Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 17)

Lượt xem chương này: 2488

Tình đầu dành hết cho em .

Vĩnh Phong đứng im lặng bên cạnh cửa sổ phòng của Hiểu Đồng, bóng dáng lặng lẽ cô độc, gương mặt đau buồn trầm ngâm. Ánh mắt bi ai tột độ nhìn Hiểu Đồng đang thu dọn đồ dùng, nửa muốn đến ngăn lại, nửa lại không dám bước chân đến. Bởi vì một khi bước đến, cậu không nén được lòng mình mà ôm lấy Hiểu Đồng giữ chặt cô trong lòng bàn tay, không để cô xa rời cậu một bước.

Đám cưới ! Vĩnh Phong cũng từng mơ tưởng một buổi lễ đơn giản cùng với Hiểu Đồng trong bộ trang phụ lễ cưới màu trắng. Từng mơ tưởng cùng Hiểu Đồng đi đến cuối cuộc đời này.

Cậu sẽ chọn một nơi thật lãng mạn, giăng đèn hoa khắp nơi, và trong không khí mờ ảo lấp lánh ánh đèn soi trên mặt nước cùng Hiểu Đồng khiêu vũ dưới trời đêm. Cùng cô thưởng thức một bữa ăn thật lãng mạn bên cạnh những người đánh đàn, những giai điệu du dương nhẹ nhàng ru hồn người. Cuối cùng cậu sẽ quỳ gối và cầu hôn cô trong sự ngưỡng mộ và ganh tỵ của những người xung quanh. Cậu sẽ hạnh phúc biết bao nếu nhận được cái gật đầu ưng thuận của Hiểu Đồng.

Vậy mà, cậu chưa thực hiện được thì lại nghe được cái tin khiến cho cõi lòng tan nát. Càng tan nát hơn khi cậu nghe chính miệng Hiểu Đồng nói câu : » Xin lỗi anh! Chúng ta tạm thời không nên gặp nhau »

Hahaha…Vĩnh Phong bật cười đau đớn trong lòng. Sao Hiểu Đồng lại có thể tàn nhẫn đến như vậy, sao cô lại có thể nói ra những lời nói khiến cõi lòng người khác đau đớn một cách nhẹ nhàng và lãnh đạm đến thế. Tại sao không nhìn cậu, để cho cậu một niềm tin, để cho cậu tiếp tục chờ đợi, dù là bao nhiêu lâu cũng được.

Hiểu Đồng cúi gầm đầu thu dọn quần áo, đầu không dám ngẩng lên nhìn Vĩnh Phong. Cô biết hiện giờ Vĩnh Phong rất đau khổ, cậu đứng sửng như tượng gỗ khi nghe Hiểu Đồng nói, nhưng Hiểu Đồng cũng đau khổ có thua kém gì Vĩnh Phong. Thậm chí cô còn đau hơn cậu gấp ngàn lần. Người ta nói làm người khác đau một làm mình đau mười, cô đã phủ phàng nói lời xa cách với Vĩnh Phong, đón nhận ánh mắt oán trách của Vĩnh Phong với trái tim rướm máu.

Vĩnh Phong xin lỗi anh, mẹ em đối với em rất quan trọng. Bà đang bị bệnh không thể chịu quá nhiều xúc động. Chắc chắn là mẹ em có nguyên nhân của bà khi quyết định chuyện này.

Hiểu Đồng đã thu dọn xong tất cả đồ đạc, vốn dĩ đồ đạc cô đem đến cũng chẳng có nhiều nhặng gì. Tất cả đều bị Vĩnh Phong bỏ hết, những bộ đồ Vĩnh Phong mua cho Hiểu Đồng và bé Đường cô cũng để lại không đem đi. Những con thú nhồi bông mà bé Đường rất thích, tối nào con bé cũng lôi chúng ra chơi trò dạy học cũng phải để lại. Bé Đường chắc chắn sẽ khóc rất nhiều vì xa chúng.

Ngẩng đầu nhìn dáng đứng cô độc của Vĩnh Phong bằng đôi mắt u buồn ngấn lệ, Hiểu Đồng muốn gọi tên cậu nhưng rồi cố kiềm lại, cô cắn chặt răng nén cảm xúc từ từ quay lưng đi. Cánh tay vừa vặn nắm cửa xoay một vòng hé mở cánh cửa thì ….

Rầm …

Một bàn tay thô bạo đẩy mạnh cánh cửa đóng sầm lại rồi bất ngờ ôm xiết lấy Hiểu Đồng, cuốn lấy đôi môi của Hiểu Đồng một cách cuồng nhiệt. Ép chặt người Hiểu Đồng vào cánh cửa phòng, thân người Vĩnh Phong và Hiểu Đồng sát vào nhau. Túi xách trên tay Hiểu Đồng rơi xuống, vòng tay giơ cao ôm lấy cổ Vĩnh Phong đáp lại nụ hôn cuồng nhiệt kia . Không gian xung quanh chỉ còn lại tiếng tim đập mạnh.

Bà Cẩm Du bồi hồi ngắm nhìn tất cả mọi thứ xung quanh, nơi mà một thời từng là tổ ấm hạnh phúc của bà. Bàn tay lướt khẽ qua từng món đồ vật quen thuộc, sự xúc động trong lòng dâng cao đến muốn bậc khóc. Bà đã ở nơi này rồi ra đi, trở về xong rồi lại lần nữa ra đi. Bây giờ bà lại đặt chân vào đây một lần nữa, rồi bà lại lần nữa phải rời khỏi nơi đây. Thật đau đớn.

Những ký ức ngọt ngào hạnh phúc từng ở dưới mái nhà này, giờ đây ngôi nhà vẫn hiện diện nơi này nhưng những ký ức đó đã trôi dạt nơi xa vắng….

Hơi thở dồn dập, Hiểu Đồng buông tay khỏi người Vĩnh Phong. Nhưng vẫn còn thấy những nụ hôn kia lướt nhẹ trên gương mặt mình chưa muốn rời đi.

Cô thì thào trong thổn thức :

- Cho em một ít thời gian để thuyết phục mẹ chấp nhận được không.

Vĩnh Phong chạm trán mình vào trán Hiểu Đồng, giọng khàn khàn hỏi :

- Bao lâu.

Hiểu Đồng không trả lời, cô quay mặt sang một bên tránh ánh nhìn của Vĩnh Phong. Cô hiểu rõ mẹ mình, bà tuy mỏng manh yếu đuối nhưng rất kiên định với ý nghỉ của mình, không dễ dàng thay đổi.

- Bao lâu – Vĩnh Phong dùng tay giữ lấy cằm Hiểu Đồng xoay nhẹ mặt cô lại đối diện với gương mặt cậu chua xót hỏi.

Hiểu Đồng nhìn vào đôi mắt đau trong veo đượm buồn của Vĩnh Phong, cảm thấy Vĩnh Phong thật đáng thương, Hết lần này đến lần khác bị cô làm tổn thương, chịu nhiều đau khổ vì cô mà cô chưa từng làm việc gì cho anh cả. Tại sao Vĩnh Phong lại yêu cô sây sắc đến như thế, nếu không yêu cô thì giờ đây anh vẫn là một chàng công tử phong lưu có biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp quây quanh van xin tình yêu của anh.

- Anh sẽ chờ …dù là bao lâu anh cũng sẽ chờ em – Nhìn gương mặt suy tư của Hiểu Đồng bất giác Vĩnh Phong nói. Bởi vì đời này kiếp này người cậu yêu chỉ có Hiểu Đồng mà thôi.

Vừa nghe tiếng bước chân từ trên cầu thang vọng xuống, bà Cẩm Du vội vàng lấy lại vẻ mặt bình tĩnh đưa mắt nhìn Vĩnh Phong và Hiểu Đồng từ từ bước xuống.

- Sắp xếp xong rồi chứ – Bà Cẩm Du nét mặt lạnh lùng đến tàn nhẫn hỏi.

Hiểu Đồng gật đầu tiến đến bên cạnh mẹ. Bà Cẩm Du quay lưng thúc giục :

- Đi thôi ! Hữu Thiên đang chờ bên ngoài.

Vĩnh Phong định mở miệng nói gì đó nhưng hiểu Đồng lắc đầu ra hiệu kêu cậu im lặng. Vĩnh Phong bất lực buông tay đi theo hai mẹ con ra bên ngoài cửa. Nhưng bà Cẩm Du đã quay lại lạnh lùng nói :

- Không cần cậu phải tiễn, mẹ con tôi tự biết đi. Cậu đi ra chỉ khiến cho Hữu Thiên hiểu lầm mối quan hệ của cậu với Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng lại lắc đầu ra hiệu Vĩnh Phong đừng tiếp tục tiễn nữa.

Vĩnh Phong đành bất lực dõi theo bóng dáng hai mẹ con Hiểu Đồng đi ra khỏi cửa. Cậu hoàn toàn không hiểu vì lí do gì mả bà Cẩm Du lại đột nhiên thay đổi thái độ với cậu như thế. Rõ ràng những lần cùng Hiểu Đồng vào thăm bà, thái độ của bà đối với cậu rất cởi mở dịu dàng. Luôn nhìn cậu với ánh mắt hiền từ ẩn chứa một sự thích thú. Vậy mà tại sao bây giờ lại …

Hữu Thiên đậu xe một bên đường ngay hàng cây xanh trước nhà Vĩnh Phong chờ đợi hai mẹ con Hiểu Đồng. Sáng nay, cậu đã đọc báo nói về mối quan hệ của Vĩnh Phong và Hiểu Đồng. Cậu cảm có một chút đau lòng, một chút hối tiếc, một chút thất vọng.

Nếu như cậu dũng cảm thổ lộ với Hiểu Đồng, dũng cảm tìm tới cô, dũng cảm tiếp cận cô thì liệu cô có thế chấp nhận cậu không.

Hữu Thiên không thể nào ngờ ngay từ phút giây đầu tiên gặp Hiểu Đồng, cậu đã bị tiếng sét từ phía Hiểu Đồng phát ra đánh ngay vào chính giữa trái tim cậu. Để rồi bần thần ngây người nhớ đến, để rồi ngốc ghếch cứ đảo qua đảo lại nơi phòng bệnh của bà Cẩm Du để chỉ đứng từ xa nhìn thấy bóng dáng cô mỗi khi cô đến thăm mẹ. Cậu như một tên ngốc cảm thấy vui sướng đến phát điên khi cùng cô trò chuyện dù rằng cô chỉ đến để hỏi thăm bệnh tình của mẹ mình. Để rồi cả đêm mất ngủ chỉ vì một nụ cười của cô dành cho cậu.

Trái tim Hữu Thiên gần như vỡ ra khi biết Hiểu Đồng đã thuộc về người khác. Cậu tự trách mình quá nhút nhát, không dám nói thật lòng mình chỉ bởi vì cậu sợ. Sợ mình sẽ bị tổn thương nếu chẳng may Hiểu Đồng từ chối, sợ ánh mắt tránh né ngại ngùng của cô… Chỉ vì sợ mà cuối cùng cậu đã để vụt mất cô .

Nhưng điều ngạc nhiên nhất là bà Cẩm Du lại tìm đến cậu. Hữu Thiên không thể quên ánh mắt đau khổ của bà Cẩm Du khi gõ cửa phòng mình.

- Bác tìm con à…

Bà Cẩm Du gật đầu khi Hữu Thiên mở cửa ra hỏi :

- Có chuyện gì sao bác, bác tấhy không khỏe ở chỗ nào à. Để cháu khám cho bác.

- Không cần – Bà Cẩm Du khoát tay rồi bước vào phòng hỏi thẳng – Hữu Thiên cháu có thích Hiểu D(ồng nhà bác không ?

- Ý của bác là sao ! – Hữu thiên chau mày ngạc nhiên nhìn bà Cẩm Du , ánh mắt không hiểu bà đang nói chuyện gì.

- Ý của bác là cháu có muốn làm bạn trai, làm chồng chưa cưới của Hiểu Đồng hay không ? – Bà Cẩm Du giải thích nỗi thắc mắc trong lòng Hữu Thiên.

Trái tim của Hữu Thiên đột nhiên reo lên một niềm vui sướng khó tả. Nhưng cậu cũng không dám tin vào lỗ tai của mình, cậu lập cập lặp lại câu hỏi :

- Cháu là bạn trai, làm chồng chưa cưới của Hiểu Đồng ư !

- Đúng vậy ! – Bà Cẩm Du gật đầu xác định.

- Nhưng mà – Hữu Thiên ái ngại nói, cậu nhớ lại ánh mắt yêu thương của Hiểu Đồng dành cho Vĩnh Phong – Hiểu Đồng cô ấy …

- Cháu yên tâm, chỉ cần cháu đồng ý thì Hiểu Đồng cũng sẽ đồng ý vì bác sẽ ép buộc nó phải nhận lời.

Trái tim ích kỷ của Hữu Thiên lại reo lên lần nữa. Nó đang sung sướng trước sự đau khổ của người khác. Dù là ích kỷ, Hữu Thiên cũng muốn nắm lấy cơ hội có một không hai này. Cậu chắc chắn sẽ đem lại hạnh phúc cho Hiểu Đồng, sẽ yêu thương chăm sóc cô đến suốt cuộc đời này. Sẽ dùng tình cảm chân thành mà lay động trái tim của Hiểu Đồng. Lần này cậu nhất định không chùn bước.

Đón hai mẹ con Hiểu Đồng vào xe, Hữu thiên chở hai mẹ con Hiểu Đồng đi về nhà mình. Bác sĩ Hũu Nhân có hai căn gần kề nhau, một căn vốn là nhà của bác sĩ, căn còn lại là của người anh đi định cư ở nước ngoài bán lại. Hiện thời căn nhà vẫn bỏ không, đồng thời để dành cho Hữu Thiên sau này lấy vợ sẽ dọn qua ở đó. Nay hữu thiên sắp xếp cho ba mẹ con Hiểu Đồng đến đó ở, bác sĩ Hữu Nhân cũng gật đầu đồng ý vì ông vốn mến mẹ con Hiểu Đồng.

Tại nhà họ Vũ.

Ông Vũ triết điên tiết lao vào trong nhà với vẻ mặt hần hầm tức giận, tay cuộn chặt một tờ báo. Ánh mắt độc ác, gương mặt đỏ ao như muốn giết người trông thật ghê rợn.

Bà giúp việc hối hả từ bếp chạy lên, lúng túng hỏi :

- Ông chủ sao lại về, ông bỏ quên cái gì à.

- Gọi Vũ Quỳnh xuống đây cho tôi – Ông Vũ Triết gầm lên.

- Dạ nhưng mà cô chủ … – Bà giúp việc sợ sệt không dám nói.

Hiện giờ Vũ Quỳnh vẫn còn đang ngủ, cô ta rất ghét ai làm phiền giấc ngủ của mình. Hễ mà bị đánh thức là cô ta gào thét um sùm, **** mắng tất cả mọi người, cho nên tất cả người làm ai cũng tránh xa cửa phòng cô ta, đi cũng phải nhón chân nhẹ nhàng.

- Còn đứng đó làm gì nữa, mau lôi đầu nó xuống đây cho tôi – Ông Vũ Triết hét lên khiến bà Giúp việc thót cả tim líu qíu chạy đi lên lầu.

Bà Kim Xuân vợ ông từ trên lầu thong thả bước xuống trách :

- Có chuyện gì mà mới sáng sớm ông lại la hét um xùm như vậy chứ.

- Bà xem đi – Ông Vũ Triết quăng tờ báo xuống dưới chân bà.

Bà Kim Xuân vội nhặt lên đọc, gương mặt tái xanh khi lướt qua tiêu đồ rồi tím tái khi đọc nội dung bên trong, cả thân người bà run rẩy, chao đảo ngã xuống chiếc ghế sô pha êm dịu đắt tiền.

- Đẹp mặt chưa – Ông Vũ Triết hừ mạnh rồi ngã người xuống ghế.

- Cái này, cái này … làm sao mà … là ai …- Bà Kim Xuân run rẩy nói không thành câu.

- Làm sao tôi biết được, nó là tin tức sáng nay – Ông Vũ Triết la lên – Con Vũ Quỳnh đâu.

- Tối qua nó thức khuya, sáng lại phải đi học sớm nên bây giờ con nó đang ngủ – Bà Kim Xuân từ tốn giải thích.

- Nó bận đi vũ trường nhảy nhót với mấy đứa không ra gì nên mới thức khuya chứ gì. Nếu nó chăm học thì tôi đâu đến nỗi xấu hổ như bây giờ, bà đừng có bênh nó nữa.

Ông Vũ Triết hừ giọng rồi mỉa mai nhìn bà Kim Xuân nói :

- Thiệt đúng là con hư tại mẹ mà .

- Có chuyện gì vậy ba – Vũ Quỳnh mặc chiếc áo ngủ hai dây đầy gợi cảm bước xuống với gương mặt ngái ngủ.

- Xảy ra chuyện rồi mà mày chỉ biết ăn ngủ thôi sao – Ông Vũ Triết nhìn Vũ Quỳnh tức giận mắng.

- Xì …ba vì mấy tờ báo lá cải này mà nổi giận đùng đùng à – Vũ Quỳnh giật tờ báo trong tay mẹ lướt sơ qua nó rồi quăng xuống đất cười nói.

Thấy thái độ của con mình ông Vũ Triết càng
thêm tức giận.

- Mày thiệt là đứa hư hỏng mà. Chuyện như vậy mà mày xem như hỏng có gì à. Mày muốn ăn chơi thì mặc mày nhưng phải kín đáo chứ, để người ta đồn ầm lên như vầy, đẹp mặt lắm sao mà mày cười.

- Chứ giờ ba bảo con phải làm sao – Vũ Quỳnh cũng bực tức gắt lên.

- Ông ơi, bây giờ mình phải tìm cách giải quyết chuyện này chứ để như vầy thì xấu hổ chết – Bà Kim Xuân vừa nói vừa rưng rưng nước mắt.

Tấhy vợ khóc, ông Vũ triết có phần nguôi giận, nhưng sau đó ông tức giận đập tay xuống bàn.

- Tôi mà tìm được kẻ nào tung tin này ra tôi nhất định khôgn tha cho hắn ta.

- Bà Mai Hoa có nói gì không – Bà Kim Xuân ngẩng mặt lên nhìn chồng dò hỏi.

- Chẳng phải chúng ta đã trở mặt với bà ấy lúc ở nhà hàng rồi sao, bởi vậy bọn chúng mới dám tung tin này ra bên ngoài. Chúng ta đành phải nghỉ cách giải quyết êm xuôi thôi.

Đột nhiên Vĩnh Phong từ bên ngoài xông vào. Vừa nhìn thấy Vĩnh Phong, Vũ Quỳnh hớn hở đứng dậy chạy đến bên cậu nhưng …

- Bốp …

Vĩnh Phong giang tay tát mạnh Vũ Quỳnh một cái khiến cô ta ngã xuống đất mà không kịp chống đỡ. Vĩnh Phong chỉ tay vào mặt Vũ Quỳnh đang ôm má chưa hoàn hồn.

- Tôi đã cảnh cáo cô là không được đến gần Hiểu Đồng, không được làm hại cô ấy nữa mà. Cô đúng là muốn chết nên mới không nghe lời như vậy. Đừng có chọc cho tôi điên lên, nếu không dù cô là con gái tôi cũng không nương tay đâu.

- Sao cậu lại dám đánh con tôi – Bà Kim Xuân gào lên sót sa đứa con gái vàng ngọc, một cái tát yêu bà cũng không dám mà Vĩnh Phong hết lần này đến lần khác đánh con bà trước mặt bà.

Ông Vũ Triết giận đến tái mặt, nhưng ông không nói gì cả.

Vĩnh Phong quay qua nhìn họ, tức giận nói :

- Tôi cảnh cáo các người, đừng mong chia rẻ tôi với Hiểu Đồng ,nếu không mọi hâu quả các người tự lãnh lấy.

Vĩnh Phong nói xong thì bỏ đi không thèm nể mặt ông Vũ Triết cái nào.

Bà Kim Xuân thấy Vĩnh Phong bỏ đi thì vừa khóc nức nở vừa chạy vội lại đỡ con gái

Ánh mắt ông Vũ Triết uất hận ngút trời cao, ông ngồi xuống quay một số điện thoại, đầu dây bên kia vừa bốc máy, ông liền nói:

- Anh Giang, tôi có việc cần nhờ anh rửa hận.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !