Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 10)

Lượt xem chương này: 3361

Rượt bắt

Trường đại học Nguyên Thành Phong là một trường đại học nổi tiếng nhất nước. Khuôn viên trường rộng gấp ba

bốn lần so với các trường khác, được đầu tư xây dựng kỹ càng, hoàng tráng, vô cùng đẹp đẽ.

Nhưng nó nổi tiếng không bởi vì sự lộng lẫy của nó mà nổi tiếng vì nó là ngôi trường dành cho các tiểu thư công tử

lắm tiền nhiều của theo học. Trường toàn những giáo sư nổi tiếng trong nước về giảng dạy. Thiết bị giảng dạy đầy đủ và tiên tiến.
Những học sinh bình thường phải đạt những thành tích nhất định mới được theo học.
Vì là một ngôi trường sang trọng nên học phí ở đây thuộc loại cao nhất. Những sinh viên nghèo được đặt chân vào trong ngôi

trường này phải là những bộ óc cực kỳ thông minh. Được miễn toàn bộ học phí và phí cụ.
Hiểu Đồng và Đình Ân may mắn đậu vào trường.
Hiểu Đồng từ nhỏ có ước mơ làm một nhà thực vật học nên cô chăm chỉ học từ bé.Sau này, dù có khó khăn thế nào mẹ cô cũng

nhất quyết bắt cô tiếp tục theo đuổi ước mơ của mình.
Nhưng những gánh nặng hàng ngày khiến Hiểu Đồng đành từ bỏ ước mơ của mình mà theo đuổi học bổng ở trường Đại học Nguyên

Thành Phong này. Bởi vì học bổng ở đây khá cao, chi trả học phí xong vẫn còn dư ra một ít đủ để cô trang trải cuộc sống.
Đình Ân cũng nhờ Hiểu Đồng ôn tập cho mà may mắn dành được suất học bổng cuối cùng.
Năm nay là năm thứ hai của họ ở trường này.
Tại ghế đá ngay trong khuôn viên sân trường, Hiểu Đồng đang cặm cụi tham khảo những quyển sách mượn của Đại Bình.
Đình Ân lén lút đi tới sau cô :
- Hù…
Hiểu Đồng nhìn Đình Ân liền trêu:
- Bây giờ còn chơi trò này, cậu đúng là trẻ con mà.
- Cậu đang đọc sách gì vậy.
- Cũng không có gì, mình đọc linh tinh ấy mà.
Đình Ân nhìn Hiểu Đồng ngập ngừng kể:
- Từ lúc câu nghỉ làm, Vĩnh Phong ngày nào cũng đến tìm cậu.
- Vậy sao – Hiểu Đồng tỏ vẻ thờ ơ , cô thật sự không muốn nghĩ nhiều đến anh nữa.
- Nếu như … nếu như…mình chỉ muốn nói nếu như thôi. Nếu như anh ấy thích cậu thật lòng thì sao.
Vẫn cắm cúi đọc sách, Hiểu Đồng lạnh lùng nói:
- Mặc xác anh ta. Mình không quan tâm.
- Nhưng mà anh ấy đã giúp đỡ cậu khá nhiều…mình nghĩ anh ấy thích cậu thật lòng.
Hiểu Đồng không chịu được sự ủy mị của cô bạn Đình Ân.
- Thưa Đình Ân tiểu thư, hãy tha cho em, nếu như ai của cũng thích em thật lòng hết, vậy thì chẳng lẽ em cũng đáp lại

tấm chân tình của tất cả à. Cho mình xin đi, cậu hãy delete anh ta ra khỏi đầu của cậu đi. Từ nay về sau mình và mấy

người đó không có bất cứ quan hệ gì nữa.
- Chỉ sợ lực bất tòng tâm thôi. Trái đất xoay tròn, cuối cùng lại gặp nhau.
- Cậu nói vậy là ý gì.
- Để mình nói cho cậu biết, nếu không sau này có gì lại trách mình. Cậu có biết trường Đại học Nguyên Thành Phong này lại có

tên như vậy không. Đó là tên của ngài chủ tịch và hai người con trai ghép lại. Chữ Phong này là chữ Phong trong cái tên Vĩnh Phong.
Hiểu Đồng sửng sốt hỏi, đôi mắt cô tròn xoe kinh ngạc.
- Ý của cậu là trường này là trường của nhà anh ta.
- Cậu có nghe biệt danh “Phong tao Nam nhạn” không.
- Cũng có nghe qua nhưng mình không để ý lắm.
- Ý của nó là Vĩnh Phong là một người thanh tao, lạnh lùng không ai với tới được, Thế Nam thì nhẹ nhàng, trầm lắng như chim

nhạn mùa xuân. Hai người đó là hai chàng hotboy nổi tiếng nhất trường này. Con gái chết mê chết mệt vì họ.
- Cậu cũng trong số đó à – Hiểu Đồng hỏi đùa ý muốn trêu Đình Ân.
- Mình ấy à, chỉ gặp họ có một lần duy nhất thôi. Cậu cũng biết đó, chúng ta học ở dãy C, còn họ học ở dãy A. Hai dãy cách xa nhau như vậy, đi bộ muốn gãy chân thì làm sao mà gặp. Mình chỉ thấy họ từ xa thôi, nếu không làm ở quán bar thì đời nào mình có cơ hội ngắm nhìn

họ gần như thế.
- Cậu kể nhiều như vậy là có ý gì chứ – Hiểu Đồng lấy làm khó hiểu.
- Con nhỏ này cậu thật là, chẳng phải cậu đang tránh gặp anh ta hay sao.
Hiểu Đồng nghe Đình Ân nói thì phì cười.
- Cậu lo xa quá, anh ta làm sao biết mình học ở đây. Cậu không nói, Đình Khiêm không nói thì còn lâu anh ta mới biết. Chẳng phải cậu

nói là dãy A và dãy C cách rất xa nhau sao. Đời nào một người kiêu ngạo như anh ấy lại đến dãy C này chứ…
- Thì mình chỉ muốn cảnh báo cho cậu biết vậy thôi – Đình Ân giận dỗi nói.
Hiểu Đồng hiểu tấm lòng tốt của bạn, cô mĩm cười ôm Đình Ân.
- Mình biết rồi, cám ơn cậu. Mình sẽ cố gắng để anh ta không gặp mình.

Nhưng có một chuyện mà Hiểu Đồng không nghĩ đến. Đó là Vĩnh Phong không đến dãy nhà C nhưng cô lại đến dãy nhà A.
Hiểu Đồng vốn là một sinh viên ưu tú nên được các thầy cô yêu mến và tin cậy. Các thầy cô thường nhờ cô tìm tài liệu, sắp xếp bài nghiên cứu. Hiểu Đồng luôn tích cực giúp đỡ các thầy cô, một phần là để thu thập thêm kiến thức, một mặt không bị đình chỉ khi vắng mặt ở lớp để để làm thêm.
Hôm đó giáo sư Hà nhờ cô đến phòng tư liệu ở dãy A lấy tư liệu dùm thầy. Nhưng phòng tư liệu vẫn chưa mở cửa, cô đàng ngồi ở băng ghế đá vừa đọc sách vừa đợi.
Trường Đại học này vốn dành cho cô ấm cậu chiêu nên những học sinh ở đây đa phần giàu có. Không bị bắt buộc về đồng phục nên họ tha hồ ăn diện. Càng sang trọng thì càng chứng tỏ đẳng cấp của họ.
Những cô gái ăn mặc cực kỳ sành điệu và hợp mốt mang những đôi giày cao gót xinh đẹp đi qua đi lại nhìn cô sinh viên ngồi trên băng ghế đá bằng cặp mắt coi thường.
Áo thun đơn giản, quần jean tầm thường, tóc thắt bím hơi rối, cặp mắt kính màu nâu sẫm che đi đôi mắt như người mù. Tay cầm quyển sách chăm chú đọc hết trang này đến trang kia, nhìn rõ là một con mọt sách xấu xí.
- Trời ơi trường mình mà cũng có đứa như vầy sao chứ.

Vẫn bình thản như không có những ánh mắt chế giễu đó, Hiểu Đồng vẫn cứ chắm chú đọc sách. Một lát sau, có tiếng ồn ào đang đi tới, mấy cô gái nãy giờ chế giễu Hiểu Đồng đột nhiên im lặng nhìn về phía tiếng ồn.
Một cô hét lên:
- Là anh ấy. Hôm nay anh ấy đi có một mình.
Rồi họ chạy tới chỗ đám con gái đang bao quây lấy một chàng trai hỏi han đủ thứ. Hiểu Đồng không quan tâm đến chuyện của người khác nên cô vẫn cắm cúi đọc.
Đột nhiên cô cảm thấy chân mình đau điếng. Một đôi giày cao gót mày đỏ bên dưới một chiếc váy đỏ rực rỡ đang đặt trên đôi giày thể thao của cô, ấn sâu vào chân cô.
- Á …
Hiẻu Đồng bất ngờ bị giẫm phải đau đến nỗi đánh rơi quyển sách trên tay.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào cô. Không hề ngẫng đầu lên nhìn thủ phạm là ai, Hiểu Đồng cúi đầu nhìn cái chân đau của mình, lấy tay day day chỗ đau. Quả thật rất đau. Chiếc gót giày kia muốn xuyên thủng phần da giày thể thao của cô. Hiểu Đồng nhăn mặt vì đau.
Một khuôn mặt nghiêng nghiêng cúi xuống nhìn cô lo lắng hỏi:
- Bạn không sao chứ?
Đó chính là chủ nhân của chiếc giày cao gót kia. Một cô gái rất đẹp nhưng hơi quen quen. Không biết Hiểu Đồng đã gặp cô ta ở đâu rồi thì phải.
Dù rằng rất đau nhưng Hiểu Đồng vẫn lắc đầu.
- Xin lỗi nha. Mình không để ý …
- Không sao.
Hiểu Đồng cúi xuống nhặt quyển sách dưới đất rồi khoát balô đứng dậy bỏ đi. Không buồn nhìn những người xung quanh cô. Dù gì chỗ đó đã không còn yên tĩnh để cô đọc sách nữa rồi.
Hiểu Đồng bình thản bước đi nhưng cô không biết đằng sau lưng có một ánh mắt đang dõi theo bóng cô với một niềm vui khó tả, đôi mắt long lanh phát sáng ánh lên sự mừng rỡ.
Chủ nhân của đôi mắt ấy không ai khác chính là Vĩnh Phong.
Cô không nhìn thấy cậu, hay nói chính xác, cô không quan tâm đến mọi thứ xung quanh mình.
Cũng cái dáng vẻ ấy dù cho nét mặt của cô bị che lấp bởi chiếc kính xấu xí kia. Cái dáng vẻ khiến cho Vĩnh Phong mong nhớ ngày đêm, làm sao cậu không nhận ra được.
Khi Quốc Bảo thông báo cho cậu biết không thể tìm hiểu được gì từ cái anh chàng Đại Bình kia, cậu gần như rơi vào tuyệt vọng. Vĩnh Phong muốn chạy đến cầu xin Đình Khiêm cho anh biết cô ở đâu và bằng lòng bất cứ điều kiện gì Đình Khiêm đưa ra.
Nhưng một chút kiêu hãnh, một chút tự ái, một chút sĩ diện khiến cho cậu không thể làm cái việc nhục nhã này. Cậu chỉ biết dồn nén nỗi nhớ vào trong tim mà thôi.
Nếu ba cậu không muốn cậu đến trường đều đặn thì hôm nay cậu sẽ không đến trường. Không phải Vĩnh Phong không muốn học, mà là cậu đủ thông minh để không cần đến trường mỗi ngày.
Sáng nay cậu đến trường với tâm trạng không thoải mmái bởi vì đi kè kè bên cậu la Vũ Quỳnh. Cô ấy vừa đi du học bên Anh một năm trở về. Việc cô ấy vào trường này học là điều hiển nhiên.
Nhưng cứ nghĩ đến việc phải gặp cô ấy mỗi ngày và bị cô ta bám lấy không buông khiến Vĩnh Phong đau đầu.
Lại thêm mấy cô nàng xoe xua ở trường cũng thường đeo bám lấy cậu, khiến cho Vĩnh Phong càng chán nản hơn.
Đang bực bội vì sự đeo bám này, Vĩnh Phong chỉ muốn bước thật nhanh tháot khỏi đám con gái ồn ào này thì cậu nhìn thấy phía trước một cô gái trông quê mùa đang chăm chú đọc sách. Bên cạnh cô là chiếc ba lô trông quen quen.
Lại còn con gấu nhồi bông màu đỏ trông rất đáng yêu treo lủng lẳng trên ba lô.
Dáng vẻ này, chiếc ba lô này và cả con gấu nhồi bông kia giống hệt như khi cậu gặp cô ở quán ba hôm đầu tiên gặp nhau.
Mặc kệ những cô gái xung quanh cậu, Vĩnh Phong thư thái chầm chậm tiến tới. Đám con gái tất nhiên cũng đi theo.
Trái tim của Vĩnh Phong reo vang rộn ràng, ánh mắt vui vẻ của cậu ánh lên khi nhìn cô gái ngồi trên ghế đá khiến cho Vũ Quỳnh không vui.
Cô giả vờ đi nhanh về phía trước và cố tình giẫm vào chân của Hiểu Đồng thật mạnh.
Cũng nhờ vậy mà khi Hiểu Đồng khum xuống xoa xoa cái chân đau, sợi dây truyền hình con cá heo cô vẫn thường đeo trên cổ rơi tòn ten trước mặt Vĩnh Phong. Không còn nghi ngờ gì nữa. Đó là cô gái mà Vĩnh Phong ngày nhớ đêm mong.
Khi Hiểu Đồng bỏ đi để lại sau lưng một ánh mắt vui mừng ấm áp, cũng kèm theo một đôi mắt giận dữ.

- Haiz! Chán quá đi – Đình Ân thở dài buồn bã – Nghe nói dạo này dãy A và dãy B xôn xao lắm chứ chẳng lặng lẽ như dãy C của tụi mình.
- Lại chuyện gì nữa đây – Hiểu Đồng buông bút nhìn Đình Ân cô đang viết báo cáo giúp giáo sư Hà.
- Cậu xem các khoa khác ồn ào nhộn nhịp trong năm học mới ghê chưa kìa. Còn khoa mình thì lại im lìm chán ngắt.
- Mình thích như thế này hơn. Ồn ào sinh phiền phức mà thôi – Cô tiếp tục viết.
- Cậu có biết bây giờ là những năm tháng đẹp nhất của đời người hay không hả. Bây giờ mà không tận hưởng thì sau này có muốn cũng không được.
- Vậy cậu cứ tiếp tục tận hưởng đi, đừng có làm phiền mình làm việc.
Đình Ân đứng dậyngúy cho Hiểu Đồng một cái.
- Cậu cứ dìm đầu vào cái đống tài liệu đó cho đến chết đi. Mình đi hưởng thụ đây.
Nhưng Đình Ân chỉ ra ngoài một chút thì đã quay lại. Hiểu Đồng vẫn chăm chú xem xét tài liệu.
Bên ngoài tự nhiên ồn ào, vài tiếng thì thầm…
- Sao anh ấy lại đến đây…
- Anh ấy đến tìm ai à.
- Trời ơi! Đẹp trai quá..
………….
Hiểu Đồng vẫn không chú ý, cô chỉ chăm chăm lo việc của mình. Không quan tâm chính là phương châm của cô đối với những hoạt động huyên náo ở bên ngoài cho đến khi Đình Ân đến bên cạnh khều vào tay cô.
- Đến giờ rồi sao – Hiểu Đồng quay về phía Đình Ân , ngẩng đầu nhìn cô ấy hỏi.
Nhưng rồi cô nhìn xuống chiếc đồng hồ nhỏ màu bạc đeo ở cánh tay thon của mình. Vẫn còn đến 7 phút, cô thắc mắc nói:
- Còn sớm mà.
Nhưng Đình Ân khuôn mặt hơi tái lắc đầu , rồi đưa tay chỉ về phía trước mặt Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng nhíu mày không hiểu động tác của Đình Ân có ý gì . Cô quay mặt nhìn về phía trước mình.
Đập vào mắt cô là khuôn mặt cực kì đẹp trai, ánh mắt sáng ngời, nụ cười nữa miệng cực kì quyến rũ. Anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi và một chiếc quần jean nhưng ở anh lại phát ra ánh hào quang khiến trái tim của các cô gái phải rơi rụng như lá mùa thu.
Mọi ánh mắt đều dồn vào Hiểu Đồng.
Trái tim vốn dĩrất nhỏ bé của Hiểu Đồng bắt đầu thổn thức.
Tại sao lại là anh. Tại sao anh lại xuất hiện trước mặt cô.
Cô và anh, hai người cứ như đang chơi trò chơi đuổi bắt, lần đầu tiên gặp nhau, cô bỏ chạy nhưng lại bị anh bắt lại ở quán bar.
Lần này cô cũng đã bỏ chạy, vậy mà anh lại bắt được cô lần nữa.
Tạo sao anh lại thêm một lần nữa xuất hiện trong cuộc đời cô, chẳng phải cô đã cố quên anh rồi sao. Đã cố gạt bỏ hình ảnh anh ra khỏi trí não của mình dù rằng càng cố quên thì nó càng hiện diện một cách rõ rệt và làm trái tim cô thắt lại.
Hiểu Đồng nắm chặt cây bút trên tay, cô mím chặt môi để kiềm chế cảm xúc khi nhìn thấy anh đến nỗi dấu của cây viết hằn trên tay cô.
Chỉ có một điều, Hiểu Đồng không thể kiềm chế được – trái tim run rẩy của cô.
Vĩnh Phong đưa tay cầm lấy thẻ sinh viên Hiểu Đồng đeo trước ngực. Nhếch môi khẽ mĩm cười:
- Mễ Hiểu Đồng ….cái tên đẹp lắm.
Cậu thả bãng tên ra liền đưa người sát vào tai Hiểu Đồng, hơi thở anh phả vào tai Hiểu Đồng như một luồng điện nhẹ đang chạy. Anh thì thầm với một giọng trầm ấm.
- Bắt được em rồi. Lần này anh sẽ nắm thật chặt, em đừng mong chạy thoát.
Ngẩng người lên, Vĩnh Phong nháy mắt với Hiểu Đồng một cách ranh ma rồi quay lưng bỏ đi để lại Hiểu Đồng vẫn ngồi bất động ở đó.
Tất cả các cô gái nhìn Hiểu Đồng ngưỡng mộ và ganh tỵ, còn các chàng trai nhìn cô với ánh mắt tò mò.

- Hiểu Đồng, cậu quen anh Vĩnh Phong sao.
- Trời ơi làm sao cậu quen anh ấy vậy, kể cho mình nghe đi.
- Làm sao một cô gái như cậu lại quen được anh ấy vậy – Một cô gái nhìn Hiểu Đồng một cách khinh bỉ.
- Cậu có phải người yêu của anh ấy không? Nếu không phải thì làm mai cho mình đi,
- Liệu anh ấy có đến đây nữa không
………………..
Hàng lạt câu hỏi tuôn ra khiến Hiểu Đồng thấy nhức cả đầu, cô bực mình đứng lên nói:
- Mình đắc tội lớn với anh ta đó, ai muốn liên can thì cứ việc đến đây.
Các cô gái đều xanh mặt khi nghe Hiểu Đồng trả lời rồi không ai bảo ai, họ lần lượt tản ra. Sự bình yên lại kéo về.
Nhưng suốt cả buổi Hiểu Đồng không tài nào tập trung vào công việc hay học tập được.
Hiểu Đồng không biết mình đang vui mừng vì gặp lại anh ấy hay là đang lo lắng.
Haiz! Bất giác cô thở dài. Phải làm sao đây.

Vừa bước xuống dãy tam cấp của dãy nhà C, Hiểu Đồng đã thấy mọi người tụ tập đang xì xầm gì đó. Hôm nay ra sớm, cô muốn tìm một chỗ nào đó để ngủ một chút trước khi đi làm thêm. Tối qua cô ngủ quá ít. Vừa mới nghỉ đến thì cảm giác mệt mỏi kéo đến.
Chen qua đám đông để đi ra ngoài, Hiểu Đồng nhìn thấy một dàn xe mô tô đậu đều tăm tắp trước mặt. Nhưng chiếc xe cực kì đẹp mà không phải cứ có tiền là mua được. Tuy chẳng hiểu gì về xe cộ cho lắm, nhưng nhìn sự bóng loáng và lộng lẫy của nó thì cũng đủ reo thầm.
Những chàng trai sỡ hữu những chiếc xe này càng làm cho người ta lóa mắt hơn. Những anh chàng đẹp trai. Họ đang chờ ai đó.
Hiểu Đồng biết họ tìm ai. Cô ngây người đứng yên.
Đều là những anh chàng trong băng đua xe của Vĩnh Phong. Đúng là con trai chủ tịch có khác. Có thể tự do phóng xe ngay trong khuôn viên của trường mà không ai dám làm gì.
Vĩnh Phong đã đến trước mặt cô, nụ cười sung sướng hiện rõ nét trên mặt cậu. Cậu nắm lấy tay Hiểu Đồng dịu dàng nói:
- Đi theo anh.
Nhưng Hiểu Đồng đã rụt tay lại, cô quay về phía anh chàng Đại Bình đang đứng đó nhìn.
- Hôm nay cậu có đi xe tới không?
Đại Bình gật đầu.
- Vậy mình theo cậu về nhà cậu được không. Cuốn sách này mình đọc xong rồi, mình đến để mượn cuốn khác được không?
Đại Bình reo lên vui sướng:
- Được chứ. Cậu chờ một chút mình đi lấy xe.
- Không cần , mình đi theo cậu đến chỗ gởi xe.
Nói xong Hiểu Đồng liền kéo tay Đại Bình lôi đi, anh chàng Đại Bình sung sướng cực kì, mặc cho Hiểu Đồng kéo đi.
Hiểu Đồng bỏ đi vô tình gây tổn thương cho hai trái tim cùng nhịp đâp hướng về cô.
Đình Ân đi sau thấy vậy mới chạy đến nói với Vĩnh Phong:
- Nếu anh muốn gặp Hiểu Đồng thì đừng bao giờ đi môtô đến trước mặt cô ấy.
Nói xong Đình Ân bỏ đi để lại bao nỗi thắc mắc sau lưng.

Hôm nay căn tin thật là bân rộn, Hiểu Đồng chạy hết bàn này tới bàn khác, đây là công việc làm thêm của cô ở trường. Các suất ăn ở đây tương đối mắc nhưng lại cực kì ngon.
Ngay tháng đầu tiên vào học ở trường này Hiểu Đồng đã được nhận vào đây làm. Cô nhận được một chân chạy bàn. Cứ hết giờ học là cô lại tới đây.
Bà chủ là một người tốt bụng, vì thương hoàn cảnh của Hiểu Đồng nên nhận cô vào làm nhưng không cố định thời gian và trả lương khá cao.
Tuy nói là căn tin của trường học nhưng nó chẳng thua vì một nhà hàng ba sao cả. Điều đầu tiên là căn tin này vô cùng sạch sẽ không phải bởi quy định mà do bà chủ là người thích sạch sẽ.
Các món ăn thì khỏi chê và thay đổi liên tục vì bà chủ vốn là một đầu bếp nổi tiếng và phong cách phục vụ thì miễn bàn.
Tuy vậy vẫn có những người cả đời vẫn chưa bước chân vào đây, vậy mà hôm nay lại bước vào. Một sự kiện lạ đã được ghi lại bởi sinh viên khoa báo chí trên trang web của trường.
Nhưng không phải cậu đi một mình mà đi theo nhóm. Lúc nào cậu cũng đi cùng cả nhóm.
Tội nghiệp cho các nhân viên ở đây, ai cũng bị họ làm cho sợ hãi.
Lúc thì họ nói nhanh quá làm nhân viên ghi không kịp, lúc thì thay đổi món khiến các nhân viên dù luôn điềm tĩnh cũng bị một phen hoảng hốt.
Thế là họ bị bắt phải thay đổi nhân viên phục vụ liên tục. Hiểu Đồng đang đứng ở một bàn khá xa thấy vậy đành thở dài.
Cô biết họ cố ý làm vậy để cô đến mà thôi. Hiểu Đồng đến nói nhỏ vào tai cô nhân viên có tên là Trâm Anh đang muốn phát khóc trước bọn họ:
- Để mình làm cho.
Cô nhân viên này mừng rỡ đến độ giao ngay giấy bút cho Hiểu Đồng. Mấy người trong nhóm lập tức im lặng từ tốn.
Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong một cái rồi chớp mắt thở dài, xem ra cô không thể thoát khỏi anh rồi. Cô mệt mỏi hỏi bọn họ:
- Các anh dùng gì.
Từng người, từng người một lần lượt gọi món.
- Nói từ từ thôi, nói nhanh quá làm sao người ta ghi kịp.
- Từng người gọi thôi.
- Yêu cầu ít thôi, ghi hoài cũng mõi tay mà.
Thái độ với cô và những nhân viên khác rõ ràng là khác xa khiến nhiều người phải trố mắt ra nhìn.
Cuối cùng chỉ còn Vĩnh Phong và Thế Nam, cô đưa mắt nhìn hai người.
- Hai anh dùng gì?
Thế Nam âu yếm nhìn cô:
- Em ăn gì chưa.
Hiểu Đồng cười nhẹ đáp lại sự quan tâm của Thế Nam .
- Cám ơn anh, em đã ăn rồi.
- Vậy cho anh thứ mà em đã ăn.
Hiểu Đồng hơi bối rối trước câu nói của Thế Nam, vốn dĩ cô đã nói dối, từ sáng đến giờ cô vẫn chưa ăn gì. Cô vội lấy lại bình tĩnh:
- Vậy anh ăn cơm thịt bò viên nha. Món này ở đây ăn rất ngon.
- Vậy cho anh món đó.
Hiểu Đồng quay sang hỏi Vĩnh Phong.
- Còn anh.
Đôi mắt hơi nheo lại, cái miệng hơi vểnh lên trông anh cực kì quyến rũ.
- Em lại gần đây anh mới nói.
Hiểu Đồng bất đắc dĩ phải tiến lại gần Vĩnh Phong. Anh nắm lấy tay cô, nhấn cô vào cái ghế trống bên cạnh. Hiểu Đồng cũng không rõ cái ghế đó trống từ bao giờ nữa.
Anh sát lại gần bên cô, hương thơm tỏa ra từ anh khiến Hiểu Đồng ngây ngất.
- Gọi món mà emthích đi.
Hiểu Đồng muốn đứng lên nhưng không thể được, một tay anh quàng qua vai cô giữ chặt cô xuống ghế.
- Bỏ ra, em phải làm việc.
Nhưng Vĩnh Phong không trả lời, chỉ giữ chặt không cho cô đứng dậy.
- Gọi bà chủ ra đây – Cậu hất mặt ra lệnh.
Một nhân viên vội chạy vào kêu bà chủ ra.
Bà chủ là một người giàu kinh nghiệm, bà tươi cười nói với Vĩnh Phong;
- Hiếm lắm mới thấy cậu Phong ghé qua đây. Cậu kêu tôi có gì không.
- Cô ấy có thể ngồi đây một chút không? Bà xem cô ấy cứ một mực đòi đi.
Bà chủ nhìn thấy cánh tay đang khoát trên vai của Hiểu Đồng hiểu ý liền nói:
- Hiểu Đồng là một cô gái siêng năng chăm chỉ. Hôm nay bác cho cháu nghỉ sớm, cứ ngồi chơi tự nhiên.
Hiểu Đồng nghe bà chủ nói vậy lại thấy bà nhìn mình, cô biết bà đang hiểu lầm quan hệ giữ hai người vội hất tay Vĩnh Phong ra. Không khí trở nên ngại ngùng.
- Mọi người cứ chơi tự nhiên nha, để tôi đi kêu nhân viên tới phục vụ – Bà chủ lịch sự rút lui.
Cả buổi Hiểu Đồng ngồi im lặng không nói gì, cô lạnh nhạt, thờ ơ với mọi thứ. Cô cũng chỉ ăn có một ít rồi đứng dậy bỏ đi.
Nhưng đó lại là sự kiện chấn độn toàn trường.
Sáng hôm sau, những bài viết về cô có khắp mọi nơi trên trang web của trường. Mọi rắc rối bắt đầu kéo đến.
Hiểu Đồng vốn thích cuộc sống yên lặng từ trước đến giờ cô như một cái bóng, đến và đi lặng lẽ nhưng bây giờ đi đến đâu cô cũng bị soi mói, ngay cả các giáo viên cũng nhìn cô với ánh mắt khác.
Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !