Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 16.6)

Lượt xem chương này: 2670

Thiên Minh sửng sốt nhìn Đình Khiêm trân trối, hai lỗ tai cảm thấy lùng bùng, cả thân người như bị điện giật. Hại chết người à … Cậu đã hại ai chứ, Đình Khiêm đang nói cái gì vậy.
Thiên Minh nhìn kĩ gương mặt của Đình Khiêm – một vẻ mặt đầy nộ khí, gương mặt chẳng có vẻ gì là đùa giỡn cả. Và đây cũng không phải là cách đùa giỡn để chào hỏi người bạn đã lâu năm xa cách. Đình Khiêm mà cậu biết không phải là người như thế, không thể đem cái chết để nói đùa. Trừ khi…
Trừ khi thời gian làm thay đổi tính cách con người, nhưng Thiên Minh không tin Đình Khiêm đã thay đổi. Thiên Minh không thể hiểu được tại sao Đình Khiêm lại nói như thế, bạn tính cậu là không thích có chuyện khuất tất gì cả. Chuyện của Hiểu Đồng đã khiến cậu khó chịu rồi, bây giờ lại đén Đình Khiêm.
Thiên Minh bèn hắng giọng hỏi, giọng lạnh băng, không cảm xúc.
- Cậu nói vậy là sao. Mình hại chết người, mình đã hại chết ai chứ. Cậu nói rõ ràng ra đi.
Đến lúc này thì Đình Khiêm không thể nhẫn nại được nữa, cậu bèn lên tiếng nói:
- Thật sự mình đã hứa là sẽ không truy cứu chuyện này nữa nhưng trước con người không biết hối lỗi như cậu, mình đàng phải nói ra thôi. Cậu có biết lí do tại sao mà mỗi lần gặp cậu thì Hiểu Đồng luôn bị kích động hay không?
Thiên Minh ngay người lặng yên nghe Đình Khiêm nói.
- Bởi vì người mà năm xưa cậu đụng chết chính là ba của cô ấy.
Cả bầu trời dường như tối sầm lại và sụp đổ ngay trước mắt Thiên Minh. Hình ảnh cuộc đua xe năm ấy hiện về trong tâm trí cậu.
Cuộc đua xe lần đó đã làm thay đổi con người cậu, một Thiên Minh nóng nảy, phá phách, không sợ trời không sợ đất đã trở nên chín chắn hơn, điềm đạm hơn.

Hiểu Đồng mệt mỏi cất từng bước chân trở về nhà từ quán cà phê mà cô làm thêm: Grantylove. Sau khi đến thăm mẹ, cô về nhà nấu cơm nước để sẵn cho Vĩnh Phong và bé Đường ăn tối. Sau đó cô đi đến chỗ làm thêm.
Vĩnh phong cứ muốn đến đó nhưng đã bị Hiểu Đồng cấm đoán. Cô biết rõ với bản tính của anh, chắc chắn sẽ làm loạn lên mất.
Hiểu Đồng phải dỗ ngọt Vĩnh Phong mãi, cậu mới chịu ở yên.
- Anh ngoan ngoãn ở nhà đi. Giúp em đến đón bé Đường nha. Từ nhà Đình Ân đến đây khá xa, em không thể bắt bác Hà ( mẹ Đình Ân ) đưa bé Đường đi xa như thế đến đây. Em nấu cơm sẵn rồi, anh giúp em cho bé Đường ăn. Bé Đường có thể tự ăn, nên anh không cần đút đâu. Chén bát để tối em về em rửa. Con bé có thể tự đánh răng và tắm rửa. Anh cứ để con bé trong phòng em là được rồi. Sau đó, anh có thể đi đâu đó.
- Anh muốn đến chỗ em – Vĩnh Phong ôm Hiểu Đồng dịu đầu vào vai cô nhõng nhẽo.
- Không được – Hiểu Đồng trả lời dứt khoát.
- Kể cả khi người ta nhớ em à – Vĩnh Phong giả vờ mếu nói.
- Đúng vậy – Hiểu Đồng đưa tay vuốt mũi cái con sói nhõng nhẽo kia.
Con sói kia làm sao có thể buông tha cho cử chỉ này của cô. Vĩnh Phong nắm lấy bàn tay của Hiểu Đồng đưa lên môi mình cắn nhẹ, đôi mắt quyến rũ kia như muốn nuốt chửng cô vào lòng. Trái tim Hiểu Đồng run lên, cô vội vàng rút tay ra trước khi chìm vào sự đam mê.
Cái con sói dê xồm này làm sao chịu buông tha cô một cách dễ dàng như thế, nó chồm tới đè lấy Hiểu Đồng xuống giường. Nhưng Hiểu Đồng đã đưa tay lên chặn ngay cái miệng xấu xa của con sói kia lại.
Vĩnh Phong bèn ngỡ tay Hiểu Đồng ra mà thì thầm :
- Em bắt anh làm nhiều chuyện như thế mà chẳng thưởng cho anh gì cả sao, vậy thì làm sao bù vào nỗi nhớ của anh khi em đi chứ.
Hiểu Đồng bèn e thẹn, gương mặt tự khắc ửng hồng đáng yêu, đôi mắt từ từ khép lại, bờ môi đón lấy một bờ môi khác…

Khi Hiểu Đồng về gần tới cổng nhà thì một bóng người từ từ hiện ra trước mặt cô. Dường như người đó đã chờ ở đó rất lâu rồi, bởi vì có rất nhiều tàn thuốc rơi dưới chân người đó.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, người đó từ từ bước ra khỏi bóng tối của hàng cây xanh.
Hiểu Đồng sắc mặt lập tức thay đổi, gương mặt đỏ bừng vì tức giận. Cô đứng yên nhìn kẻ vừa xuất hiện với ánh mắt chằm chằm, đôi môi mím lại kìm nén sự tức giận.
Khi cơn giận dữ được cô kìm nén vào lòng, Hiểu Đồng lạnh lùng quay mặt bước tiếp về hướng người đó, cô không hề nhìn hắn ta một lần nào nữa. Đôi mắt đen lấp lánh giờ chỉ còn một màu trắng đục vô hồn.
Kẻ kia cũng đứng lặng yên nhìn Hiểu Đồng, hắn ta như một cái bóng bất động và cứng đơ khi nhìn thấy cô đang tiến về phía mình.
Khi Hiểu Đồng định tra chìa khóa vào trong ổ thì cái bóng bất động kia lại cử động, hắn ta tiến về phía Hiểu Đồng. Lên tiếng gọi cô từ phía sau:
- Hiểu Đồng!
Bàn tay cầm chìa của cô hơi run rẩy dừng lại một lúc, sau đó bình tĩnh tiếp tục tra vào ổ và xoay vòng. Hiểu Đồng đã mở được cánh cửa cổng và định bước vào thì tiếng nói sau lưng lại vang lên:
- Xin em hãy dành cho anh một chút thời gian, có được không.
Nhưng Hiểu Đồng lạnh lùng nói, giọng nói gần như đóng băng khi được thốt ra:
- Xin lỗi tôi không có thời gian, mà nếu có, nó cũng không dành cho hạng người như anh.
Hiểu Đồng bước vào và định đóng sầm cửa lại thì ….
Bóng người đó khụy xuống, hắn ta quỳ xuống trước mặt cô, làm cho Hiểu Đồng quá bất ngờ trước tình cảnh này, cô bất động vài giây ngây ngời đứng lặng bên cánh cửa sắp sửa khép lại.
Gương mặt đó hằn lên sự đau khổ, sự hối hận khôn cùng. Dường như chỉ có cái chết mới có thể làm cho tâm hồn đó thanh thản được.
Hiểu Đồng khá bối rối trước tình cảnh này, cô thật sự không ngờ anh ta lại có thể quỳ trước mặt cô như thế, cô vội nói:
- Anh làm gì vậy.
Những giọt nước mắt hối hận rơi trên mặt Thiên Minh, lần đầu tiên cậu khóc nhiều đến thế, cảm giác hối hận thật khó chịu, nó như những mũi dao cứ thế xuyên vào tim cậu. Giọng run run, khóe môi giật giật cậu nghẹn ngào nói:
- Năm đó anh mới 16 tuổi. Lần đầu tiên gây ra tai nạn nên anh rất sợ, nhìn thấy mọi người bu quanh ba của em, anh sợ hãi vô cùng. Tâm lí sợ hãi đó hình thành phản xạ đầu tiên của anh là bỏ chạy.
Thiên Minh nhớ lại cảm giác sợ hãi của mình khi biết đã gây ra tai nạn. Chiếc xe mô tô kéo người đàn ông đó đi một khú rồi cũng lướt một đoạn khá xa trước khi té xuống. Cả người đều bị đau ê ẩm nhưng cảm giác sợ hãi khiến cho cậu quên mất nỗi đau. Cậu run rẩy dựng trước xe dậy và rồ ga bỏ chạy sau khi ngoái lại nhìn người đã bị mình đụng một lần. Và rồi cậu bắt gặp cái nhìn vô hồn của một bé gái. Tia nhìn đó đã khiến cậu thấy ác mộng nhiều đêm liền.
Hóa ra cô bé gái ấy chính là Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng bật cười khinh bỉ nhìn Thiên Minh nói:
- Hóa ra anh đến đây chỉ để nói cho tôi biết rằng anh gây ra cái chết cho ba tôi khi anh còn nhỏ nên có thể xem như đó là một sự vô tình không đáng nhắc đến rồi thản nhiên sống tiếp à.
Thiên Minh đau khổ gào lên:
- Không phải. Lúc đó anh sợ hãi chạy về nhà, việc đầu tiên anh làm là kể với ba anh sự thật này. Nhờ ba anh đến xem ba em ra sao.
Hiểu Đồng căm tức nhìn Thiên Minh. Cô hận chỉ muốn giết chết anh ta ngay lúc này, mặc cho sự van xin, mặc cho nỗi hối hận đã dày vò anh ta thế nào đi chăng nữa.
- Rồi khi hay tin ba tôi chết, anh bỏ trốn ra nước ngoài sau khi quăng cho gia đình một số tiền để bịt miệng gọi là bù đắp à. Các người thật quá độc ác, quá tàn nhẫn mà…Ba tôi chết rồi, ông ta bị anh hại chết rồi còn bị mang tiếng. Các người đỗ hết mọi tội lỗi lên đầu ông ấy, cho rằng ông ấy đã tự ý lao ra đường nên mới bị tông trúng. Rồi anh thản nhiên ra nước ngoài du học…
- Không phải! Anh thật sự không biết ba em đã chết, anh thật sự không biết. Ba anh về bảo với anh rằng, ba em chỉ bị gãy tay và trấn động não nhẹ, hoàn toàn không đe dọa đến sinh mạng và gia đình em đã chấp nhận đền bù thiệt hại. Sở dĩ anh đi nước ngoài là vì ba anh nói bà nội anh bị bệnh nặng và bà rất nhớ anh muốn gặp anh, cho nên anh mới ra đi như vậy. Không phải là anh chạy trốn như em nghĩ đâu. Anh hoàn toàn không biết, xin em hãy tha lỗi cho anh.
- Tha lỗi! Làm sao tôi có thể tha lỗi cho anh chứ. Anh có biết không, ba tôi chết đã bao nhiêu năm qua mà tôi chưa từng khóc lấy một lần. Trước mộ ông dù đau khổ thể nào, dù nhớ ông đến thế nào, tôi cũng không hề rơi một giọt nước mắt chỉ bởi vì ba tôi muốn tôi luôn mĩm cười, luôn hạnh phúc. Mà anh nghĩ xem, tôi có thể hạnh phúc không cơ chứ. Vậy mà anh lại xin tôi tha lỗi nhẹ nhàng đến thế sao. Đời này kiếp này tôi cũng không tha lỗi cho anh đâu. Trừ phi, ba tôi sống lại.
Nói rồi, Hiểu Đồng đóng sầm cửa lại, rất mạnh, giữa đêm khuya thanh vắng, tiếng động vang đi rất xa. Cô nhanh chóng quay lưng bỏ đi nhưng…
- Ngày mai, anh sẽ ra đầu thú. Anh sẽ chịu trách nhiệm về tội lỗi của mình.
Hiểu Đồng chợt dừng bước chân lại. Anh ta muốn tự thú ư…Anh ta phải lãnh án mấy năm tù tội, trả giá cho cái chết của ba cô. Đó là điều Hiểu Đồng luôn mơ ước nhưng mà tại sao cô lại thấy trong lòng mình không hề thanh thản khi nghe câu nói này.
“Hãy tha thứ…” ba từ này vang vọng trong đầu Hiểu Đồng, tiếng của ba, tiếng của ông lão mà cô gặp khi đi thăm mộ của ba cô, tiếng của mẹ cô. Tất cả đã là quá khứ, anh ta cũng đã hối hận rất nhiều, vậy có phải cô nên vứt bỏ nó đi hay không.
Hiểu Đồng cảm thấy đâu đầu, cô nhắm mắt lại để xua đuổi cơn đau đó.
Bên ngoài cánh cửa cổng, thiên Minh đau khổ từ từ đứng lên, thểu não quay bước đi. Ngày mai, khi trời sáng anh sẽ đi tự thú.
Tiếng bước chân cộp cộp …thểu não vang xuống nền gạch đường đi khiến Hiểu Đồng mở mắt. Cảm giác nhức đầu đã giảm bớt.
- Đã quá muộn rồi. Nếu muốn tự thú thì nên tự thú lúc ba tôi vừa mất. Bây giờ anh có làm gì cũng không thể thay đổi được, không thể nào chuộc tội được. Hãy nhớ, món nợ này anh nợ chúng tôi. Đến khi nào anh trả hết thì lúc đó, anh muốn tự thú hay chết đi tôi cũng không cản.
Nói rồi cô quay lưng bỏ đi một mạch không hề quay đầu nhìn lại. Bóng cô mất hút khi bước vào trong nhà.
Thiên Minh khụy cả người xuống đất. Một tay chống đất, một tay đấm thật mạnh vào ngực mình tự trách, lương tâm anh đang cào xé, nó không bao giờ còn có thể thanh thản nữa.

Hiểu Đồng lên lầu đi ngang qua cửa phòng Vĩnh Phong, đèn vẫn sáng, cô muốn gõ cửa nhưng lại thôi. Đứng trước cửa phòng Vĩnh Phong thật lâu, rồi quay trở vào phòng mình. Nhẹ tay xoay nắm cửa, bé Đường đã ngủ rất ngon lành.
Gương mặt ngây thơ của đứa em bé bỏng khiến Hiểu Đồng cảm thấy thanh thản trở lại. ôm hôn lên trán bé Đường một cái rồi đi đến cái bàn học, kéo hộc bàn ra, lấy ta một cái hộp gỗ. Trong đó có vài tấm hình chụp gia đình cô. Hiểu Đồng cầm tấm hình của ba mình lên ngắm nghía.
- Chỉ lần này thôi. Hãy cho con khóc trước mặt ba chỉ lần này thôi.
Hiểu Đồng thì thầm nói với bức ảnh của ba cô rồi ôm lấy nó ngồi khóc cả đêm.
Bên ngoài cửa phòng cô, có tiếng thở dài thương xót. Vĩnh phong đứang bên ngoài chờ Hiểu Đồng trở về nghe hết cuộc đối thoại giữa cô và Thiên Minh. Thấy vẻ đau khổ của hiểu Đồng, cậu muốn đến ôm cô thật chặt để xoa dịu sự đau khổ của cô, nhưng lại sợ sẽ khiến cô càng đau khổ hơn nên đành im lặng. Cậu đứng nghe Hiểu Đồng khóc mãi cho đến khi cô ngủ gục bên bàn, rồi nhẹ nhàng bước vào bế cô lên giường. Đắp chăn cho hai chị em cẩn thận rồi mới trở về phòng mình.

Sáng hôm, khi Hiểu Đồng đang nấu thức ăn thì Vĩnh phong đi xuống. Hiểu Đồng quay người mĩm cười ngượng nhìn cậu nói:
- Hôm qua em thức khuya làm bài nên dậy hơi muộn.
Hiểu Đồng sợ Vĩnh Phong lo lắng khi nhìn thấy đôi mắt thâm quần của cô nên giả bộ nói. Rồi cô lại quay lưng vào bếp để che dấu sự xúc động của mình.
Vĩnh Phong đến phía sau ôm chặt lấy Hiểu Đồng siết nhẹ. Mũi cậu dụi vào mái tóc thơm ngát của cô.
- Em đã khóc hết chưa.
……………….
- Hôm qua anh đứng đợi em về nên đã nghe hết mọi chuyện, sao em lại không nói cho anh biết.
Hiểu Đồng ôm lấy cánh tay đang choàng qua eo mình của Vĩnh Phong, đầu cô dựa sát vào ngực cậu, thì thầm đáp:
- Vì em không muốn anh phải lo lắng. Em không sao rồi.
Vĩnh phong buông tay ra, từ từ xoay Hiểu Đồng lại, nhìn sâu vào đôi mắt tuyệt đẹp của cô, quét qua hành long mi cong cong hôn lên đó rồi từ từ bỏ ra.
- Hứa với anh, sau này không được giấu anh bất cứ chuyện gì. Không được một mình chịu đựng như thế.
Hiểu Đồng khẽ gật đầu.
Vĩnh phong khẽ nâng cằm Hiểu Đồng lên, gương mặt từ từ cúi xuống. Đôi long mi cong cong tuyệt đẹp của Hiểu Đồng từ từ hạ xuống. Bờ môi đón lấy bờ môi của Vĩnh Phong, hai tay vòng lên cổ cậu, chân hơi nhón lên. Lưỡi khẽ đáp lại lời mời gọi của bên kia, cuốn vào nhau thật chặt.
Vũ trụ hồng loan lại dừng lại trong phút giây hạnh phúc này của họ.
Vòng tay siết chặt, cứ muốn siết chặt mãi như thế, càng chặt càng tốt. Không muốn rời ra.
- Ừhm ừhm ….
Tiếng tằng hắng vang lên sau lưng họ, khiến cả hai giật mình vội buông nhau ra. Cả hai cùng quay người nhìn về nơi phát ra tiếng tằng hắng ấy.
Một người phụ nữ cực kì sang trong quý phái, mặc một bộ váy mày xám sang trong, tay xách túi xách sang trọng. Cả người bà toát ra khí chất cao quý.
Bà ấy không ai khác, chính là phu nhân chủ tịch tập đoàn Nguyên Thành Phong, bà Mai Hoa – mẹ Vĩnh Phong.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !