Truyện kiếm hiệp
 

Nước mắt của mưa (chương 26)

Lượt xem chương này: 1270

Đột nhiên Kỳ Lâm quay lại, tay cầm theo túi gì đó, cậu ngồi vào chiếc ghế bên cạnh nó, nâng cánh tay bị thương lên gỡ miếng ugo cũ ra, thay bằng miếng ugo đen có hoa văn đầu lâu trắng, cậu thích thú:

_Dán ugo này cho vết thương nó mạnh mẽ, nhanh lành.

Nãy giờ cậu cứ hiên ngang làm mà chẳng để ý đến vẻ mặt ngố tàu của nó, cứ đi vào, làm một mạch rồi cười.

_Anh bị gì thế, ấm đầu hả?

_Ơ hay, ấm cái đầu em?- Kỳ Lâm đưa tay véo má nó một cái, lòng buồn vì bạn đang bị thương nhưng vẫn vui vì nó không làm sao hết.

_Mà sao anh còn chưa về?- nó nhìn cậu, lấy tay chà chà đôi gò má.

Cậu đưa túi đồ ra trước mặt nó, giải trình vô cùng hồ hởi.

_Anh mua cơm tối cho em, mất công em lười lại nhịn.

_Cảm ơn anh nhé, không cần phải thế đâu.- nói vậy chứ trong lòng nó cũng thấy vui lắm.

_Không cần gì mà không cần, phải ăn hết đó.- Kỳ Lâm bỗng dưng lại thấy ngượng, giờ cậu mới nhận ra mình đã gọi nó bằng em, nên lại nói trống không, nhận ra hơi trễ rồi.

_Ăn đi, anh về đây.- cậu đứng phắt dậy, quay lưng đi ra cửa, tay gãi gãi đầu.

Nó bật cười, nụ cười không thành tiếng. Sau đó thì ăn cơm một cách ngon lành.

Gần 4h sáng, tại phòng bệnh 102.

Đêm qua nó đã gối đầu lên giường Nguyên Khang mà ngủ, tay vẫn đặt lên bàn tay cậu, nó đã nắm lấy đôi tay đó và chờ mong dấu hiệu tỉnh lại.

Hiện giờ Nguyên Khang đang ngồi nhìn nó ngủ, một bàn tay nắm chặt tay nó, tay còn lại vuốt ve mấy lọn tóc xoã dài,khoé môi nở một nụ cười hạnh phúc.

“Chỉ cần nhìn thấy em bình yên thế này anh đã hạnh phúc rồi Yun à!”

Nó chắc chẳn biết rằng đêm qua khi tỉnh lại cậu đã vui sướng thế nào khi thấy mình nằm trên giường bệnh và nó đang ở bên đâu.

Nó khẽ cựa người, nhìn lên thấy Nguyên Khang mà mặt mày rạng rỡ hẳn ra.

_Anh làm em thức à?- cậu hối lỗi vì nghĩ nãy giờ cứ vuốt tóc nó mãi.

_Dạ không, anh tỉnh lại lâu chưa, anh có thấy đau nhức chỗ nào không? Để em đi gọi bác sĩ.- nó hỏi một tràng, xong đứng dậy, toan đi thì cậu nắm tay nó kéo lại.

_Em không cần phải gọi, anh khoẻ mà, em lại ngủ tiếp đi, còn sớm lắm.- cậu kéo nó đến gần, giọng nói ấm áp vô cùng dịu dàng, mỉm cười.

_Anh không sao, thật chứ.

_Ừ, anh không sao, em ngủ đi, lên giường anh ngủ cho đỡ mỏi.- cậu nhích người qua bên, nhường chỗ cho nó.

_Thôi, em ngủ như khi nãy được rồi, anh ngủ đi.- nó lắc đầu

_Giường rộng mà, em lên đây ngủ đi, anh năn nỉ đó, chẳng lẽ lại sợ anh.- Nguyên Khang cười hiền, kéo nó ngồi vào giường.

_Em…không có ý đó.- nó nhanh nhảu giải thích.

_Anh đùa thôi, ngoan ngủ đi.- cậu kéo chăn đắp cho nó rồi cũng nằm xuống cạnh bên, lúc sau nó đã lại ngủ.

Riêng Nguyên Khang thì làm sao có thể ngủ được, cậu còn bận phải nhìn người con gái này mà, ước mong của cậu chỉ là ngày ngày nhìn thấy Yun, ở bên cạnh nói chuyện cùng Yun, không để Yun cô đơn và được nhìn thấy nụ cười lung linh ấy.

Đợi Yun ngủ say, cậu rướn người hôn nhẹ lên mái tóc mềm, nhịp tim trật đi tự lúc nào, nếu thực sự cậu là thiên thần, sẽ tình nguyện rủ bỏ phép thuật chỉ cần được ở bên người con gái cậu yêu thương, làm người con gái ấy hạnh phúc, chỉ cần vậy thôi là đủ. Chẳng biết từ bao giờ hình ảnh của nó xâm chiếm tâm trí và con tim cậu nhiều đến thế, chỉ biết là với cậu nó quan trọng biết nhường nào.

“Rồi khi em đến màu mắt thơ ngây và những yêu thương làm anh đổi thay
để anh biết rằng đươc sống mỗi ngày là điều hanh phúc ở trên thế gian
lòng anh bỗng ước điều giản đơn thôi đươc mãi bên em
dù bao đổi rời và suốt cuôc đời đươc nghe tiếng cười
đươc nhìn em vui đươc trông thấy em mỗi khi bình minh.”

[ Từ Khi Em Đến]

Kỳ Lâm đẩy cửa phòng bệnh bước vào, cậu nhìn thấy nó ngủ cạnh Nguyên Khang mà chẳng vui chút nào, có chút gì đó khó chịu, nhưng cậu vẫn cố bình tĩnh để bước tiếp.

Thấy Nguyên Khang mở mắt, cậu liền hỏi

_Cậu tỉnh rồi à?

_Suỵt- Nguyên Khang xoay người qua bên, đưa tay ra hiệu- Cậu khẽ thôi cho Yun còn ngủ.

_Sao lại ngủ cùng giường thế, ai đời tranh giường bệnh nhân vậy.- cậu giả vờ trách móc nó để không tỏ ra khó chịu.

Nguyên Khang cười, cậu đang rất vui vì điều đó mà.

_Tớ bảo Yun lên giường ngủ đấy, ngồi vậy sao ngủ được.

Dù vẫn đang không vui nhưng nghĩ lại thì Nguyên Khang nói cũng đúng nên cậu thôi. Nó cựa mình, bỏ tay ra khỏi chăn và mở mắt dậy, giật mình vì có cả Kỳ Lâm ở đây và giật mình vì mình dậy trễ nữa.

_Thôi chết, hôm nay em phải tới trường làm kiểm tra.- nó lật đật leo xuống giường, vơ điện thoại xem giờ, chào tạm biệt hai cậu rồi chạy biến, không quên nói vọng lại “Làm kiểm tra xong em lại đến.”

Đến trường vừa kịp lúc, nó nhanh chân vào chỗ ngồi, mấy cậu bạn cùng lớp cứ thế hỏi han đủ điều, về cái chân đau, về ngày hôm qua nó biệt tích, nó cũng đành ậm ừ, đổ cho cái chân đau vậy.

Bài kiểm tra không quá khó, nó làm được trọn vẹn, sau đó thì bỏ luôn mấy tiết còn lại và đi về.

Từ lúc ra khỏi trường nó đã có cảm giác ai đó theo dõi, nó đi đến đâu thì bọn người mặc vest đen ấy theo đến đó, nó đi chậm họ không hề đi nhanh, thật khó để bình tĩnh. Đến một đoạn đông người, nó lấy can đảm quay ra sau, nhìn thẳng vào họ.

_Các người theo tôi làm gì thế?- tay nắm chặt lấy quai cặp, nó mạnh dạn.

Bỗng một tên đeo kính cận trong số đó bước đến gần nó hơn, động tác từ tốn làm nó thêm căng thẳng, nó lùi một bước.

_Chủ tịch của chúng tôi muốn gặp cô.- anh ta ăn nói rất hoà nhã.

_Chủ tịch của các anh là ai? Cần gặp tôi có việc gì?- nó hỏi, vẫn chưa hết cảnh giác.

_Việc đó tôi không rõ, cô vui lòng đi cùng chúng tôi.- anh ta cúi đầu nhè nhẹ, chìa tay về phía chiếc xe ô tô đen.

_Cũng được.- nó đồng ý, phần lớn vì tò mò, rồi bước theo sau họ.

Không khí trên xe vô cùng ngột ngạt, ai nấy mặt lạnh tanh, chẳng mở miệng nói với nhau nửa lời.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nước mắt của mưa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !