Truyện kiếm hiệp
 

Nước mắt của mưa (chương 19)

Lượt xem chương này: 1264

_Ăn ở đây à?

_Chứ sao?

_Ăn được không vậy?

_Anh công tử nó vừa thôi, không ăn đừng có tiếc nhá!- rồi nó thủng thẳng vào trước, nói nhỏ to gì đó với cô bán hàng, cô ân cần rồi nó ngồi vào bàn, Kỳ Lâm thì vẫn ngần ngại.

_Định đứng đó mãi sao? Vào đây nhanh lên.

Cậu cũng đành bước vào, ngồi ăn ở một hàng quán nhỏ ngoài trời với bộ bàn ghế thấp chủm này là trải nghiệm lạ nhất trong cuộc đời cậu.

_Hai đứa ngon miệng nhé.- cô bán hàng tươi cười mang đến hai tô hủ tiếu thơm lừng, khói đưa hương ngào ngạt vào mũi hai người, thật hấp dẫn làm sao.

_ Cái này ăn thế nào đây?

_Trời ạ, đến khóc vì anh mất, lấy đũa gắp bỏ vào miệng nhai đi chứ ăn thế nào nữa, không chết đâu đừng sợ.- nó thoáng cười.

Nó gắp một đũa đưa qua đưa lại trước mũi, hít vào một mùi hương dễ chịu rồi đưa vào miệng, ánh mắt mãn nguyện, niềm vui chỉ là những điều nhỏ xíu như khi ăn được món ăn mình yêu thích, chỉ là những điều nhỏ xíu thôi…

Kỳ Lâm nhìn theo nó, rồi hiếu kì cũng thử đưa thức ăn lên ngửi, quả thật, một hương thơm khó tả, có vị ngọt của xương hầm, hoà quyện với một số rau mùi khác, mùi hương quyến rũ ấy làm cậu cứ ăn hết đũa này đến đũa khác, tô này đến tô khác.

Có đùa không khi nói đây là một trong những món ngon nhất cậu đã từng ăn, cậu cứ muốn ăn mãi ăn mãi.

Nó ngồi nhìn cậu ăn, nhìn cô chủ quán cứ chạy ra chạy vào mà chóng hết cả mặt, cúi cùng sau khi ăn hết 6 tô cậu đã dừng lại, chắc cũng vì no quá rồi.

_Ấy vậy mà có người còn chẳng biết ăn thế nào cơ, chậc chậc.- vừa nói nó vừa lắc đầu

_Vì nó ngon thật còn gì.- cậu nói với một vẻ ngượng ngùng kiểu trẻ con, gương mặt điển trai trông dễ thương ra nhiều.

_Hì, biết rồi, thôi mình về đi.

Hai người đứng lên, ra chỗ cô chủ quán tính tiền

_Hai đứa về thong thả, lần sau lại đến ủng hộ cô nhé.- giọng cô niềm nở

_Chào cô ạ.- cả hai đồng thanh. Vừa bước ra ngoài cậu liền hỏi

_Có vẻ nhóc hay ăn ở đây đúng không?

_Dạ, quán quen đó, ngon lắm đúng không.

_Ừ, công nhận.

Đến cổng nhà nó

_Anh đưa nhóc về an toàn rồi, tí nhớ báo lại với ông anh yêu quí, không cậu ấy lại bảo anh không hoàn thành nhiệm vụ.

_Chào anh, về ráng ngủ cho ngon không lại thèm ăn hủ tiếu đó.

Sau một hồi chuông, vài ba cô giúp việc tức tốc chạy ra đón cô chủ nhỏ.

_Cô chủ mới về ạ!- họ đồng loạt cúi chào.

_Các chị không cần phải thế đâu, lần sau hãy cứ mở cửa thôi nhé.- nó đưa tay tỏ ý muốn họ đừng cúi chào, rồi họ ngẩng lên nhìn nó cười cảm kích.

Tất cả cùng nhau vào nhà, gặp ngay Bảo Kỳ ở cửa, các cô giúp việc cúi chào rồi lui đi làm việc của mình.

_Chào anh!

_Hôm nay em đến nhà Kỳ Lâm làm gì vậy?

_Em rãnh nên ghé sang xem vì sao anh ấy không đi học, thấy anh ấy bệnh nên giúp đỡ tí thôi.

_Lần sau mà có đi nhớ nói anh biết nghe chưa, mà buồn em vậy chứ, bạn anh bệnh em còn chăm sóc giúp, anh thì làm gì mong được.

_Anh lại ganh tị đó hả.- nó nhíu mày nhìn cậu.

_Đùa thôi, bé Yun của anh chẳng biết đùa tẹo nào.- cậu đưa tay vò vò tóc nó làm mấy sợi rối lên.

Nó nheo mắt, giọng tinh nghịch_Em cũng đùa đấy.

_Vào đây anh thay băng cho rồi đi ngủ.

Nó đi theo sau anh một cách ngoan ngoãn, ba mẹ lại bận việc không ở nhà…

____________________0o0_______________

Kỳ Lâm về đến nhà, điều đầu tiên cậu làm là vào bếp hâm lại nồi cháo Yun nấu, món ăn ngon nhất là đây.

Một hương vị rất tinh tế, từ nguyên liệu rất đơn giản, cậu nghĩ về hôm nay, bất giác mỉm cười.

Sau khi hâm nóng cậu để nguội rồi cất vào tủ lạnh, đó sẽ là bữa sáng hôm sau của cậu.

__________________0o0_________________

Hôm nay ngán học, nó lại leo cầu thang lên sân thượng hóng gió, nơi cao nhất luôn là nơi thoải mái nhất, cảm giác như tách biệt khỏi mọi thứ, như tảng ra được khỏi những đau thương bộn bề và nhiều điều vướng bận tâm tư, khi ở nơi cao nhất sẽ dễ dàng bình tâm và cảm thấy mình điều khiển được cuộc sống này đôi chút.

_Trốn tiết à?

Giọng nói lạnh rờn rờn của cậu cứ cất lên đều đều làm nó giật mình, cứ tưởng giờ này anh ta không ở đây.

_Anh cũng vậy?

_Bình thường.

_Ra thế.

Tiến lại chỗ lan can, nhắm mắt lại, khẽ lắng nghe những điều tuyệt vời nhất từ thiên nhiên, một thói quen từ lâu đã trở thành quen thuộc.

_Muốn đi cùng tôi không?

_Đi đâu.

_Đến trại trẻ mồ côi.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nước mắt của mưa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !