Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 18.4)

Lượt xem chương này: 3119

Thiên Minh đi khỏi, Hiểu Đồng mệt mỏi ngả người nằm xuống giường, những giọt nước mắt không ngừng lăn xuống thấm ướt cả mặt gối cô nằm. Cô tự hỏi mình : » Liệu cô có thể làm được không. Vì Vĩnh Phong, vì bé Đường cô nhất định sẽ làm được. Phải nói là cô phải làm được »
Trăn trở mãi Hiểu Đồng vẫn không ngủ được, cô thật sự mệt mỏi và muốn ngủ một giấc. Mong rằng khi cô tỉnh lại, tất cả chẳng qua là một cơn ác mộng khủng khiếp mà thôi. Bé Đường vẫn đang đùa giỡn trước mặt cô, réo gọi tên cô. Cô có thể vòng tay ôm cái hình hài bé nhỏ đó trong vòng tay mình, sờ vào làn da mịn màng trên gương mặt non nớt đó. Cảm nhận từng nhịp đập, từng giọt máu dính liền với cô.
Nằm mãi vẫn không tài nào ngủ được, Hiểu Đồng trở mình thức dậy ngồi thừ suy nghĩ, chờ đợi cuộc gọi lại của kẻ bắt cóc.
Nghe chừng như có tiếng xe chở về, Hiểu Đồng vội đứng dậy đi ra ngoài. Mọi người vẫn còn ngồi đó, dáng vẻ vô cùng mệt mỏi, tất cả đều mở mắt nhìn cô chăm chú khi cô bước vào.
- Sao em không nằm nghỉ chút đi – Thế Nam mắt còn mệt mỏi nhìn cô lo lắng.
- Em nghe có tiếng xe, tưởng Vĩnh Phong và Đình Ân trở về nên ra đây xem – Cô giải thích.
- Chắc là họ về rồi, mình nghe thấy tiếng xe anh ấy – Quốc Bảo xác định với Hiểu Đồng.
Quốc Bảo vừa nói xong thì Vĩnh Phong và Đình Ân đã xuất hiện sau lưng Hiểu Đồng. Nhìn thấy Hiểu Đồng đang đứng trước mặt mình, Vĩnh Phong nổi giận nói :
- Sao em không chịu nghỉ ngơi mà lại ra đây.
- Em nghe thấy tiếng xe của anh về nên ra đón – Hiểu Đồng lại giải thích lần nữa rồi hỏi.
Hiểu Đồng đứng nép qua một bên để Vĩnh Phong và Đình Ân đi vào, vì trên tay họ đang xách những túi xách đủ màu với các nhãn hiệu nổi tiếng.
Vĩnh Phong và Đình Ân thả người ngồi phịch xuống bộ ghế sofa dáng vẻ mệt muốn đứt hơi.
- Haiz ! Cũng may là có người đem đồ đến trước mặt cho mình lựa chọn nếu không chắc là đi không nổi nữa – Đình Ân than thở.
- Mệt lắm à – Thiên Minh cười mà như không cười khi thấy bộ dạng than thở của Đình Ân rất đáng yêu.
- Không mệt ! – Đình Ân trả lời dứt khoát – Có điều là phụ nữ bẩm sinh thích mua sắm, nhìn thấy toàn đồ đẹp trước mắt bỗng động lòng nhưng túi tiền không cho phép.
- Anh đã bảo em cứ việc mua đi, anh tặng em mà – Vĩnh Phong ngầm trách.
- Vô công bất thọ lộc, lí nào em lại dùng tiền của anh. Anh xem mua một bộ đồ thế này mà đã tốn hết cả năm làm công của em rồi – Đình Ân xì một tiếng nói rồi sắc mặt bỗng trở nên nghiêm chỉnh nhìn Hiểu Đồng hỏi – Không đùa nữa. Có tin tức gì chưa ?
Sắc mặt Hiểu Đồng bỗng trầm lại một cách đau khổ, cô lắc đầu.
- Biển số xe đó là giả. Lần này bọn chúng có sự tính toán và phòng bị cả rồi cho nên khó mà lần ra – Quốc Bảo thở dài báo cáo việc điều tra biển số xe. Một cán bộ thân cận của ba cậu lúc nãy gọi đến cho hay.
- Vậy có thể điều tra được số điện thoại mà bọn chúng gọi đến là của ai không ? – Hiểu Đồng vội hỏi, lóe lên một tia hy vọng mong manh.
- Rất tiếc, đó chỉ là sim khuyến mãi. Bọn chúng không ngu dại gì mà gọi bằng số điện thoại đăng ký đâu – Thế Nam khẽ nói.
- Vậy số tiền chuộc đó …- Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong dò hỏi.
- Em yên tâm, đến hết ngày mai, nhất định sẽ có tiền – Vĩnh Phong trả lời, dùng ánh mắt trấn an cô.
Hiểu Đồng thở dài nhẹ nhỏm. Vĩnh Phong ngồi nhỏm dậy khi thấy Hiểu Đồng vẫn đứng tần ngần yếu ớt bên cửa ra vào. Cậu nhanh tay xách hai túi đồ được đặt trên bàn đi đến bên cạnh Hiểu Đồng thúc giục.
- Em mau đi tắm rửa lại cho tỉnh táo rồi nghỉ ngơi, trời cũng khuya rồi. Mọi người cũng mau đi nghỉ ngơi đi.
Vậy là tất cả đều giải tán, ai về phòng người đó. Tắm rửa nghỉ ngơi để chờ đợi cuộc gọi của bọn bắt cóc.
Vĩnh Phong đưa Hiểu Đồng trở lại căn phòng lúc nãy, đưa cô đến tận phòng tắm nhưng lại không cho Hiểu Đồng chốt cửa lại, cậu sợ Hiểu Đồng trong lúc tâm trí hoang man dễ bị vấp ngã để bị thương mà cửa lại đóng. Đứng ở cửa phòng tắm nhìn vẻ mặt buồn bã của Hiểu Đồng, cậu muốn cô vui lên nên trêu :
- Hay để anh tắm giùm em.
Vĩnh Phong vừa nói xong thì cánh cửa phòng tắm đóng sầm trước mặt cậu, nhưng cậu vẫn kịp nhìn thấy gương mặt ửng đỏ của Hiểu Đồng. Vĩnh Phong cười vang dựa người vào cửa bồn tắm.
Đóng cửa lại, Hiểu Đồng đưa tay bưng lấy gương mặt nóng bừng của mình, nghe tim đập mạnh, biết rằng Vĩnh Phong chỉ đùa nhưng trong lòng không thôi xấu hổ. Cô bước đến bên bồn tắm đã được Vĩnh Phong xã đầy nước, hơi nước ấm áp bốc lên, Hiểu Đồng mệt mỏi cứ thế bước vào bồn tắm ngâm người. Bô quần áo trên người cô nhanh chóng thấm đầy nước ấm.
15 phút trôi qua, Vĩnh Phong không hề nghe tiếng xã nước trong bồn tắm vang ra. Cậu lo lắng nước trong bồn đã nguội lạnh, mới hỏi vọng vào trong.
- Hiểu Đồng em tắm xong chưa.
Hiểu Đồng cứ ngồi cuộn mình trong bồn tắm mặc cho nước từ từ lạnh đi. Đến khi nghe Vĩnh Phong gọi, cô mới tỉnh lại trả lời :
- Chưa.
Rồi chợt nhớ, cô không đem đồ vào, liền nói :
- Lấy giùm em bộ đồ.
Vĩnh Phong quay người nhìn lại mấy cái túi lớn túi nhỏ đặt dưới chân giường, bén đến đấy xách hết đem đến bồn tắm, rụt rè nói :
- Anh để trước cửa, đợi anh quay lưng thì hãy ra lấy.
- Anh vào đi – Hiểu Đồng gọi.
Vĩnh Phong nghe Hiểu Đồng nói thế thì hơi e ngại rụt rè mở cửa bước vào. Chổ treo quần áo trống trơn, cậu bỏ số túi xách đó lên cái bồn rửa mặt, nhìn sang bồn tắm thấy Hiểu Đồng đang cuộn mình ngồi đó thì cười trêu :
- Em có thói quen mặc đồ khi đi tắm à.
- Nếu không em lại gọi anh vào à – Hiểu Đồng không vừa đáp lại vừa liếc nhìn Vĩnh Phong một cái – Anh đừng có mà tưởng bở.
- Anh đâu có tưởng tượng gì đâu. Có em thì có – Vĩnh Phong cười mà như không cười nói.
Bước đến gần bồn tắm cậu đưa tay nhúng thử vào làn nước, lạnh tanh. Gương mặt lập tức tối sầm lại, cậu nhìn Hiểu Đồng mắng :
- Nước lạnh như vậy mà em vẫn cứ thế ngồi vào à. Không được rồi, em ngay cả tắm cũng không biết tắm nữa, em sẽ tắm giúp em.
Vừa nói cậu vừa lôi Hiểu Đồng ra khỏi bồn nước. Nhìn vẻ mặt chẳng có chút gì của Vĩnh Phong, cô biết mình đã chọc giận cậu rồi liền hốt hoảng nói :
- Được rồi, em xin lỗi. Anh mau ra ngoài đi.
- Không – Vĩnh Phong ngang tàng đáp.
- Vậy thì em không tắm nữa, cứ thế này đi ngủ vậy – Hiểu Đồng giả vờ quay lưng đi ra phía cửa.
Vĩnh Phong thở dài, kéo cô lại, rầu rỉ nói :
- Được rồi, anh sẽ đi ra ngoài. Em mau trở lại tắm đi.
Hiểu Đồng khẽ cười rồi giả vờ nghiêm mặt quay người lại nói :
- Anh mau ra ngoài đi.
- Chờ anh một lát.
Vĩnh Phong nói rồi bước đến xã vang nước nóng trong bồn xuống. Cậu còn xã nước ở vòi sen đứng cho cô, thấy đủ ấm mới quay sang nhìn cô nghiêm nghị ra lệnh :
- Cứ để vậy mà tắm. Tắm xong rồi hãy tắt vòi.
Hiểu Đồng vội gật đầu, chỉ mong Vĩnh Phong mau đi ra ngoài, vì cô bắt đầu thấy lạnh, cả người khẽ run. Lỗ mũi cảm thấy nhột nhạt muốn hắt xì nhưng không dám, chỉ sợ Vĩnh Phong lại cằn nhằn.
Vĩnh Phong vừa ra ngoài thì Hiểu Đồng hắt xì liên tục, cậu khẽ chau mày ra ngoài tìm thuốc cho cô.
Tắm xong, Hiểu Đồng cảm thấy vô cùng dễ chịu, tinh thần khoan khoái. Cô lôi một cái khăn to trong túi ra lau, rồi mới nhìn vào quần áo trong túi. Vừa nhìn số quần áo, cô đã hét to. Vĩnh Phong giật mình chạy đến hỏi :
- Có chuyện gì vậy.
- Vĩnh Phong ! Anh mua quần áo kiểu gì vậy – Hiểu Đồng hét lên.
Biết ngay mà, khi nhìn thấy số quần áo Đình Ân chọn, Vĩnh Phong biết thể nào Hiểu Đồng cũng phản ứng như thế nhưng cậu lại không muốn ngăn cản. Cậu muốn nhìn thử xem, dáng vẻ xinh đẹp của Hiểu Đồng lúc bận những bộ đồ đầy gợi cảm này. Cậu giả vờ vô tội nói :
- Sao em lại trách anh, là do cô bạn thân của em chọn đó chứ.
Hiểu Đồng thở dài mắng thầm : » Đình Ân đáng ghét này ». Lựa tới lựa lui mãi, cuối cùng Hiểu Đồng đành chọn bộ váy màu xanh làm bằng lụa, nhìn rất đẹp nhưng hở cả khoảng lưng phía sau. Nhưng ít ra phần trước ngực cũng không bị hở như mấy bộ kia. Bộ váy khá ngắn, cả một đôi chân dài trắng nõn của cô hiện ra. Hiểu Đồng khoát bừa chiếc khăn tắm vào người rồi mở cửa đi ra.
Nhìn thấy ánh mắt chằm chằm của Vĩnh Phong lướt trên người mình, Hiểu Đồng xấu hổ vô cùng, cô vội nắm hai mép khăn thật chặt che hết phần trên người cô lại. Nhưng phần bên dưới chẳng thể nào che được. Thấy Vĩnh Phong vẫn nhìn chằm chằm vào mình, cô thấy cả người nóng đến mang tai, hất mặt nhìn Vĩnh Phong mắng :
- Nhìn cái gì mà nhìn.
Mái tóc dài vẫn còn ướt, chiếc váy máu xanh rất đẹp, càng tôn lên nước da trắng vả vẻ đẹp của Hiểu Đồng, đặt biệt đôi chân thon dài trắng không tùy vết của Hiểu Đồng khuyến cho Vĩnh Phong nhất thời kích động bị quyến rũ nhìn cô không chớp mắt. Chỉ đến khi nghe cô mắng thì Vĩnh Phong mới chớp mắt khẽ nuốt nước bọt cười.
- Khăn ướt như vậy mà em còn choàng, không sợ lạnh sao.
- Mặc kệ em – Hiểu Đồng phụng phịu nói, hai gò má đỏ hồng phồng lên trong càng xinh đẹp, kẻ nào nhìn thấy mà không động lòng thì chắc chắn kẻ đó không phải đàn ông.
Đúng là khăn tắm bị ướt nên khi choàng vào khá lạnh, Hiểu Đồng vội bước đến bên giường, chui ngay vào chăn cuộn tròn che giấu đôi chân và khoảng lưng trần của mình. Sau đó vứt khăn tắm qua một bên, cảm thấy thật là ấm, cô quay người nhắm mắt lại nói :
- Em đi ngủ đây, anh mau ra ngoài đi, tiện thể gọi Đình Ân vào ngủ dùm em.
Vừa nói xong, cô cảm thấy tấm chăn bị lật lên, rồi một luồn hơi ấm xông đến ủ ấm khoảng lưng trần của cô, cả người bị vòng tay ai đó siết chặt.
Tim đập thật mạnh, dòng máu nóng trong người không ngừng chuyển động, Hiểu Đồng thở gấp nói :
- Anh làm gì vậy.
- Ngủ – Vĩnh Phong trả lời cộc lốc.
- Sao lại ngủ ở đây. Về phòng anh mà ngủ. Lát nữa Đình Ân còn vào.
- Đình Ân ngủ rồi, cô ấy ngủ ở phòng anh. Anh chẳng còn nơi nào để đi cả đành tá túc ở đây vậy – Vĩnh Phong thì thầm bên tai Hiểu Đồng, hơi ấm cậu phả ra bên tai của cô, làm nó đỏ ửng lên.
- Vậy anh đến ngủ cùng với Quốc Bảo hay Thế Nam đi – Hiểu Đồng khẽ bảo, trái tim cô đập rộn lên.
- Anh không quen ngủ hai người – Vĩnh Phong lạnh lùng nói.
Haiz ! Đúng là xảo biện mà. Cô với anh không phải là hai người sao. Biết chẳng thể nào đuổi được Vĩnh Phong ra ngoài, Hiểu Đồng bèn nói :
- Anh xích ra một chút đi, em thấy nóng quá.
- Ờ ! Nóng thật – Vĩnh Phong đáp nhưng cậu không xích ra khỏi người cô mà với tay lấy cái điều khiển máy lạnh trên đầu chỉnh xuống mức thấp nhất rồi quăng lại nó trên đầu, ngang ngược nói – Vậy là hết nóng rồi.
- Hả ! – Hiểu Đồng hét lên, miệng há ra khi thấy bàn tay cầm cái remote chỉa về hướng máy lạnh của Vĩnh Phong. Cô hoàn toàn không có ý này, tuy hai người từng có những cử chỉ thân mật nhưng không giống như bây giờ, ít ra cả người cô lúc đó hoàn toàn kín đáo.
Bên ngoài thì nhiệt độ máy lạnh khá lạnh nhưng bên trong lại nóng hoàn toàn. Hiểu Đồng như sa vào biển lửa núi băng, cô cố gắng nhích người ra khỏi người Vĩnh Phong nhưng càng muốn nhích thì lại càng bị siết chặt hơn. Chiếc váy của cô do nằm đã bị kéo cao lên một chút, lại làm lộ ra khoảng đùi non. Hiểu Đồng lúng túng đưa tay kéo xuống nhưng chẳng được bao nhiêu. Đôi tay cứ lúng túng trong chăn tìm cách kéo váy áo dài xuống một chút. Đột nhiên bàn tay cô bị tay Vĩnh Phong chụp lấy, những ngón tay ấm nóng chạm nhẹ vào đùi cô. Cả người Hiểu Đồng căn cứng lại, tim muốn nhảy ra ngoài.
- Em nằm yên đi. Có biết anh đang khổ sở vì phải kìm chế không – Vĩnh Phong bực mình nói, cả người cậu nóng lên khiến phần lưng trần của Hiểu Đồng càng bị nóng dữ dội.
Từ lúc bé Đường bị bắt cóc lòng dạ Hiểu Đồng rối bời, bây giờ lại nằm sát Vĩnh Phong như vậy khiến Hiểu Đồng căng thẳng, đầu óc trở nên ngu muội. Cô ngớ người không hiểu Vĩnh Phong đang phải kìm chế cái gì, nhưng cô cũng chẳng buồn thắc mắc, chỉ muốn rời khỏi tay của Vĩnh Phong. Nhưng cô quên rằng tay của hai người đang ở trên đùi cô.
- Hiểu Đồng, em đang thử sức chịu đựng của anh à – Vĩnh Phong bỗng nổi cáu rên rỉ.
Vì quay lưng với Vĩnh Phong nên Hiểu Đồng chẳng rõ sắc mặt Vĩnh Phong ra sao, nhưng nghe giọng nói có vẻ khó chịu. Hiểu Đồng không hiểu liền xoay người lại hỏi :
- Em thử sức chịu đựng của anh lúc nào.
Nhưng cô chỉ thấy ánh mắt đầy rực lửa, hằn lên dục vọng của Vĩnh Phong. Hiểu Đồng bị ánh mắt đó làm cho bất động, hơi thở càng dồn dập khiến bờ ngực phập phồng. Gương mặt Vĩnh Phong từ từ rõ nét hơn khi tiến lại gần mặt cô. Nữa người của Vĩnh Phong đã đè lên người Hiểu Đồng lúc nào không biết, hơi thở ấm nóng phã trên gương mặt cô. Đôi môi mềm mại bắt đầu lướt trên bờ môi đang hé ra của cô một cách nhẹ nhàng rồi lại cuồng nhiệt tiến vào trong khoang miệng cô, cuốn lấy lưỡi cô. Bàn tay bắt đầu di chuyển trên thân thể cô khiến cảm thấy nóng lên ở nơi cậu chạm đến.
Giữa chừng điện thoại của Vĩnh Phong reo lên nhưng cậu chẳng buồn để ý, nhưng Hiểu Đồng đã dùng sức đẩy cậu ra nói :
- Anh mau nghe điện thoại đi.
Vĩnh Phong thở dài, tiếc rẻ, cầm điện thoại lên nghe, lòng thầm mắng kẻ phá đám.
- Alô ! – Cậu trả lời cộc lốc, chẳng biết đầu dây bên kia nói gì chỉ thấy Vĩnh Phong quát ầm lên – Anh không biết tự xử lý hay sao mà lại làm phiền tôi giờ này. Tôi không biết anh làm cách nào, ngày mai phải đem đến cho tôi.
Ném điện thoại xuống bàn, cậu quay lưng lại nhìn Hiểu Đồng mặt giang xảo, khẽ cười nói :
- Chúng ta tiếp tục chuyện khi nãy.
Nhưng Hiểu Đồng chẳng một chút khách khí, co chân đạp thẳng cậu xuống giường, quấn chăn kín người lại nói :
- Anh đi mà tiếp tục một mình.

Buổi sáng khi bên ngoài bắt đầu nhộn nhịp hẳn lên thì Hiểu Đồng mới tỉnh giấc. Sờ tay sang bên cạnh, chỉ thấy một khoảng không lạnh toát, Vĩnh Phong đã đi mất rồi. Nhìn lại đồng hồ mới thấy đã gần mười giờ, Hiểu Đồng chưa bao giờ ngủ muộn đến vậy, phải nói là trước giờ cô luôn phải dậy sớm. Cứ nghĩ đêm qua cô sẽ rất khó ngủ vì lo lắng cho bé Đường, vậy mà cô lại có thể ngủ một giấc ngon lành đến thế, có lẽ là do có Vĩnh Phong ở bên cạnh, anh luôn cho cô cảm giác ấm áp và bình yên.
Cánh cửa bỗng mở ra, Vĩnh Phong bước vào nhìn cô khẽ cười :
- Em dậy rồi à.
Hiểu Đồng không nói gì, khẽ ngồi dậy, mắt khẽ nhìn Vĩnh Phong hỏi nhỏ :
- Đêm qua khi em ngủ say, anh không giở trò gì chứ.
- Anh là chính nhân quân tử, tuyệt đối không lợi dụng lúc người khác đang ngủ, có giở trò thì giờ trò ngay trước mặt – Vĩnh Phong cười cười bước lại gần Hiểu Đồng với gương mặt cực kì gian xảo.
Hiểu Đồng lập tức cảnh giác, kéo chăn đắp lên người mình. Nghiêm mặt nói :
- Không được đến gần em.
Nhưng Vĩnh Phong vẫn cứ tiếp tục lến tới, Hiểu Đồng sợ quá kêu lên một tiếng rồi bỏ chạy khỏi giường. Vĩnh Phong phá lên cười nói :
- Anh chẳng hứng thú với bộ dạng bây giờ của em đâu.
Hiểu Đồng giật mình nhìn lại bộ dạng của cô, mắt đầy ghèn, tóc tai rối nùi. Cô bèn chạy biến vào trong tolet. Lát sau trở ra, tinh thần sảng khoái, người ngợm đã tươm tất.
- Ăn sáng đi – Vĩnh Phong khẽ giục. cậu mua cho cô một tô cháo tổ yến thơm lừng ở nhà hàng có tên là Hảo Vị, món cháo tổ yến ở đó cực kỳ nổi tiếng.
Hiểu Đồng chỉ ăn một nửa rồi nhăn mặt nói :
- Em no rồi.
- Vậy thì ra ngoài đi, có tiền rồi.

Ra tới bên ngoài, Hiểu Đồng thấy mọi người đều có mặt đầy đủ, chỉ có Quốc Bảo là mang vẻ mặt ngái ngủ. Tên nhóc này là loài thức ban đêm, ngủ ban ngày. Ngoại trừ lúc đi học ra thì ban ngày cậu ta rất ít ló mặt. Một va ly tiền đầy ấp những tờ polyme 500ngàn.
- Đủ 90 tỷ, không thiếu một xu – Thế Nam nói. Vĩnh Phong khẽ gật đầu.
- Bây giờ chỉ còn chờ bọn chúng gọi điện đến.
Nhìn thấy vali tiền trước mặt, Hiểu Đồng thở dài nhẹ nhỏm. Thật không ngờ tập đoàn Nguyên Thành Phong lại ghê gớm đến như vậy, có thể gom 100 tỷ tiền mặt chỉ trong một đêm. Trong lòng Hiểu Đồng lại thấy hồi hộp, ngồi một lát, cô cáo từ cầm điện thoại ra ngoài.
Buổi tối, Hiểu Đồng không cho kêu thức ăn ở bên ngoài mà đích thân đi nấu. Mọi người ăn uống xong xuôi bỗng lăn ra ngủ hết, cỉ còn lại Hiểu Đồng và Thiên minh là còn thức. Thiên Minh nhìn Hiểu Đồng hỏi :
- Bắt đầu chưa ?
Hiểu Đồng khẽ gật đầu. Cả hai xách va li đi ra ngoài, một chiếc xe Volvo màu đen đã đậu sẵn. Vào trong xe rồi, Hiểu Đồng mới nói khẽ :
- Chúng ta chờ một lát, để bọn chúng gọi điện thoại.
Thiên Minh khẽ gật đầu. Hiểu Đồng lấy ra một cái bình ủ ấm đưa cho Thiên Minh nói :
- Em có pha một chút cà phê, anh uống một chút cho tỉnh táo.
Thiên Minh gật đầu đón lấy cái bình rồi đưa lên miếng uống một ngụm rồi trả lại cho Hiểu Đồng nói :
- Cám ơn.
Hiểu Đồng khẽ cười rồi đưa mắt nhìn vào điện thạoi chờ đợi, lát sau cô thấy Thiên Minh quẹo đầu qua một bên mới mở cửa cầm theo va li tiền đi ra ngoài, quay đầu nhìn Thiên Minh đang ngủ nói :
- Cám ơn và xin lỗi.
Cô kéo chiếc vali đi một đoạn ra tới bên ngoài một chiếc xe Mecedes màu xám 7 chỗ chờ sẵn. Một tên bước xuống nhìn Hiểu Đồng kéo chiếc vali cười đểu nói :
- Đúng giờ thật.
- Đừng nói nhiều đi thôi – Hiểu Đồng không trả lời mà lạnh lùng nói.
Một tên bước xuống mở cửa sau xe, một tên xách chiếc va li tiền để vào đó, rồi kéo Hiểu Đồng ngồi vào xe, nhanh chóng phóng đi, không để lại chút dấu vết nào.

Trong căn nhà hoang vắng vẻ, bọn đàn em thì ngồi ngáp ngắn ngáp dài canh gác bên ngoài. Bên trong một người đàn ông to béo và một tên đô con có vẻ mặt bặm trợn đang ngồi phì phò điếu thuốc bên cạnh chai rượu vang đắt tiền. Gã nào gã nấy, gương mặt đầy giang xảo, mỗi một tên đều mang trong người một ý nghĩ riêng, nhưng chẳng tên nào thể hiện ra trên nét mặt để cho tên kia biết được ý nghĩ của mình.
Không gian tràn đầy khói thuốc lá, nhưng chẳng thể xua được ánh mắt lạnh như dao găm ẩn đằng sau mắt kính của một chàng thanh niên.
Cuối cùng lão béo lên tiếng trước :
- Chuẩn bị thế nào rồi ?
- Yên tâm, mọi thứ đã đâu vào đấy, lần này nhất định không để cho thằng khốn đó chạy thoát đâu – Tên đại ca nhếch môi cười gằm, tay dụi dụi điếu thuốc vào trong cái gạt tàn, ánh mắt lóa lên cái nhìn cực kì nham hiểm.
Liếc mắt nhìn về phía một tên thanh niên khác đang ngồi lặc lòe trên chiếc xe lăn, đầu ngẹo qua một bên ghế, thỉnh thoảng cả người hắn ta giật giật lên như bị động kinh. Trông bộ dạng tên này chẳng khác nào một kẻ ngờ nghệch. Tên đại ca không nén khỏi thở dài, trước bộ dạng của đứa em trai duy nhất của gã. Gã thấy hối hận vì chỉ lo chạy thoát thân mà quên mất đứa em trai còn lưu lại ở trong nhà. Gã hận Vĩnh Phong kẻ đã biến đứa em trai yêu thương nhất của gã thành một người như thế này.
« Tao sẽ cho mày nếm mùi ân hận như tao bây giờ, tao sẽ cho mày thấy cảnh người mày yêu thương nhất bị vày vò sống không bằng chết. Hãy chờ xem »
- Ông định xử sao với con bé đó – Lão béo bỗng nhiên hỏi tên đại ca, ánh mắt hắn ta có chút nham hiểm.
- Coi như là con nhỏ đó xui xẻo, ai biểu nó làm bạn gái ai không làm, lại đi làm bạn gái của cái thằng khốn đó. Cũng vì nó mà thằng em trai tôi mới bị như thế này, mất hết tương lai, phải để nó phục dịch cho em trai tôi chứ. Nếu nó dám kháng cự thì cứ đem nó đi mua vui cho những kẻ lắm tiền khác rồi chụp hình lại để cho thằng bồ nó thưởng thức – Gã đại ca nhếch mép nói, giọng điệu khó ưa vô cùng.
Lão béo giương giương đôi mắt nhìn gã đại ca rít thêm điếu thuốc bằng đôi mắt cáo.
- Kể ra tôi và con bé cũng có chút nhân duyên, nó là con của bạn tôi. Là người mà tôi đã cùng hùn vốn làm ăn.
- Là hắn ta ư – Gã đại ca ngạc nhiên hỏi, rồi đột nhiên cười phá ra – Anh Giang, anh cũng thật là tàn nhẫn, hại hết cha xong rồi lại hại tới con gái.
- Ậy ! Chỉ là bất đắc dĩ thôi. Thói đời mà, người không vì mình thì trời tru đất diệt – Lão béo cười khà khà nheo nheo mắt nói.
Ngẫm một lát, lão béo dụi điếu thuốc nhìn gã đại ca khuyên :
- Tôi thấy tốt nhất là cậu nên bán quách con nhỏ đó qua đài loan đi, con bé đó rất cứng đầu. Cậu giữ nó lại coi chừng lại làm mầm họa cho cậu. Nó không dễ nghe lời đâu.
- Anh đừng lo, có bao nhiêu đứa con gái cứng đầu ương bướng mà tôi chưa từng gặp chứ. Nếu nó còn không ngoan ngoãn tiếp khách thì tôi đem nó làm quà tặng cho bọn đàn em, chỉ tiếc rằng bọn đàn em của tôi lâi không biết thương hoa tiếc ngọc chút nào cả. Lúc đó, nó có muốn ngoan ngoãn nghe lời cũng muộn rồi .Ha …ha…ha…
Cả hai tên xấu xa cùng nhìn nhau cười lớn, chỉ có chàng thanh niên đeo kính nãy giờ vẫn ngồi im lặng, bỗng nắm chặt tay lại nghe máu sôi lên cuồn cuộn. Chỉ muốn đến đấm cho gã đại ca một trận cho hả giận, nhưng cậu vẫn nể mặt lão béo mà ngồi im. Lão béo vô tình liếc mắt nhìn sang, thấy gương mặt cậu đỏ bừng, ánh mắt tóe lửa thì đưa tay quẩy trước mặt tên đại ca nói :
- Thôi ! Đừng nói chuyện này nữa. Tụi nó đã đi chưa ?
- Đi rồi ! – Gã đại ca vội trả lời còn nói thêm – Con bé đó đúng là khờ dại mà, thiên đường có lối nó không đi, địa ngục không cửa nó lại vào. Thật không ngờ nó lại chủ động gởi tin nhắn cho chúng ta.
- Tôi nói rồi . Cá tính của con bé này giống y hệt thằng cha nó, tôi chỉ cần nói « Dù gì mục đích của bọn ta cũng không chỉ là tiền « là nó sập bẫy ngay. Anh xem tôi nói có đúng không ? – Lão béo cười hỏi.
Tên đại ca gật đầu cười, rồi nhìn lão béo hỏi :
- Mà anh làm sao lại quen biết với tay chủ tĩch Vũ Triết vậy .
- Hắn ta trước đây là đối thủ của công ty của ba Hiểu Đồng. Hắn đến tìm tôi muốn mua lại hết số cổ phần mà tôi có ở công ty đó rồi nhờ tôi tìm cách hủy hoại công ty luôn một thể. Được lợi, ngu gì tôi không làm chứ – Lão béo lại cười nói.
- Hahaha…Vậy là anh kêu đàn em này ra tay đốt công ty, hốt thêm được một số tiền nữa. Chúng ta đều hưởng lợi cả.
Bên ngoài trăng bắt đầu lên cao. Gió cũng bắt đầu lạnh, không khí u ám bao quanh nơi này như dự đoán sắp có trấn động xảy ra.

Tại vũ trường sôi động với những tiếng nhạc rền rĩ, những cô kiều nữ với thân hình bốc lửa và những bộ quần áo kín trên hở dưới đang lắc lư theo tiếng nhạc bên các anh chàng đại gia hay các công tử lắm tiền nhiều của thích đem tiền đi đốt.
Ba chàng trai nét mặt có vẻ hơi dữ dằn hầm hầm đi vào, đảo mắt tìm kiếm xung quanh, họ nhanh chóng tìm thấy một cô gái có gương mặt tuy không thật sự xinh đẹp nhưng đầy gợi cảm. Cô ta đang mồi chài một đại gia đã có tuổi nào đó. Thân hình cứ dựa vào gã đó thì thầm to nhỏ gì đó bên tai của gã trung niên kia, để mặc cho gã sò mó khắp người, thỉnh thoảng lại rên lên một tiếng đầy khoái cảm.
Anh chàng áo xanh và anh chàng áo xám đưa mắt nhìn anh chàng áo đen dò hỏi, nhưng đáp lại là cái hất mặt về phía cô gái như ra lệnh « Cứ tiến hành ». Hai anh chàng gật đầu tỏ vẻ hiểu ý liền đi thẳng đến bên cô gái không một chút báo trước hay khách khí, cứ thế lôi cô gái đứng dậy, cách xa người gã đàn ông kia.
Cô gái bị kéo bất người, thì hoảng hốt hét lên đầy tức giận :
- Làm cái gì vậy.
Mấy người xung quanh nghe tiếng hét của cô gái cũng tò mò quay đầu lại nhìn, nhưng hầu như tất cả đều bị tiếng nhạc cuốn lấy, không hề để ý đến tiếng hét của cô gái.
Anh chàng áo đen lại lần nữa hất đầu về phía cánh cửa ra lệnh. Vậy là hai anh chàng áo xanh và áo xám liền kéo cô gái đi theo ra phía ngoài cửa. Để mặc kiều nữ này gào thét.
Gã đàn ông cũng bị bất ngờ không kịp phản ứng gì chỉ ngớ người ra nhìn cô gái bị kéo đi.
Cả ba người đưa cô ta đến một chiếc xe màu đen đang chờ sẵn, nhấn cô ta vào trong một cách mau lẹ rồi cho xe chạy đi. Chạy đến một căn nhà ở bên ngoại ô, đưa cô ta vào trong, lúc này gương mặt cô kiều nữ tái mét, toàn thân run rẩy, không còn dám gào thét như lúc đầu nữa.
Đẩy cô ngồi vào cái ghế so fa, cả ba mới bắt đầu ngồi vào những chỗ trống đối diện. Anh chàng áo đen nhìn cô gái chằm chằm với ánh mắt đáng sợ, cô gái vội thu mình lại, giọng run run hỏi :
- Các người muốn gì, sao lại đưa tôi đến đây.
Anh chàng áo xanh ngồi bên phải cô gái rút ra một con dao gập, thảy lên thảy xuống trước mặt cô gái, ánh mắt đầy đe dọa. Tim cô kiều nữ đập thình thịch, gương mặt tái nhợt khi thấy con dao sắc nhọn bị thảy lên thảy xuống. Cô càng thu người lại hơn nữa.
Anh chàng áo đen không nói gì chỉ hất đầu với anh chàng áo xám một cái, áo xám gật đầu liền móc ra một cộc tiền rất lớn, toàn là tờ polyme 500ngàn, ước tính cũng phải cả trăm triệu.
Dù trong hoàn cảnh hiểm nghèo, nhưng thói quen thấy tiền là sáng mắt làm cho cô kiều nữ bớt sợ hãi, đôi mắt cứ chú mục vào cộc tiền trên bàn, nuốt nước miếng ừng ực thèm muốn.
Anh chàng áo đen thấy cô gái như vậy thì nhoẻn miệng cười ra vẻ hài lòng :
- Nó sẽ là của cô, nếu cô muốn chúng tôi có thể đưa thêm cho cô một cộc như vậy, chỉ cần nói cho tôi biết bạn trai cô đang ở đâu.
Nghe đến hai từ « bạn trai » cô gái chột dạ liền, mắt lập tức rời khỏi cộc tiền, ấp úng nói :
- Bạn trai nào ? Tôi chưa có bạn trai. Các người nhầm lẫn rồi.
Anh chàng áo đen không nói gì hết chỉ cười khẩy, ngã người vào thân ghế một cách thoải mái, nhưng mắt không rồi khỏi cô kiều nữ. Áo xám liền lôi ra một xấp hình quăng lên bàn, động tác này vô tình làm cho mấy tấm hình dàn ra trên mặt bàn. Thấy rõ hết hình ảnh cô kiều nữ với một tên cũng bặm trợn, điều đặc biệt chú ý là trên tay gã có xâm hình con rô. Gã không phải ai khác mà chính là tên 5 rô từng đọ tay lái với Vĩnh Phong.
Thấy nét mặt cô gái tím lại khi thấy những tấm hình, coi bộ cô gái đã không còn đường lui nữa, áo xanh liền bồi thêm một phát nữa. Cậu ta cắm phập con dao xuống mặt bàn. Làm cô gái sợ hãi hét lên một tiếng muốn ngất xỉu.
- Đừng để tôi phải nói nhiều , cô là một người thông minh. Cô phải biết một khi đã đắc tội với bọn tôi thì khó mà sống – Áo đen đe dọa – Nói đi, thằng năm Rô, bạn trai của cô đang ở đâu ?
- Tôi không biết – Cô kiều nữ sợ líu cả lưỡi cố gắng nói.
- Đừng để tôi hỏi lại lần nữa – Áo đen đập tay xuống bàn thật mạnh đến nỗi những tấm hình rơi xuống dưới đất, còn con dao cũng nảy lên rồi lăn xuống mặt bàn.
Tim cô gái gần như thót ra ngoài, cô không dám giấu diếm nữa bèn nói :
- Tôi nghe anh ấy nói …..
Áo đen liền bảo áo xanh :
- Lập tức gọi điện cho anh Thiên Minh liền.

« Vĩnh Phong thấy Hiểu Đồng đang đứng phía bên kia đường vẫy tay mĩm cười với mình. Cậu vội vàng chạy sang, nắm chặt lấy bàn tay đang vẩy mình, hôn lên nó thật âu yếm. Hiểu Đồng cũng ôm lấy cậu một cách dịu dàng. Rồi hai người bước đi trên con đường có hàng cây sao trước nhà cậu thật hạnh phúc. Tay cậu vẫn nắm chặt tay Hiểu Đồng, rồi đột nhiên bàn tay Hiểu Đồng biến mất, cậu hoảng hốt quay lại nhìn thì không còn hình dáng của Hiểu Đồng nữa. cậu đã để vụt mất Hiểu Đồng, gía như cậu nắm chặt tay cô hơn nữa thì liệu cô có biến mất hay không ? «
Bàn tay Vĩnh Phong đưa lên cao chới với bắt lấy không khí, cậu bỗng giật mình tỉnh giấc. Đầu cảm thấy choáng váng vô cùng, đôi mắt lừ đừ từ từ hé ra nhìn khắp mọi nơi, tất cả mọi người đều đang ngủ. Thật kì lạ.
Tiếng điện thoại reo lên thu hút sự chú ý của Vĩnh Phong. Thì ra cậu bị tiếng điện thoại làm tỉnh giấc.
- Alô !.
- Báo cho anh Thiên Minh rằng tên năm rô hiện đang ở ……
Vĩnh Phong lập tức thoát ra khỏi cơn choáng voáng, cậu xoay người tìm Hiểu Đồng nhưng không thấy. Đảo mắt nhìn kĩ lại, cả Đình Ân cũng nằm gục dưới bàn mà ngủ, cô ấy không về phòng. Thiên Minh cũng không thấy ở đây. Đột nhiên hình ảnh Hiểu Đồng vụt khỏi tay cậu trong giấc mơ hiện lên. Vĩnh Phong kinh hoàng đứng bật dậy, vội hò hét gọi mọi người thức dậy.
Tất cả đều hoang mang tỉnh giấc, đều cảm thấy khắp người uể oải choáng voáng.
- Hiểu Đồng đâu ? – Đình Ân nhìn dáo dát hỏi.
- Vali tiền ! – Quốc Bảo chợt nhớ ra.
Tất cả đều đảo mắt nhìn về nơi đặt chiếc vali. Nơi đó chỉ là một khoảng trống không.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !