Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 15)

Lượt xem chương này: 2917

Gã đàn ông tuy không cao lớn nhưng khá đô con. Gã mặc một chiếc áo thun màu xám đã bạc không có tay, để lộ ra những hình xăm kỳ dị, mái tóc xù xì trông dị họm, hàm râu quai nón trông cực kì bặm trợn.
Gã nhìn chiếc điện thoại đắc ý cười, nụ cười ớn lạnh khiến người ta vừa nghe thấy đã phát run. Một tay cầm điện thoại, một tay gác lên mặt bàn, ngón tay gõ cốc cốc…trên mặt bàn, đôi mắt thâm hiểm đang chau lại với nhau ra chiều đang suy tính hại người. Miệng vẫn không quên nở nụ cười tự mãn.
Nhìn gã lúc này thật đáng sợ, bọn đàn em của gã dù đã quá quen với hình ảnh này của đại ca chúng cũng không tránh khỏi cái run rẩy. Chúng khép nép vào một góc im lặng, sợ hãi nhìn đại ca mình, chúng sợ sẽ làm ảnh hưởng nhã hứng lúc này của đại ca chúng.
Cô gái nằm dưới đất khẽ lay người một cái, cả bọn lập tức quay về hướng cô.
Gã đại ca không như bọn đàn em, gã thư thái từ từ quay người lại nhìn cô gái. Thấy cô gái đưa tay len ôm đầu, gã hừ mũi một cái nghĩ:” Chắc là bọn đàn em đánh thuốc mê nhiều quá”
Gã ngồi im lặng nhìn cô gái khẽ lung lay đôi mắt long lanh xinh đẹp từ từ mở ra.
Hiểu Đồng cảm thấy cả người hơi rã rời, đầu căng lên nhức nhói. Hàng lông mi dài cong vút khẽ động đậy rồi chớp chớp mấy cái trước khi mở mắt ra.
Bàn tay chạm xuống sàn nhà lạnh lẽo, trần nhà đầy nhến nhện. Một nơi rất xa lạ, suy nghĩ trong đầu lập tức đặt ra cho bản thân một câu hỏi không có lời giải đáp:” Đây là đâu?”
- Tỉnh rồi sao cưng.
Một giọng nói lạnh buốt ghê rợ vang lên khiến Hiểu Đồng giật bắn cả người, cô hốt hoảng quay người về nơi phát ra tiếng nói.
Cái mũi tẹt lét, cái cằm trẻ, đôi mắt thâm hiểm, nụ cười xếch lên đầy đểu cáng… dáng vẻ gác chân lên đùi cực kì ung dung của gã đại ca làm Hiểu Đồng bật người ngồi thẳng dậy. Hai mắt trợn tròn mở to, bàn tay nắm chặt lại, cả người run lên cầm cập. Hiểu Đồng lập tức nhớ lại sự việc đêm hôm qua, cô đã bị bắc cóc, cô hiện giờ đã lọt vào tay của tên đại ca cho vay nặng lãi.
- Cưng đừng sợ, anh đâu có làm gì cưng đâu. Yên tâm đi.
Cố trấn áp nỗi sợ hãi, Hiểu Đồng lấy giọng bình tĩnh hỏi:
- Ông muốn gì? Tại sao lại bắt cóc tôi.
Dù Hiểu Đồng vốn là người rất bình tĩnh, cô cũng từng trải qua rất nhiều việc khủng khiếp nhưng dù thế nào thì cô vẫn là mọt cô gái còn khá trẻ, có cố gắng đến mấy thì trong giọng nói vẫn có phần đứt quảng.
Gã đại ca lại xếch miệng cười nhìn thân người run run của Hiểu Đồng.
- Đã lâu rồi không gặp nhau, anh chỉ muốn mời cưng đến uống ly rượu thôi ma, sao cưng lại nói là bắt cóc.
Hiểu Đồng lườm mắt nhìn đôi mắt giang xảo của gã, cô lạnh lùng nói:
- Cám ơn. Từ xưa giờ tôi không uống rượu, tôi có việc gấp xin phép đi trước.
Hiểu Đồng vội đứng dậy định bỏ chạy nhưng hai tên đàn em dã nhanh nhẹn nắm chặt hai bên vai của hiểu cô rồi đẩy cả người cô ngồi phịch xuống đất khiến cô ngã người về sau phải đưa tay ra sau đỡ cả thân người không ngã xuống đất. Hai khuỷu tay chạm đất đau điếng.
Hiểu Đồng nhăn nhó nhìn gã đại ca hỏi:
- Các người muốn gì?
Nhưng gã đại ca phớt lờ câu hỏi của Hiểu Đồng, gã quay sang trách mắng hai tên đàn em.
- Tụi bây phải biết thương hoa tiếc ngọc chứ sao lại mạnh tay như vậy, khiến cô ấy bị đau rồi kìa.
Hai gã đàn em vội cúi đầu xuống nói:
- Xin lỗi đại ca.
Gã đại ca liền khoát tay một cái, hai gã đàn em liền lui lại một bước, đưa hai tay ra sau lưng đứng yên bất động. Trông chúng như đang ở trong một quân ngũ nào đó mà gã đại ca là đại tướng.
- Nếu ông muốn lấy lại số tiền lúc trước thì tôi sẽ trả cho các người. Hãy thả tôi ra – Hiểu Đồng sợ hãi nói, đôi môi run rẩy, cô đã không thể khống chế trái tim đang run lên của mình được nữa rồi.
Gã đại ca giả vờ vỗ trán cười nói:
- Ây da! Cô em không nhắc anh cũng quên mất rồi. Nói thật lúc đó anh rất bội phục cô em có thể chạy thoát khỏi tụi này. Từ trước tới nay anh cứ tưởng những người đẹp như cô em thường không có đầu óc. Khi cô em chạy đến gặp bọn anh như bọn con gái kia khiến anh chán nản lắm. Nói thật lúc đó anh chẳng thèm nhìn cô em lấy một lần nữa là …Nhưng đó là sai lầm lớn nhất của anh – Giọng gã cực kì điểu cán, gã nhìn Hiểu Đồng bằng đôi mắt thèm khát, khiến Hiểu Đồng sợ hãi vội thu người lại – Từ trước tới nay, anh chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp như em, em càng làm anh khâm phục và thích thú hơn khi em lừa bọn anh và trốn thoát. Con mồi ngon như em lẽ nào anh chịu bỏ qua. Do vậy anh nhất quyết phải bắt cho được em, và nếu không tại thằng chó chết đó thì em đã ở trong tay anh từ lâu rồi.
Gã cay đắng nhớ lại lúc cùng đàn em đi bắt Hiểu Đồng đã gặp Vĩnh Phong và bị Vĩnh Phong đánh một trận tơi bời phải nằm mấy tuần liền. Đôi mắt gã long lên sòng sòng những tia lửa đầy căm hận.
Nghe gã nhắc đến Vĩnh Phong, Hiểu Đồng thấy lo sợ tột cùng, cô sợ gã sẽ trả thù Vĩnh Phong. Cô cầu mong cho gả không bao giờ gặp lại Vĩnh Phong.
- Cô em có biết anh đã cho đàn em đến bar Phong Trần để bắt cô em đi hay không, nhưng bọn đàn em của anh lại lần nữa gặp thằng đó. Haiz …thiên đàng có lối mày không đi, địa ngục không cửa nó lại vào, cho nên bọn đàn em của anh đã theo dõi nó. Tiếc rằng nó thường đi cùng đám bạn của nó, nếu không đã bị tụi này xử lâu rồi.
Gã hất mặt nhìn về phía Hiểu Đồng.
- Về phần em. Bọn anh định xử lí thằng đó xong sẽ đến rước em về. Chờ đợi mãi mới có cơ hội, hôm đó nó đi một mình, cả người đều say khướt. Nhưng thật khốn khiếp…- Gã đưa mắt nhìn lũ đàn em bằng cái nhìn đe dọa, bọn đàn em sợ hãi vội cụp mặt xuống, gã tức giận liền mắng xối xả – Tụi bây đúng là một lũ ăn hại mà. Kêu đi đánh có một thằng say rượu cũng không xong .
Một gã đàm em mếu máo nói:
- Nhưng mà đại ca, võ công thằng này quá lợi hại, tụi em nhân lúc nó say rượu đập cho nó một trận nhưng không ngờ lại bị nó phản công đánh tụi em te tua phải bỏ chạy.
Gã đại ca tức giận vỗ bàn cái rầm khiến tên đàn em vội ngậm miệng lại. Hắn tự **** rủa cho sự ngu ngốc của mình. Càng muốn thanh minh càng làm cho mình tự rơi vào hố.
Hiểu Đồng nhớ lại lần cô gặp Vĩnh Phong bị thương bên ngoài quán bar, thì ra anh vì cô nên mới bị đánh, vậy mà cô còn trách anh là hạng công tử ăn chơi thích đánh nhau.
- Sau lần đó, bọn anh định bắt cưng để uy hiếp thằng đó nào dè lại thấy nó cặp kè với các cô gái khác, bây giờ nghĩ lại thì ra là nó muốn lừa tụi này để cho cưng được yên.
Bất giác nước mắt Hiểu Đồng rơi xuống lúc nào không hay. Vĩnh Phong vì cô mà hy sinh nhiều như thế, anh vì cô mà chấp nhận mọi thứ kể cả ánh mắt khinh miệt của cô nhìn anh. Lúc nhìn thấy anh và các bạn ngồi bên cạnh các cô nàng kiều nữ, cô đã khinh khi những kẻ lắm tiền như anh dùng tiền để chà đạp thân thể người phụ nữ. Cô sai rồi, cô đã sai rồi. Lúc này Hiểu Đồng cảm thấy nhớ Vĩnh Phong vô cùng, muốn được nhìn thấy anh, muốn được ôm lấy anh ấy. Muốn anh ôm mình trong vòng tay ấm áp, muốn được đôi môi nồng ấm kia áp lên môi mình.
Hiểu Đồng đưa tay lên che miệng để ngăn tiếng khóc đang trực trào. “Xin lỗi anh Vĩnh Phong…”. Hiểu Đồng không biết cô có còn cơ hội gặp lại Vĩnh Phong để nói tiếng xin lỗi hay không nữa. Cô nhớ lại gương mặt đau khổ và mệt mỏi của Vĩnh Phong khi chờ cô ở trước dãy nhà trọ. Rõ ràng biết Vĩnh Phong không hề liên quan đến cái chết của cha cô, rõ ràng lúc ấy, anh chỉ là một cậu bé hơn mười tuổi nhưng sự đau khổ ùa về đã khiến lí trí của cô bị lu mờ. Cho nên cô lại làm tổn thương anh, oán trách anh khiến anh đau khổ.
Tên đại ca nhìn Hiểu Đồng đang kìm nén nước mắt chắc lưỡi nói giả bộ buồn rầu nói:
- Ây cha! Nhìn cưng bi thương như vậy khi nhắc đến tên đó khiến anh cũng mũi lòng. Đáng lí bọn anh cũng đã định bỏ qua cho cưng và tên này rồi. Cưng quá thông minh, dù có bán cưng đi nhưng biết đâu cưng sẽ quay đầu lại cắn bọn anh một miếng thì sao, còn tên đó, mối thù bị đánh làm sao anh quên được. Bọn anh đã chờ cơ hội nhưng bọn nó đã cảnh giác rồi nên cũng khó ra tay. Bọn anh tưởng đâu đành phải bỏ qua cho hai người nào ngờ có người lại thuê bọn anh bắt cóc em rồi bán đi …. Hahaha … Vậy là oan gia ngõ hẹp.
“có người thuê bọn anh bắt cóc em rồi bán đi…” mấy chữ này vang lên khiến cho tai Hiểu Đồng ù đi. Có người thuê bọn họ bắt cóc cô đem bán.” Ai?”. Kẻ nào? Xưa nay cô không gây thù với ai cả. Lẻ nào … Gương mặt Thiên Minh hiện lên trong đầu Hiểu Đồng. Không lẽ là hắn ta… không thể nào… nếu là hắn ta vậy thì mẹ và bé Đường sẽ …
Hiểu Đồng bắt đầu thấy hoảng sợ tột cùng, cô bị bắt cóc ở đây vậy thì mẹ cô và bé Đường liệu có bị bắt luôn rồi hay không. Không không… năm đó, mẹ cô mải lo cho cha cô nên không hề nhìn về phía thủ phạm, bé Đường cũng không thể gây hại cho hắn được …vậy thì có lẽ họ không bị bắt. Nhưng biết đâu hắn ta không muốn bất cứ người nào liên quan đến quá khứ xấu xa của hắn còn sống thì sao.
- Nếu có người nào anh có thể tin tưởng được thì đó là Thiên Minh – Những lời nói của Vĩnh Phong lại vang lên trong đầu cô – Chính Thiên Minh đã kéo anh ra khỏi con đường xa ngã, Thiên Minh không thể làm điều xấu được bởi vì anh ấy là một người tốt.
Vĩnh Phong liệu em có thể cùng anh hướng về cùng một niềm tin hay không. Liệu Thiên Minh có xứng với lòng tin của anh không.
Điện thoại của tên đại ca bỗng reo lên. Giọng khàn khàn hắn hỏi:
- Mày đến rồi à. Mày đến một mình chứ.
……………..
- Chờ một lát để tao kiểm tra lại đã.
Gã đại ca đưa đôi mắt thâm hiểm của mình về phía một tên đàn em đang cầm điện thoại như đang xác minh từ đồng bọn bên ngoài. Rồi hắn nhìn gã đại ca gật đầu.
Gã đại ca mĩm cười vẻ hài lòng, hắn đưa chiếc điện thoại lên tai nói:
- Mày thấy căn nhà hoang số 14 chứ, bọn tao đang ở đó. Vào đây đi con bồ xinh đẹp của mày đang chờ mày ở đây nè.
Hiểu Đồng vừa nghe thấy mấy lời của hắn ta liền kinh hãi hét lên:” Không! Các người không được làm hại anh ấy”
Hiểu Đồng lao đến bên chiếc điện thoại của tên đại ca định giành lấy, cô muốn bảo Vĩnh Phong hãy chạy đi, hãy bỏ mặc cô, đừng lo cho cô làm gì.
- Bốp!
Một cái tát nảy lửa giáng vào mặt cô khiến cô ngã xuống, cảm giác nóng rộp và đau đớn trên má Hiểu Đồng. Cô vùng dậy định chạy ra ngoài nhưng ai đó đã nắm lấy tóc cô kéo mạnh lại, khiến Hiểu Đồng đau đớn vô cùng, những giọt nước mắt lăn xuống.
Một cái tát lại được ban ra phía bên kia cái má đỏ ửng in hằn năm ngón tay. Cả hai má của Hiểu Đồng đều nóng rát, cô lảo đảo muốn ngã xuống nhưng không thể vì mái tóc cô đã bị nắm chặt.
- Á ! – Hiểu Đồng đau đớn hét lên. Hai tay đưa ra sau đầu giữ lấy mái tóc đang nhức nhói của mình.
- Đủ rồi! – Tên đại ca quát lên – Nó còn giá trị gấp mười lần mày đó. Mày mạnh tay quá lỡ nó có bề gì thì mày lấy gì đền cho tao.
Tên đàn em đang hành hạ Hiểu Đồng vội vàng thả tay ra. Hiểu Đồng rơi xuống như một món đồ chơi , cả thân mình mềm nhũn, mồ hôi nhuễ nhãi. Chiếc váy trắng cũng tả tơi rách nát một cách đáng thương. Hiểu Đồng cắn chặt răng nén sự đau đớn vào lòng nhưng những giọt nước mắt cứ thi nhau rơi xuống. Cô nằm đó trông thật thảm thương, đôi chân trắng nõn nà bị trầy xuống bắt đầu rướm máu. Mái tóc rối bù, trên nền đất còn vương *** vài sợi tóc đã bị đứt.
Tên đại ca tỏ vẻ thương xót lắc thở dài nói:
- Nếu cưng ngoan ngoãn thì đâu có ra nông nỗi này.
Trong điện thoại vang lên giọng nói đầy lo lắng và **** bới của Vĩnh Phong.
- Hiểu Đồng! Hiểu Đồng em có sao không, trả lời anh đi. Bọn khốn khiếp kia, tao thề sẽ lột da tụi bây.
Hiểu Đồng nghe tiếng Vĩnh Phong gọi nhưng cô không còn đù sức để trả lời cậu nữa.
Tên đại ca nghe những lời hăm dọa của Vĩnh Phong hắn ta đắc chí cười lớn.
- Thằng nhãi! Đau lòng lắm à. Yên tâm đi, chỉ là muốn dạy cho người yêu mày học cách ngoan ngoãn hơn thôi mà. Nó không chết đâu mày lo. Mày nên lo cho thân mày đi.
Nói rồi hắn ta cười lớn đầy thâm hiểm rồi cúp máy.
Hiểu Đồng cảm thấy đau đớn khi nghĩ Vĩnh Phong sắp xảy ra chuyện, cô thà chết còn hơn để anh có chuyện gì.

Vĩnh Phong lấy chiếc BMW màu vàng của Thiên Minh lao đi thật nhanh, chẳng mấy chốc đã lao ra đường quốc lộ, trời lúc này đã hửng sáng. Dòng xe cộ đang thi nhau chạy trên đường nhưng dường như rất chậm chạp.
Trong cuộc sống hối hả này, chẳng có ai lại có tâm trạng thư thái mà lái xe chậm rãi như thế chỉ là trong lòng Vĩnh Phong đang có cơn sóng nổi lên. Thời gian đối với cậu dường như trôi qua quá chậm.
Tiếng còi xe inh ỏi vang lên suốt con đường chiếc xe BMW màu vàng chạy khiến người qua lại cảm thấy khó chịu. Họ vội vàng lách vào bên trong nhường cho chiếc xe BMW chạy. Chiếc xe lao nhanh bất chấp hậu quả.
Cuối cùng, Vĩnh Phong cũng đã lái chiếc BMW đi đến điểm hẹn. Đó là một khu giải tỏa đã bỏ hoang rất lâu. Đây là nơi tụ tập của những thành phần bất hảo.
Vĩnh Phong dừng xe trước một căn nhà lầu hai tầng đã cũ và sập xuệ. Cậu bước xuống xe, bước ra ngoài quan sát xung quanh một cách cẩn thận.
Đảo mắt hết một vòng xung quanh, Vĩnh Phong mới thò tay vào túi quần lấy điện thoại ra bấm vào số mới gọi.
Giọng cười khả ố vang lên, Vĩnh Phong nóng ruột hỏi ngay lặp tức.
- Tôi tới rồi. các người đang ở đâu.
……………
- Tôi tới một mình.
Im lặng một lúc đầu kia mới trả lời. Chúng bảo Vĩnh Phong đến căn nhà số 14. Nhưng Vĩnh Phong vừa định tắt máy thì một giọng nói vang lên khiến trái tim Vĩnh Phong thổn thức.
Những tiếng bốp bốp vang lên, giọng kêu đau đớn của Hiểu Đồng, tiếng gầm gừ của bọn chúng như một ngòi lửa châm vào trái bom trong lòng Vĩnh Phong, cậu đau đớn gào lên.
Nhưng Hiểu Đồng không trả lời cậu, trái tim Vĩnh Phong như thắt lại. Hiểu Đồng, em đừng bao giờ xảy ra chuyện gì nếu không anh sẽ không sống nổi.
Tên đại ca vừa cúp điện thoại là Vĩnh Phong phóng vào chiếc BMW như một cơn bão, nhanh chóng lái xe đi tìm căn nhà số 14. Chạy lanh quanh một hồi, cuối cùng căn nhà số 14 cũng hiện ra trước mắt.
Đó là một căn nhà lầu chỉ hai tầng, màu xanh da trời nhưng đã sờn vì cũ kĩ. Vĩnh Phong nhanh chóng ra khỏi xe và đóng sầm cửa lại. Cậu lại lấy điện thoại ra gọi cho tên đại ca.

Một tên đàn em mặc áo màu đỏ, trên mình đầy vết xăm đang đứng bên ngoài ban công quan sát. Hắn vừa nhìn thấy một chiếc xe BMW màu vàng chạy đến, biếtc chắc đó là Vĩnh Phong, hắn liền quay vào trong báo cáo cho tên đại ca biết.
Hắn vừa vào bên trong đã thấy Hiểu Đồng nằm bệt trên đất, chiếc váy trắng bị rách ở bả vai để lộ bờ vai trắng đầy quyến rũ. Chiếc váy bị xếch lên trên tận đùi non để lộ đôi chân thon thả tuyệt đẹp. Hắn nuốt nước miếng cái ực, liếc nhìn Hiểu Đồng từ trên xuống dưới rồi mới quay sang tên đại ca.
- Đại ca! Thằng nhãi đó đến rồi.
Tên đại ca gật gù đầy sảng khoái.
- Được lắm. Mày ở đây canh chừng con nhỏ này cho tao. Để bọn tao ra ngoài đón tiếp thằng khốn đó.
Tên áo đỏ này vừa nghe tên đại ca nói, ánh mắt vừa liếc về phía Hiểu Đồng thèm khát. Hắn ta liếm mép hỏi:
- Đại ca! Trước sau gì anh cũng bán con nhỏ này. Vậy thì cho em thưởng thức nó một chút rồi hãy bán.
Tên đại ca quắt mắt nhìn tên áo đỏ. Đôi mắt gã gã áo đỏ đầy dục vọng thèm khát đối với Hiểu Đồng thì thấy cái quắt mắt của đại ca mình thì chột dạ.
- Tao cho mày biết không được đụng đến nó. Nó là con gái còn trinh, khi bán sẽ rất có giá. Đó là món lợi của tao. Mày mà đụng vào tao chặt tay mày. Đám con gái dưới tay tao bị mày chơi hoài không chán à.
Tên áo đỏ phun một bãi nước miếng xuống đất, hắn **** một câu thề nói:
- Mẹ kiếp! Mấy con nhỏ đó chán bỏ xừ. Có con nào nhìn ngon như con nhỏ này đâu.
Trong khi những tên khác có vẻ rất sợ hãi tên đại ca nhưng tên áo đỏ này thì không. Hắn ta ngang nhiên trả lời tên đại ca mà không hề có một chút run sợ nào cả.
Tên đại ca thấy tên này ngang nhiên trả lời mình thì cũng hơi giận, nhưng tên áo đỏ này hoàn toàn khác với bọn đàn em khác. Hắn ta chính là em trai ruột của tên đại ca mà tên đại ca lại rất yêu thương thằng em này của mình. Hắn thường chìu ý những đòi hỏi của em trai mình.
Nhìn vẻ mặt muốn ăn thịt Hiểu Đồng của em trai, tên đại ca thở dài bất lực nói:
- Được rồi! Chờ tao xử thằng này xong rồi tính tiếp.
Tên đại ca nói xong liền đưa tay ra hiệu cho hai tên đàn em trong nhà đi theo hắn xuống lầu đón tiếp Vĩnh Phong. Bỏ lại Hiểu Đồng đã không còn sức lực nằm đấy và một con sói dâm đãng ở lại.

Đón tiếp Vĩnh Phong chẳng ai xa lạ chính là tên áo xanh mà khi lần đầu gặp nhau, Vĩnh Phong đã gai mắt . Hắn ta ung dung bước ra từ một một căn nhà hoang đối diện, vẻ mặt kênh kiệu đáng ghét. Trên tay hắn không phải là thanh gỗ như lúc trước mà là cây mã tấu dài và sắc bén, hắn gõ gõ cây mã tấu vào đầu khinh bỉ nhìn Vĩnh Phong.
Hôm nay tên áo xanh này không mặc áo, hắn ta cởi trần để lộ thân hình chi chít sẹo của mình. Sau lưng hắn ta là năm sáu tên đàn em nữa. Xem ra tên áo xanh này là tay dữ dằn nhất trong băng.
Nhưng Vĩnh Phong nhìn hắn một cách khinh thường, lần trước hắn đã bại dưới tay cậu thì lần này cũng vậy thôi.
Nhìn mấy tên đầu trâu mặt ngựa bước ra, kẻ nào cũng đầy sát khí nhìn cậu, tay lăm lăm cây mã tấu trên tay. Vĩnh Phong nhếch mép cười một cái rồi đưa tay cởi chiếc thắt lưng của mình ra. Xem ra lần này chúng quyết xử cậu cho bằng được mà Vĩnh Phong không phải đồ ngốc đứng yên cho chúng mặc tình xử trí. Chỉ vì nóng lòng muốn giải cứu cho Hiểu Đồng mà cậu quên mất rằng bọn chúng sẽ không đón tiếp cậu một cách tử tế như vậy. Lí trí của Vĩnh Phong đã bị nỗi lo lắng cho Hiểu Đồng che lấp. Nếu không, chắc chắc cậu sẽ đem theo đồ phòng thủ, như vậy càng dễ dàng hơn cho việc xử lí mấy tên này.
Nhưng từ căn nhà số 14 một đám hơn chục tên lần lượt bước ra. Nhưng khác với bọn kia, mấy tên này chỉ vác gậy gỗ mà thôi.
Người ra cuối cùng đi ra chính là tên đại ca, bọn đàn em lặp tức dẹp qua hai bên hàng nhường lối cho hắn trong thật trịnh trọng. Vĩnh Phonh nhìn thấy trông buồn cười.
Gương mặt gã đại ca dần hiện ra trước mặt Vĩnh Phong, cậu há hốc miệng kinh ngạc nhìn đăm đăm tên đại ca không chớp mắt. Gương mặt kia không quen nhưng cũng không lạ. Chính là tên cho vay nặng lãi lần trước.
Sau lần bị bọn chúng đánh lén ở gần vũ trường, cậu không còn thấy bọn chúng đến tìm mình nữa, tưởng rằng bọn chúng đã bỏ cuộc nào ngờ, bọn này vẫn ghi nhớ trong lòng. Cho nên hôm nay chúng mới bắt cóc Hiểu Đồng mục đích uy hiếp cậu để trả thù.
- Là mày…Mày muốn gì nói đi. Tao sẽ đáp ứng đủ, chỉ cần thả cô ấy ra – Vĩnh Phong hai mắt đỏ ngầu tóe lửa đầy giận dữ. Cậu ngằn giọng hỏi.
Tên đại ca, khuôn mặt đầy sự giễu cợt nhìn thấy vẻ tức giận của Vĩnh Phong thì nhếch mép cười nói:
- Tao đã bảo mày hãy bình tĩnh. Người yêu bé bỏng của mày không sao cả.
Vĩnh Phong nhìn vẻ trêu ngươi của tên này, bực tức quát:
- Thằng nào hồi nãy đã đánh cô ấy.
Một tên đô con và cực kì cao lớn đang đứng phía sau tên đại ca lên tiếng:
- Là tao.
Vĩnh Phong nhìn ra phía sau tên đại ca. Cậu nhìn thấy một cái đầu trọc lóc, trên đầu xăm một con cọp, chiếc áo thun đen trơn ôm sát thân hình to bự của hắn ta. Những bắp tay cuồn cuộn nổi lên dưới chiếc áo thu đen.
Vĩnh Phong và tên này đều nhìn nhau kình kình, trong đầu đánh giá trọng lượng của nhau. Nhưng ánh mắt của Vĩnh Phong nhìn tên này thật lạnh lùng và đáng sợ. Cậu hận muốn ăn tươi nuốt sống hắn về cái tội dám hành hạ Hiểu Đồng. Hắn ta nhất định là tên thê thảm nhất trong nhóm và sẽ bị chính tay cậu xử lý thì mới hả được cơn giận này.
Cái nhìn của Vĩnh Phong khiến tên này hơi chột dạ, hắn chưa từng thấy ai có ánh mắt sắc bén đáng sợ như thế ngoài đại ca của hắn, chỉ khác rằng ánh mắt người này không thâm hiểm như đại ca mình.
Gạt tên đàn em sang một bên, Vĩnh Phong tia mắt về phía gã đại ca, hất mặt hỏi hắn lần nữa.
- Đưa điều kiện của ngươi ra đi.
Tên đại ca chậm rãi đi tới gần Vĩnh Phong, dáng vẻ ung dung của hắn khiến Vĩnh Phong thấy sốt cả ruột. Càng kéo dài thì Hiểu Đồng càng chịu thêm đau đớn. Nhưng Vĩnh Phong biết mình không được hấp tấp, phải bình tĩnh đối phó bọn chúng, nếu không thì không chỉ cậu gặp nguy hiểm mà Hiểu Đồng sẽ còn bị nguy hiểm hơn.
Tên đại ca lấy giọng đểu giả trả lời câu hỏi của Vĩnh Phong.
- Thông thường, đứng trước một thiếu gia lắm tiền nhiều của như cậu hai của tập đoàn Nguyên Thành Phong thì điều kiện được đưa ra là tiền.
Vừa nghe hắn nói, Vĩnh Phong lập tức nói ngay:
- Được! Ngươi cần bao nhiêu cứ nói.
Tên Đại ca đột nhiên cười lớn.
- Đã bảo cậu hãy bình tĩnh mà. Tiền chính là dùng để chuộc thiếu gia như cậu về thôi. Còn cô người yêu bé bỏng của cậu thì không có điều kiện gì cả. Bọn đàn em của tôi, đứa nào cũng thích thú được chiêm ngưỡng người đẹp của thiếu gia tập đoàn Nguyên Thành Phong cả. Mấy khi mới có cơ hội này chứ. Sau khi cho bọn đàn em của ta thưởng thức xong rồi thì bán cô ta để kiếm thêm một khoảng lời lớn.
Cả đám bọn chúng liền cười rộ lên khoái trá.
Lửa giận trong lòng bừng bừng nổi lên, cứ như nham thạch đã đến lúc phun trào ra và chỉ muốn thêu cháy tất cả mọi thứ trước mắt mình. Vĩnh Phong tức giận **** rủa bọn khốn này.
Bọn chúng muốn dùng Hiểu Đồng để dụ cậu đến, bắt lấy cậu rồi đòi tiền chuộc.
Tên áo xanh và mấy tên sau lưng của hắn ta liền bao quay lấy Vĩnh Phong. Tên nào cũng gườm gườm thủ thế, mấy cây mã tấu như những nốt nhạc, cây giơ cao, cây dưới đất, cây lại đưa ngay trước mặt Vĩnh Phong.
Vĩnh Phong nắm lấy phần cuối sợi dây thắt lưng rồi quấn mấy vòng quanh bàn tay mình. Siết cho chúng thật chặt, bảo đảm chúng không thể rơi ra khỏi tay mình. Đây là thứ vũ khí duy nhất mà cậu có, cậu không thể đánh mất nó trừ phi cậu đoạt được một trong số mấy cây mã tấu này.
Tên đại ca quan sát thế trận đã dàn ra, phẩy tay nói lớn với bọn đàn em:
- Tụi bây cẩn thận kẻo làm nó chảy máu nhiều quá, nó mà bị ngỏm là không đòi tiền chuộc được đâu. Nghe rõ chưa.
Mấy tên bao quây lấy Vĩnh Phong cứ im lặng thủ thế, không tên nào dám manh động trước. Cứ như sợ rằng nếu ra tay trước sẽ bị đối phương thừa cơ đánh lén.
Nhưng tên áo xanh đâu có đủ nhẫn nại để chờ đợi, hắn ta còn cay cú nhiều khi bị Vĩnh Phong hạ đo ván chỉ với một cú đấm khiến hắn ta mất mặt trước đám đàn em. Bây giờ chính là cơ hội cho hắn gỡ gạc lại danh dự của mình.
Hắn lao đến Vĩnh phong như một con hổ săn mồi quyết bắt cho được con mồi mới thôi. Nhưng cũng như lần trước, hắn ta vừa lao tới đã bị ăn ngay một cái quất mạnh vào mặt, đầu sợi dây nịt của Vĩnh Phong được làm bằng thép cứng rất đắc tiền. Sợi dây này giá trên hai trăm triệu, sợi dây da được làm bằng chất liệu bền và cực kỳ dẻo. Đây là sợi dây được chính tay nhà thiết kế nổi tiếng làm ra, và là sợi dây độc nhất vô nhị. Đây là sợi dây mà Vĩnh Phong thích nhất, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì cậu cũng không nỡ đem nó ra làm vũ khí như thế.
Đầu dây quá cứng, cộng với lực quất tới khá mạnh, mặt tên áo xanh bị một vệt bầm tím rõ rệt, máu mũi hắn ta chảy ra, đau điếng.
Mấy tên kia thấy vậy lặp tức bổ đến, những nhát dao chém xuống nghe vù vù, Vĩnh Phong phải né tránh mà không có một cơ hội phản công nào. Những đường võ đẹp mắt của cậu không có cơ hội thể hiện ra.
Cuối cùng một nhát dao đã sượt ngang cánh tay của Vĩnh Phong, một làn máu đỏ thấm chảy dài trên cánh tay, một chút rát buốtm một chút nhức nhói nhưng không hề làm Vĩnh Phong nao núng. Cậu lặp tức phản ngay một đòn vào mặt của tên đã chém mình, không phải bằng sợi dây nịt mà bằng một cú đấm thật mạnh khiến tên này văng ra xa hơn chục bước.
Nhịp đấu dường như bị chậm lại khi những tên kia lo lắng cho đồng bọn, điều này rất có lợi cho Vĩnh Phong. Cậu có thể lấy lại cân bằng để bắt đầu phản đòn.
Quả thật sau khi vất vả né tránh những nhát dao lao đến vù vù của chúng, Vĩnh Phong hoàn toàn làm theo phản xạ tự do là né đòn, mà không đủ bình tĩnh nắm lấy khẻ hở của bọn chúng. Bây giờ thì Vĩnh Phong đã bình tĩnh hơn để phản kích.
Và những cú phản kích này hoàn toàn chính xác. Nhắm vào chổ hiểm của đối phương mà đánh tới, sợi dây da hỗ trợ cứ quay vù vù xung quanh. Khiến cho bọn chúng chẳng có cơ hội đến gần Vĩnh Phong thêm bước nữa. Vĩnh Phong đã đánh rơi được hai cây mã tấu. Sợi dây da cứ thế vụt vào tay bọn chúng đau điếng khiến chúng phải buông rơi mã tấu. Mấy tên kia cũng bò lê bò càng lê lết trên mặt đất.
Tên áo xanh quyết chí chịu đấm ăn xôi, hắn ta nhào tới Vĩnh Phong hứng lấy một cái quất đau đớn để chụp lấy sợi dây. Hai bên bắt đầu dằng co nếu kéo sợi dây. Cây mã tấu trên tay hắn ta vung lên cao chém xuống, may mắn là Vĩnh Phong lách người qua né kịp nếu không thì đây là vết chém sâu đến tận xương tủy.
Vĩnh Phong nhanh tay chụp lấy cánh tay cầm mã tấu của tên này giơ lên cao, hai bên ở vào thế giằng co quyết liệt. Vĩnh Phong dùng hết sức mình bóp thật chặt vào cánh tay cầm mã tấu của hắn ta. Rồi bẻ ngoặt bàn tay của hắn về phía sau, mục đích khiến hắn bị đau mà buông cây mã tấu ra.
Nhưng tên này cũng là một tay cực kì lì đòn, những vết sẹo trên mình hắn ta chính là bằng chứng rõ rệt nhất. Hắn ta tuy võ nghệ chẳng là bao nhưng hắn ta là kẻ cực kì liều mạng. Dám lao vào nguy hiểm để bắt sống kẻ thù. Đối với gã này, Vĩnh Phong vừa khinh miệt vừa nể trọng.
Không thể ép hắn ta buông cây mã tấu xuống, lại gặp sự chống cự quyết liệt của hắn, Vĩnh Phong đành kéo mạnh hắn ta về phía cậu. Cả thân người hắn ta bị kéo bất ngờ không kịp trụ lại, bổ nhào về phía Vĩnh Phong hơi khom xuống dưới ngực cậu. Sau đó gã đã hứng trọn một cú lên gối tuyệt đẹp và chính xác của Vĩnh Phong.
- Hự …
Lần này hắn ta chỉ kịp hự lên một tiếng rồi khụy xuống.
Vĩnh Phong đang đắc chí thì sau lưng đã bị một cú đá thật mạnh, khiến cậu nhào người về phía trước . Phải khó khăn lắm cậu mới trụ lại để không ngã xuống đất.
Quay người lại sau khi đã lấy lại được thăng bằng, Vĩnh Phong nheo mắt nhìn về phía đối thủ. Chính là tên to con đầu trọc đã đánh Hiểu Đồng.
Vĩnh Phong cao 1m85, nhưng tên này còn cao hơn cả cậu, ít nhất tên này phải cao 1m9. Hắn ta nhìn Vĩnh Phong bằng đôi mắt vô hồn. Hắn bẻ khớp tay nghe răng rắc , cổ lắc qua lắc lại cũng nghe rôm rốp. Trông hắn như những vận động viên quyền anh chuẩn bị lên khán đài.
Hắn khoát tay ra lệnh cho mấy tên kia tránh ra hết. Một mình đối mặt với Vĩnh Phong. Bọn đàn em liền đứng thành một vòng tròn lớn xung quanh hai người. Nhưng tránh xa tầm nhìn của tên đại ca.
Tên đại ca nãy giờ khoái trá nhìn Vĩnh phong và bọn đàn em chiến đấu đến chết với nhau. Hắn ung dung ngồi trên một cái ghế dựa êm ái, hút một điếu thuốc xì gà đắt tiền, nhả những đợt khói kkhoái lạc.
Hắn có phần hơi thất vọng khi bọn đàn em từng tên bị hạ ngục nhưng hắn mau chóng lấy lại sự khoái lạc của mình khi tên đầu trọc bước ra và cho Vĩnh phong một cú đá cực mạnh. Trông hắn như vị vua thời Hy Lạp đang ngồi trên đấu trường chết chóc để quan sát những tù binh đánh nhau tới chết để mau vui cho bản thân mình.
Một tên đàn em đến gần đưa cho tên đầu trọc một cây mã tấu nhưng hắn ta gạt đi không thèm nhìn tới khiến tên đàn em tiu nghỉu đi ra xa quan sát.
Nếu là bình thường, chắc chắc Vĩnh Phong chấp nhận đấu tay đôi một cách công bằng. Nhưng do đã khá mệt khi chiến đấu với mấy tên kia, mà sau lưng tên đầu trọc này còn hơn chục tên nữa. Cậu không thể phí sức để đấu với tên này. Vĩnh Phong siết chặt sợi dây thắt lưng, cố gắng thở mạnh để lấy lại hơi sức.
Cả hai bắt đầu lao vào cuộc chiến. Phải nói đây là cuộc chiến khá ghẹt thở giữa hai đấu sĩ rất mạnh. Vĩnh Phong có sự lanh lẹ dẻo dai, tên đầu trọc có sức mạnh kinh người.
Hắn cứ giáng những nấm đấm như búa tạ của mình vào Vĩnh Phong. Bằng sự uyển chuyển của một con mèo, Vĩnh Phong tránh né được.
Cuối cùng Vĩnh phong cũng tìm được cơ hội đấm vào ngực của tên này, nhưng vàm ngực săn chắc của hắn dường như được cấu tạo bằng thép không hề bị uy hiếp bởi cú đấm của Vĩnh phong như mấy tên kia, phần thì sức Vĩnh Phong đã yếu.
Vĩnh Phong liền đấm thêm một cú nữa nhưng cũng không ăn thua gì. Hắn ta liền vòng tay ra sau người Vĩnh phong kẹp chặt. Vòng tay rắn chắc của hắn khiến Vĩnh Phong không thể nhúc nhích được một tí nào, đành giở chiêu hèn nhất mà chưa bao giờ cậu sử dụng. Võ cắn….
Vĩnh Phong cắn một phát trên cáo đầu trọc lóc của hắn ta, mạnh đến chảy máu. Vậy là hắn ta bèn buông Vĩnh Phong ra.
Thoát được hắn ta, Vĩnh Phong lập tức lùi ra xa, phun một đống hỗn tạp gồm máu và nước miếng xuống mặt đất. Lấy tay vẹt đi vệt máu trên miệng mình, Vĩnh Phong vừa thở vừa lườm mắt nhìn đối thủ.
Cái đầu trọc lóc có in hình con cọp của hắn ta bây giờ đầy máu, con cọp của hắn ta như đang bị thương sắp chết vậy.
Nhìn vẻ mặt đau đớn của đối thủ, vĩnh phong cười ngằn, cho đáng đời ngươi. Nhưng không thể kéo dài với hắn như vậy được, sẽ mau đuối sức. Cậu cần phải đánh nhanh thắng nhanh mới được.
Nghĩ vậy, Vĩnh Phong liền xã sợi dây đang siết chặt bàn tay của mình ra, cậu cho sợi dây luồn vào trong tạo thành một cái thòng lọng….

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !