Truyện kiếm hiệp
 

Nước mắt của mưa (chương 69)

Lượt xem chương này: 1122

Bảo Kỳ lại đến nhà Kỳ Lâm, cùng đi với cậu là nhóc Huy, và vì sự có mặt của Huy ngày hôm nay, Zan sẽ gặp rắc rối lớn.

Nhóc Huy mặt buồn xo đi theo cậu vào nhà, chắc chắn một điều là giờ nhóc lo cho Yun lắm, vậy mà cũng anh hùng chịu một mình thôi chứ không nói cho mấy đứa cùng nhóm biết, vai trò anh cả là vậy mà. Điều đó càng đúng với Huy, với một cậu nhóc lớn lên trong khó nhọc và nếm được nhiều vị đắng của cuộc đời.

Kỳ Lâm ngơ ngác, cậu chẳng hiểu tại sao nhóc Huy có mặt ở đây.

_Không phải nhìn đâu, đến đây vì lo cho chị Linh thôi, có thể giúp tìm chị ấy ! – Huy đáp lời khi thấy được ánh nhìn thắc mắc của Kỳ Lâm, Huy lướt nhìn mọi người cúi chào lễ phép rồi mới ngồi xuống. Nhưng khi nhìn thấy Zan đột nhiên sự buồn bã trong nhóc biến mất, ánh mắt có chút dò xét và để ý.

Zan vẫn còn đang lo sợ mọi chuyện bại lộ lại còn bắt gặp ánh nhìn của Huy, tự nhiên tim cô bé đập mạnh hơn, hồi hộp sợ sệt hơn. Tay chân trở nên lóng ngóng làm chiếc khay nước chưa kịp đặt lên bàn đã rơi xuống đất, các chiếc cốc vỡ tan.

Thái độ lạ lùng đó của cô bé càng làm mọi người thêm chú ý, Bảo Kỳ có lẽ là người đau lòng nhất trong mọi người, bởi lẽ dù không muốn họ cũng dần tin là Zan có liên quan đến vụ việc của Yun. Tần ngần một lúc Zan lắp bắp giải thích rồi dọn dẹp mảnh vỡ rồi đi vào trong, lồng ngực đập liên hồi, mồ hôi cũng do lo lắng quá mà rịn ra ướt cả trán và tay.

Tranh thủ lúc mọi người không chú ý, Zan lẻn ra ngoài, cô bé cần phải đi gặp Hạ Băng để kết thúc việc này càng sớm càng tốt, cứ để lâu chắc Zan chết mất vì lo sợ. Cô bé bước nhanh rồi từ từ guồng chân chạy đi trong hối hả, thật sự là sợ lắm rồi.

Do gấp gáp quá mà Zan chẳng nhận ra, từ lúc ra khỏi nhà, đã có một người luôn theo sát từng bước chân cô bé. Một lúc sau khi thấm mệt thì Zan mới dừng lại, và đến khi ấy cô bé mới biết đến sự tồn tại của người sau lưng mình.

Dù ý định của cô bé giờ đây là đến gặp Hạ Băng để cầu hoà thì cũng không thể để ai phát hiện ra rằng cô bé đã can dự vào việc này, cô bé đủ ích kỉ để muốn mình còn được chấp nhận giữa mọi người. Yun là người họ yêu quí đến như vậy thì nếu biết Zan đã nói Hạ Băng bắt Yun đi họ sẽ chẳng bao giờ nhìn mặt cô bé nữa.

Zan dừng lại, rồi tảng lờ làm việc khác, có tiếng rầm rập của đoàn tàu xe lửa sắp đến. Zan mừng thầm rồi quay nhìn lại vóc dáng khuất sau tán cây xa, đợi đoàn tàu tiến chỉ còn cách mình một đoạn ngắn Zan mới chạy qua đường tàu. Và đúng với mong muốn của Zan, ngay khi cô bé chạy qua khỏi đường ray thì đoàn tàu vừa đến, kê sát đó, người kia bị bỏ lại phía sau.

Phía bên kia đoàn tàu, nhóc Huy gỡ chiếc mũ lưỡi trai đen xuống rồi ngồi bệt xuống đường, vậy là mất dấu chị ta rồi, mình sao lại vụng về khiến chị ta nhận ra như vậy chứ, chỉ cần nhanh một chút nữa là có thể theo kịp chị ta rồi. Có thể biết được chị ta làm gì rồi.

Nhóc hậm hực đấm tay vào đầu mình mấy cái liền, nhìn theo đoàn xe vừa đi khỏi mà không biết mình nên phải làm gì, còn biết Zan ở đâu nữa mà theo, cũng không thể về khi chưa biết được gì, nhất định phải tìm ra sự thật. Nghĩ đến đó nhóc lại đứng dậy rồi chạy về con đường phía trước, con đường này có rất nhiều ngõ nhỏ, chẳng biết nên rẽ vào đâu.

Huy đang loay hoay với cái ngã tư vì không biết nên tìm hướng nào thì Zan xuất hiện ngay sau lưng cậu bé, thật may rằng Huy đã không giật mình. Nhóc vẫn nhìn Zan bằng cái kiểu khi nãy, không có thêm tí gì thiện cảm.

_Chị ở đây làm gì ? – ngay lập tức Huy hỏi, nhìn Zan bằng ánh mắt khó chịu.

_Thế còn em ở đây làm gì ?- Zan tươi cười nhưng trong lòng vẫn còn hồi hộp, cô bé cố ngăn mình không nhìn ra phía xa.

_Huy hỏi chị trước !

_Chị đi dạo thôi, vậy còn em, đi đâu nào.

_Đi dạo mà mồ hôi nhễ nhại vậy đó sao, còn Huy đi đâu chị cần quan tâm sao, cái chị cần quan tâm bây giờ là khi nào mọi người biết được chuyện kinh khủng chị đã làm kia, lúc đó sẽ thế nào nhỉ ?- nhóc đưa tay xoa xoa cằm ra chìu suy nghĩ rồi bật cười, điều đó làm Zan càng thêm bối rối hơn.

_Em nói gì mà chị nghe chẳng hiểu, dạo này con nít lớn nhanh ghê, nói chuyện như người trưởng thành vậy.- Zan lấp lửng cho qua chuyện rồi mỉm cười, mà nụ cười ấy thì gượng gạo vô cùng.

_Mỗi chị không trưởng thành thôi, chứ Huy thì trưởng thành lâu rồi. Huy về, chị có cùng về không ?

_Ừ, về chứ.- sau đoạn hội thoại đó suốt cả dọc đường đi chẳng ai nói với ai thêm lời nào. Con đường yên ả vắng lặng, Huy luôn chú ý thái độ của Zan, còn cô bé thì ngược lại, cứ như thế cho đến khi về đến nhà Kỳ Lâm.

Tại một quán cà phê.

_Chắc chắn với các anh là chị ta có liên quan đến việc chị Yun bị bắt cóc, lúc ra khỏi nhà chị ta chạy thụt mạng í, rồi sau đó thì cố tình bỏ xa Huy, còn nói là mình đi dạo nữa chứ.- Huy nhìn một lượt cả năm người rồi nói.

_Sẽ rất nguy hiểm nếu cứ để Bảo Ngọc ở cạnh Hạ Băng như thế, con bé biết là Lý Phong bị bắt rồi, giờ hai mẹ con nó như rắn mất đầu nên có lẽ càng nguy hiểm hơn, có thể sẽ làm bừa đấy.- Khắc Minh đặt cốc cà phê xuống bàn rồi nói lên điều làm tất cả mọi người lo sợ.

_Nhưng biết cô ấy và Yun ở đâu mà tìm, tất cả chúng ta đều lo mà.- Hoàng Quân cũng lên tiếng.

_May mà Bảo Kỳ nhờ nhóc Huy theo dõi Zan, ít nhất chúng ta cũng biết được địa điểm ấy ở cự li gần để mà tìm kiếm.- Nguyên Khang ôn hoà, cố trấn an và lấy tinh thần cho mọi người.

_Nhưng mà…ở đó vắng lắm, lại còn có rất nhiều cây cối và ngõ hẻm….khó tìm lắm..- nhóc Huy tần ngần.

_Khó cũng phải tìm, nhất định phải tìm bằng được dù có xới tung chỗ ấy lên, chúng ta có những năm người chẳng lẽ không tìm được.- Kỳ Lâm nảy giờ im lặng cuối cùng cũng lên tiếng, dư âm cơn mưa hôm qua dù vẫn còn khiến cậu đờ người, nhưng việc tìm gặp Yun chưa lúc nào ngừng thôi thúc cậu.

Zan ở nhà một mình mà cứ thấp thỏm lo âu, lúc nãy cô bé đã định đi gặp Hạ Băng nhưng không thành, giờ càng để lâu có thể Yun sẽ càng gặp nguy hiểm hơn, lúc ấy tội cô bé càng nặng, bây giờ mà đi thì cũng chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này, tiếng thoái lưỡng nan. Nên làm sao cho vẹn.

Zan cứ hết đi ra lại đi vào, nhìn bên này rồi ngó bên kia, rồi lại nhìn đồng hồ, cứ như sợ thời gian lại trôi thêm, nhưng mà thực tế cô bé có ngăn được thời gian bao giờ. Rồi bất ngờ, có cuộc gọi đến từ Hạ Băng, dù muốn dù không Zan cũng bấm nghe và hồi hộp chờ đợi.

_Đến đây đi, sắp có trò vui rồi.- giọng nói sung sướng đến kinh sợ vang lên làm Zan cũng chết ngạt, và cô bé hiểu nếu không đi ngay thì có lẽ chẳng còn cơ hội để xin Hạ Băng thả Yun ra.

Zan gọi cho Kỳ Lâm, gấp rút, vừa chạy cô bé vừa chờ cậu bắt máy.

“ Em ra ngoài có chút việc, anh không phải chờ nhé “- và nhanh chóng cô bé cũng gập máy, đôi chân vùn vụt chạy đi.

Kỳ Lâm mặt chuyển sắc, cậu thực sự lo sợ những điều mình đang nghĩ sẽ diễn ra, rằng có thể tính mạng Yun sẽ gặp nguy hiểm.

_Zan ra ngoài rồi, chúng ta phải đi tìm Yun nhanh thôi.

Ngay tức khắc, mọi người nhanh chóng rời chỗ ngồi và lên xe đi trong hối hả, họ đều hiểu thời gian lúc này quan trọng đến nhường nào…

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Nước mắt của mưa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !