Truyện kiếm hiệp
 

Nước mắt của mưa (chương 34)

Lượt xem chương này: 1156

Hai người bị anh thanh niên đó ra sức đẩy về bàn làm bánh, mặt cả hai méo xệch nhìn trên bàn bày biện nào trứng, bột, đường,… ôi đủ cả.

Có vẻ như hai gương mặt bí xị ấy được tất cả mọi người triễn lãm, họ cứ nhỏ to xì xầm, hay là ngưỡng mộ. Phái nữ mắt cứ long lanh nhìn Khắc Minh, ôi nhìn là biết mẫu hình lý tưởng của bao nàng. Còn phái mạnh thì có cơ hội được diện kiến dung nhan thiên sứ ngay tại trần gian, lunh linh toả sáng.

Ai nấy thẫn thờ, anh thanh niên cũng vừa thôi ngay hành động ngắm nhìn vì bắt gặp ánh mắt không thoải mái của Khắc Minh, anh ta quay lại với chủ đề, hơi quê nên quát lớn. Có ai biết là Khắc Minh khó chịu vì điều gì, anh ta nghĩ đúng hay sai?

_Mọi người tập trung.- sau tiếng nói, các tâm hồn nhởn nhơ chân mây được kéo gấp về thực tại, ai cũng cảm thấy sượng sùng.

_Sau khi tôi hô bắt đầu thì thời gian sẽ đếm ngược 60 phút cuộc thi, các bạn có thể làm loại bánh nào tuỳ ý….và….bắt đầu.

Trong khi các cặp đôi còn lại tranh thủ thời gian thì nó và Khắc Minh vẫn nhìn đống nguyên liệu, chẳng thiết tha gì cho mấy.

_Anh biết làm bánh không?- nó quay sang hỏi cậu, tay vân vê quả trứng- Tôi làm được phần bánh, còn kem trét không được.

_Định làm thật à!?-cậu thắc mắc, nó khẽ gật- Thôi thì làm.

_Chết rồi, không nhớ công thức, gì nhỉ…bột mì, bột nở, nước, trứng…ờm…- nó cố vắt trí nhớ, có hôm đã đọc ở trang mạng rồi, nhưng là qua loa thôi nên không nhớ rõ.

_Mà định làm bánh gì? – cậu cũng suy nghĩ, nhìn một vòng quanh bàn.

_Hay là bánh chocolate nhé!- mắt nó sáng rỡ khi thấy có hộp bột cacao trên bàn.

_Ừ- vừa nói cậu vừa lôi cái thau inox lại gần, đổ hai loại bột mà nó nhắc đến, cũng là hai loại duy nhất trên bàn, thêm bột cacao, rồi cậu đập trứng.

Giai đoạn này thì không dễ, cậu đập cái trứng đầu tiên thì nó vỡ, chảy hết ra ngoài khi chưa đưa đến thau, cái thứ hai tách được vỏ nhưng cả vỏ và lòng trứng đều nằm gọn trong thau.

Nó lắc đầu ngán ngẩm trước sự vụn về của nam giới, kịp thời ngăn cản để cậu không làm phí thêm cái trứng thứ ba, nó kéo cái thau về chỗ mình.

_Để tôi làm cho, anh hậu đậu thật đấy, hình như là ba cái trứng thì phải.- rồi nó lần mò theo trí nhớ, đập nhanh gọn từng quả trứng vào thau, cậu thán phục trước khả năng đập trứng “điệu nghệ” của nó, điệu nghệ ở đây là do cậu nghĩ thôi.

_Ê này, ba cái rồi mà, nghĩ đi đâu vậy.- cậu gỡ quả trứng từ tay nó ra, giành cái thau lại, từ bước này cậu muốn làm.

Nó cứ lo nhớ mà quên mất, cậu giành cái thau rồi, đã thế chỉ cho cậu tự làm, xem như góp công thức thôi, nhớ ra nó cũng nặng đầu mà.

_Cho vào 1 ¼ chén nước, ¼ chén dầu rồi đánh lên là xong phần bánh đó.- nhìn nó và cậu lúc này giống cô giáo dạy học sinh, nó chỉ việc nhởn nhơ chỉ tay năm ngón thôi.

Là do cậu tự nguyện, vui vẻ làm chứ nó nào có ép, chỉ có điều là kiến thức nấu ăn cậu không có, đánh bột mạnh tay quá, lại ngược chiều nên nó cứ bắn tứ tung.

_Nè, anh đánh ngược chiều rồi.- nó đánh vào tay cậu một phát, cậu ngước nhìn lên thì nó đâm cười ngặt nghẽo, tiếng cười giòn tan tế nhị, chỉ hai người nghe thấy.

Trên mặt cậu dính vài đường do bột bắn lên, trông hiền như chú mèo con ý. Cậu hiểu ra chuyện đó vì cũng đang cười nó, nó cũng lâm vào tình trạng tương tự, mọi người dừng ngay việc làm đổ dồn ánh mắt về phía hai người.

_Ai cho anh cười chứ!- nó bị ngại là thế, đưa tay chùi chùi mà có hết đâu, thấy vậy cậu đưa tay lên quệt giúp trên má nó, mịn màng. Cả hai mỉm cười, hai lúm đồng tiền hai người cùng bên má trái sâu hoắm, làm mọi người tiếp tục tinh thần ngưỡng mộ.

Đây là một Khắc Minh rất thật, cậu cũng biết cười, chỉ bản tính xưa nay luôn lạnh lùng, thêm nữa là chẳng có ai để khơi dậy nụ cười ẩn sâu vô định đó.

Niềm vui là cái chạm lòng rất nhẹ, không cầu kì hoa mĩ hay nguy nga tráng lệ, là những cái nhếch môi thành đường cong mà giả tạo cũng có thể làm được. Vậy nên người ta có thể giả vờ vui nhưng không thể giả vờ hạnh phúc, vì cơ bản, hạnh phúc là thứ khó nắm bắt, nó hữu hình hay vô hình còn không thể xác định.

Nhưng hãy cứ tin tưởng đi, nụ cười trên môi con người lạnh hơn những ngày băng giá ở Bắc Cực kia xuất phát từ niềm vui.

Bánh đã nướng xong, đạt màu yêu cầu nhưng có vẻ không được xốp cho lắm.

_Trục trặc chỗ nào nhỉ?- nó ấm ức vì không biết đã sai ở chỗ nào.

_Thôi kệ, cứ trát kem lên đi, để tôi làm cho.- cậu kéo chiếc bánh đã được cắt tròn lại gần rồi thoa thoa, trét trét, hồi sau cũng phủ đầy kem lên bánh, nó không đều, lổm nhổm vài chỗ trông kì kì,thành quả này tạm chấp nhận vì biết làm gì để cải thiện đây.

_A! Đun chocolate lên rồi rưới lên tạo kiểu, xem như cố tình làm kem thế này.- nó reo lên,thực hiện ngay để cứu vãn thẩm mĩ cho chiếc bánh.

_Cũng tàm tạm, không tới nỗi.- cậu xoa xoa cằm rồi nhận xét.

_Tại anh làm xấu chứ bộ.- nó lè lưỡi trêu, dễ thương lắm.

Vừa hết giờ, tất cả bánh được đem tập trung về một chiếc bàn lớn, anh thanh niên ấy kiêm luôn chức vị giám khảo, anh ta đi tới đi lui nhìn ngắm 10 chiếc bánh.

Anh ta thử từng chiếc bánh một, chậm rãi, sau khi thử một chiếc bánh lại uống một ngụm nước, đến bánh của nó và cậu thì ngắm nghía hồi lâu, nếm thử, rồi chau mày nhìn về phía hai người.

_Nè, bộ tệ lắm hả?- nó huých tay cậu.

_Đâu có, cũng thơm mà!- cậu ra giọng trấn an, ccu4ng hy vọng là nó không tệ.

_Thơm với ngon đâu có đồng nhất…- nó tự nhận định, nhìn về chiếc bánh đầu tay của mình.

_Và sau đây là kết quả….- anh ta tuyên bố một thôi một hồi, đến giải ba- Và giải ba thuộc về chiếc bánh của cặp đôi thứ 10, bánh tuy hơi khô nhưng được chấm điểm sáng tạo và tính đơn giản.

Hai người cũng không ngờ nó được tính điểm sáng tạo, ôi thật là, chiếc bánh đầu tiên cũng được gọi là thành công ngoài mong đợi.

Nó và cậu tung tăng với sản phẩm của mình ra về, mọi người đều tiếc nuối vì bao giờ mới lại được gặp. Hai người đi bộ dọc các cửa hàng, định đến công viên thưởng thức nó.

*

Chiếc xe mui trần bon bon trên đường, Kỳ Lâm và Nguyên Khang ngồi hàng ghế trước, Bảo Kỳ ngồi sau, gió lùa mái tóc bay càng làm tăng sứt hút của Angels.

_Haizz, mấy hôm nay tớ muốn điên đầu với khối công việc ở công ty cậu luôn.- Bảo Kỳ mệt nhoài, vừa nói vừa đưa tay xoa thái dương.

_Giúp đỡ tớ chút mà, tớ sẽ đền cho.- Nguyên Khang xoa dịu.

_Ngoài kia có phải Yun không vậy?- cậu chăm chú rồi quay vào trong- Nè, nhìn cái coi.- cậu đột nhiên nhạy cảm quá mức, muốn khẳng định là không, vì bên cạnh Yun đang có một người con trai.

_Đâu, không giống lắm, trang phục không giống.- Nguyên Khang rời tầm mắt khỏi vô lăng, nhìn ra ngoài, cậu cũng đang hy vọng.

_Hai cái cậu này, quáng gà rồi hả, không phải đâu, Nguyên Khang, cậu tập trung lái xe đi, đâm bây giờ.- cậu phàn nàn mà đâu hay mình mới là người quáng gá.

Nghe vậy hai cậu như trút bỏ gánh nặng, quay lại vào trong.

_Yun mà biết chuyện chắc không vui đâu nhỉ, em ấy đã muốn kéo dài thời gian mà- Nguyên Khang thở dài, cậu lo nghĩ, và hai người kia cũng vậy, con đường cứ dài mênh mang.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nước mắt của mưa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !