả ba cùng cười rồi khoác vai nhau bước đi. Họ thân thiết với nhau như thế từ hồi còn nhỏ xíu, chả có gì giấu diếm nhau cả, tình cảm của họ vượt qua mức bạn bè và còn thân thiết hơn cả anh em, có thể nói là sống chết vui buồn đều có nhau.
Tại một nơi nào đó trong trường
_Cậu định để yên cho con nhỏ cứ thân thiết với anh Khang thế sao Băng?- girl 1
_Để yên à, cậu xem thường tớ quá đấy, Hạ Băng này sẽ không để bất kì ai lấy thứ nó muốn có.- Hạ Băng là cô gái đã đứng bên ngoài cửa nhìn thấy Nguyên Khang ngắm Yun ngủ, là tiểu thư kiêu kì và có phần hơi độc ác của nhà họ Lý, một cô gái xinh đẹp, thông minh, mái tóc xoăn sành điệu càng tôn lên nét đẹp gai góc ấy, là tiểu thư nên luôn được cưng chiều hết mực, chính vì thế mọi thứ Hạ Băng muốn, bằng bất cứ giá nào cô cũng phải có được.
_Thế cậu định xử con nhỏ thế nào?- girl 2
_Hơn một năm qua cậu có thấy nhỏ nào đến gần anh Nguyên Khang mà chưa bị Băng cho ăn đòn chưa?- girl 3
_Lát nữa khi hết giờ học đến 10A1, rõ chưa, bây giờ thì về lớp.- Hạ Băng lạng lùng ra lệnh.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nước mắt của mưa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !