Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 17.3)

Lượt xem chương này: 2273

Không để bỏ lỡ học nữa cho nên dù vẫn còn yếu nhưng Hiểu Đồng vẫn cố gắng đến trường. Cô tiến thẳng về phía dãy nhà C của mình thì từ xa đã nghe thấy những tiếng reo của các nữ sinh :
- Trời ơi, hôm nay anh Vĩnh Phong đẹp trai quá hà.
- Phải nói là cực kì đẹp trai…
……………..
Cả nhóm người đi ngang trước mặt Hiểu Đồng, cười nói ầm ỉ. Tất cả đều là những cô gái xinh đẹp an bận cầu lì, sang trọng đang bu quanh chàng trai. Lấy chàng trai làm trung tâm bởi vì cả người cậu dường như tỏa sáng.
Quả thật hôm nay Vĩnh Phong rất đẹp trai, đẹp trai gấp bội phần so với mọi ngày. Ăm bận chải truốt cầu kì, mái tóc rẻ ngôi bồng bềnh, nụ cười dịu ngọt tỏa sáng. Cậu đứng giữa bầy con gái kiêu sa càng tô điểm cho sự khôi ngô của cậu bội phần.
Ánh mắt hai người vô tình chạm nhau vài giây, không khí xung quanh im lặng, ngay cả tim cũng không đập. Hiểu Đồng định quay mặt đi nhưng không ngờ người quay mặt đi trước lại là Vĩnh Phong, thậm chí cậu còn mĩm cười rất vui vẻ với những cô gái quanh mình, trao cho họ ánh mắt trầm ấm. Đám con gái sau khi ném cho Hiểu Đồng mấy cái bỉu môi, mấy cái nhìn khinh khi, vội vàng theo sau bước chân của Vĩnh Phong.
Từ trước đến nay, người vô tình tàn nhẫn luôn là Hiểu Đồng, người quay lưng bỏ đi chính là Hiểu Đồng. Vĩnh Phong luôn luôn là người đứng nhìn theo bóng dáng cô trong đau khổ nhưng lần này thì khác, người đứng nhìn theo bóng dáng Vĩnh Phong lại là Hiểu Đồng.
Cô đứng sững người trong một khoảng thời gian khá dài, mím chặt môi cả người run nhẹ. Cảm giác buồn dâng vào tận con tim.
- Không sao chứ – Đình Ân từ sau đi tới vỗ nhẹ vai cô an ủi.
Hiểu Đồng lắc đầu mĩm cười rồi tiếp tục tiến vào dãy lớp mình theo học.
Cả buổi học dài đang đẳng mà tâm trí của Hiểu Đồng đặt vào một nơi nào đó mà chính bản thân cô cũng không biết. Đến độ cô giáo đã đi ra từ lúc nào mà cô vẫn ngồi thừ ra đó.
Đến bây giờ Hiểu Đồng mới biết mình là người tham lam. Là chính cô nói lời chia tay, là chính cô làm tổn thương Vĩnh Phong. Vậy mà cô vẫn tham lam muốn níu kéo lấy cậu, muốn ánh mắt Vĩnh Phong luôn hướng về mình, chỉ một mình cô mà thôi.
- Cậu buồn vì chuyện ban sáng à – Đình Ân chợt hỏi, đưa Hiểu Đồng trở về thực tại.
- Đâu có – Hiểu Đồng bối rối nói, cô vội vàng thu xếp sách vở rồi đứng lên – Chúng ta về thôi.

Quán cà phê Granttylove, vào buổi chiều tà rất vắng vẻ, chỉ vài người khách ngồi say sưa bên những giai điệu nhẹ nhàng cùng tách cà phên bốc khói.
Một ông lão ăn bận giản dị bước vào, ông ngồi vào chiếc bàn quen thuộc. Rồi gọi một ly trà hoa hồng.
Thuý Nga, một cô gái cùng làm thêm chung Hiểu Đồng ra tiếp rồi nhăn nhó quay vào.
- Có chuyện gì vậy – Hiểu Đồng quan tâm hỏi.
- Chắc là vì cái ông lão kia – Chị Phương ở quầy thu ngân hất đầu về phía ông lão cười nói.
- Thì ông ta chứ còn ai nữa – Thúy Nga lên tiếng càu nhàu – Mấy hôm cậu nghỉ, lại là mấy hôm ông ta tới. Ông ta đòi uống trà hoa hồng, nhưng khi đem ra, ông ta chưa uống đã vội chê, chừng uống rồi càng chê dữ hơn. Nào là, tại sao không ai biết cách pha trà hoa hồng, nào là pha trà mà làm mất mùi trà… Nói tóm lại là mình chỉ muốn khóc thôi hà, có phải là lỗi của mình đâu cơ chứ, là do nhân viên pha chế làm ra mà. Lần đầu gặp ông khách khó tính như ông ta, vậy mà ông ta cứ tới hoài.
Hiểu Đồng và chị Phương bật cười trước vẻ mặt của Thúy Nga, cô nàng này tính tình hơi trẻ con một chút ( giống ta đó v-v) . Nhìn cô ta quăng mẫu giấy lên bàn pha chế đầy vẻ bực bội, rồi cô ta quay qua Hiểu Đồng hỏi :
- Mà này, lần trước ông ta có hỏi thăm cậu. Cậu quen với ông lãi khó tính ấy à.
Hiểu Đồng gật đầu và nói thêm :
- Lần trước là do mình pha trà giúp ông ấy.
- Vậy cậu mau vào pha cho ông ấy đi. Đem ra giùm mình luôn, cám ơn cậu trước – Thúy Nga mừng rỡ reo lên rồi vội đẩy Hiểu Đồng đi đến quầy pha chế.
- Được rồi, được rồi, đừng đẩy nữa – Hiểu Đồng thở dài nói.

Cô pha một tách trà hoa hồng thơm lừngbưng ra đặt nhẹ nhàng trên bàn.
- Con mời ông dùng trà.
Tách trà vừa được đem ra thì ông lão đã ngửi thấy mùi hương đặc biệt của nó, ông nhắm mắt hít thật sâu cảm nhận sự sảng khoái mà hương vị trà đem lại. Sau khi mở mắt ra, ông mới nhìn Hiểu Đồng nở nụ cười thật đôn hậu nói :
- Quả thật chỉ có cháu mới có thể pha được vị trà mà ông muốn.
- Chỉ là cách thưởng thức trà của ông cháu ta khác với mọi người mà thôi – Hiểu Đồng cũng bật cười đáp lời ông lão.
Chỉ mới gặp ông lão mới có hai lần mà Hiểu Đồng cảm thấy mến ông vô cùng. Một con người luôn nhìn thấu đời, có ánh mắt tinh tường, và có triết lí cuộc sống cao đẹp.
Ông lão nghe Hiểu Đồng trả lời cũng bật cười lớn, ánh mắt nhân hậu nhìn Hiểu Đồng nói :
- Vậy hóa ra hai ông cháu ta là những kẻ lập dị trên thế giới này rồi.
Hai người có một cuộc trò chuyện vui vẻ. lát sau Hiểu Đồng mới lấy từ túi ra một cái bóp da màu nâu đẩy đến trước mặt ông nói :
- Lần trước cháu nhặt được dưới chân ghế, đem cất, mãi tới bây giờ mới có dịp gửi lại cho ông – Hiểu Đồng cười áy náy – Tại vì trong bóp của ông không có địa chỉ nào hết cho nên cháu không biết ông ở đâu để trả. Cháu cũng có đến nghĩa trang đợi ông nhưng chẳng thấy ông đến.
Ông lão vừa nhìn thấy chiếc bóp thì khuông mặt bỗng nhiên đầy xúc động trên gương mặt già nua nhăn nheo. Bàn tay cũng nhăn nheo run run cầm lấy chiếc bóp, mở chiếc bóp ra ông nhìn chằm chằm vào tấm hình trắng đen của người phụ nữ trẻ rất xinh đẹp. Đôi mắt rưng rưng, khé môi giật giật, ông lấy tấm hình trong bóp ra, xúc động nói :
- Đây là tấm hình duy nhất của vợ ông mà ông có thể giữ. Nó còn quý hơn sinh mạng của ông. Ông bỏ đi, vợ ông tần tảo nuôi con, tới khi con trai ông thất lạc, cô ấy suy sụp nên đổ bệnh rồi mất. Chỉ để lại cho ông tấm hình còn nhỏ của con trai ông.
Nói đến đây, ông lão chợt nghẹn lời, những giọt nước mắt trực trào ta. Hiểu Đồng vẫn chăm chú nghe ông kể, cô với tay lấy khăn giấy cho ông lau nước mắt, nhẹ nhàng hỏi :
- Vậy ông có đi tìm bác ấy không ?
- Có, ông có đi tìm. Ông đã đi tìm nó suốt mấy chục năm nay, nhưng ông không thể nào tìm thấy nó. Có thể là nó đã chết, cũng có thể nó bị bắt đem bán hoặc bị bắt đi ăn xin sống cuộc đời khổ sở.
- Không đâu, chắc chắn bác ấy sẽ sống hạnh phúc. Chắc chắn có một gia đình nhân hậu nào đó nhận nuôi bác ấy – Hiểu Đồng vỗ vỗ lên bàn tay cầm tấm hình đặt trên bàn an ủi , động viên ông.
- Cảm ơn cháu. Hy vọng là vậy.
Lau hết nước mắt, ông lão cười xề xòa nói :
- Ây da ! Ông lão này làm xấu trước mặt cháu rồi.
- Cháu lại thấy đó là phút chân thật đẹp nhất của đời người …
Đột nhiên có hai bóng người đi đến trước bàn của họ. Một người dáng cao ráo thanh lịch, gương mặt cực kì quyến rũ, hai tay đút vào hai túi quần, dáng đứng ung dung tự tại. Một người thấp lùn, bận bộ vest đen sang trọng nhưng hai tay nắm chặt, vầng trán đổ mồ hôi, cả người khúm núm lo sợ.
Hiểu Đồng và ông lão không hẹn cùng ngó lên nhìn hai người mới đến đó.
- Ở đây cho phép ngồi nói chuyện trong giờ làm việc à – Vĩnh Phong nhếch mép, ánh mắt khinh bạc nói.
- Dạ không ạ ! – Quản lí Dương lắp bắp nói.
- Vậy thì phải trừ lương, để xem … trừ nửa tháng lương của cô ấy có được không ?
- Dạ được ạ, phải cảnh cáo để làm gương cho các nhân viên khác – Quản lí Dương vội gật đầu đồng ý.
Hiểu Đồng tức giận đứng dậy nói :
- Anh lấy quyền gì mà trừ lương của người khác chứ.
- Hiểu Đồng, cô không được vô lễ với ông chủ như vậy – Quản lí Dương vội nhắc nhở.
- Ông chủ …- Hiểu Đồng kinh ngạc lặp lại.
- Đúng vậy, cậu ấy chính là ông chủ mới của chúng ta – Quản lí Đương xác nhận.
- Anh đã mua lại tiệm rồi sao – Vẫn chưa tin, Hiểu Đồng hỏi lại.
- Đúng vậy – Vĩnh Phong nhếch mép trả lời.
Sau đó cậu quay người sang quản lí Dương thông báo :
- Bây giờ tôi muốn kiểm tra thái độ phục vụ của các nhân viên trong quán .
- Dạ vâng, tôi lập tức kêu mọi người đến để cậu kiểm tra liền.
Vĩnh Phong không nhìn Hiểu Đồng một lần nào nữa, cậu lạnh lùng quay lưng bỏ đi. Ngồi vào một cái bàn cách chổ đó không xa. Quản lí Dương vội chạy đi thông báo cho mọi người đến. Hiểu Đồng quay sang ông lão nói :
- Cháu phải đi đây.
Rồi cô nhanh chóng hòa cùng các nhân viên trong quán đừng thành vòng tròn bao quanh lấy cái bàn mà Vĩnh Phong ngồi. Quản lí Dương đứng đằng sau ghế của vĩnh Phong sẵn sàng nhận lệnh của cậu.
Hiểu Đồng nghe Thúy Nga thỏ thẻ bên tai mình :
- Anh chàng đó chẳng phải là người vẫn thường đến tìm cậu hay sao. Bộ hai người giận nhau à.
- Im lặng đi, kẻo bị mắng bây giờ – Hiểu Đồng nhắc nhở. Cô không hiểu Vĩnh Phong định làm gì. Cứ tưởng chỉ có phụ nữ là khó hiểu, không ngờ Vĩnh Phong càng khó hiểu hơn.
Tất cả các nhân viên điều hồi hộp lo lắng nhìn dáo dát dò hỏi.
Vĩnh Phong quát mắt nhìn khắp tất cả rồi chỉ tay vào Hiểu Đồng, ra lệnh :
- Cô, bắt đầu từ cô. Dọn bàn này cho tôi.
Hiểu Đồng thở dài, biết ngay là cô sẽ bị chọn mà. Cô nhìn cái bàn trống hơ trống lốc nghĩ, chẳng biết là phải dọn cái gì. Cô tiến lên trên mấy bước hỏi :
- Anh muốn tôi dọn gì ?
- Cô là nhân viên mà lại hỏi ông chủ như vậy ư. Bình thường cô không làm gì à. Chỉ lo tán dóc với khách – Vĩnh Phong nghiêm mặt hỏi.
Giận chết đi được, nhưng Hiểu Đồng đành nén giận vào lòng, môi mím chặt ném cho Vĩnh Phong cái nhìn căm tức rồi quay lưng đi đến cái rỗ đựng những cái khăn trắng, lấy một cái rồi quay trở lại. Cô dùng khăn lau mạnh cái mặt bàn, vừa lau vừa liếc nhìn Vĩnh Phong giận dỗi. Cứ nghĩ mặt bàn là gương mặt đáng ghét của Vĩnh Phong mà chà xát đến độ tay cô cũng thấy đau.
- Thái độ phục vụ của cô là như vậy sao. Chẳng phải lúc nào cũng phải tươi cười vói khách à – Vĩnh Phong hỏi.
Hiểu Đồng bất đắc dĩ miễn cưỡng nở một nụ cười nhăn nhó khó coi rồi định quay lưng thì…
- Cà phê.
- Tôi muốn uống cà phê – Vĩnh Phong lặp lại câu nói của mình khi Hiểu Đồng quay lưng lại.
Cậu nhân viên lập tức pha chế, rồi đưa Hiểu Đồng đem ra nhưng …
- Lâu quá tôi không muốn uống cà phê nữa. Đổi thứ khác đi …
Cứ như thế, Hiểu Đồng phải lần lượt bê hết cái này tới cái kia. Gương mặt đỏ ửng vì giận đáng yêu vô cùng, biết rõ Vĩnh Phong cố tình hành hạ cô, hiếp đáp cô nhưng không thể phản kháng lại. Đến khi mồi hôi bắt đầu nhỏ giọt trên mặt cô thì Vĩnh Phong mới thôi và đi về.
Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhỏm liếc nhìn Hiểu Đồng thương cảm.
Trong khi Hiểu Đồng lau những giọt mồ hôi bên trong tiệm thì có kẻ bên ngoài nhớ lại gương mặt phụng phịu giận dỗi của cô mà mĩm cười thích chí.

Ông lão gọi Hiểu Đồng đến tính tiền rồi hỏi trêu :
- Sao cháu lại đắt tội với anh chàng đẹp trai như thế. Hai cháu đúng là đẹp đôi.
- Sao ạ – Hiểu Đồng mở to mắt hỏi.
- Cháu và anh chàng lúc nãy yêu nhau có phải không. Đang chiến tranh lạnh à. Hà hà … Rồi nay mai sẽ huề thôi. Lại không thể thiếu nhau ấy chứ. Cậu ấy cố tình hành hạ để cháu chú ý đến cậu ấy hơn đó thôi.
- Dạ đâu có. Cháu và anh ấy không thể nào – Hiểu Đồng vừa bối rối, vừa xấu hổ nói.
- Đừng để tình yêu vụt mất vì bất cứ lí do gì, nếu không cháu sẽ hối hận cả đời đấy. Ông là một ví dụ… Thôi ông về đây.
Nói rồi ông lão ra về. bên ngoài một chiếc xe hơi sang trọng chạy đến. Một người bận bộ vest đen đứng mở cửa sẵn cho ông lão đi vào.
Nhìn thấy tâm trạng ông lão vui vẻ, người đó bàn hỏi :
- Chủ tịch có chuyện gì vui à.
- Tôi tìm lại được vật báu mà mình đánh rơi, còn chứng kiến một tình yêu hết sức dễ thương. Ôi tình yêu thời trẻ …
Rồi ông lão cười sảng khoái

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !