Truyện kiếm hiệp
 

Nước mắt của mưa (chương 36)

Lượt xem chương này: 1150

Đại sảnh của tập đoàn là nơi diễn ra buổi lễ, vốn dĩ không gian này đã rất tinh tế, nay lại được trau chuốt thêm, lối đi chính dẫn đến khán đài được trải thảm đỏ và hoa hồng. Đèn trắng thường ngày được thay bằng màu vàng nhạt tạo nên sự ấm cúng và trang trọng cho buổi lễ.

Vì đây là tiệc buffet nên đội ngũ nhân viên khá đông đảo, họ mặc đồng phục trắng đen và đều đứng chuẩn bị ở vị trí của mình.

Khách mời hôm nay hầu hết là bạn làm ăn của Dương Hoàng, ai ai cũng toát lên vẻ kiêu sa dưới bộ cánh đắt đỏ của mình. Các ông chủ lớn đến dự đều đi cùng các thiếu gia, tiểu thư nhằm mở rộng quan hệ ngoại giao bằng mối liên kết gia đình. Bên cạnh đó có sự góp mặt của không ít nhân viên báo đài.

Yun đang ở phòng trong với Bảo Kỳ, Nguyên Khang và Kỳ Lâm. Nó mặc chiếc váy quây ngực màu xanh thiên thanh nổi bật trên làn da trắng mịn màng. Mái tóc đen mượt mà cài chiếc kẹp hình trái cherry Kỳ Lâm tặng.

Kỳ Lâm nhanh chóng nhận ra điều đó, cậu thích thú mỉm cười, hôm nay nó rất đẹp
dù chỉ trang điểm nhẹ nhàng. Thiên thần nhỏ bình sinh đã đẹp mà.

_Tí nữa anh sẽ dắt tay em đi nên đừng sợ nhé!- Bảo Kỳ trấn an em gái.

Nó mỉm cười, một lần nữa lại khiến mọi người ngây ngất, làn môi hồng, ánh mắt luôn
thu hút ánh nhìn người đối diện cũng biết cười, cái lúm đồng tiền rất duyên nữa, gương mặt xinh xắn thêm phần rạng ngời.

*

_Thưa quí vị.- người mc đứng lên bục, kêu gọi sự chú ý của mọi người, tất cả đều tiến về khu vực chính.- Như quí vị đã biết, tập đoàn Dương Hoàng được thành lập và phát triển vững mạnh đến nay đã được 70 năm, vì thế, hôm nay chúng tôi hân hạnh được đón tiếp các vị ở đây để cùng chúng tôi kỉ niệm ngày trọng đại này cũng như thắt chặt mối quan hệ hợp tác giữa các tập đoàn, chân thành cảm ơn các vị. Và sau đây kính mời chủ tịch Dương lên có đôi lời phát biểu.

Mọi người vỗ tay ngay khi mc mời Chủ tịch Dương, ông khoan thai bước lên bục.

_Cảm ơn các vị đã đến, hôm nay là ngày đặc biệt với Dương Hoàng, và với tôi, 70 năm qua Dương Gia đã bỏ rất nhiều tâm huyết và công sức để xây dựng một tập đoàn Dương Hoàng vững mạnh như hiện tại, để duy trì sự thịnh vượng đó tôi đã giữ kín một bí mật 18 năm qua, Dương Trung tôi thật sự có hai người con, và chúng hoàn toàn hợp pháp được thừa kế tập đoàn này, sỡ dĩ nay tôi công bố điều này là vì muốn sớm đưa chúng vào làm quen với guồng máy công việc.

Lời nói của ông đưa mọi người từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, không những có người thừa kế mà là hai người, di chúc của chủ tịch quá cố và nước cờ của Dương Trung ông quả thâm sâu.

Yun khoác tay anh trai bước đi trước ánh nhìn ngạc nhiên, ngưỡng mộ, ngỡ ngàng của tất cả khách quan. Họ sốc vì biết hai đứa con đều tài năng và có ngoại hình đẹp, và sốc vì Bảo Kỳ không phải con nuôi.

“Lão đúng là cáo, chết tiệt.”- Lý Phong thầm nghĩ, ông ta đang sôi máu vì chủ quan khinh địch, tập đoàn này được hai người trẻ triển vọng điều hành thì việc vướn ra trường thế giới là dễ dàng. Thêm nữa, ông ta biết Yun, ông ta đã từng nghĩ nó không tầm thường, tất cả đều bị xoay như chong chóng.

Thiếu gia tập đoàn AT- Hoàng Quân, cậu như không tin vào mắt mình, sự thật là đây sao, vậy mà anh đã chẳng hề hay biết, vậy là anh đi Mỹ chẳng hề có tác dụng gì, hay đúng hơn là vô bổ.

_Đây là Dương Hoàng Bảo Kỳ và Dương Hoàng Bảo Ngọc, huyết mạch Dương Gia, mong mọi người chiếu cố.

Trong bộ vest đen Bảo Kỳ toát lên khí chất nhà lãnh đạo, anh mạnh mẽ và kiên định, cả hai cùng cúi chào và nở nụ cười.

Nụ cười của Yun rất đẹp, nhưng vô hồn, những người đang giả tạo vui mừng chúc tụng và ánh đèn flash liên hồi của báo giới khiến nó thấy gò bó, ngột ngạt vô cùng.

Trong mắt anh giờ chỉ còn hình ảnh người con gái ấy, người duy nhất anh yêu trên thế gian, người giữ vị trí rất quan trọng trong tim anh, rất gần mà sao xa quá, nụ cười em, anh nhớ rất nhiều.

“Sao lại gặp nhau trong hoàn cảnh này hả em?!”- cậu nhìn nó, ánh mắt ngập tràn yêu thương.

Để ba và anh trai ở lại tiếp chuyện với báo đài và mọi người, Yun muốn tìm cho mình một không gian để thở, những thứ hào nhoáng đó không hợp với nó tẹo nào, bóng dáng nhỏ nhắn đi lên tầng thượng.

Hoàng Quân đảo mắt tìm nó nãy giờ, chợt cậu nhớ đến tầng thượng, nó luôn thích những nơi cao như vậy, tìm cách tránh khỏi cuộc gặp gỡ các quí cô, cậu cất bước về phía tình yêu, về phía người con gái cậu nhớ mong da diết.

Quả thật thói quen đó nó vẫn chưa hề thay đổi, đứng kề lan can, nhắm mắt nghe tiếng gió, để bản thân quên đi chuyển động của thời gian.

_Yun à!- bờ môi chuyển động, cậu cất tiếng gọi là vỡ oà yêu thương. Giây phút nhìn thấy em anh chỉ muốn được vòng tay ôm em thật chặt, nhưng là chưa thể, một vật cản nào đó khiến anh không dám đến gần em.

Giọng nói làm ngưng đọng mọi thứ, mảnh trăng kia chảy dài đổ xuống đôi vai nhỏ, một sức nặng còn hơn cả đau thương, đôi mắt hé mở, nó vẫn đứng yên, giọng nói này, ngữ điệu này chỉ có thể là của một người, mà sao lại ở đây.

Đôi chân nhích từng bước, nó quay người, thân ảnh người đó hiện lên rõ nét, kí ức vỡ vụn tràn về như cơn lũ, màn đêm kì ảo bao trùm tất cả…

Ngỡ ngàng, hoang mang, mất phương hướng.

_Lâu nay em hạnh phúc chứ?- cậu nhấc chân, đến gần hơn một chút.

_…-im lặng.

_Anh không ngờ lại gặp em ở đây.- sau đó là một cái thở dài, biết phải làm gì tiếp theo.

_Yun à, anh xin lỗi…- ngập ngừng đôi chút- Xin lỗi em vì tất cả, anh có lí do để phải ra đi, lần này… anh về mong xây lại tình yêu đã vỡ, được không em?!- ánh mắt thỉnh cầu, cậu nhìn thẳng vào nó, chờ trông một câu trả lời, mong sao có được một hy vọng.

Có một tình yêu…đã từng là hạnh phúc.
Có một hạnh phúc…đã từng là nỗi đau.
Có một nỗi đau…bây giờ là quá khứ.

Đáp lại khát khao trong đôi mắt cậu là một câu nói còn hơn vạn mũi dao.

_Tôi và anh quen nhau sao?- đôi tay nó ghì chặt chiếc váy, giọng điềm tĩnh, gương mặt chẳng biểu lộ gì cả.

Cậu như đang rơi từ vách núi cao, tuyệt vọng, cô quạnh.

Cậu đâu hay rằng khó khăn lắm nó mới rũ bỏ được quá khứ, để bắt đầu lại cuộc đời mới, vậy thì hai người chẳng quen biết gì nhau đâu, hãy cứ là người dưng đi.

_Yun, anh biết em ghét sự phản bội, em à, anh buộc lòng phải khiến em ghét anh, thà em cứ đánh hay mắng anh cũng được, đừng tỏ ra xa lạ như vậy với anh.- cậu ghì chặt đôi vai nó, đau đớn, cậu đã chuẩn bị tinh thần để tìm lại nó, nhưng như thế này thì cậu chưa từng nghĩ đến.

_Xin lỗi, tôi là Yun, nhưng trong trí nhớ tôi chưa từng gặp anh.- nó nhẹ nhàng khẳng định, mà sao khi nghe thấy cậu suy sụp đến vậy.

_Yun à…!- tiếng gọi tha thiết ấy cất lên một lần nữa, nó sắp không chịu nổi rồi, không, nước mắt à ta lệnh cho mi không được rơi.

_Em chắc là không nhớ anh chứ?

Ôi, mối tình đầu, làm sao quên được kia chứ!!!!

_Cậu gì ơi, cô ấy đã bảo là không quen mà.- Kỳ Lâm bước tới, kéo nó về cạnh mình. Cậu đã theo nó từ lúc nó vừa qua đoạn cầu thang, lúc lên đến thì thấy Hoàng Quân nên cậu đứng lại chờ. Không ngờ lại nghe được chuyện này, cậu thấy nó đang khó xử nên ra ứng cứu.

_Anh- nó mừng rỡ.

_Em ở đây làm anh tìm mãi- cậu ra vẻ hờn trách, quay sang Hoàng Quân- Chắc cậu nhầm bạn gái tôi với ai rồi.

“Bạn gái?”- đó là suy nghĩ của cả ba người, ai cũng ngạc nhiên.

_Yun à, cho dù em có quên anh cũng sẽ làm mọi cách để em nhớ.- Hoàng Quân lại nói tiếp, cậu cố không để tâm đến câu nói của Kỳ Lâm- Mưa sẽ bên anh mà!- rồi cậu bỏ đi, câu nói cuối cùng là sẽ còn gặp lại.

[ _Yun này, em giống mưa, đẹp lắm, nhưng mưa đến rồi mưa đi, em cũng không bên anh lâu, đúng chứ?

_Anh đúng là ngốc, em là Mưa, là Yun, Yun bên anh thì Mưa sẽ bên anh mà! ]

Cậu vẫn còn nhớ lần nói chuyện đó, khi hai người cùng ngắm mưa, cậu nhắc lại với Yun, nhưng bỏ đi vế đầu, vì cậu tin tưởng mưa bên cậu, còn Yun, cậu muốn tình yêu mang nó về bên cậu.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nước mắt của mưa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !