Truyện kiếm hiệp
 

Nước mắt của mưa (chương 21)

Lượt xem chương này: 1271

Một người đàn ông gần 40 ôm chầm lấy đứa con gái 6 tuổi đang khóc nức nở của mình.

_Ba ơi, ba nói gì vậy ạ, sao con lại không được gặp ba nữa.- cô bé nhìn vào gương mặt ba mình, hỏi trong niềm ngỡ ngàng.

Ông đưa tay ôm lấy mặt cô bé, gạt những giọt nước đang ứa ra, vuốt nhẹ lên mái tóc đứa con thơ, gương mặt đầy đau khổ.

_Con yêu, hãy nghe lời ba, sau này cố gắng sống tốt con nhé, hãy nhớ là ba luôn ở bên cạnh con, hy vọng bà ấy sẽ tìm lại con.- ông hôn nhẹ lên trán cô bé, một giọt nước mắt chảy dài trong nỗi xót xa, thần chết đang vẫy gọi, Lý Phong sẽ cho người xử ông bất cứ lúc nào.

Ngu ngốc, ông tự hận bản thân mình trong giây phút nông nỗi đã đánh liều giành lấy hợp đồng lớn từ tay Lý Phong- chủ tịch tập đoàn kinh tế The Best, một người có máu mặt trong giới xã hội đen.

Đó là cơ hội cuối cùng để cứu lấy công ti ông, một công ti thương mại có uy tín, nhưng gần đây việc làm ăn không suôn sẻ, công ti sắp phá sản, ông không muốn tâm huyết của mình trôi đi, cái giả phải trả là mạng sống và cuộc đời bất hạnh của đứa con gái ông yêu thương.

[ Nhưng cuộc đời vốn là một nơi trao đổi, đổi gì và nhận lại gì là do bản thân quyết định, và đó thường là những quyết định sai lầm, đổi quá nhiều nhưng nhận lại chẳng bao nhiêu, cuộc đời là hàng dãy những đổi chát, người bán, kẻ mua…..]

Bóng người cao lớn đến gần, cậu đội mũ lưỡi trai đen, đeo khẩu trang da kín mít, và một bộ quần áo đen.

Cậu bước đi, cái lạnh rờn rợn khiến người ta khiếp sợ, mỗi bước cậu đi màn đêm tiến theo sau đó, một không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở, mọi vật đều đứng yên, phải chăng đó là sứ giả của tử thần, thời khắc chia ly đã đến, cái chết đã cận kề.

Người đó không ai khác là Lý Khắc Minh- con trai lớn của lão cáo già Lý Phong, như đã nói, cậu học sinh 12 này sẽ biến thành sát thủ mỗi khi ba cậu cần.

Một sát thủ tàn nhẫn và vô tình, với động tác nhanh nhạy và cách ra tay xuất quỉ nhập thần, chẳng mấy khi cảnh sát tìm ra manh mối, nhưng dù có tìm ra cảnh sát cũng phải im lặng, vì…. Đó là người-nhà- họ- Lý.

Cô bé sợ hãi tột cùng, cố nép vào lòng ba mình, người run lên, nghẹn ngào trong tiếng nấc.

Cậu giương súng lên chĩa vào người đàn ông, chuyển họng súng qua phía cô bé, hất tay.

Người đàn ông buông cô bé ra, nhìn con với gương mặt tươi cười.

_Con ngoan ra kia đứng nhé, ba yêu con.

Cô bé ngoan ngoãn, nép ra góc tường, bước chân vẫn run, cô bé sẽ chẳng biết được điều kinh khủng gì xảy ra tiếp theo.

_Ông biết lí do mình phải chết chứ.- giọng nói mạnh mẽ, dứt khoát, lạnh như băng khiến tim ông ngừng đập vì khiếp sợ.

Ông khẽ cúi đầu, cười nhạt.

_Tôi biết.

_Ba ơi, baaa – cô bé khóc thét lên, nhìn sang cậu- đừng, đừng bắn ba con mà.- nước mắt cô bé không ngừng rơi, giọng lạc đi.

Cậu im lặng, tay vẫn giương súng, người lặng đi vì lời nói của cô bé, không được, cậu tự trấn an mình, phải cứng rắn hơn nữa, mắt nhìn thẳng vào ông.

Cô bé toan chạy đến bên ba mình thì bị ông ngăn lại

_Con ngoan, hãy đứng yên ở đấy, đừng đến đây, ngoan con nhé, ba yêu con.

Bước chân lùi lại, chỉ còn có thể đứng nhìn và khóc. Làm cậu thêm xao động, lần này cậu sẽ ra tay, không chần chừ nữa.

Cậu đưa tay lên đạn…cạch cạch…động thái nhanh gọn….tay bóp cò, trong tích tắc, viên đạn được bắn đi, xuyên qua lồng ngực đâm thẳng vào tim, ông ngã xuống, tay ôm ngực, máu túa ra, tanh nồng. Viên đạn xuyên qua trái tim ông, xuyên thủng cả màn đêm u tối, giết chết ba cô bé, giết cả một giấc mơ hạnh phúc vẫn chưa được xây dựng.

Cô bé vội chạy đến, gào lên nức nở

_BA ƠI, BAAAAAAA ƠI, BA ĐỪNG BỎ CON MÀ, BA ƠIIIIIIII…….

Nước mắt giàn giụa, một sự mất mát quá lớn, từng giọt nước mặn đắng rơi xuống thân xác ông, hơi thở cuối cùng đã trút, cô bé càng gào khóc lớn hơn.

Cậu bước nhanh hơn, sự yên tĩnh của ngôi nhà làm vang vọng tiếng khóc của cô bé, nỗi đau đớn cào xé không gian, hạnh phúc gia đình từ đây trôi vào dĩ vãng, hình ảnh ấy bủa vây tâm trí cậu, bước chân nhẹ nhàng cứ gấp rút hơn.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Khoảnh khắc ngày hôm ấy hiện về rõ mồn một trong đầu cậu, một nỗi day dứt tột cùng trào dâng, nó khiến cậu lặng người đi một lúc lâu, con tim nhói lên khắc khoải.

Cậu nhìn cô bé, quay người bước vội, không thể giữ mình bình tĩnh được nữa.

Nó nhìn theo cậu, rồi trở lại nhìn cô bé đáng thương vẫn cứ thút thít. Nó đứng dậy bước xuống ngồi đối diện với cô bé, cười hiền.

_Em đừng khóc nữa nhé, đừng buồn, ba em không thích em như vậy đâu, ngoan nhé.

_Chị ơi, chị tên gì vậy ạ?- bé gái đưa đôi mắt sưng húp lên nhìn nó, hỏi một câu chẳng ăn nhập gì đến vấn đề nó đang nói.

_Chị…chị tên Bảo Ngọc, thế còn em?- đưa những ngón tay thon nhỏ của mình lên, nó vuốt nhẹ bầu mắt sưng húp của cô bé.

_Thiện Mỹ chị ạ.- mắt cô bé sáng lên, một thoáng hạnh phúc- ba nói ba mong những điều tốt đẹp đến với em.

_Tên em đẹp lắm Thiện Mỹ à, chị cũng mong những điều tốt đẹp đến với em, giờ em cùng chị đến chơi với các bạn không, sẽ hết buồn thôi.

Cô bé mỉm cười, đứng dậy nắm tay nó đi về phía tụi nhóc đang nô đùa, tâm trạng có vẻ đã khá hơn rất nhiều.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nước mắt của mưa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !