Truyện kiếm hiệp
 

Nước mắt của mưa (chương 4)

Lượt xem chương này: 1536

Anh nó rất đẹp trai, dáng người cao ráo( bật mí, anh ấy cao 1m82, chuẩn không ^_^”), gương mặt bình thường có chút lạnh lùng nhưng khi cười trông dễ thương hẳn, mái tóc kiểu cách rất hợp với khuôn mặt. Nó tò tò theo anh, suýt đâm vào lưng Bảo Kỳ vì mớ bòng bong lúc nãy vẫn còn nguyên, anh đang dừng lại trước phòng nó, anh xoa xoa đầu nó và lại cười:
_Em gái, đây là phòng của em, anh cũng đã góp công trang trí đấy, em vào xem tài nghệ anh thế nào nhé, còn kia là phòng anh, có gì cần em cứ sang đó. Thôi, em vào nghỉ cho đầu óc thư thái đi, đến giờ ăn tối anh qua gọi.
Nó gật đầu rồi mở cửa phòng bước vào, căn phòng được sơn màu trắng kem, rèm cửa cũng là màu trắng kem với những đường kẻ ở dưới màu hồng phấn, một chiếc giường to, phòng nó hầu như có đủ các loại vật dụng, căn phòng này to gấp 5 lần căn phòng cũ của nó, rất điệu nhưng rất nhẹ nhàng, thích thật ( đúng gu nàng quá rồi). Chiếc giường to và êm quá làm nó ngủ quên lúc nào không biết.
Hồi sau………….
Cộc cộc cộc….
_Bảo Ngọc, xuống nhà ăn tối đi em gái. (thích gọi em gái thế nhỉ, yêu thật!!!)
Nó đang ngủ ngon lành thì nhíu mày vì nghe tiếng gọi “ gọi ai thế nhỉ, Bảo Ngọc, à thế…” định nghĩ không phải là mình thì Yun giật mình bật dậy, nhìn quanh căn phòng, đây là thật, và mình là Dương Hoàng Bảo Ngọc không phải Lâm Vy Linh. Con bé thẫn thờ thì chợt nhớ đến ông anh đang í ới gọi mình ngoài cửa, nó ngượng ngùng trả lời:
_Em ra ngay.
_Em nhanh đi, anh em mình cùng xuống, đây là bữa cơm sum họp mà. – Bảo Kỳ thích thú vì được làm anh trai, từ khi biết chuyện cậu đã rất mong chờ ngày được gặp em gái.
Nó mở cửa bước ra, anh Kỳ quay ra sau lưng nó, đặt tay lên vai nó rồi đẩy đi, miệng không ngớt, vừa nói vừa cười:
_Đi nào, đi nào, anh em ta đi ăn nào.
Vui thật, nó cảm thấy rất gần gũi và thân thiết với anh, cứ như anh và nó đã biết nhau 16 năm rồi ấy, từ giờ Yun có anh trai, ý nghĩ đó làm môi nó nở nụ cười.
Tại bàn ăn
_Những món này hợp khẩu vị con chứ, hôm nay mẹ đã đích thân vào bếp đấy.- mẹ nhìn nó, cười tươi, tay không ngừng gắp thức ăn bỏ vào chén nó.
_Ôi, em sướng thật đấy, mẹ chẳng còn ngó ngàng đến anh nữa luôn.- Bảo Kỳ nói giọng dỗi hờn nhưng miệng cứ tủm tỉm cười.
_Này, con ghen với em thế à, anh trai thế đấy.- ba tiếp lời chọc ghẹo Bảo Kỳ.
Nhìn họ, nó khẽ cười, cười vì sự trẻ con của một gia đình quí tộc. Nhìn sang bên, thấy quản gia Lâm chợt nó thấy cảm giác có lỗi nhen nhóm trong lòng, dù sao ông cũng là người chăm sóc nó từ nhỏ đến giờ, nó cũng rất yêu ông, bao năm qua ông là ba thì giờ cũng sẽ như thế. Nó ngước lên nhìn ba:
_Con có thể gọi quản gia Lâm là ba Lâm được không ạ???
_Tất nhiên là được chứ con gái, ông ấy cũng đâu khác gì người nhà hơn nữa lại là người chăm nom con bấy lâu nay.- ba nó cười hiền.
_Dạ, con cảm ơn ạ.
Bữa cơm ấy đúng là đáng nhớ thật, lần đầu tiên trong bàn ăn của Yun có tiếng cười, nó đã ăn những ba chén cơm. No nê rồi nó lên phòng tắm rửa, nằm lăn ra giường, vắt tay lên trán ngước nhìn lên trần nhà, nó buông một cái thở dài mệt nhọc. Mọi thứ đến quá nhanh, rồi nó sẽ phải làm thế nào với cái thương trường khốc liệt đến mức pama nó đã phải che giấu sự tồn tại của anh em nó. Cuộc sống này đúng thật rất công bằng, công bằng đến đáng sợ, nó đem đến cho con người ta một thứ thì cũng lấy đi một thứ có giá trị tương tự hay thậm chí còn lớn hơn gấp nhiều lần. Như Yun hiện giờ, Yun có được gia đình hạnh phúc như Yun đã mong nhưng Yun mất đi sự tự do của một người bình thường, thay vào đó là sự kín kẽ của giới uy quyền, nhưng thôi, nghĩ nhiều chỉ mệt óc, đến đâu hay đến đó vậy. Yun là thế, luôn nghĩ rất nhiều và rồi lại cho qua, nó không muốn nhìn rõ những điểm xấu của cuộc đời. Mở cửa phòng bước ra lan can, nó thích được nhìn từ trên cao xuống, lúc ấy nó không còn nhỏ bé giữa thế giới mênh mông rộng lớn này, không còn bị những lo toan đeo bám……gửi muộn phiền vào gió……… nhờ gió mang đi.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nước mắt của mưa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !