Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 18.3)

Lượt xem chương này: 2850

- Một 100 tỷ – Hiểu Đồng hét lên – Sao ông không đi cướp nhà băng luôn đi. Ông đã điều tra rõ trước khi ra tay bắt cóc chưa. Nhà tôi dù có làm cả đời cũng chưa chắc đào ra nổi một tỷ để đưa ông, chứ đừng nói là 100 tỷ – Rồi giọng Hiểu Đồng chợt nhỏ lại, cô nghe mình run rẩy van nài – Xin ông hãy thả em gái tôi ra đi, nó chỉ là một đứa trẻ còn chưa biết gì cả. Xin ông hãy tha cho nó, đừng làm tổn thương nó. Xin hãy trả nó về với gia đình tôi.
Nhưng giọng nói bên kia chợt cười phá lên:
- Tôi cũng biết mẹ con cô không có tiền. Nhưng có điều rằng, cha của đứa em cô lại là người lắm tiền nhiều của. Cứ đến gặp ông ấy mà đòi số tiền đó. Chắc chắn ông ấy sẽ vui lòng bỏ ra số tiền đó để cứu mạng đứa con gái bé bỏng chưa biết mặt của mình.
Trái tim của Hiểu Đồng bỗng nhiên thót lại, cả người cô không ai xô đẩy mà chợt nghiêng ngả. Nếu không có bàn tay Vĩnh Phong đỡ chắc là cô đã ngã xuống mép giường mất rồi. Thân người bất giác run rẩy trong vòng tay của Vĩnh Phong khiến cậu càng thêm đau xót. Đầu dây bên kia chắc chắn không phải ai khác mà là tên bắc cóc. Có điều cậu không nghe được người bên kia nói gì. Vì vậy trong lòng cảm táh6y sốt ruột vô cùng.
- Tôi không hiểu ông nói gì cả. Ba của tôi đã mất từ lâu rồi – Hiểu Đồng thở không ra hơi cố gắng nói từng chữ.
- Ha..ha..ha. Phải ba cô mất từ lâu rồi, nhưng em gái của cô vừa mới tròn 5 tuổi – Đầu dây bên kia tiếp tục đọng lại tiếng cười man rợn.
- Tôi xin ông hãy tha cho chúng tôi, xin hãy tha cho em gái tôi. Quả thật số tiền đó quá lớn, tôi không thể nào đáp ứng được yêu cầu của ông – Nước mắt Hiểu Đồng rơi xuống, giọng cô khàn đục đi.
- Thôi được – Bên kia bắt đầu mềm yếu – Tôi cũng là người biết thương hoa tiếc ngọc. Dù gì mục đích của bọn tôi không chỉ là tiền cho nên tôi sẽ giảm cho cô một ít. 90 tỷ tiền mặt, có hơn không kém. Nếu thiếu đồng nào tôi sẽ lấy một bộ phận trên cơ thể em cô để bù vào. Mau chuẩn bị tiền đi, có tiền thì bọn toi6 sẽ liên lạc tiếp.
Nói xong hắn ta liền cúp máy, chiếc điện thoại trên tay Hiểu Đồng rơi xuống dưới đệm lăn hai vòng rồi nằm im một chỗ. Cô lúc này chẳng khác nào một người chết, khắp người đều không có sức sống, thân người tái nhợt và lạnh toát, dựa hẳn vào lòng Vĩnh Phong.
Thấy Hiểu Đồng như vậy thì Vĩnh Phong cả kinh, cậu vội chộp lấy điện thoại của Hiểu Đồng đưa lên miệng nói:
- Alô!
Nhưng chỉ có những tiếng tút tút trả lời. Cậu bấm ngay nút gọi lại nhưng bên kia đã tắt máy. Ném điện thoại xuống nệm, cậu khẽ lay người Hiểu Đồng gọi tên cô nhưng cô không trả lời. Vĩnh Phong vội xoay người Hiểu Đồng lại tiếp tục lay người gọi tên cô nhưng đáp lời cậu chỉ có những giọt nước mắt trên gương mặt Hiểu Đồng. Vĩnh Phong vội ôm chặt Hiểu Đồng vỗ về, dùng hơi ấm của mình để sưởi ấm cơ thể lạnh lẽo của cô, giọng cậu cũng lạc đi vì sợ hãi trước biểu hiện của cô, cậu biết bé Đường là tất cả đối với Hiểu Đồng.
- Hiểu Đồng em nghe anh nói đi. Bọn anh chắc chắn sẽ tìm ra bé Đường, và giải thoát cho bé Đường an toàn. Em mau nói cho anh biết bọn chúng đã nói gì? 100 tỷ? Có phải bọn chúng đòi 100 tỷ tiền chuộc không? Em đừng lo, anh nhất định sẽ gom đủ 100 tỷ để chuộc bé Đường trở về. Em đừng có như vậy, anh sẽ đau lòng lắm.
Cằm Vĩnh Phong tựa vào dầu Hiểu Đồng, cho nên những giọt nước mắt của cậu bắt đầu rơi xuống gương mặt nhòe nước mắt của Hiểu Đồng rồi hòa làm một.
Dù gương mặt đầy nước mắt của mình, dù cơ thể gần như mất cảm giác nhưng Hiểu Đồng vẫn cảm nhận được những giọt nước mắt của Vĩnh Phong đọng trên mặt mình. Chàng trai đang ôm chặt lấy cô, một chàng công tử lạnh lùng, luôn mang dáng vẻ bất cần đời, ngạo mạn. Dường như chưa từng nếm trải đau khổ, một người luôn mạnh mẽ, chưa từng rơi một giọt nước mắt nào. Vậy mà bây giờ lại vì cô mà phải đau khổ, vì cô mà phải khóc. Bộ dạng anh trong đáng thương hơn cô gấp trăm lần.
Từ lúc hai người gặp nhau và yêu nhau, không biết đã trải qua bao nhiêu sóng gió khổ đau.
“ Vĩnh Phong ! Là em xui xẻo khi gặp anh hay là anh xui xẻo khi gặp em. Không! Là em quá may mắn, quá may mắn khi được gặp anh. Không có anh em liệu có thể vượt qua được sóng gió cứ từ từ kéo đến ập lên người em hay không nữa. Tại sao những lúc em tưởng chừng như sắp ngục ngã, những lúc em cần đến một bờ vai thì anh luôn xuất hiện đúng lúc để em tựa vào. Em chẳng có gì để đền ơn anh hết ngoài tình yêu em dành cho anh. Vĩnh Phong, có thể mẹ và bé Đường là tất cả những gì em có được, và muốn bảo vệ. Nhưng anh lại chính là trái tim em, là hơi thở của em. Mất anh có lẻ em không thể sống nữa. Em chỉ có thể cho anh tình yêu và sự chân trọng mà thôi”
Hiểu Đồng bất giác lên tiếng gọi:
- Vĩnh Phong.
- Anh đây – Vĩnh Phong trả lời, tay siết chặt hơn nữa để cô cảm nhận được sự tồn tại của cậu.
- Cám ơn anh.
- Đồ ngốc – Vĩnh Phong mắng yêu rồi nói tiếp – Nếu muốn cám ơn anh thì hãy mạnh mẽ lên. Anh muốn thấy một Mễ Hiểu Đồng ương bướng, to gan và lạnh lùng như một con hổ chứ không muốn thấy một con mèo chết lúc này. Em đừng lo, mau bình tĩnh nói cho anh biết, bọn chúng đã yêu cầu gì. Chỉ cần thỏa mãn yêu cầu của bọn chúng thì chúng sẽ thả người thôi. Dù sao thì Việt Nam cũng không tàn bạo như nước ngoài đâu.
Hiểu Đồng nghe Vĩnh Phong nói, cô ngồi bật dậy khỏi lòng Vĩnh Phong và thôi không khóc nữa, bắt đầu lấy lại bình tĩnh. Vĩnh Phong chăm chú nhìn gương mặt đã có chút sắc hồng, rồi nhẹ nhàng dùng tay quệt đi những giọt nước mắt còn đọng trên bờ mi của cô. Rồi cậu nhẹ nhàng giục:
- Nói anh nghe xem ,bọn chúng muốn gì?
- 90 tỷ tiền mặt, có hơn không kém – Hiểu Đồng lặp lại lời tên đó nói, cô vừa chấm dứt cơn run lại bắt đầu run lên từng cơn – Nếu không chúng sẽ lấy một bộ phận trên người bé Đường.
- Chỉ là tiền thôi à – Vĩnh Phong thở phào nhẹ nhỏm – Đừng lo, anh sẽ mau chóng gom đủ 90 tỷ để chuộc bé Đường ra. Có lẻ sẽ mất khá nhiều thời gian vì ngân hàng cần đếm kỹ từng tờ. Với lại 90 tỷ tiền mặt nhất thời cũng khó gom đủ trong một lúc.
- Những 90 tỷ – Hiểu Đồng nghi ngờ nhìn Vĩnh Phong làm Vĩnh Phong có chút ái ngại, quay mặt đi chỗ khác không dám nhìn cô nói:
- Hiểu Đồng! Trước khi gặp em. Mỗi đêm bọn anh tiêu tốn mất 1 tỷ đồng.
Nói xong, Vĩnh Phong càng không dám đối mặt với Hiểu Đồng. Cô mỗi ngày phải tiết kiệm từng đồng từng cắc, cậu cậu thì chỉ biết vung tiền không tiếc, chỉ sợ chê là không đủ. Rồi cậu vội nói:
- Bây giờ anh sẽ không như vậy nữa. Anh nói thật đó.
Nhìn bộ dạng ấp úng như trẻ con mắc lỗi của Vĩnh Phong, Hiểu Đồng muốn bật cười nhưng cô lại không cười nổi nên đành im lặng không nói gì. Vơ tay với lấy cái điện thoại, cô nhìn vào phần pin trên màng hình, chỉ còn lại một vạch, cô nhìn Vĩnh Phong nói:
- Em thấy người rích quá, cả ngày nay chưa tắm rửa, anh chở Đình Ân đi mua quần áo cho em và cô ấy thay được không. Nhân tiện mua dùm em cái đồ sạc pin. Em sợ bọn chúng gọi đến mà điện thoại hết pin thì nguy.
- Anh biết rồi. Anh sẽ đi liền, em nằm nghỉ một chút đi, anh mang quần áo về rồi tắm một chút cho khỏe. Anh cũng sẽ cho người chuẩn bị tiền chuộc.
Hiểu Đồng gật đầu rồi ngoan ngoãn nằm xuống yên phận. Vĩnh Phong hôn lên trán cô một cái rồi đi ra ngoài nhưng Hiểu Đồng lại nói:
- Anh có thể kêu Thiên Minh vào đây giúp em không. Em có chuyện muốn nhờ anh ấy.
- Ừm …- Vĩnh Phong gật đầu rồi mở cửa đi ra.
Vĩnh Phong vừa bước ra thì Hiểu Đồng bật dậy. Cô gọi điện trấn an mẹ.
- Alô.
- Mẹ! Con đây. Bọn chúng đòi 90 tỷ tiền chuộc.
- 90 tỷ – Bà Cẩm Du thốt hoảng kêu lên.
- Mẹ đừng lo, Vĩnh Phong có số tiền đó. Anh ấy đang chuẩn bị tiền, chỉ còn chờ bọn chúng cho địa điểm để chuộc lại bé Đường. Bọn bắt cóc chỉ cần tiền thôi, chúng sẽ không làm hại bé Đường đâu. Mẹ đừng lo.
Hiểu Đồng nói xong, cô nghe tiếng thở dài nhẹ nhỏm của mẹ cô bên kia điện thoại.
- Mẹ mau nghỉ ngơi cho tốt nha, đừng lo lắng gì hết mà sẽ ảnh hưởng sức khỏe. Tim của mẹ không tốt đừng để xúc động mạnh, có gì phải gọi cho con và anh Hữu thiên liền nha mẹ. Con sẽ nhờ hai vợ chồng bác Đình trung đến chơi với mẹ. Mẹ mau đi nằm nghỉ đi. Có gì con sẽ gọi cho mẹ sau.
Nói rồi, Hiểu Đồng vội tắt máy. Cô không đợi mẹ mình trả lời, cô sợ sẽ nghe thấy tiếng khóc của bà. Cô biết hiện giờ bà đang khóc, đang lo lắng rất nhiều. Bởi vì tuy bà chẳng nói gì nhiều nhưng cô nghe giọng mà khàn đi.
Rồi cô gọi điện cho ba má Đình Ân nhờ vả họ đến chăm sóc cho mẹ mình. Sau khi nghe họ hứa sẽ đến đó liền, cô mới nhẹ lòng cúp máy.
Còn lại một mình, Hiểu Đồng mới thấy căn phòng này lạnh lẽo đáng sợ.
“ Dù gì mục đích của bọn tôi không chỉ là tiền…” Hiểu Đồng sợ hãi khi nghĩ đến lời nói đó. Cô biết người bắt cóc bé Đường chính là bọn người lần trước bắt cóc cô. Cho nên ngoài mục đích là tiền ra, chắc chắn mục đích còn lại của bọn chúng là trả thù.
“Trả thù”, hai từ này thật đáng sợ. Chắc chắn lần này bọn chúng có chuẩn bị trước hết rồi, sẽ không tha cho Vĩnh Phong. Hiểu Đồng nghĩ tới đây thì co người lại vì sợ hãi, chỉ cần…, chỉ cần có được số tiền đó thì sẽ là cuộc chiến của riêng mình cô. Cô sẽ không để Vĩnh Phong hay bất cứ người bạn nào của cô bị gặp nạn. Hiểu Đồng tự nhủ, đúng lúc, cánh cửa vang lên tiếng gõ.
- Cốc …cốc …cốc…
- Vào đi.
Cánh cửa vừa mở ra thì gương mặt Thiên minh xuất hiện. Hiểu Đồng không quá bất ngờ vì cô đang chờ cậu.
Từ cái lần cuối cùng hai người gặp nhau sau khi Thiên Minh biết mình là người gây ra cái chết cho ba Hiểu Đồng tới nay, hai người mới bắt đầu nói chuyện với nhau. Lúc nãy bên ngoài, dù giáp mặt nhưng cô không hề nhìn Thiên Minh, cho nên cậu khá e dè khi hỏi:
- Em cần tìm anh à.
- Em có chuyện muốn nhờ anh – Hiểu Đồng trả lời dứt khoát.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !