Truyện kiếm hiệp
 

Nước mắt của mưa (chương 44)

Lượt xem chương này: 1089

_Anh à! Anh bắt cá hai tay hả? Anh bỏ rơi em, huhu.- người ấy vờ thảm thiết làm ai không biết còn tưởng Nguyên Khang có vấn đề về giới tính nữa cơ.

Đôi mắt rưng rưng, cái miệng dẻo ngọt của người ấy làm Yun không thể nhịn cười, người ấy được gọi là trơ trẽn chứ nhỉ !

Yun và Nguyên Khang nhìn nhau, cậu mong nó giúp đỡ bằng ánh mắt khẩn thiết, nó không phản ứng gì cả, quay lại nhìn kĩ người ấy từ đầu đến chân.

Gương mặt khá là nam nhi, nhưng lại sơn móng tay, móng chân chỉ có điều không được đẹp cho lắm, áo hoa và một chiếc quần hồng, hix, trông cứ sợ sợ thế nào ấy, lấy lại bình tĩnh, nó nói đỡ giúp Nguyên Khang.

_Bắt cá hai tay sao được hả anh, em là bạn gái anh ấy đấy.- Yun nhà ta cũng lém lỉnh lắm ấy chứ.

Người ấy đơ ra, Nguyên Khang thầm mỉm cười.

_Huhu, sao anh nỡ phụ em mà đi theo con nhỏ này chứ, nó thì có gì hơn em, anh đã hứa hẹn với em biết bao nhiêu mà.

Đến đây thì Yun bắt đầu nghi ngờ chàng ta có dấu hiệu thần kinh không bình thường rồi.

_Anh ơi, sao lại ra thế này vậy?- nó đứng sát Nguyên Khang nói nhỏ.

_Anh đâu có biết, em tìm cách giúp anh với!- Nguyên Khang thầm thì, cậu cũng chẳng dám nói lớn.

_Nè, anh gì đó ơi, anh bình tĩnh lại cái nào, sao anh cứ bù lu bù loa lên như vậy.

_Anh cái gì mà anh, cùng phận con gái với nhau, cô và tôi cũng cùng cảnh ngộ mà thôi, hức hức.

Đột nhiên lúc đó có hai người trung niên, một nam một nữ hớt hải chạy đến, mặt căng thẳng lo lắng bỗng chốc giãn ra mừng rỡ, gấp gáp…túm lấy người kia, người phụ nữ bỗng khóc nức nở.

_Con ơi, sao con lại chạy lung tung như vậy chứ, con mà đi lạc mẹ biết làm sao mà tìm con đây hả?!

_Con có đi đâu đâu mẹ.- người kia cũng giọt ngắn giọt dài.

Trong cảnh hội ngộ tay bắt mặt mừng, nước mắt đầm đìa của gia đình họ, Yun, Nguyên Khang và mọi người được thể ngớ ra, đã nghi rồi mà, người đàn ông nhanh chóng phân giải.

_Cô cậu cho tôi xin lỗi, con tôi nó có vấn đề về thần kinh nên ăn nói có chút khác thường, mong hai người thông cảm cho, lúc nãy nó chạy đi làm tôi tìm mãi, thành thật xin lỗi.- trên trán ông những nếp nhăn xô vào nhau, chắc cũng gian nan quá nhiều.

_À, không sao đâu bác đừng lo.- Nguyên Khang ôn hoà.

_Cảm ơn cậu, tôi xin phép.- nói rồi ông đưa hai người đi.

Mọi người xung quanh chăm chú quan sát, xì xầm to nhỏ vài điều rồi lại tiếp tục ngày vui của họ, nhịp sống vẫn ồn ào náo nhiệt.

Sang khu trò chơi, Nguyên Khang vừa đi vừa cười làm Yun không khỏi thắc mắc.

_Nguyên Khang, anh làm sao vậy ?!

_À, anh đâu có sao, chỉ thấy hơi vui vì chuyện khi nãy, còn em thế nào, hôm nay em vui không ?

_Hôm nay em vui lắm, mà anh đừng nói anh vui vì cái người đó nha!- Yun nheo mắt ra vẻ nghi ngờ, tự nhiên nó thấy hơi mệt.

Cậu sao lại vui vì người đó được, cậu vui vì Yun xưng là bạn gái cậu kia, tình cảm bấy lâu nay cậu ấp ủ nhân cơ hội mà bùng lên rạo rực, cậu không định sẽ nói ra với Yun, cậu muốn bản thân sẽ âm thầm làm nó vui và hạnh phúc.

Nhưng ngay lúc này cậu muốn đưa tay nắm lấy một điều mới hơn, có thể đó là hạnh phúc, cậu muốn thử một lần xem ý Yun thế nào, một lời ngỏ có thể không?

Yun đang đi trước cậu vài bước, nhìn Yun từ phía sau cậu lại càng muốn ôm Yun thật chặt, để đôi vai mỏng manh của em có nơi nương tựa, Yun à, dù có thế nào anh vẫn sẽ ở bên em nhé!

Cậu bước nhanh hơn, chờ đợi một điều.

_Yun này, anh vui vì em nói em là bạn gái anh đấy, anh thực sự mong như thế, anh có thể luôn ở bên cạnh em, không bao giờ để em một mình, anh sẽ là một chốn bình yên cho em được không?!- cậu nói dịu dàng, từng câu chữ là rất nhiều hy vọng, yêu thương.

Nó bỗng thấy khó xử, ở bên anh nó luôn vui, anh luôn quan tâm, chăm sóc nó, ừ thì nó cũng có với anh một thứ tình cảm nhưng dường như đó không phải là tình yêu, hoặc là chưa đủ để yêu, nó ấp úng cả trong suy nghĩ, thật khó để trả lời, trong tim nó mỗi người có một vị trí riêng và khó mà thay đổi, người nó yêu là ai nó cũng chẳng rõ.

_Anh à, em tham lam lắm, yêu thương cho em chẳng bao giờ là đủ đâu anh!- nó cười hiền nhìn cậu, nụ cười chân thành và tuyệt dịu.

Cậu hiểu đó là một sự từ chối nhưng cậu chẳng thấy buồn hay đau khổ, vì nụ cười ấy xoa dịu tất cả, cậu yêu và muốn được yêu là cũng vì muốn bảo vệ nụ cười cho người con gái ấy, như đã nói, dù trong hoàn cảnh nào cậu cũng vẫn sẽ yêu, mong một cơ hội bên em dù là mong manh nhất.

Tình yêu đôi khi quá mong manh nhưng đôi khi lại mênh mông hơn tất cả, nó khiến con người bằng lòng hy sinh tất cả chỉ đổi lại một nụ cười.

_Anh biết em tham lam mà Yun ngốc.- cậu xoa đầu nó, rồi quàng vai nó bước đi.

Cái quàng vai của cậu chạm vào vết thương làm ó “á” lên một tiếng.

_Sao vậy, em bị gì sao, đau ở đâu à.- Nguyên Khang hốt hoảng ngó nghiêng đủ chỗ.

Yun đau điếng nhưng phải cố gắng tỏ ra bình thường, không sẽ lớn chuyện mất.

_Không, em có bị gì đâu ạ, ơ, đu quay kìa, lên đó chơi đi anh, chắc là cao lắm nhỉ.- và nó nhanh chóng chuyển đề tài sang cái đu quay cao tít.

_Ừ, ta đi thôi.

Tai một quán cà phê.

Kỳ Lâm ngồi đối diện với Bảo Kỳ, tay liên tục khuấy tách cà phê, mắt dán chặt vào nó mà tâm hồn nơi tận chân mây.

Không biết giờ này Yun đang làm gì, có bị đau không, có lại sốt lên không? Mà hai người ấy đi chơi những đâu rồi nhỉ, nói với nhau những gì, ngay từ đầu cậu không muốn Yun đi mà.

Bảo Kỳ vỗ vai Kỳ Lâm cái rõ đau, giọng có chút mỉa mai, châm chọc.

_Nè, cậu để hồn ở đâu rồi, rủ tớ đi cà phê mà vào quán lại chẳng nói gì, cứ hầm hầm vậy là sao?

_Hôm nay Nguyên Khang rủ Yun đi chơi rồi, nên tớ mới đi tìm cậu, không thì ở nhà vui hơn.

_Haha, ra là vậy, Nguyên Khang cũng biết lựa lúc quá ta, không khéo lại huynh đệ tương tàn cho xem, tớ không biết đâu nhá, tớ không gả em gái cho hai cậu đâu.

_Cậu nói thế là ý gì chứ, cậu không gả thì hai bác gả cho tớ, lo gì.- Kỳ Lâm chặt chém lại Bảo Kỳ.

_Ừm, cậu nhớ đấy, haizzz, nhớ em gái yêu của tớ quá, mấy hôm rồi không gặp, nhà tự nhiên vắng vẻ hẳn ra, cậu mau mà trả em tớ về đấy nghe chưa!

_Ừ, biết rồi mà.- Kỳ Lâm cười xoà, cậu mong giữ Yun ở lại mãi chứ làm gì mà khuyến khích nó về.

Cậu nhìn ra cửa thì thấy nhóc Huy, hôm nay nhóc bán tận đây cơ à, cậu vừa thấy tội vừa thấy ấm ức cái ôm trước nhóc nói cậu không có đầu óc và không biết cách ăn nói.

Cậu hí hửng chạy ra cửa, gọi lớn.

_Huy, nhóc vào đây xem!

_Ơ, ông anh ngố ngố hôm bữa đây mà, chị Linh có đi cùng ông anh không?!- nhóc ngó xung quanh tìm kiếm rồi đi vào trong theo Kỳ Lâm.

Hôm nay còn gọi là ông anh ngố ngố, ức quá mà.

_Nhóc ăn kem hay uống gì không gọi đi, tí mua mang về cho bé Bu với mấy đứa kia nữa, anh trả cho.- tuy Kỳ Lâm tính có chút trẻ con nhưng mà vẫn rất biết cách quan tâm em nhỏ đúng không?!

_Ý đồ gì đây ông anh?!

_Kỳ Lâm, ai thế!- Bảo Kỳ chả biết sự tình thế nào.

_À quên, nhóc là người quen của Yun, bọn tớ có gặp nhau một lần- nhìn sang nhóc Huy- Anh ấy là anh trai chị Linh đấy nhóc.

_À, chào anh, là anh trai chị Linh chắc không như ông anh ngố này đâu phải không?- Huy quay sang làm quen.

_Ừ, tất nhiên rồi, anh kết nhóc rồi đó, khẩu khí được lắm.- Bảo Kỳ thích thú, cứ cười không ngừng.

_Ơ, lại còn hùa theo, cậu có còn là bạn tớ không vậy chứ?- mặt Kỳ Lâm méo xệch.

_Khoản này tớ không rõ, haha, kỉ niệm ngày làm quen anh mua hết vé số giúp nhóc nhá.

_Được thế thì cảm ơn anh, đấy, ông anh cư xử anh chị Linh có phải hơn không?- nhóc Huy lại được thể chọc ghể Kỳ Lâm.

Cậu có thể nói là đang tức xịt khói, ai như cậu không kia chứ, dắt nhóc vào để hai người hùa nhau chọc phá, hết nói nổi.

_Em mệt không?- Nguyên Khang và nó cùng ngồi xuống chiếc ghế đá, thở hồng hộc, nãy giờ hai người chẳng biết đã chơi hết bao nhiêu trò.

_Có ạ, em thấy nóng quá, chóng mặt nữa.- Yun đổ mồ hôi rất nhiều.

_Em chắc lại bệnh rồi, người nóng hổi nè, hay mình về nhà nha!- cậu đưa tay sờ vào trán nó.

_Dạ.- nó thở hắt ra, người cứ lâng lâng, đầu óc quay cuồng.

Nguyên Khang nhanh chóng lấy xe đưa nó về, cậu thấy rất lo.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nước mắt của mưa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !