Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 17.2)

Lượt xem chương này: 2646

Một cảm giác lạnh lẻo chạy dọc sống lưng của Vĩnh Phong, cậu cố gắng nở một nụ cười gượng ngạo hỏi :

- Em đang đùa đúng không.

Cậu thật sự không dám tin vào những lời mà cậu vừa nghe thấy, cậu mong chờ Hiểu Đồng sẽ quay lưng lại nhìn cậu rồi phá ra cười nói : » Đúng là em đang đùa, xem anh kìa, nhìn mặt buồn cười chết đi được « Nhưng Hiểu Đồng không quay mặt lại, cũng không bật cười càng không nói nửa lời.

Hai bàn tay đang nắm chặt lại của Vĩnh Phong từ từ mở ra, run run hướng đến bờ vai của Hiểu Đồng nhẹ nhàng kéo cô xoay lại, ánh mắt không còn chút sinh khí nào, nụ cười ngượng cũng đã tắt từ lúc nào, Vĩnh Phong hỏi Hiểu Đồng trong tâm trạng kích động :

- Trả lời anh đi, em đang nói đùa đúng không. Hay là do anh nghe lầm.

Lúc này Hiểu Đồng nhìn thẳng vào Vĩnh Phong trả lời một cách tuyệt tình :

- Anh không nghe nhầm. Em càng không nói đùa. Chúng ta chia tay đi. Từ nay anh đừng đến tìm em nữa.
« Ầm » , một tiếng sét rất lớn vang bên tai của vĩnh Phong khiến tai cậu ù đi, rồi đi thẳng vào trong trái tim của cậu khiến nó vỡ tung ra. Đau…rất đau…cảm giác đau đớn khó tả này là gì. Người ta thường nói » Nỗi buồn không có tên » chứ người đâu có nói » nỗi đau không có tên », vậy mà Vĩnh Phong ;lại không biết cái cảm giác đau nhói lòng này tên gì. Cậu gần như chết sững sau câu nói của Hiểu Đồng.

Đình Ân cũng bịt chặt miệng để không hét lên khi nghe Hiểu Đồng nói, lời nói lạnh lùng đến tàn nhẫn, dường như muốn dứt khoát, muốn cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ với Vĩnh Phong. Vốn dĩ cô muốn đi ra ngoài để cho Hiểu Đồng và Vĩnh Phong có thể tâm sự với nhau, nhưng lúc này đây, không hiểu tại sao chân cô không tài nào cất bước.

Lát sau, Vĩnh Phong đau khổ hỏi.

- Tại sao. Cho anh biết lí do đi, vì mẹ em ngăn cản à.

- Không phải – Giọng nói lạnh lùng của Hiểu Đồng lại vang lên lần nữa phủ định làm trái tim Vĩnh Phong như bị ai bóp nát.

- Vậy thì tại sao – Vĩnh Phong giận dữ hét lên, cậu đã không thể chịu đựng được nữa rồi, sự thống khổ này cứ như một con sâu cứ ngắm ngầm cắn xé trái tim cậu.

- Vì em đã quá mệt mỏi khi ở bên cạnh anh. Thân phận và địa vị của anh, mẹ anh, những cô gái bên cạnh anh, sự ganh ghét của họ làm em cảm thấy khó thở. Rồi mẹ em không thích em ở bên cạnh anh , những điều đó càng khiến em mệt mỏi, vô cùng mệt mỏi. Em chịu đựng đủ rồi, thà em chấp nhận Hữu Thiên, anh ấy sẽ cho em một cuộc sống thoải mái, vui vẻ và hạnh phúc. Nếu như được quay trở lại lần đầu em gặp anh, em sẽ không quay đầu lại tìm anh, không mua thuốc cho anh. Cứ thế anh sẽ ghét em, không bao giờ quan tâm đến em. Vậy thì em sẽ có cuộc sống bình lặng mà em luôn mong muốn như từ trước khi em gặp anh. Bây giờ em mới biết rằng gặp anh là điều bất hạnh nhất trong cuộc đời em. Anh đi đi, từ nay về sau em không muốn gặp anh nữa – Hiểu Đồng ngồi bật dậy hét lên.

Vĩnh Phong không thể tin vào tai của mình được nữa, sự tức giận của Hiểu Đồng, sự oán hận của cô đang bộc phát trước mặt cậu những lời nói tàn nhẫn. Cô ấy nói ra lời chia tay sao quá dễ dàng đến thế. Cậu không muốn nghe, Vĩnh Phong nắm lấy tay Hiểu Đồng cố gắng níu kéo một chút tình cảm còn sót lại :

- Không phải đâu Hiểu Đồng, chỉ cần em nắm chặt lấy tay anh, chỉ cần em không rời bỏ anh, anh sẽ vì em vứt bỏ hết mọi thứ. Mẹ anh sẽ không thể ngăn cản hai chúng ta, anh sẽ bảo vệ không để ai làm tổn thương em, anh sẽ cầu xin cho đến khi nào mẹ em chấp nhận hai chúng ta …

Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt Vĩnh Phong khiến tim Hiểu Đồng đau nhói, cô muốn ôm cậu vào lòng, muốn khóc thật lớn trong vòng tay cậu để trút hết những đau khổ trong lòng mình nhưng cô không được phép làm vậy. Cắn chặt môi quay mặt đi chỗ khác, Hiểu Đồng lạnh lùng nói :

- Anh về đi, dù anh có nói gì em cũng không thay đổi ý kiến đâu.

Bàn tay Hiểu Đồng nhanh chóng rút ra khỏi bàn tay Vĩnh Phong. Bàn tay khỏe mạnh đang nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn kia giờ chỉ còn nắm không khí trên không, khiến nó rơi tự do xuống bên dưới không một chút sức sống nào.

Hai mắt trắng giã, gương mặt tái xanh không còn chút máu, đôi môi nhợt nhạt, Vĩnh Phong nhìn chằm chằm vào gương mặt không chút cảm xúc của Hiểu Đồng không thể nói được điều gì nữa vì trái tim cậu đang từ từ mất đi sự sống.

- Đình Ân – Hiểu Đồng đột nhiên lên tiếng gọi – Kéo Vĩnh Phong ra khỏi đây dùm mình. Mình không muốn thấy mặt anh ấy nữa.

Cô quay mặt nhìn Vĩnh Phong xua đuổi :

- Anh mau ra khỏi đây. Tôi mệt lắm , tôi cần nghỉ ngơi.

Nói rồi, cô nằm xuống kéo chăn đấp che luôn cả đầu.

Đình Ân nãy giờ vẫn đứng ngơ ngác, nghe vậy vội đến nắm áo Vĩnh Phong nói :

- Vĩnh Phong, hôm nay Hiểu Đồng bị mệt nên đầu óc không được tỉnh táo. Anh về đi, đợi khi nào cô ấy khỏe lại, thông suốt hơn hãy đến gặp nha.

Nhưng Vĩnh Phong như người có xác mà không hồn, không có chút biểu cảm nào ngoài cái chớp mắt để báo rằng cậu còn sống. Đình Ân thở dài, dùng hết sức đỡ Vĩnh Phong dậy, đưa cậu ra khỏi phòng. Thân người cao lớn của Vĩnh Phong được thân người nhỏ nhắn của Đình Ân dìu cứ bước xuyên bước xẹo, chỉ chờ dịp là ngã nhào xuống mặt đất.

Nghe tiếng đóng cửa cái cạch, Hiểu Đồng mới run run bật khóc. Cô để mặc cho những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt và những tiếng lòng gào thét mà không cách nào kìm lại được.

Đình Ân vất vả dìu Vĩnh Phong ra ngoài, may sao thấy được một chiếc xe lăn, cô bèn đặt Vĩnh Phong lên đó, thở phào mệt mỏi rồi lại tiếp tục đẩy cậu ra nhà xe. Trên đường ra bãi xe, cô gọi điện thoại cho Thế Nam, kể tóm tắt câu chuyện và bảo Thế Nam đến đón Vĩnh Phong về.

Mười lăm phút sau, Thế Nam cùng Quốc Bảo ngồi xe đến. Nhìn thấy gương mặt của Vĩnh Phong như người chết, Thế Nam thở dài, cú sốc này quá lớn, một người chưa từng chịu bất cứ trắc trở nào như Vĩnh Phong đúng là khó mà chấp nhận được. Huống hồ, cậu đã đặt hết tình cảm của mình vào Hiểu Đồng, yêu cô hơn cả chính bản thân mình.

Thế Nam nhìn Đình Ân mĩm cười biết ơn nói :

- Cám ơn em đã báo cho anh biết.

- Không có gì, Vĩnh Phong cũng là bạn của em mà – Đình Ân lắc đầu nói.

Ánh mắt âu yếm của Đình Ân nhìn Thế Nam làm cậu hơi run nhẹ cảm giác trong lòng có chút xao xuyến, Thế Nam vội hỏi :

- Hiểu Đồng sao rồi.

- Cô ấy đã bớt sốt rồi, nhưng tâm trạng bây giờ chắc là tệ lắm – Đình Ân thở dài buồn bã trả lời, có chút đau lòng trước sự quan tâm của thế Nam dành cho Hiểu Đồng.

- Vậy bọn anh về đây – Thế Nam nhẹ giọng chào tạm biệt.

Cậu và Quốc Bảo cùng dìu Vĩnh Phong vào xe mình. Quốc Bảo vừa đi vừa mắng :

- Thứ con gái xấu xa, anh Vĩnh Phong đúng là xui xẻo khi yêu cô ta.

- Được rồi – Thế Nam khẽ trách.

Quốc Bảo tuy có im lặng nhưng nét mặt vẫn nhăn nhó khó chịu.

Đình Ân nhìn Thế Nam lái xe đưa Vĩnh Phong ra về, theo sau là Quốc Bảo, cậu lái xe Vĩnh Phong về nhà dùm.

Cô thở dài, quay lưng vào trong xem Hiểu Đồng ra sao. Vào đến phòng, Hiểu Đồng vẫn chùm chăn kím mít, nhưng cái chăn run lên trong tiếng nứt nở của Hiểu Đồng, Đình Ân đi đến vỗ nhẹ vào chăn nói :
- Cứ khóc đi, cho đến khi nào cậu thấy bớt đau khổ thì thôi.

- Hiểu Đồng xuất viện rồi – Thế Nam gập điện thoại lại rồi nhìn Vĩnh Phong đang say rượu nằm bẹp trên ghế sofa. Tay cầm chai rượu đã cạn quá nữa. Trên mặt bàn cũng đã hết bốn chai, đang nằm lăn lốc.

Vĩnh Phong không nói gì, chỉ đưa chại rượu lên miệng chuẩn bị uống tiếp. Nhưng Thế Nam đã giật lấy. tức giận mắng :

- Đừng uống nữa, uống nữa cậu sẽ chết đó.

- Mặc kệ mình, có chết mình cũng muốn uống, trả lại cho mình – Vĩnh Phong ngồi dậy thét lên rồi lao đến chụp lậy chai rượu.

Nhưng cậu đã say đến choáng váng, thân thể mềm nhũn, vừa nhổm lên một chút lại lão đảo ngã xuống. Thế Nam thấy đứa bạn thân của mình như thế cũng không tránh khỏi đau lòng. Cậu tức giận nói :
- Cậu muốn uống chứ gì. Được vậy thì uống đi….

Vừa nói cậu vừa chút tất cả số rượu trong chai vào mặt Vĩnh Phong, sau đó đặt cái cạch xuống mặt bàn, thở hổn hển mắng :

- Cậu là một thằng ngốc, biết trước như vậy thì mình đã không giao Hiểu Đồng cho cậu. Nếu là mình, mình mặc kệ Hiểu Đồng có nói một trăm hay một nghìn từ chia tay đi chăng nữa thì mình cũng sẽ theo sát cô ấy, nắm chặt lấy tay của cô ấy, không để cô ấy xa mình dù một phút một giận nào.

Ngừng một lát, cậu nhìn vào biểu cảm của Vĩnh Phong rồi nói tiếp.

- Bây giờ thì sao, Hiểu Đồng nói chia tay với cậu nhưng cô ấy đâu có nói là không còn yêu cậu nữa đúng không. Thay vì nằm ở đây mà đau khổ uống rượu, cậu mau chạy đến bên cạnh cô ấy, mặc cho cô ấy **** mắng cũng tuyệt đối không từ bỏ .Dùng tình cảm chân thành của cậu để Hiểu Đồng lần nữa chấp nhận cậu. Còn hơn cứ ở đây để mặc cho cô ấy đến với người khác. Mình và Đình Ân sẽ ủng hộ cậu.

Những lời của Thế Nam làm cho Vĩnh Phong tỉnh ra. Cậu cố gắng ngồi dậy nói :

- Cậu nói đúng, Hiểu Đồng vẫn còn yêu mình, nghĩa là mình vẫn còn một tia hy vọng. Mình phải lấy lại sự tỉnh táo để Hiểu Đồng tiếp tục chấp nhận mình.

- Phải như vậy chứ – Thế Nam mỉm cười khích lệ.

Cả hai cùng vỗ tay nhau bắt đầu một chiến dịch mới.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !