Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 16.14)

Lượt xem chương này: 2505

Mặc dù trường Đại Học Nguyên Thành Phong rất nổi tiếng, nhưng phạm vi tin đồn cũng chỉ bao phủ trong trường này mà thôi. Scandan ở đây không lan rộng ra bên ngoài, nên tin tức Vĩnh Phong quen Hiểu Đồng cũng chỉ là một câu chuyện phiếm của mọi người trong những lúc nhàn rỗi.

Vốn dĩ người dân Việt Nam ưa chuộng sự yên bình và luôn giữ gìn và phát huy những truyền thống tốt đẹp. Những sự việc nếu không phải quá ảnh hưởng đến thuần quan mỹ tục thì ít khi bị bơi móc ra bên ngoài nhất là qua báo chí. Đời sống riêng tư cũng ít bị người ta khai thác hay bới móc. Cho nên với những cảnh đẹp tự nhiên và sự yên bình này, Việt Nam là nơi thu hút khách du lịch đến tham quan.

Nhưng sáng nay người dân thấy báo chí đã rầm rộ lên thông tin đời tư của một gia đình nổi tiếng từ cha tới con, với những hình ảnh và tin tức giật gân khiến mọi người đổ xô nhau đến các sạp báo.

Hiểu Đồng vừa bước chân vào lớp đã thấy các bạn túm tụm chúi đầu vào đọc báo. Cô hơi tò mò vì không biết đã xảy ra chuyện gì khiến mọi người lại bàn tán xôn xao đến như thế. Cô nhìn thấy Đình Ân đứng dậy khỏi bàn và đi về phía mình, trên tay còn cầm một tờ báo đang đọc dở. Chưa kịp mở miệng hỏi thì Hiểu Đồng đã bị Đình Ân kéo đi ra bên ngoài. Hiểu Đồng chỉ biết ngơ ngác, đi theo Đình Ân.

Đến một góc khuất vắng người, Đình Ân khuôn mặt có vẻ khoái chí chìa tờ báo trước mặt Hiểu Đồng bảo:

- Cậu đọc đi.

- Có chuyện gì vậy – Hiểu Đồng đưa ánh mắt tò mò nhìn Đình Ân dò xét.

Đình Ân khẽ mĩm cười lắc đầu nói:

- Cậu cứ đọc đi thì tự khắc sẽ biết thôi mà.

Hiểu Đồng đành với tay cầm lấy tờ báo trước mặt mình, giở tờ báo đang ngập lại ra. Đập vào trước mắt cô ngay trang bìa là hình ảnh cô và Vĩnh Phong đang âu yếm nhìn nhau ngay trong nhà hàng ngày hôm qua. Bên trên là một hàng tít:” Buổi lễ đính hô bất thành – Sự lựa chọn khôn ngoan”.

Ngay bên góc dưới là hình ảnh của Vũ Quỳnh đang ăn mặc cực kỳ sexy đứng nhảy nhót trong Vũ trường một cách điên dại như người phê thuốc với hàng tít: “ Sự thác loạn của những thiên kim tiểu thư giả dối”

Hết sức ngạc nhiên, Hiểu Đồng vội vàng lật vào những trang bên trong.

Hôm qua ngày … tháng …năm…, đã có buổi gặp mặt giữa phu nhân của chủ tịch tập đoàn Nguyên Thành Phong, một tập đoàn lớn mạnh làm cho nền kinh tế Việt Nam có thể cạnh tranh cùng với các nước châu Á và tổng giám đốc tập đoàn TQ tại nhà hàng PETAPATI, một nhà hàng nổi tiếng với phong cách cổ kính phương tây do chính tổng giám đốc Vũ Triết quản lí cùng với một vài vị doanh nhân có tiếng khác. Theo sự tiết lộ của một vài vị khách có mặt tại buổi tiệc thì lí do của buổi tiệc là để tuyên bố lễ đính hôn giữa cậu con trai thứ hai của tập đoàn Nguyên Thành Phong tên Triệu Vĩnh Phong và cô con gái cưng độc nhất của tập đoàn TQ – Vũ Quỳnh.

Theo nguồn tin cung cấp thì buổi lễ là do sự tác hợp của hai bên gia đình theo lối phong kiến cha mẹ đặt đâu con ngồi đó mà không hề có sự báo trước nào cả. Vì vậy, cậu con trai thứ haiVĩnh Phong đã dẫn theo cô bạn gái của mình, hiện là sinh viên xuất sắc nhất của trường Đại học Nguyên Thành Phong …..
……………………
Vị khách có mặt trong buổi tiệc hôm đó còn cho biết thêm cậu Vĩnh Phong đã thật sự tức giận khi biết được nguyên nhân của buổi tiệc và đùng đùng nổi giận bỏ đi theo cô bạn gái sau khi buông ra một câu:” Thà lấy chó lấy mèo cũng không muốn lấy cô ( tức Vũ Quỳnh )”

Chúng tôi đã tìm hiểu sâu nguyên nhân tại sao cậu Vĩnh Phong lại từ chối một gia đình môn đăng hộ đối với gia đình mình như vậy để yêu một cô sinh viên nghèo thì khám phá ra một sự thật vô cùng bất ngờ đằng sau một gia đình quyền quý, sang trọng, và được mọi người kính trọng.

Tổng giám đốc Vũ Triết từ khi tiếp quản công ty nhà mình đã không ngừng đưa công ty phát triển lớn mạnh. Nhưng không phải bằng con đường làm ăn chân chính mà bằng những thủ đoạn vô cùng tàn độc. Dẫu biết rằng trong thương trường người ta phải đạp lên nhau để chiến thắng, nhưng thủ đoạn mà tổng giám đốc Vũ Triết sử dụng quả thật là quá bỉ ổi.

Lần theo những đầu mối được cung cấp, chúng tôi đã phát hiện tổng gáim đốc Vũ Triết có cấu kết với một băng nhóm giang hồ và sử dụng băng nhóm này nhằm gây khó khăn trở ngại cho những công ty cạnh tranh khác. Cho người đến đập phá công xưởng đang làm việc, đánh công nhân có tay nghề cao để hạn chế thành quả của công ty cạnh tranh. Nghiêm trọng hơn nữa là việc cho người âm thầm đốt công xưởng làm hao tốn biết bao nhiêu tiền của và công sức của người khác. Hậu quả là công ty đó phải lệ thuộc vào công ty của ông hay là phải tuyên bố phá sản. Còn nhớ cách đây 4 năm, giám đốc của côngt y trách nhiệm Thịnh Phát đã bị tổng giám đốc Vũ Triết ép đến nỗi phá sản và trong lúc vẫn trí giám đốc công ty Thịnh Phát đã tự tử chết một cách thương tâm, để lại mẹ già, vợ và ba đứa con còn nhỏ……

Ngay cả vợ của tổng giám đốc Vũ Triết- bà Kim Xuân – cũng là một người phụ nữ cực kì ghê gớm. Bà ta đứng đằng sau lưng chồng chẳng những không khuyên bảo chồng mà bà còn tiếp tay cho ông bằng cách hiến ra những độc kế thâm sâu nhằm đánh bại công ty người khác……….

Cố gắng duy trì mối quan hệ tình bạn tốt với bà Mai Hoa – phu nhân chủ tịch tập đoàn Nguyên Thành Phong – hiện đang nắm trong tay hơn phân nữa số cổ phần của tập đoàn Nguyên Thành Phong. Tìm mọi cách để kết hợp cho con gái của mình là cô tiểu thư Vũ Quỳnh và cậu Vĩnh Phong nhằm tăng thêm chỗ dựa vững chắc của mình….
……………….
Có câu nói:” cha mẹ quạ thì đẻ con quạ”. Con gái của ông bà Vũ Triết – Kim Xuân cũng học được của cha mẹ mình những thủ đoạn bất minh và thói lọc lừa. Trước mặt bà Mai Hoa thì luôn tỏ ra là một cô gái con nhà học thức, nhu mì nết na. Nhưng ai biết đằng sau cô ả là những đêm cùng bạn bè thác loạn, ăn chơi thâu đêm suốt sáng. Ban ngày Vũ Quỳnh là một tiểu thơ trong sáng với những bộ quần áo kín đáo tạo cho cô ta một sự nhu mì, học thức. Nhưng cứ đêm về thì cô ta lột bỏ lốt cừu non của mình để trở về là một con cáo lã lơi với những bộ đồ sexy hở trước, trống sau cùng với những vũ điệu múa may quay cuồng.

Phóng viên chúng tôi đã phục kích được một đêm múa may của cô nàng tại vũ trường … . Những động tác hoang dại không khác gì những kẻ đang phê thuốc và đặt ngay một câu hỏi liệu có phải cô ấy cũng đã chơi thuốc. Câu trả lời phía sau hoàn toàn không làm chúng tôi thất vọng. Tất cả đám bạn của cô ta trong vũ trường đêm hôm đó đều có thuốc trong người.

Chúng tôi đã làm một bài tường trình đầy đủ về quá trình tiếp cận các đối tượng ở bên dưới, mời các đọc giả tiếp tục theo dõi.
……………
Mễ Hiểu Đồng – cô sinh viên nghèo biết vượt khó, luôn giành được học bổng toàn phần, được các bạn và thầy cô yêu mến chính là sự lựa chọn vô cùng khôn ngoan của cậu con trai thứ hai Vĩnh Phong.

Theo sự cho biết, cô sinh viên Hiểu Đồng đã xuất sắc trả lời những câu hỏi mà các vị doanh nhân đã đặt ra cho cô ngay trong buổi tiệc. Mà cô chỉ mới là sinh viên năm hai của khoa quản trị, trong khi cô tiểu thư Vũ Quỳnh đã là sinh viên năm ba và còn có một thời gian du học bên Mỹ.
……………
Bài báo còn khá dài nhưng Hiểu Đồng không đọc tiếp. Cô khẽ lướt vài cái vào bài báo chi tiết nói về đêm ăn chơi thác loạn của Vũ Quỳnh, trong đó có hình so sánh cô ta lúc ban ngày và ban đêm. Hiểu Đồng thở dài rồi gập tờ báo lại đưa trả cho Đình Ân.

- Cậu thấy sao hả – Đình Ân hí hởn hỏi .

- Mình chẳng thấy sao hết – Hiểu Đồng lắc đầu nói. Quả thật cô không có chút hứng khởi nào ngoài việc lấy làm tiếc cho Vũ Quỳnh.

- Hả …..- Đình Ân há hốc miệng tròn mắt nhìn Hiểu Đồng. Rồi đành lắc đầu thở dài nói .

- Thôi bỏ qua đi – Đình Ân quá hiểu tính của Hiểu Đồng, cô sẽ không để bụng chuyện cũ – Nhưng mình cũng tấhy hả hê lắm, ai bảo lần trước cô ta hại cậu thê thảm như vậy. Mình còn đang nghi ngờ, vụ bắt cóc cậu có phải là chính cô ta thuê người hay không nữa. Bài báo có nói nhà cô ta cấu kết với xã hội đen mà. Đừng để mình biết được chuyện đó là do cô ta làm nếu không mình sẽ cho cô ta biết tay.

- Thôi được rồi, mau vào học đi kẻo trễ – Hiểu Đồng cười rồi kéo tay Đình Ân trở về lớp.

Hiểu Đồng và Đình Ân đang đi thì phía sau một mũi dao nhọn hoắc và bén nhọn chỉa về phía Hiểu Đồng lao tới. Nhưng rất may một bóng người lao ra che chắn cho Hiểu Đồng, nũi dao đâm ngay vào lưng của người đó.

Đình Ân bị dạt qua một bên thấy mũi dao đâm vào lưng người đó chảy máu thì hoảng sợ hét lên. Hiểu Đồng bị người đó ôm chặt lấy rồi ngã xuống đất, không biết được người đã lao ra cứu mình là ai nhưng cô nhìn rõ được người muốn giết chết mình là ai.

Người đó, gương mặt tái xanh sợ hãi, đôi bàn tay cầm con dao dính máu run rẩy.

- Đại Bình – Tiếng Đình Ân hét lên khi nhìn rõ gương mặt của người lao ra cứu Hiểu Đồng, rồi quay lại nhìn kẻ thủ ác kia mắng – Vũ Quỳnh ! Cô thật là độc ác.

Vũ Quỳnh như kẻ điên chỉa con dao về phía Hiểu Đồng mắng :

- Tại cô ta tất cả. Tại cô ta… nếu không tại cô ta xuất hiện tôi đâu có bị mất tất cả . Đều là lỗi của cô ta, cô ta đáng chết. Hiểu Đồng tôi căm ghét cô.

Lúc này Đại Bình và Hiểu Đồng đang lồm cồm ngồi dậy, Vũ Quỳnh thấy vậy liền cằm dao xông vào Hiểu Đồng một lần nữa. Hiểu Đồng vẫn chưa đứng dậy nên hoàn toàn không thể né tránh mũi dao đang lao đến của Vũ Quỳnh. Đình Ân đã vội xông ra chụp lấy bàn tay đang cằm con dao của Vũ Quỳnh kéo về phía khác. Hai cô gái bắt đầu giằng co nhau giành con dao. Mũi dao quay tứ phía, làm Hiểu Đồng và Đại Bình không thể xám lại gần.

Nhưng Vũ Quỳnh lúc này như một người điên dồn hết sức mạnh đẩy Đình Ân vào trong tường, khiến đầu Đình Ân đập mạnh gây cảm giác vô cùng đau đớn, nhất thời nới lỏng bàn tay. Ngay lặp tực con dao chĩa mụi nhọn về phía cô. Đình Ân kinh hãi nắm lấy bàn tay cằm dao kia, cố gắng đẩy bàn tay đang ấn con dao xuống lên cao, xa khỏi người mình.

Hiểu Đồng cũng hoảng hốt ngồi bật dậy lao đến chụp lấy bàn tay cằm con dao đó phụ với Đình Ân đẩy bàn tay cằm dao đó lên. Nhìn Vũ Quỳnh mỏng manh như thế nhưng lại có sức lực kinh hồn. Cả Hiểu Đồng và Đình Ân phải cố gắng hết sức mới đẩy được bàn tay của cằm dao của Vũ Quỳnh ra khỏi người Đình Ân. Cả ba người con gái, gương mặt ai cũng tái xanh, người đầm đìa mồ hôi.

Đại Bình cũng ôm lấy cánh tay đau của mình cố gắng hết sức kéo Vũ Quỳnh ra khỏi Đình Ân và Hiểu Đồng. Mọi người nghe tiếng hét cũng chạy đến phụ giúp. Vũ Quỳnh bị kéo ra và bị tước con dao thì không ngừng la hét :

- Buông tôi ra, tôi phải giết cô ta, buông tôi ra.

Đình Ân tức giận đến tát vào mặt Vũ Quỳnh liên tiếp mấy cái thật mạnh. Đến nỗi làn da trắng nõn mịm màng và mỏng manh của Vũ Quỳnh đỏ lừng lên, khóe miệng của cô ả rướm máu, Đình Ân tức giận mắng :
- Cô điên đủ chưa hả. Cô nhìn lại mình đi, cô như vầy mà đòi Vĩnh Phong yêu cô à. Đúng lá quá ảo tưởng.
Vũ Quỳnh cũng mặt đỏ tía tai hét trả :

- Nếu không phải tại cô ta xuất Hiện thì Vĩnh Phong sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi. Tôi hận cô ta, tôi hân cô ta. Lúc trước tôi cho người bắt cô ta đem bán đi nhưng vì bọn nó tham lam nên cô ta mới có thể thoát được. Lần này tôi nhất định bắt cô ta biến mất khỏi mắt tôi.

Tất cả mọi người đều ồ lên bàn tán xôn xao cả lên.

- Cô lầm rồi – Hiểu Đồng bây giờ mới lên tiếng, nét mặt điềm đạm – Nếu không phải là tôi thì sẽ có một cô gái khác vì Vĩnh Phong mãi mãi không yêu cô. Nếu như cô không sửa đổi tính tình thì sẽ không có bất cứ chàng trai nào yêu một cô gái ích kỷ và độc ác như cô.

- Cô nói dối, tôi không tin cô đâu…

Nói rồi Vũ Quỳnh vùng ra khỏi những bàn tay đang nắm giữ mình vừa chạy vừa hét. Tất cả mọi người chỉ dám nhìn theo bóng cô ả.

Hiểu Đồng và Đình Ân vội chạy đến xem vết thương trên người Đại Bình. Lo lắng hỏi :

- Cậu không sao chứ.

Đại Bình nét mặt nhăn nhó cố gắng mĩm cười trả lời :

- Mình không sao.

Nhưng ngay sau đó thì hơi loạng choạng, Đình Ân vội xem xét vết thương rồi nói :

- Không được rồi phải đến bệnh viện ngay, vết thương sâu lắm.

Hiểu Đồng và Đình Ân lập tức đưa Đại Bình đi đến bệnh viện. Bác sĩ phải khâu lại năm mũi thì mới khép được miệng vết thương. Đình Ân liền đi theo các bác sĩ làm thủ tục.

- Cám ơn cậu, Đại Bình – Hiểu Đồng vô cùng biết ơn, cô nhìn Đãi Bình với ánh mắt áy náy – Vì mình mà cậu lại bị thương nặng thế này.

- Không sao, vì cậu mình có chết cũng cam lòng – Đại Bình nắm lấy tay của Hiểu Đồng, ánh mắt tha thiết nói.

Hiểu Đồng cắn nhẹ môi cúi đầu lảng tránh ánh mắt của Đại Bình. Cô không biết phải nói gì với cậu lúc này.

- Hiểu Đồng ! Mình yêu cậu – Đại Bình tiếp tục nói.

- Xin lỗi Đại Bình ! Mình … – Hiểu Đồng e dè nói, cô rút tay mình ra khỏi tay Đại Bình.

Nhưng Đại Bình đã ôm lấy Hiểu Đồng tha thiết nói :

- Mình thật lòng yêu cậu mà. Hãy cho mình một cơ hội đi, cái gì Vĩnh Phong làm được thì mình cũng làm được, thậm chí là sinh mạng của mình, mình cũng có thể trao cho cậu.

Hiểu Đồng vừa bối rối vừa tức giận muốn thoát khỏi vòng tay của Đại Bình nhưng không được. Đột nhiên một bàn tay đẩy mạnh Đại Bình ra khỏi Hiểu Đồng. Còn đấm cho cậu một cú thật đau khiến Đại Bình choáng voáng ngã xuống.

- Vĩnh Phong – Hiểu Đồng kinh hãi hét lên.

- Cảnh cáo cậu, từ nay cấm cậu không được đến gần Hiểu Đồng nữa bước nếu không thì không chỉ đơn thuần là một cú đấm đâu – Vĩnh Phong hơi thở dồn dập chỉ tay vào mặt Đại Bình tức giận nói.

Nói xong cậu cứ thế lôi Hiểu Đồng ra ngoài bỏ mặt Đại Bình ở lại. Hiểu Đồng bị Vĩnh Phong lôi đi khổ sở quay lại nhìn Đại Bình hối lỗi.

- Các người sẽ phải trả giá – Đại Bình nhìn theo hai người lẩm bẩm nói, ánh mắt căm thù tột độ.

Hiểu Đồng bị Vĩnh Phong lôi ra bãi đậu xe, cô tức giận vung tay ra khỏi tay Vĩnh Phong, chau mày mắng :

- Anh đang làm gì vậy. Cậu ấy vừa cứu mạng em mà anh lại còn đánh cậu ấy.

Vĩnh Phong ôm lấy Hiểu Đồng thì thầm :

- Anh xin lỗi. Em có biết tâm trạng anh lúc này khổ sở thế nào không. Anh ước gì người chịu nhát dao đó là anh chứ không phải cậu ta. Anh thật có lỗi vì đã không bảo vệ được em.

Một vài người đi vào tấhy hai người ôm nhau thì che miệng cười. Hiểu Đồng hơi xấu hổ, đẩy Vĩnh Phong ra nói :

- Lần sau không được nóng nảy và ngang tàng như vậy nữa.

Vĩnh Phong mĩm cười gật đầu mở cửa xe cho Hiểu Đồng bước vào. Hiểu Đồng ngồi vào xe mà trong lòng cảm thấy lo lắng và áy náy vô cùng. Cô ngoảnh đầu nhìn về phía bệnh viện.

Bên ngoài vườn, dưới bóng cây to lớn, đối diện chiếc xích đu phía bên cây có một băng ghế dài, có đôi trai gái đang ở bên nhau. Chàng trai nhẹ nhàng gối đầu trên đùi cô gái, đưa đôi mắt đen lấp lánh say sưa ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của cô. Bàn tay rắn chắc đang vuốt ve những sợi tóc đen mượt mà đang bay phấp phơi trong gió nhẹ. Còn cô gái đang say sưa đọc sách, cô lật từng trang sách thật khẽ như sợ một tiếng động nhỏ sẽ phá tan khủng cảnh lãng mạn này.

Một chiếc lá xanh khẽ theo cơn gió nhẹ nhàng đáp lên mái tóc đen mượt của cô gái, chàng trai đưa tay vuốt nhẹ chiếc lá ra khỏi mái tóc của cô gái và đưa lên mũi ngửi, mùi hương trên tóc cô bám vào từng thớ Xnh trên lá thơm lừng.

Cô gái gấp sách lại nhẹ nhàng đặt nó xuống vào chỗ trống bên cạnh, rồi đưa mắt nhìn xuống chàng trai mĩm cười hỏi :

- Vĩnh Phong, mối tình đầu của anh là ai.

Vĩnh Phong khẽ cười ngồi dậy, đưa mặt sát vào mặt Hiểu Đồng, mũi khẹ chạm nhẹ vào mũi Hiểu Đồng hỏi :
- Sao tự nhiên em lại thắc mắc chuyện đó.

- Người đào hoa như anh, chắc chắc là có rất nhiều người theo. Vũ Quỳnh cũng là một trong số đó.

- Anh là một người chung thủy, chỉ yêu duy nhất một người con gái mà thôi. Người đó xa tận chân trời gần ngay trước mắt – Vừa nói Vĩnh Phong vừa vuốt cái chóp mũi cao cao của Hiểu Đồng – Trước đây, con gái với anh căn bản là không để trong mắt.

- Vậy chẳng lẻ… hóa ra em là con trai à – Hiểu Đồng giận dỗi nói.

- Em là một cô gái chua ngoa đanh đá. Chẳng những dám cắn dám đá còn dám tạt nước vào anh.

- Hóa ra anh thích mẫu người vừa đanh đá vừa chua ngoa à – Hiểu Đồng tủm tỉm cười trêu.

Vĩnh Phong choàng tay ôm lấy Hiểu Đồng, để đầu cô dựa vào vai mình, trầm ngâm nói :

- Thật ra lúc đầu anh chỉ chú ý đến em vì em khác hẳn những cô gái khác. Nhưng khi anh bắt gặp em vừa lo lắng vừa bổ nhào đi tìm bé Đường, rồi sự quan tâm lo lắng kiểm tra từng li từng tí trên người bé Đường để xem có vết thương nào không, khiến anh cảm nhận được sự ấm áp của tình cảm gia đình mà anh đã mất từ lâu. Rồi khi em cứu anh, nấu cháo cho anh ăn…tất cả những việc đó khiến anh cảm tấhy thật hạnh phúc. Chẳng biết yêu em từ lúc nào không hay.

Im lặng một lúc kìm lại cảm xúc đang dâng trào, Vĩnh Phong mới nhìn Hiểu Đồng hỏi :

- Em yêu anh từ khi nào ?

- Từ khi em biết có người hôn trộm em trong lúc em ngủ – Hiểu Đồng cười khúc khích nói.

Gương mặt Vĩnh Phong có chút ửng đỏ khi nhớ lại lúc mình thức dậy ở trong phòng của Hiểu Đồng. Gương mặt xinh đẹp của cô lúc ngủ càng xinh đẹp và thánh thiện hơn bao giờ hết. Bất giác cậu cuối xuống hôn cô mà không chủ ý.

- Làm sao em biết. Em giả đò ngủ à.

- Là bé Đường nói cho em biết.

Vĩnh Phong khẽ cười, nhớ lại lúc đó, cậu đưa tay ra hiệu cho bé Đường im lặng, con bé liền chui ngay vào chăn nằm.

- Còn em, mối tình đầu của em là khi nào.

- Mối tình đầu của em dễ thương hơn anh nhiều, đáng yêu hơn anh nữa – Hiểu Đồng bật cười nói.

- Là ai vậy – Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng chằm chằm, sắc mặt lạnh tanh rõ ràng đang ghen hỏi.

Hiểu Đồng phá ra cười lớn nói :

- Là một cậu nhóc …

Vĩnh Phong tức giận nói :

- Em dám trêu anh.

Nói rồi đưa tay thọt loét Hiểu Đồng khiến cô vừa buồn cười vừa nảy người tránh né.

Reng …….

Tiếng chuông cửa vang lên làm hai người giật mình. Hiểu Đồng cảm thấy lo sợ vì có thể bà Mai Hoa lại đến. Nhất là khi có bài báo kia. Hai người liền đi ra cỗng.

Phía bên kia cổng là một phụ nữ dáng vẻ ốm yếu, đang đứng quay lưng về phía họ. Bóng dáng vô cùng quen thuộc.

Két ……..
Cánh cửa vừa mở ra, Hiểu Đồng kinh ngạc kêu khẽ :

- Mẹ.

Bà Cẩm Du từ từ quay mặt lại, sắc mặt lạnh lùng nói :

- Hiểu Đồng, thu dọn đồ đạc đi. Chúng ta sẽ dọn đi nơi khác.

- Dọn đi đâu hả mẹ – Hiểu Đồng ngạc nhiên hỏi.

- Dọn đến nhà bác sĩ Hữu Thiên – bà Cẩm Du nói một cách dứt khoát và nhìn vào Vĩnh Phong ở phía sau lưng Hiểu Đồng nói – Cậu Phong hy vọng từ nay về sau cậu đừng tìm Hiểu Đồng nhà tôi nữa. Bởi vì tôi đã hứa gã Hiểu Đồng cho bác sĩ Hữu Thiên rồi.

Cả Hiểu Đồng và Vĩnh Phong đều sửng sốt tột độ.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !