Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 16.3)

Lượt xem chương này: 2511

Hiểu Đồng không ngờ mình lại ngu ngốc để bị cậu xí gạt như thế. Cô lườm cậu một cái rồi vùng vằng bước xuống xe. Vĩnh Phong phụ giúp người tài xế xách đồ của Hiểu Đồng vào. Thấy Hiểu Đồng chần chừ chưa bước vào trong, cậu dùng tay huýt nhẹ vào người cô, hất đầu về phía nhà của mình cười khà khà nói:
- Sao em không vào đi.
Hiểu Đồng đã lỡ trả phòng cho chủ rồi bây giờ có hối cũng không kịp. Cô tức giận đấm cho Vĩnh Phong một cái ngay vai, nào ngờ động đến vết thương khiến Vĩnh Phong rên lên một tiếng. Hiểu Đồng hoảng hốt vội vàng xem xét vết thương.
Thấy vẻ mặt lo lắng trông buồn cười của cô, Vĩnh Phong phá ra cười to:
Hiểu Đồng biết mình đã bị lừa liền hậm hực giật lấy túi xách trên tay Vĩnh Phong phụng phịu theo chân bác tài xế đi vào trong.
Hiểu Đồng dọn vào trong căn phòng cũ của chính mình, được trở về đây sống lần nữa khiến Hiểu Đồng cảm thấy lâng lâng hạnh phúc. Mặc dù cô vẫn còn khá e dè trong việc phải sống chung với Vĩnh Phong.
Sau khi sắp xếp xong Hiểu Đồng gọi điện thoại nhờ Đình Ân chăm sóc cho bé Đường giùm cô rồi đi nấu cơm cho cô và Vĩnh Phong cùng ăn, nhưng Vĩnh Phong lại không ăn mà đẩy chén cơm đến bên cô rồi kéo ghế ngồi sát bên.
Hiểu Đồng nghi hoặc nhìn Vĩnh Phong. Nhưng Vĩnh Phong nét mặt tỉnh bơ nói:
- Em bón anh.
Hiểu Đồng lườm lườm hỏi Vĩnh Phong:
- Sao em phải bón cho anh ăn.
Vĩnh Phong chỉ vào cái tay đau của mình, giả vờ khổ sở.
- Tay phải của anh bị đau mà.
Hiểu Đồng nhíu mày nói:
- Tay trái của anh đâu.
Vĩnh Phong thở dài nói:
- Anh xưa nay không quen dùng tay trái .
Rồi cậu kề mặt sát vào tai cô xảo hoạt nói:
- Tay anh vì em mà bị thương, nên em phải bón cơm cho anh. Đây là món nợ mà anh đòi em trả.
Nói rồi, cậu ngồi thẳng dậy nũng nịu nói:
- Em mau bón cơm cho anh, anh đói bụng rồi.
Hiểu Đồng chịu thua kẻ khéo giở trò này. Cô đành bón cơm cho cậu ăn. Nhìn vẻ mặt hả hê của Vĩnh Phong, Hiểu Đồng tức không chịu nổi.
Ăn cơm xong, Vĩnh Phong ôm lấy Hiểu Đồng, để cô dựa vào mình ngồi trên giường tâm sự.
Nói chuyện một lát, Vĩnh Phong hỏi Hiểu Đồng:
- Chừng nào em mới cho anh ra mắt mẹ của em.
- Anh không sợ mẹ em sẽ ghét anh sao.
- Sao mẹ em lại ghét anh.
Hiểu Đồng cười tinh quái trả lời:
- Vì anh dám dụ dỗ con gái của bà.
Vĩnh Phong bật cười, rồi cũng ranh ma trả lời:
- Anh chỉ sợ mẹ em nhìn thấy anh mừng còn không kịp nữa là… Làm gì tìm được chàng trai nào hoàn hảo hơn anh chứ. Chỉ sợ mẹ em lại hối anh cưới em gấp thì sao.
Hiểu Đồng nghe thấy liền cắn cho Vĩnh Phong một cái ngay tay, khiến Vĩnh Phong nhăn mặt kêu la.
Hiểu Đồng sảng khoái cười vang trước gương mặt nhăn nhó của Vĩnh Phong. Vô tình quay sang bên bàn thấy tấm hình lúc nhỏ của mình được Vĩnh Phong đem sang đây.
- Sao anh lại lấy tấm hình đó mang sang đây – Hiểu Đồng chỉ tay vào tấm hình trên bàn hỏi.
Vĩnh Phong thở dài hỏi:
- Biết làm sao được, người ta vì nhớ ai kia, nhưng chẳng biết làm sao nên đành ngắm hình cho đỡ nhớ. Nhưng mà hình lúc nhỏ không bằng người bây giờ. Haiz …
Hiểu Đồng nghe vậy liền cười khúc khích, cô với tay lấy chiếc điện thoại của Vĩnh Phong quăng trên nệm, đưa lên cao rồi chụp một tấm, chụp xong xem lại khẽ gật đầu đưa cho Vĩnh Phong, cô hỏi:
- Vậy được chưa.
Vĩnh Phong mĩm cười gật đầu, cầm lấy điện thoại chuyển tấm hình làm màn hình chính. Xong liền quăng điện thoại sang một bên rồi đè Hiểu Đồng ngã xuống giường dùng răng trả răng, dùng môi trả môi cho cái cắn lúc nãy.
Cả người Hiểu Đồng nóng bừng lên theo từng nụ hôn của Vĩnh Phong. Rõ ràng trong phòng có bật điều hòa nhưng sao Hiểu Đồng cảm thấy trong người ngày càng nóng. Cô vòng tay qua cổ Vĩnh Phong, cố gắng hòa cùng hịp thở.
Không khí càng lúc càng yếu dần, cộng với thân hình ai kia đang đè lên người mình khiến Hiểu Đồng không thở được. Hiểu Đồng cảm thấy choáng voáng, tưởng chừng như sắp ngất thì nụ hôn cuồng nhiệt kia rời khỏi bờ môi cô. Vĩnh Phong thoát ra khỏi người Hiểu Đồng liền đến bên bình nước uống cạn một hơi.
- Haiz! Chẳng khác nào bị đeo gông.
Vĩnh Phong buông một câu thở dài, Hiểu Đồng hiểu ý đỏ cả mặt, cô vội lãng sang chuyện khác:
- Trước giờ em cứ thắc mắc, tại sao nhà anh mua lại mà vẫn giữ lại tất cả đồ đạc của nhà em vậy.
Hiểu Đồng tuy ngoài miệng hỏi như thế nhưng trong lòng phập phồng không yên. Cô đang lo sợ câu trả lời của Vĩnh Phong.
Uống hết nước, Vĩnh Phong mới cảm thấy cái nóng dịu bớt cậu ngã phịch lên giường, ngã đầu trên chân Hiểu Đồng.
- Căn nhà này là do ba anh mua cách đây bốn năm. Ngoài việc sơn phết và sửa chữa một vài thứ ra thì hầu như giữ nguyên. Đồ đạc cũng vậy. Ba anh nói vì hồi nhỏ ông từng đến đây sống một thời gian nên rất quý nơi này. Cho nên khi thấy người ta rao bán, ông liền mua.
Bốn năm… vậy là không phải người đó. Hiểu Đồng thở hắt ra một cách nhẹ nhõm.
Cô vuốt ve mái tóc của Vĩnh Phong nói:
- Căn nhà này vốn là của ông ngoại em, vì ông ngoại chỉ có một mình mẹ em là con nên sau khi cưới ba em đồng ý dọn đến đây sống. Nếu ba anh từng sống ở đây thì thể nào cũng quen biết mẹ em.
Vĩnh Phong vuốt mũi Hiểu Đồng, cười nói:
- Vậy thì mẹ em càng có lí do để gả em cho anh.
- Biết đâu hồi đó ba anh là kẻ thù của mẹ em thì sao.
- Vậy thì anh đành phải cho gạo nấu thành cơm thôi.
Nói xong liền chồm đến ôm lấy Hiểu Đồng không cho cô kịp có lời nào. Khi hai người rời nhau ra thì cũng đã gần 11 giờ. Hiểu Đồng vội lấy cớ đi ra ngoài, lát sau cô bưng một bình nước đầy ấp vào đặt trên bàn.
Hiểu Đồng đến bên cạnh vòng tay ôm lấy eo cậu nũng nịu hỏi:
- Vĩnh Phong! Phòng anh có tolet đúng không? Vậy thì tối nay anh hãy ngoan ngoãn ngủ đi nha.
Nói rồi Hiểu Đồng hôn một cái lên má Vĩnh Phong rồi đi ra ngoài nhưng bị Vĩnh Phong kéo lại, cậu âu yếm hôn lên mắt lên mũi cô rồi mới buông cô ra.
- Ngủ ngon!
- Ngủ ngon!
Hiểu Đồng đi ra ngoài, Vĩnh Phong nằm sóng soài ra giường mĩm cười tận hưởng hạnh phúc. Lăn qua lăn lại mãi nhưng vẫn không thể ngủ được, Vĩnh Phong muốn qua thăm Hiểu Đồng xem cô đã ngủ chưa, muốn ngắm gương mặt của cô lúc ngủ.
Nhưng khi Vĩnh Phong nắm lấy tay cầm mở cửa thì ….
Cậu nhớ lại câu nói của cô :” …Phòng anh có tolet đúng không?…”, lại nhìn bình nước đầy trên bàn thì ngửa mặt kêu trời…
Cửa phòng cậu đã bị khóa từ bên ngoài.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !