Truyện kiếm hiệp
 

Nước mắt của mưa (chương 35)

Lượt xem chương này: 1158

Sau khi thưởng thức chiếc bánh kem đoạt giải ba với rất nhiều nước thì hai người về nhà, vẫn đi theo cách cũ, Khắc Minh đậu xe cách nhà khá xa, nó sẽ đi bộ vào.

Không hiểu sao hôm nay về nhà lại thấy nặng nề thế này, vừa đến cổng chị giúp việc đã báo lại là ba nó muốn gặp, ông đang ở thư phòng. Nó thở dài, thay quần áo đã rồi mới đến gặp ông.

Nó chần chừ trước cửa, nó biết điều gì đang đợi mình sau cánh cửa kia, hít một hơi thật sâu, nó gõ cửa.

Cốc. Cốc. Cốc.

_Vào đi con gái.- thanh âm trầm, nhẹ vang mà nghe sao nặng nề quá.

_Ba có chuyện muốn nói với con ạ!- nó lễ phép và từ tốn. Ông đang ngồi trên ghế, đứng lên vòng ra chỗ nó, lấy tay con gái đặt trong tay mình.

_Ta biết sẽ khó khăn cho con…ta đã nghe về việc Nguyên Khang bị thương, bây giờ nếu không chính thức xác nhận là con gái ta thì con sẽ gặp nhiều rắc rối…ta cũng biết là sau này con cũng sẽ gặp nguy hiểm, nhưng con hiểu ta chứ, chính thống là người nhà họ Dương ta mới có thể bảo vệ con được.

Ông là người làm ăn thương trường lâu năm, luôn biết tính toán thiệt hơn, trong cuộc đời hai đứa con ông thiệt hơn lại không thể đo lường, chúng cách nhau quá gần, dù sao Yun và Bảo Kỳ vẫn sẽ nguy hiểm, nên tiến hành nhận hai người sớm hơn cũng tốt.

_Dạ, con hiểu mà!- nó gật nhẹ đầu, nó biết ông cũng rất muốn để nó tự do nhưng ông cũng muốn nó an toàn.

_Cố gắng nhé con gái yêu của ta.- ông kéo nó lại gần, vòng tay ấm áp của tình phụ tử là thiêng liêng nhất, chúng ta là một gia đình, một vòng tay khiến con vỡ oà trong hạnh phúc, khoảng cách 16 năm xa cách được rút ngắn hơn bao giờ hết.

*

Sau khi làm một chầu café ba cậu cùng về dinh thự họ Dương, họ muốn biết tình trạng của Yun, Nguyên Khang thì dường như rõ nhất, cậu biết nó không thích vị thế là một thiên kim tiểu thư.

Trong lúc Nguyên Khang, Bảo Kỳ vào thư phòng bàn việc với ba nó, Kỳ Lâm lên lầu, phòng nó không khoá nên cậu đi vào, tiến thẳng ra ban công.

_Yun à!- nó quay lại nhìn cậu, cậu vuốt mái tóc óng mượt, xước lên đó một chiếc kẹp hình trái cherry đính đá trắng, nở nụ cười.- Tặng em, nhớ giữ kĩ nhé!

_Cuộc sống của giới thượng lưu không hẳn chỉ có mặt xấu, như bọn anh đây, vẫn vui vẻ mà, chỉ là hãy nghĩ thoáng hơn.- cậu chống tay lên lan can, ngắm nhìn mọi thứ, dùng chính câu nói của nó đã an ủi cậu.

Nó nghiêng mình trong cánh cửa kính, muốn nhìn rõ món quà được tặng, nó nhỏ nhỏ xinh xinh.

_Cảm ơn anh.- nó cảm ơn vì chiếc kẹp và câu nói an ủi của cậu, nhoẻn miệng cười, cái lúm đồng được thể làm duyên, yêu vô cùng, và tất nhiên cậu gói trọn nụ cười ấy trong tim, cất giữ như báu vật…mãi mãi…

_Em ổn chứ.- Bảo Kỳ và Nguyên Khang đồng thanh.

_Em có sao đâu mà, chuyện nhỏ thôi, các anh không phải nghĩ quá lên đâu.

Ông Dương sẽ chính thức tuyên bố Yun và Bảo Kỳ là con ruột vào ngày lễ kỉ niệm 70 năm thành lập tập đoàn Dương Hoàng vào 3 ngày tới đây, hiện giờ mọi người đang gấp rút chuẩn bị vì đại lễ không được có bất kì sơ sót nào cả, phải thật chu toàn.

*

Đêm nay là đêm cuối cùng trước lễ kỉ niệm 70 năm.

Yun thấy cảm xúc trong mình phức tạp hơn bao giờ hết, có nặng nề, thanh thản, buồn man mác, rối bời…

Nó cúi người lấy trong tủ ra một con gấu bông màu kem- đó là món quà sinh nhật mà Hoàng Quân đã tặng, đã lâu rồi nó không đụng đến, hôm nay lại muốn nhìn nó lần cuối, ừ, lần cuối, để tạm biệt mọi thứ thuộc về cô gái mang tên Lâm Vy Linh.

Mảng kí ức tuyệt vời nhất của Vy Linh thuộc về Hoàng Quân- người con trai đã-từng-rất-quan-trọng.

Chỉ là đã từng thôi anh nhé, tổn thương trong em sẽ chẳng bao giờ phai nhoà, em ghét, em sợ sự phản bội, mà anh lại nhấn chìm tình yêu của chúng ta trong chính điều đó, anh dập tắt mọi hy vọng trong em rồi, một Hoàng Quân luôn bên cạnh Vy Linh từ đây sẽ không còn tồn tại nữa.

Chú gấu ngày nào em quý trọng sẽ được cất trong một chiếc hộp, anh và miền kí ức kia sẽ yên vị trong một góc khuất tim em, kết thúc tất cả đi anh nhé.

Nó đứng bên bệ cửa sổ, đưa mắt nhìn xa xăm, một giọt nước mắt trong suốt… lăn dài.

“Kí ức vẽ nên những hình hài vô thức, chẳng thể nào quên được tất cả, phải không anh?!”

“Kí ức vẽ nên những hình hài vô thức, chẳng thể nào quên được tất cả, phải không anh?!”

Bản thân em cũng không rõ mình còn yêu anh hay không, vì nỗi đau lấn át suy nghĩ của em rồi, chỉ lần này nữa thôi, em sẽ nhớ đến anh mỗi lần này thôi.

Từ mai em là Bảo Ngọc, một con người hoàn toàn chẳng liên quan gì đến anh cả, mai em sẽ là người khác, Lâm Vy Linh thuộc về quá khứ rồi anh à.

_Tạm biệt!- giọt nước mắt lại rơi, giây phút này nó và cậu sẽ chẳng là gì của nhau nữa, nó sẽ để tình yêu trong quá khứ ngủ yên.

Chấm dứt cuộc sống của Vy Linh là bắt đầu cuộc sống của Bảo Ngọc.

Cuộc đời là một vòng tuần hoàn phức tạp.

Như xuân qua, hè tới, thu sang, đông về…bốn mùa mỗi năm

Như kim đồng hồ luôn xoay quanh 12 chữ số

Như con người chia ly rồi tái ngộ

Vy Linh chia tay anh, Bảo Ngọc liệu có gặp lại…

Sân bay, 8h sáng.

“Chuyến bay từ Mĩ về Việt Nam vừa hạ cánh….”- tiếng loa thông báo vang lên, không lâu sau các hành khách cũng bước ra.

Một thanh niên cao lớn với mái tóc nâu tự nhiên đứng lại ngắm nhìn mọi thứ, trong tay giữ chặt bức ảnh một cô gái xinh xắn.

_Anh lại thở chung một bầu không khí với em rồi!- cậu ta mỉm cười rồi kéo valise về phía chiếc ô tô đang chờ sẵn.

Chiếc ô tô dừng lại trước cổng tập đoàn địa ốc AT, cậu bước vào trước sự cung kính của toàn thể nhân viên. Thái độ lịch sự, phong cách cao quí, cậu chỉ mỉm cười đáp lại rồi đi đến phòng chủ tịch.

_Chào ba, con mới về ạ!- cậu lễ phép gõ cửa bước vào.

_Con trai, chào mừng con trở về, con ngồi đi.- ông đứng dậy, kéo cậu ngồi xuống uống trà cùng ông.

_Ba kêu con đến thẳng đây có gì không ạ?

_Tối nay là lễ kỉ niệm tập đoàn Dương Hoàng, ta muốn con đi cùng ta, nó có lợi cho việc con tiếp quản công ti sau này, cũng sẵn dịp để con gặp các tiểu thư khả ái, ta muốn con chọn một nàng dâu.- ông rót chén trà đưa cho cậu- Con sẽ làm hài lòng ta chứ.

_Con nhất định phải đến sao ba? Con vừa về.- cậu thoái thác, lí do đầu tiên còn chấp nhận được, nhưng chọn một tiểu thư nào đó thì cậu không muốn, có một người đã chiếm giữ trái tim cậu rồi.

_Nhất định, ta gọi con về sớm cũng chỉ vì lí do này thôi.- lời ông nhẹ nhàng nhưng là mệnh lệnh.

Nửa năm trước cũng vì làm theo mệnh lệnh ông đặt ra mà cậu mắc phải một sai lầm nghiêm trọng, bằng mọi giá, lần này cậu không được lặp lại.

Cuộc sống tiện nghi ở Mỹ chẳng giúp cậu quên đi người con gái ấy, ngược lại càng làm hình bóng cô in đậm trong tim, khi đặt chân về lại mảnh đất quê hương, cậu khao khát được cùng cô làm lại tất cả.

Nhưng có còn kịp không….

Rời khỏi tập đoàn AT, cậu đi bộ dọc theo những con đường cũ, tìm kiếm bóng hình thân quen, chỉ mong được nhìn thấy nụ cười của cô gái ấy.

Cậu trách mình sai lầm khi nghĩ rằng quên người mình yêu thương không khó, để giờ hối hận nhận ra cậu đã yêu quá sâu đậm, mà cô gái ấy giờ biết có còn muốn bên cậu.

Nhặt những mảnh vụn vỡ của tình yêu theo từng bước chân, cậu sẽ hàn gắng lại mọi thứ, cầu mong không muộn màng….

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nước mắt của mưa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !