Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 16.13)

Lượt xem chương này: 2386

Trời khuya dần, càng lúc càng lạnh lẽo, bên ngoài trời vẫn còn nặng hạt. Có lẽ trời sẽ mưa suốt một đêm. Hiểu Đồng đang ngủ ngon giấc, cảm thấy hơi lạnh, cô vơ tay kéo chiếc chăn bên dưới chân lên đắp cho mình và bé Đường. Choàng chăn qua bên cạnh, Hiểu Đồng chợp phát giác bên cạnh trống không. Hoảng hốt, cô ngồi bật dậy, quơ tay tìm kiếm bên dưới, đôi mắt bắt đầu tìm kiếm trong đêm tối. Vẫn là cảm giác trống không kia. Một tia chớp lóe lên luồn qua khe hở của chiếc rèm nơi cửa sổ kèm theo một tiếng sấm rền vang. Ánh sáng yếu ớt càng làm cho Hiểu Đồng thấy sự trống trãi bên cạnh.

Cô quay lại giật lấy sợi dây đèn ngủ, ánh đèn mờ ảo phát ra, Hiểu Đồng chăm chú nhìn kĩ nhưng hoàn toàn không thấy bé Đường đâu cả, không có một hới thở nào khác ngoài hơi thở dồm dập của cô. Tiếng tim đập mạnh nghe rõ giữa trời khuya đang mưa sa.

Tung người ra khỏi giường, Hiểu Đồng bước đến bên công tắc đèn trên tường gần cánh cửa ra vào, tâm trạng hoang mang cực độ. Ánh đèn vừa sáng lên, Hiểu Đồng căng mắt ra soi rõ từng ngóc ngách trong phòng nhưng bóng dáng bé Đường hoàn toàn mất tăm. Kinh hãi Hiểu Đồng hét tên bé Đường nhiều lần nhưng trả lời cô chỉ có tiếng mưa rơi rả rích và tiếng sấm lần nữa nổ ầm.

Hiểu Đồng vội mở cửa chạy nhanh đến phòng Vĩnh Phong hấp tấp gõ cửa. Gương mặt Hiểu Đồng tái xanh, nỗi lo sợ mất bé Đường làm cô muốn phát điên lên. Thời gian chờ đợi Vĩnh Phong ra mở cửa chỉ mất vài giây nhưng Hiểu Đồng lại cảm thấy dài như một thế kỉ.

Cánh cửa vừa hé mở ra, Hiểu Đồng hối hả nói :

- Vĩnh Phong ! Bé Đường ….

Gương mặt Vĩnh Phong hiện ra với một ngón tay đặt trên khóe miệng nói khẽ :

- Suỵt ! Bé Đường đang ở trong phòng anh. Con bé vừa mới ngủ thôi.

Nói rồi, Vĩnh Phong mở lớn cửa, đứng sang một bên cho Hiểu Đồng đi vào.

Hiểu Đồng vội bước vào trong nhìn ngắm, quả thật bé Đường đang nằm ngủ một cách ngon lành trên giường của Vĩnh Phong. Gương mặt thiên thần của bé Đường trong lúc ngủ dường như rất vui vẻ và hạnh phúc, mãn nguyện vô cùng.

Hiểu Đồng ngồi xuống giường, tâm trạng nhẹ nhỏm vô cùng, thở ra một cái, cô cúi người ôm lấy bé Đường. Được ôm bé Đường trong vòng tay, Hiểu Đồng mới thấy tảng đá đè nặng trong lòng được cất đi.

Vĩnh Phong nhẹ nhàng đóng cửa lại, quan sát tâm thái của Hiểu Đồng mĩm cười nói khẽ :

- Tiếng sấm làm bé Đường giật mình thức dậy, thấy em ngủ say nên bé Đường chạy qua gõ cửa phòng anh. Nhất định đòi ngủ với anh, anh phải dỗ mãi con bé mới chịu ngủ.

Vừa nói, Vĩnh Phong vừa đi đến bên giường, ngồi xuống bên cạnh Hiểu Đồng. Hiểu Đồng hôn nhẹ lên mái tóc tơ của bé Đường rồi ngồi nhổm dậy, luyến tiếc nhìn bé Đường nói nhỏ :

- Bé Đường rất sợ sấm, trước đây con bé thường chui rúc vào lòng của em rồi mới chịu ngủ.

Gương mặt phụng phịu giận dỗi, đôi mắt xen một chút ganh tỵ, cô đấm nhẹ vào ngực Vĩnh Phong hờn mác nói :

- Từ lúc nào mà bé Đường lại thích anh hơn em vậy.

Vĩnh Phong chụp lấy cánh tay đang đấm vào ngực, kéo Hiểu Đồng vào lòng mình, trêu ghẹo :

- Có người vừa uống dấm hay sao mà lại chua như thế nhỉ.

Hiểu Đồng trước lời trêu ghẹo của Vĩnh Phong thì cảm thấy hơi xấu hổ, cô cắn nhẹ vào vai cậu. Vĩnh Phong đành gồng mình chịu đựng cái cắn yêu của Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn bộ mặt nhăn nhó tức cười của Vĩnh Phong, có miệng nhưng không thể la đến tội nghiệp. Đành bật cười bỏ ra, đôi môi chúm chím cười :

- Để xem lần sau anh còn dám trêu em không.

- Anh không dám nữa – Vĩnh Phong vừa nhăn nhó trả lời vừa xoa xoa chỗ bị cắn .

Bỗng nhiên…

- Hắt xì …- Hiểu Đồng bỗng nhiên nhảy mũi một cái, thân thể hơi rùn mình một cái.

Tuy là phòng Vĩnh Phong có bật điều hòa rất là ấm nhưng vì lúc nãy bị mắc mưa nên Hiểu Đồng bị cảm lạnh một chút.

- Em bị cảm lạnh rồi – Vĩnh Phong lo lắng nói – Để anh đi lấy thuốc.

- Không cần đâu – Hiểu Đồng vội ngăn lại – Em ngủ một giấc dậy là khỏe ngay thôi .

Vĩnh Phong miễn cưỡng gật đầu nói :

- Vậy em nằm xuống đây ngủ với bé Đường đi. Anh qua phòng khác ngủ.

Hiểu Đồng cắn nhẹ môi suy nghĩ một lát, khi Vĩnh Phong quay lưng bước ra ngoài thì Hiểu Đồng gọi với theo :

- Thật ra cái giường này đủ rộng cho ba người nằm.

Nói rồi Hiểu Đồng cảm thấy mặt đỏ tới tai, cô vội chui vô tấm chăn ôm chặt bé Đường. Vĩnh Phong ngỡ ngàng khi nghe Hiểu Đồng nói, lại thấy bộ dạng xấu hổ của Hiểu Đồng đáng yêu vô cùng. Mĩm cười một cái, khóe môi cong cong gợi cảm tiến lại gần định nằm xuống bên cạnh Hiểu Đồng. Nhưng…

- Không được nằm bên này, qua bên kia đi – Hiểu Đồng xoay người lại quắt mắt nói.

- Anh không thích nằm bên kia, bên kia lạnh lắm – Vĩnh Phong láu cá nói rồi nhanh nhẹn chui vào trong chăn ôm lấy Hiểu Đồng.

Tất nhiên là Hiểu Đồng không chấp nhận rồi, cô bèn đạp một cái thật mạnh, hất Vĩnh Phong ngã lăn xuống nền gạch một cái thật đau.

- Ây da… – Vĩnh Phong đau đớn rên rỉ.

- Nếu anh còn giở trò thì một là nằm dưới sàn nhà, hai là qua phòng khác ngủ – Hiểu Đồng không nhân nhượng nói, gương mặt lúc này thật chua ngoa đanh đá.

Căn phòng dù ấm cúng đến đâu đi chăng nữa thì sàn nhà vẫn cực kì lạnh lẽo. Vừa chạm tay xuống sàn thôi, Vĩnh Phong cũng thấy run mà cậu đâu dại gì bỏ sang phòng khác ngủ. Đành lếch thân qua bên kia nằm vậy. Dù sao được nằm cùng Hiểu Đồng trên một chiếc giường thì cũng là tu chín kiếp rồi không thể đòi hỏi thêm nữa.

Bàn tay Hiểu Đồng quàng qua ôm lấy bé Đường bị kéo sát qua bên kia, bàn tay dài của ai kia choàng qua cả hai chị em ôm lấy phần em của Hiểu Đồng.

- Không được ôm – Hiểu Đồng đanh đá nói.

- Đây là phòng anh, phải để cho anh một chút quyền lợi chứ – Vĩnh Phong ương bướng gian xảo nói.

Hiểu Đồng muốn rút người ra khỏi tay của Vĩnh Phong nhưng bị cậu giữ chặt, lại không dám giằng co vì sợ bé Đường thức dậy, đành nằm im để cho bàn tay kia ôm lấy phần eo của mình.

Hai người nhìn gương mặt say ngủ của bé Đường cảm thấy rất hạnh phúc.

- Bé Đường rất ngoan và đáng yêu, ai gặp cũng phải yêu mến – Vĩnh Phong vuốt mái tóc bé Đường nói.

Hiểu Đồng chạnh lòng một chút khi nghĩ đến việc bé Đường chạy đến phòng tìm Vĩnh Phong, bất giác buộc miệng nói :

- Thật không ngờ bé Đường lại quyến luyến anh như vậy, có lẽ bé Đường luôn cần một người cha.

Chợt thấy mình vừa nói một điều không nên nói, Hiểu Đồng vội vàng lãng đi chỗ khác :

- Buồn ngũ rồi, đi ngủ thôi.

Cô vội vàng nhắm mắt lại, để lại cho Vĩnh Phong một câu hỏi lớn về thân thế của bé Đường.

Nhà họ Vũ cũng là một dòng họ danh tiếng, nhưng ông Vũ Triết vốn là một kẻ nham hiểm, để đạt được mục đích, ông ta bất chấp mọi thủ đoạn. Không lắm người bị ông ta gài bẫy dẫn đến phá sản hoặc chịu lệ thuộc vào công ty ông ta. Phải nói ông ta là một người bạn bè thì ít kẻ thù thì nhiều. Bọn họ trước mặt thì ngoài miệng tươi cười nhưng trong lòng luôn chứa đựng dao găm. Nhưng trước thể lựa quá lớn của ông ta cộng thêm mối quan hệ mật thiết với tập đoàn Nguyên Thành Phong nên có lắm kẻ phải dè chừng, không dám động tới.

Mẹ Vĩnh Phong sở dĩ là bày ra bữa tiệc ngày hôm qua là do ông Vũ Triết đề nghị. Buổi tiệc đó chính là buổi lễ hứa hôn của Vĩnh Phong và Vũ Quỳnh. Vốn dĩ bà Mai Hoa và bà Kim Xuân hai ngời bạn thân thiết đã ngầm đứng ra tác hợp cho hai đứa con của mình. Chỉ đợi Vũ Quỳnh về nước là sẽ tổ chức tiệc đính hôn, nhưng khi Vũ Quỳnh về nước thì bà Mai Hoa phải bay qua Thụy Sỹ để giải quyết công việc, nào ngờ khi bà về nước thì bắt gặp Hiểu Đồng và Vĩnh Phong đang ở bên nhau. Cộng với cái đẳng cấp quá chênh lệch giữa Vĩnh Phong và Hiểu Đồng, họ bắt buộc phải tiến hành gấp rút buổi lễ đính hôn này.

Tất nhiê bà Mai Hoa giấu nhẹm chuyện này với Vĩnh Phong. Bà Mai Hoa sinh ra trong một gia đình giàu có và có thế lực trong thương trường và chính trường. Ba bà là doanh nhân nổi tiếng nhất bấy giờ, bác của bà là một quan chức cấp cao trong chính trị. Bà lại là con gái duy nhất nên tất cả những gì bà muốn đều có thể lấy được, xưa nay không ai dám làm trái ý bà. Bây giờ địa vị của bà so với khi xưa càng cao hơn, cho nên bà tự cho mình quyền được sai khiến áp đặt người khác.

Từ nhỏ đến lớn, bà dùng sự áp đặt của mình lên hai đứa con trai: Vĩnh Thành và Vĩnh Phong. Không bao giờ bà làm theo ý nguyện của hai đứa con, luôn áp đặt hai người đi theo con đường bà đã chọn. Vĩnh Thành từ nhỏ rất ngoan, cậu luôn làm theo ý mẹ dù cho thích hay không thích. Nhưng Vĩnh Phong thì khác, cậu là người không thích bị người khác sắp đặt. Lúc nhỏ miễn cưỡng phải vâng lời, nhưng cậu càng lớn thì bà Mai Hoa càng khó quản được cậu. Cho nên bà muốn đặt cậu vào việc đã rồi để cậu không thể phản kháng được nữa.

Việc bà dẫn theo Hiểu Đồng, tuy không phải là mục đích sỉ nhục nhưng muốn cho cô thấy sự khác biệt quá lớn giữa cô và Vĩnh Phong để cô tự biết mà rút lui. Nhưng thật không ngờ, khi không thấy Hiểu Đồng, Vĩnh Phong lại có phản ứng quyết liệt như vậy. Khi cậu đùng đùng giận dữ bỏ đi thì gia đình Vũ Quỳnh vì sót con nên đã nặng lời trách móc bà Mai Hoa. Trong lúc giận dữ lỡ lời, bà Kim Xuân đã chấm dứt tình bạn bấy lâu nay của hai người. Bởi vì bà Mai Hoa là người không thích ai động vào mình huống hồ là con trai mình. Vì bân rộn công việc nên bà ít quan tâm đến hai đứa con nhưng điều này không chứng tỏ là bà không yêu họ, mà ngược lại, bà rất yêu hai đứa con của mình. Cho nên khi ông Vũ Triết lên tiếng mắng Vĩnh Phong là đồ ngang ngược, hung bạo thì bà Mai Hoa tức giận vô cùng.

Những vị khách mời ngày hôm đó được mời đến và được thông báo lí do của buổi tiệc đó. Không ngờ lại chứng kiến sự trở mặt của hai gia đình. Có người lấy làm tiếc nhưng có người lại cười thầm trong bụng.

Không còn chỗ dựa là tập đoàn Nguyên Thành Phong thì những kẻ ghen ghét nhà Vũ Quỳnh bắt đầu hành động.

Sáng thức dậy, Hiểu Đồng như thường lệ làm đồ ăn sáng cho Vĩnh Phong và bé Đường. Bé Đường đã được Hiểu Đồng sửa soạn từ sớm. Mặc dù hôm nay là thứ bảy, bé Đường được nghỉ ở trường mẫu giáo nhưng Hiểu Đồng và Vĩnh Phong vẫn phải đến trường, cho nên Hiểu Đồng phải dẫn bé Đường đến gửi mẹ Đình Ân trông giúp vì dù sao bác ấy cũng ở nhà làm nội trợ.

Vĩnh Phong tươm tất bước xuống lầu. Chiếc áo sơ mi màu hồng, chiếc quần bò xanh bạc khiến cậu quyến rũ vô cùng. Sau khi nựng bé Đường và xoa đầu cô bé một cái, Vĩnh Phong bèn đến bên ôm lấy eo của Hiểu Đồng nhưng Hiểu Đồng đã nảy người ra khỏi người, cô quắt mắt khẽ hất đầu về phía bé Đường ra hiệu.

Hiểu Đồng không cho phép Vĩnh Phong có những cử chỉ thân mật với mình ở trước mặt bé Đường. Vĩnh Phong bất đắc dĩ buông tay ra thở dài than:

- Em có biết yêu em anh khổ sở thế nào không. Từ trước đến nay có bao giờ anh cam chịu thế này đâu.

- Vậy thì anh đừng có yêu em nữa là không còn khổ – Hiểu Đồng bật cười nguýt cho Vĩnh Phong một cái.

- Đâu được, người ta nói:” Yêu thì khổ, không yêu thì lỗ”. Anh thà chịu khổ chứ nhất quyết không chịu lỗ – Vĩnh Phong nói rồi liền hôn trộm lên má Hiểu Đồng một cái, lưng quay về trước mặt bé Đường che chắn khỏi tầm mắt.

Thật ra bé Đường không chú ý đến hai người lắm vì cô bé đang ngồi tô tranh vẽ.

Hiểu Đồng mắc cỡ đỏ hết mặt, nhéo Vĩnh Phong một cái rõ đau, khiến Vĩnh Phong phải ôm người suýt xoa. Đột nhiên Hiểu Đồng lại bị nhảy mũi một cái nữa.

- Không được rồi, em mau uống thuốc nếu không sẽ bị cảm – Vĩnh Phong lắc đầu lo lắng nói.

- Em không uống thuốc đâu – Hiểu Đồng lắc đầu không đồng ý nhõng nhẽo nói.

- Tại sao ? – Vĩnh Phong nghiêm mặt hỏi, nhưng Hiểu Đồng đã bặm môi nhất quyết không nói.

Bé Đường đang vẽ nghe vậy thì ngẩng đầu cười tinh ranh nói:

- Chị Đồng uống thuốc thì phải có kẹo mới chịu uống.

Vĩnh Phong bật cười hiểu ra lí do, còn Hiểu Đồng xấu hổ mắng yêu bé Đường.

- Bé Đường hư. Chị Đồng không thương bé Đường nữa.

- Có anh Vĩnh Phong thương là được rồi phải không bé Đường. Chiều nay anh sẽ thưởng cho bé Đường – Vĩnh Phong cười khà khà nói.

- Hoan hô, anh Vĩnh Phong là số 1 – Bé Đường vỗ tay reo lên.

Hiểu Đồng lại đấm một cái vào ngực Vĩnh Phong mắng:

- Anh toàn chiều hư bé Đường thôi.

Vĩnh Phong mĩm cười nắm lấy tay Hiểu Đồng rồi quay qua bé Đường bảo:

- Bé Đường mau lên lầu lấy truyện và sách tô màu thêm đi, hôm nay anh Vĩnh Phong lấy xe đưa em đến nhà chị Đình Ân.

- Hay quá! – Bé Đường reo lên rồi vội chạy lên lầu.

Vĩnh Phong nhìn thấy bé Đường đi khuất rồi mới quay sang Hiểu Đồng nói, giọng ngọt ngào quyến rũ làm Hiểu Đồng say mê:

- Nghe lời anh uống thuốc nha.

Nhưng Hiểu Đồng như một đứa trẻ vẫn lắc đầu nhõng nhẽo nói.

- Em không uống đâu, đắng lắm.

- Sao mấy lần trước đây, anh thấy em vẫn uống bình thường mà.

- Thì người ta cố gắng uống mà – Giọng hờn dỗi, Hiểu Đồng nói.

Vĩnh Phong bật cười , thì ra cô ngốc trước mặt cậu lúc nào cũng muốn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt người khác.

- Ngoan đi! Uống xong lát nữa anh mua kẹo cho em – Giọng nói cực kỳ quyến rũ cất lên dỗ ngọt Hiểu Đồng như dỗ một đứa trẻ.

- Vậy thì để mua kẹo xong thì uống – Hiểu Đồng ngốc ghếch bị lời nói ngọt ngào kia mê hoặc bất giác buông ra một câu nói trẻ con xấu hổ không kịp rút lại.

Vĩnh Phong cười hà hà, cúi xuống hôn lấy bờ môi Hiểu Đồng. Hiểu Đồng thì thào trong hơi thở:

- Bé Đường …

- Bé Đường đang ở trên lầu mà – Giọng nói đoan chắc của Vĩnh Phong lộ rõ ý đồ của mình. Cậu cố tình dụ cho bé Đường đi lên lầu để có thể ăn hiếp Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng bị đôi môi kia quấn lấy khiến đầu óc mị đi, thuần tình để mặt nhiên xâm lược mà không chút phản kháng.

- A! hai người hôn nhau – Bé Đường đang đứng bên cửa nhà bếp, hai tay che hờ mắt, cười hi ha nói.

Hiểu Đồng xấu hổ đẩy Vĩnh Phong ra, lại đấm lên ngực Vĩnh Phong một cái trách:

- Tại anh hết đó.

Sau khi đưa bé Đường gửi ở nhà Đình Ân, Vĩnh Phong lái xe đưa Hiểu Đồng đến trường. Hai người hạnh phúc cùng nhau bước vào trường nhưng không biết sóng gió đang chờ họ trong trường.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !