Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 18.7)

Lượt xem chương này: 2795

- Cậu muốn làm gì ? – Hiểu Đồng hoảng sợ nhìn Đại Bình hỏi.

Đại Bình không trả lời, đôi mắt lướt qua gương mặt xinh đẹp của Hiểu Đồng, rồi dừng lại ở bờ môi đỏ hồng không son phấn của cô. Cậu ta cuối xuống đặt lên bờ môi mọng của Hiểu Đồng một nụ hôn cuồng nhiệt, nóng bỏng đầy khát khao.

Hiểu Đồng mím chặt môi lại chống cự lại nụ hôn bạo lực của Đại Bình. Cô cố sức đẩy mạnh cậu ta ra khỏi người mình nhưng dường như những động tác của cô càng kích thích Đại Bình, cậu ta càng chà siết đôi môi mạnh bạo hơn đến độ môi Hiểu Đồng muốn sưng tấy. Hai tay Đại Bình nắm chặt hai tay của Hiểu Đồng đưa lên đầu, đan vào nhau. Chỉ một bàn tay của cậu ta thôi cũng có thể kiềm kẹp được hai tay của Hiểu Đồng. Bàn tay còn lại của cậu ta bắt đầu di chuyển trên cơ thể cô một cách tham lam.

Cả người Hiểu Đồng nổi đầy da gà khi bàn tay của cậu ta chạm vào người mình. Một cảm giác buồn nôn trào trên cuống họng nhưng rồi nhanh chóng bị đè xuống, cô vẫn cương quyết cắn chặt răng, không cho Đại Bình xâm phạm vào bên trong. Hai chân cô liên tục giãy giũa trên tấm ra mịn màng đến độ muốn trà rách nó ra, nhưng rồi nó chẳng thể nào cục cựa được nữa khi chân Đại Bình đã đè chặt nó bên dưới. Cô cảm thấy thân dưới của Đại Bình nóng rực lên. Cô cuống quyét kháng cự khi mà Đại Bình bắt đầu luồng tay vào trong váy áo của cô đi đến bờ ngực đang được bảo vệ bởi một lớp vải mỏng. Mồ hôi lấm tấm xuất hiện trên trán của cô và Đại Bình làm cả người cô càng nóng bừng hơn, dường như hơi thở đã ngừng lại, choáng váng.

Đột nhiên đôi môi đáng ghét kia bắt đầu buông tha cho đôi môi cô, Hiểu Đồng cố gắng hít thở không khí đang bắt đầu tràn vào nhưng ngay lập tức cô lại nín thở khi mà những nụ hôn của Đại Bình trượt dần xuống cổ cô rồi xuống xương vai cô để lại những nụ hôn đầy bỏng rát ở đó. Cuối cùng nó dừng lại ở đôi gò bồng trắng mịn đang hiện ra trong tầm mắt, Đại Bình dừng lại một lát ngắm nhìn bờ ngực phập phồng đầy quyến rũ của cô, nuốt nước miếng đánh ực một cái rồi bắt đầu cuối xuống hôn lên nó mặc kệ những cái run rẩy của Hiểu Đồng và những tiếng thét của cô. Nước mắt Hiểu Đồng không biết rơi ra từ lúc nào, đau xót, từng giọt từng giọt rơi xuống mái tóc mai rồi rơi trên mặt gối. Hiểu Đồng chớp nhẹ mi mắt rũ cho giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống, cô quyết định không khóc nữa bởi vì mục đích vẫn đang ngự trị trong đầu cô.

Ở bên dưới, lão béo khoái trá cười thầm khi nghe tiếng thét của Hiểu Đồng, tên đại ca cũng nhếch môi cười. Chúng không cười vì Đại Bình đã chiếm đoạt Hiểu Đồng mà chúng cười vì khi nghĩ đến sắc mặt của Vĩnh Phong khi biết được người con gái cậu ta yêu thương nhất đang rơi vào vòng tay của người con trai khác.

Màn đêm đã dần buông xuống, sương đêm bắt đầu lạnh giá trên vai người. Bên ngoài là một không gian yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng vi vu vài tiếng gió. Tất cả đều im lặng. Đột nhiên…..

Tiếng xe lũ lượt vang lên, rồi ầm ầm kéo đến, kèm theo khói bụi mù mịt rồi đột ngột thắng lại tạo thành một chuỗi âm thanh đáng ghét và điếc tai.

Tai mắt của lão béo từ xa đã thông báo tin tức cho bọn họ hay, từ đầu bọn họ đã chuẩn bị lực lượng đông đảo đứng đợi sẵn băng nhóm của Vĩnh Phong kéo đến.

Bọn chúng nheo nheo mắt, khinh khỉnh nhìn từng người trong nhóm Vĩnh Phong.

Người xuống xe đầu tiên vẫn là Vĩnh Phong, hơn ai hết cậu là người muốn giải thoát cho Hiểu Đồng ra khỏi tầm tay của bọn này.

- Bốp …bốp …bốp…

Tiếng vỗ tay vang lên khi Vĩnh Phong và mọi người đi đến trước mặt bọn chúng. Những ánh mắt nhất loạt nhìn theo tiếng vỗ tay.

- Khá khen cho các cậu, đến rất là nhanh. Tôi còn nghĩ phải đến ngày mai các cậu mới biết được chỗ trú của tụi tôi – Tên đại ca vừa vỗ tay vừa cười mà như không cười nói.

- Thật không ngờ các người lại trốn ở chỗ này, hèn gì bọn đàn em của tôi lại tìm không ra – Thiên minh cũng nhếch môi nói, ánh mắt gườm gườm nhìn tên đại ca.

Bốn ánh mắt giao nhau, không ai chịu thua ai.

- Người ta nói chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất không phải sao. Các người đâu thể ngờ rằng bọn lại lại trốn ở chính cái chỗ mà chúng ta đã giao tranh với nhau, cho nên các người không thèm mò tới đây tìm kiếm – Tên đại ca nhìn Thiên Minh cười nói, rồi làm bộ tiếc rẻ – Thật là đáng tiếc, phải chi lúc trước tôi cô gắng lôi kéo cậu về phía mình thì giờ đây cậu chính là cánh tay đắc lực nhất của tôi rồi.

- Ông đừng có mơ, tôi không đời nào tiếp tay cho bọn người xấu các ông – Thiên Minh bĩu môi nói.

- Hiểu Đồng đâu ? Các người đã làm gì cô ấy ? – Vĩnh Phong lên tiếng xen vào, cậu nóng lòng muốn biết tin tức của Hiểu Đồng.

- Không báo cảnh sát đó chớ ? – Tên đại ca nheo mắt nghi ngờ hỏi.

- Ông yên tâm, người còn ở trong tay ông, chúng tôi không tùy tiện báo cảnh sát. Huống hồ chúng ta là người torng giang hồ, cứ dùng luật giang hồ giải quyết đi – Thiên Minh nghiêm mặt trả lời.

- Xuất sắc lắm, anh hùng lắm – Lão Béo từ phía sau đi lên vỗ tay tán thưởng, miệng nở nụ cười đầy xảo trá.

Vĩnh Phong, Thế Nam và Quốc Bảo đều sửng sốt nhìn người đàn ông có thân hình mập mạp và cái đầu hói kia. Cả ba suýt chút nữa không nhớ ra ông ta là ai, không ngờ sự việc lần đó lại làm lão ta ôm hận tới bây giờ.

- Ông chính là kẻ chủ mưu à – Vĩnh Phong tức giận hỏii.

- Ấy ấy… tôi chỉ là kẻ đồng mưu thôi chứ không phải là kẻ chủ mưu thật sự, kẻ chủ mưu thật sự chính là tay giám đốc Vũ Triết. Ai bảo cậu dám trọc giận ông ta làm gì chứ – Lão Béo giả vờ vô can nói.

- Giám đốc Vũ Triết ư ! – Vĩnh Phong lặp lại lời nói, hèn gì …chuyện bắt cóc lần trước cũng là do con gái ông ta gây ra, lần này lại là chính ông ta. Món nợ này cậu nhất định phải đòi lại, bắt cha con họ phải trả giá gấp đôi.

- Hiểu Đồng đâu ! – Vĩnh Phong không kìm nén được hỏi.

- Cô ta…hahaha… giờ này đang tận hưởng khoái lạc ở chỗ khác rồi – Lão béo cười nói, nhưng rồi suy nghĩ một lúc hắn ta nói tiếp – Yên tâm đi, con bé không sao, chỉ cần các cậu đưa tiền thì bọn ta lắp tức giao người.

Vĩnh Phong hất đầu ra hiệu cho Thế Nam, Thế Nam liền gật đầu rồi quay lưng ra xe mở cốp sau lấy ra vali tiền. Số tiền này là do Hiểu Đồng viết giấy để lại thông báo, khi cậu đi đến xe, cậu thấy ánh mắt của Đình Ân đang ngước lên nhìn cậu dò hỏi. Cậu đưa tay ra hiệu im lặng, rồi phất tay bảo cô nằm im tại chỗ. Đình Ân vội vàng cúi đầu xuống, lòng phập phồng lo sợ.

Thế Nam đem tiền đến nhìn bọn chúng nói :

- Tiền ở đây, người đâu ?

Tên đại ca nhìn chiếc vali tiền một cách nghi ngờ dò xét, hắn đã bị Hiểu Đồng lừa một lần rồi nên rất thận trọng, cuối cùng hắn yêu cầu :

- Mở ra.

Thế Nam liền đặt vali xuống dưới đất rồi nhanh chóng mở ra. Chiếc vali đầy tiền polime mới tinh khiến cho bọn chúng đều trố mắt nhìn thèm thuồng, nuốt nước miếng đánh ực.

- Tiền các người có thể lấy, chỉ cần trả Hiểu Đồng lại cho chúng tôi , tôi sẽ bỏ qua để cho các người đi – Vĩnh Phong dùng giọng bình tĩnh để khuyên nhủ bọn chúng. Chỉ cần Hiểu Đồng bình an, cậu bằng lòng bỏ qua tất cả.

- Bỏ qua …cái đó phải để tao nói mới đúng – Tên đại ca gầm lên, rồi chỉ tay vào cái người thanh niên đang ngồi trên chiếc xe lăn tức giận nói – Bỏ qua cho mày thì lấy ai đền mạng cho thằng em tao. Nó bây giờ trở thành một tên bại liệt ngớ nga ngớ ngẩn là do mày và con bồ mày gây ra.

Vĩnh Phong ngớ người ra khi nghe hắn ta mắng, cậu và mọi người đưa mắt nhìn về người thanh niên đang ngồi trên xe lăn, cố gắng nhớ lại gương mặng ngớ ngẩn đó, rồi như nhận ra hắn, lửa giận bừng bừng trong đáy mắt Vĩnh Phong, cậu cũng lớn tiếng xỉa xói :

- Đó là hậu quả hắn tự làm tự chịu, người đánh cậu ấy là tôi không liên quan gì tới Hiểu Đồng, muốn trách thì cứ tìm tôi mà trả thù, không liên quan gì tới Hiểu Đồng, mau thả cô ấy ra.

- Không liên quan đến nó, chính nó dụ dỗ em trai tao, em tao đã uống tới năm viên thuốc để có thể chơi bời thỏa thích với con bồ của mày, nhưng cuối cùng thuốc vào nhưng chẳng có chỗ để trút ra lại còn bị mày đánh một trận cho nên nó mới ra nông nỗi này. Mày nói xem tao có tha cho mày và con bồ mày hay không – Tên đại ca gào lên.

- Vậy bây giờ mày muốn gì mới chịu buông tha cho cô ấy – Vĩnh Phong căm phẫn hỏi.

- Tao muốn gì à – Tên đại ca cười nham hiểm nhìn Vĩnh Phong nói – Tao muốn mày phải trở thành người giống em trai tao thì tao sẽ tha cho con bồ mày.

- Mày đừng mơ tưởng, đừng hòng đụng được tới một sợi tóc của anh Vĩnh Phong – Quốc Bảo tức giận mắng.
- Tụi mày đã lọt vào tầm tay của tụi tao thì đừng hòng mà thoát – Tên đại ca cười chế giễu nói.

- Mày dám đụng đến tụi tao, bảo đảm hình tụi mày sẽ nằm ở lệnh truy nã số một của cảnh sát – Quốc Bảo mĩm cười đáp.

- Vậy sao ? Nhóc con chỉ sợ rằng cảnh sát chưa kịp làm lệnh truy nã bọn ta thì bọn ta đã cao chạy xa bay ở nước ngoài rồi, với số tiền này bọn ta sẽ gầy dựng lại một cuộc sống khác – Lão Béo lúc này mới lên tiếng rồi cười lớn.

- Không nói nhiều nữa, tiền thì bọn tao nhất định phải lấy, cả mạng của bọn mày nữa – Tên đại ca hét lên.

Lặp tức bọn đàn em của hắn ta đều nhất loạt giơ tay đang cầm nào là mã tấu, nào là dao lê sắc béng sáng lóa chói lòa mắt lao đến. Đàn em của Thiên Minh cũng không phải vừa vặn gì, trên tay cũng cầm những thứ tương tự lao vào đối đầu.

Cuộc chiến diễn ra thật đáng sợ, những người chứng kiến lần đầu sẽ thấy khiếp đảm, giang hồ là chém giết lẫn nhau, là đỗ máu, là không có sự khoan nhượng. Từ bi với kẻ thù là tàn nhẫn với bản thân mình, tuyệt đối không được nương tay, nếu không người chết sẽ là mình.

Một quang cảnh chém giết đầy hỗn loạn diễn ra bên dưới cực kì ầm ĩ với những tiếng hò reo vang dội nhưng bên trên chỉ có những nỗi giục vọng dâng cao.

Chỉ có một mình Hiểu Đồng lo sợ khi nghe những tiếng hò hét bên dưới, trái tim cô như muốn nhảy ra ngoài vì lo sợ, cô sợ mọi người sẽ xảy ra chuyện. Nhưng Đại Bình hoàn toàn không hề nghe thấy bất cứ cái gì ngoài hơi thở dồn dập và dục vọng điên cuồng đang bùng phát trong cơ thể mình. Chiếc váy cuối cùng đã thoát ra khỏi người Hiểu Đồng, giờ đây cô gần như khỏa thân trước mặt Đại Bình, chỉ còn lại trên người bộ đồ lót màu xanh càng kích thích dục vọng của Đại Bình.

Lần nữa, cậu ta rà đôi môi mình lên môi Hiểu Đồng, nhưng lần này cậu không gặp phải sự kháng cự của hiểu Đồng mà là sự đáp trả từ đôi môi quyến rũ của cô. Thậm chí chính cô còn chủ động đưa lưỡi vào trong khoan miệng của Đại Bình, quấn lấy lưỡi cậu ta. Tay chân hoàn toàn thả lỏng, mặc tình cho Đại Bình lấn tới.

Đại Bình hơi ngạc nhiên trước phản ứng của Hiểu Đồng, lòng tuy có chút phấn khởi nhưng cũng khựng lại dò xét. Cậu tò mò nhìn Hiểu Đồng chỉ thấy đôi mắt long lanh đầy quyến rũ của cô mời gọi, cô khẽ giọng đầy quyến rũ hỏi :

- Cậu có yêu mình không ?

Đại Bình ngỡ ngàng rồi vội vàng gật đầu, hơi thở gấp gáp nói :

- Mình yêu cậu, mình rất yêu cậu.

- Vậy thì tiếp tục thôi.

Đại Bình cứ như người được đưa lên cung trăng sau câu nói của Hiểu Đồng, mừng rỡ ngỡ rằng tình cảm của mình cuối cùng cũng được Hiểu Đồng thấu hiểu và hồi đáp. Cậu cuối xuống hôn lên làn da mịn màng của cô. Hiểu Đồng khẽ kêu lên :

- Đại Bình ! Đây là lần đầu… mình sợ đau…

Câu nói của Hiểu Đồng làm Đại Bình chấn động khắp cả người, trong cậu ta dâng lên một niềm vui sướng khó tả. cậu cuống quýt nói với Hiểu Đồng.

- Mình sẽ không làm cậu đau.

Rồi cậu nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Hiểu Đồng, bàn tay đang nắm chặt hai tay Hiểu Đồng bắt đầu buông lỏng. Cậu từ từ cuối xuống hôn lấy đôi môi Hiểu Đồng.

Bốp…

Một vật cứng bay đến đập vào ức cậu một cái thật mạnh, Đại Bình ngã xuống đè cả người lên Hiểu Đồng.

Sau gáy Đại Bình có một vệt đỏ bắt đầu chảy xuống người Hiểu Đồng, cô hoảng hốt đẩy Đại Bình ra khỏi người mình, kiểm tra lại vết thương do chính mình gây ra.

Một cảm giác tội lỗi ập đến, Hiểu Đồng thấy có lỗi với Đại Bình vì đã lợi dụng tình cảm của cậu ấy dành cho mình. Lúc đầu, cô nghỉ sẽ lợi dụng Đại Bình để cứu bé Đường ra, vì bé Đường cô cam tâm tình nguyện để cho Đại Bình xâm phạm. Nhưng khi cô nghe những tiếng xe lao đến, tiếng hò hét vang lên thì bản thân lại muốn chối bỏ cái ý muốn lúc đầu của bản thân và đành sử dụng cái kế mà người ta thường gọi là mỹ nhân kế để cậu ta nới lỏng vòng tay với mình. Sau đó cô nhanh tay với lấy cái gạt tàn thuốc bằng thủy tinh đập mạnh vào đầu Đại Bình.

Hiểu Đồng nhanh chóng thoát khỏi cái giường chết tiệt đó và mặc váy vào, cô nhận thấy chiếc váy vốn mỏng manh nhẹ nhàng đã bị Đại Bình xé rách đôi chỗ. Khoát thêm chiếc áo khoát vào che chắn cơ thể, Hiểu Đồng để chân trần mở cửa lao xuống lầu.

Trước khi đi, cô quay đầu lại nhìn cái thân hình to lớn đang nằm ngục trên giường của Đại Bình, run run nói :

- Xin lỗi cậu, Đại Bình.

Tất cả bọn chúng đã đi ra ngoài hết rồi, Hiểu Đồng chạy xuống mà không hề gặp phải một trở ngại nào cả. Lòng thấp khởi mừng thầm vì cô sắp thoát ra khỏi cái nơi quỷ quái này và có thể gặp lại Vĩnh Phong. Trong lòng Hiểu Đồng đột nhiên lại muốn mau chóng được gặp Vĩnh Phong, được nhìn thấy cậu an toàn. Dường như trong lòng đặt an nguy của Vĩnh Phong trên cả bé Đường. Lòng không khỏi thắt lại khi nghĩ đến Vĩnh Phong bị trọng thương.

Cuối cùng cô cũng chạy đến cánh cửa nhà ngăn cô và thế giới bên ngoài, lòng vui mừng khôn tả khi sắp được nhìn thấy Vĩnh Phong. Nhưng Hiểu Đồng không thể nào biết được, chờ đón cô bên ngoài là một cảnh tượng đẫm máu.

Cánh cửa vừa mở ra, một cuộc chém giết ghê rợn diễn ra trước mắt, đập vào mắt Hiểu Đồng là màu đỏ và mùi tanh của máu. Chân cô dường như bất động tại chỗ khi nhìn thấy cảnh tượng này.

Trước mặt cô là một anh chàng mà có lần cô đã gặp anh ta đi chung với Quốc Bảo, cậu ta đang đánh nhau với một tên mặt mày rất bặm trợn dường như lớn tuổi hơn rất nhiều, trên tay họ là chiếc mã tấu sáng lóa nhưng cũng đã nhuốm đầy máu, cả hai người mình đều đầy thương tích nhưng vẫn lao vào nhau chém giết. Tiếng dao chạm vào nhau leng keng , tiếng rên la đau đớn. Rồi từng người từng người ngã xuống, người của phe ta và phe địch. Hiểu Đồng không biết ai là bạn ai là thù.

Đôi mắt Hiểu Đồng đảo nhanh một vòng tìm kiếm bóng hình quen thuộc, nhưng trong một dòng người dày đặc cô không thấy Vĩnh Phong ở đâu cả. Chỉ thấy Quốc Bảo đang tả xung hữu đột với một tên cao to, khắp người cậu ướt đẫm mồ hôi. Tên kia dường như to lớn hơn cậu nhưng lại yếu thế hơn. Bình thường Hiểu Đồng thấy Quốc Bảo rất trẻ con, không chỉ là ở tính tình mà còn ở cả gương mặt. Nhưng giờ đây, cậu lại biến trở thành một người khác, lớn hơn, đỉnh đạt hơn.

Một kẻ từ đằng sau Quốc Bảo chém tới, Hiểu Đồng sợ hãi định kêu lên nhưng Thế Nam đã lao ra che chắn, kéo Quốc Bảo sang một bên tránh lằn dao hiểm ác nhưng chẳng may con dao sắc bén đó đã vào lưng Thế Nam một nhát. Tuy chỉ sựt qua nhưng từ chiếc áo sơ mi trắng, máu phun ra rất nhiều, chẳng mấy chốc cả một khoảng lưng nhuốm một màu đỏ thẩm. ..Hiểu Đồng sợ hãi đưa tay che miệng ngăn tiếng thét của mình, nước mắt lăn dài nhòe cả mắt.

Trước giờ cô chưa từng chứng kiến một cảnh tượng như thế này ngoài trừ phim ảnh. Nhìn thấy rồi mới biết thì ra phim ảnh và hiện thực lại vô cùng khác . Phim ảnh sẽ không làm Hiểu Đồng đau đớn đến độ muốn chết đi, không làm nước mắt cô rơi nhiều như thế này.

Lại có người ngã xuống, Hiểu Đồng không biết đó là ai, là phe mình hay phe địch. Nhưng dù là phe nào, cô cũng điều không muốn, nước mắt cô rơi nhòe cả quan cảnh trước mặt. Đây không phải là điều mà Hiểu Đồng muốn thấy, cô đã tìm cách để tránh nó, để nó không diễn ra. Cam tâm tình nguyện chịu chết để không ai bị cuốn vào cuộc chiến vô nghĩa này, vậy mà mọi toan tính của cô đền thất bại, nỗi lo lắng của cô thành sự thật.

Hiểu Đồng cứ đứng bất động như thế, hai tay ôm lấy đầu, bịt chặt hai lỗ tai để không nghe thấy âm thanh hò hét rên rỉ rùng rợn kia. Cả người đột nhiên thấy lạnh cóng, run lẩy bẩy, từ từ hạ người ngồi bệt xuống đất, nước mắt không ngừng rơi.

Rồi một hình bóng quen thuộc dần dần hiện ra trước mặt cô khi mà thế cuộc giờ đây gần như ngã ngũ, hai phe tảng ra hai bên. Chỉ thấy phần đông đàn em của Thiên Minh đang đứng sau lưng của Vĩnh Phong, tay lăm lăm mã tấu. Bên kia cũng le lói giơ dao bảo vệ gã đại ca , lão béo không tham gia vào cuộc chiến này giờ đây cũng sợ hãi núp sau lưng bọn đàn em.

- Nói mau ! Hiểu Đồng đâu ? – Vĩnh Phong nhấn mạnh từng chữ tức giận hỏi.

Dù rằng mình đã thua cuộc nhưng tên đại ca vẫn giữ được nét mặt không thay đổi của bản thân. Tuy vậy khí sắc của hắn không tốt như lúc đầu, nụ cười châm biếm của hắn tắt hẳn, chỉ còn lại gương mặt lạnh lùng hiểm ác và ánh mắt chất chứa đầy thù hận.

- Tao đã nói rồi, bây giờ nó đang hưởng lạc thú của nhân giang – Nụ cười của gã bắt đầu xuất hiện trên khóe môi thô kệch – Yên tâm đi, tao đã để một thằng hoàn toàn khỏe mạnh phục vụ người tình mày một cách chu đáo. Nó sẽ cảm thấy sung sướng quên đi trời đất.

Nói rồi hắn ta cười ầm ỉ cả lên. Vĩnh Phong vừa nghe xong thì thấy một luồng máu nóng chạy ngang người, cơn giận bừng bừng, hai bàn tay siết chặt con dao đang cầm, muốn giết chết kẻ buông ra câu nói ghê tởm đó. Cậu vừa định tiến lên thì đã bị Thiên Minh và Thế Nam vịnh vai giữ lại.

- Đừng ngốc nghếch lao đầu qua đó – Thiên Minh khuyên nhủ.

- Xem tình hình của Hiểu Đồng ra sao rồi tính – Thế Nam thì thầm bảo, vẻ mặt hơi nhăn nhó vì vết thương.

Vĩnh Phong nhắm mắt hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh nghĩ : » Mọi người nói đúng, mình cần phải biết tình hình của Hiểu Đồng ra sao đã. »

- Tao hỏi tụi bây lần nữa, Hiểu Đồng đâu ? – Vầng trán Vĩnh Phong nổi cả gân xanh vì cố gắng kìm nén cơn giận dữ.

Nhìn thấy khí sắc Vĩnh Phong như vậy tên đại ca tắt hản nụ cười, hắn ta biết cậu đã đến giới hạn. Khẽ liếc mắt nhìn sang lão béo ngầm hỏi, tại sao chưa thực hiện kế hoạch. Lão béo cũng giật mình trước ánh mắt của tên đại ca, cả người lão cũng toát cả mồ hôi, nếu bây giờ Đại Bình còn không làm theo kế hoạch thì lão chết chắc. Lão đưa mắt dò xét về phía căn nhà, vô tình hắn thấy một bóng người đang lão đảo đứng dậy.

Tên đại ca cũng liếc nhìn theo ánh mắt của lão béo, hắn thấy Hiểu Đồng một tay bám vào cánh cửa một tay vẫn đang ôm lấy đầu, dường như tinh thần cô không được tốt. Nhưng người hắn muốn thấy nhất lại không thấy đâu. Hắn tức giận ghiến răng kèn kẹt.

Vĩnh Phong và mọi người đang quan sát động tĩnh của mấy tên này thì bất giác cũng đưa mắt nhìn theo hương nhìn của bọn chúng. Xuất hiện trước mặt họ là một Hiểu Đồng yếu đuối, gương mặt tái xanh, đang cô sức đi về phía bọn họ. Miệng cô lẩm bẩm gọi tên Vĩnh Phong.

Trái tim Vĩnh Phong như có một đợt sóng trào dâng, nỗi vui mừng không tả dấy lên trong lòng cậu, Hiểu Đồng của cậu đang đứng trước mặt cậu, vô vẫn bình an dù sắc mặt rất xanh xao. Cậu không quan tâm đến những việc khác, chỉ cần, Hiểu Đồng còn sống, chỉ cần cô bình an trở về bên cậu thì cậu đã tấhy mãn nguyện rồi. Người ta thường nói » Không nên tham lam quá, nếu quá tham lam sẽ bị trời phạt » cho nên, Vĩnh Phong mặc kệ điều mà tên đại ca vừa nói. Cậu quăng con dao đang cầm trên tay xuống đất rồi chạy thật nhanh về phía Hiểu Đồng.

Lần này cậu sẽ giữ chặt lấy cô, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Hiểu Đồng trong tay cậu, không để cô lần nữa biến mất. Khoảng cách giữa họ càng ngày càng ngày, Vĩnh Phong mĩm cười rạng rỡ, cậu muốn ôm chầm lấy Hiểu Đồng, cảm nhận mùi hương trên tóc cô, vuốt ve gương mặt mềm mại của cô nhưng ….

Chỉ còn vài bước chân nữa thôi, Vĩnh Phong có thể chạm vào Hiểu Đồng rồi thì từ trong nhà một ánh sáng lé lên, một con dao mũi nhọn lao tới tiến sát Hiểu Đồng, kề lên cổ cô. Vĩnh Phong tái mặt, nụ cười trên môi cậu tắt ngúm, bước chân cũng dừng lại.

Đang vui mừng vì cuối cùng cũng gặp lại Vĩnh Phong, Hiểu Đồng cố gắng gọi tên Vĩnh Phong nhưng cảm xúc đã ngăn cô nói thành lời, thì cô bỗng cảm thấy một cái gì lành lành kề trên cổ mình, kinh hãi.
Gương mặt Đại Bình từ từ lộ ra, vết máu chảy từ gáy xuống cổ, rồi chảy xuống bộ ngực trần vạm vỡ của cậu. Cậu kéo Hiểu Đồng sát vào người mình.

Hiểu Đồng muốn chống cự và thoát ra nhưng Đại Bình giự chặt lấy cô và thì tầhm bên tai cô :
- Nếu cậu muốn bị thương thì cứ việc nhúc nhích.

Hiểu Đồng bị đe dọa, lại thấy con dao ánh lân ánh sáng chói mắt thì hơi run sợ, đành đứng yên. Ánh mắt đau buồn nhìn Vĩnh Phong.

- Thả Hiểu Đồng ra, nếu cậu làm tổn thương Hiểu Đồng thì tôi sẽ không tha cho cậu – Vĩnh Phong nghiêm mặt giận dữ nhìn Đại Bình.

- Không tha cho tao. Nực cười. Câu nói đó phải để tao nói với mày mới đúng. Hiểu Đồng đang nằm trong tay tao, nghĩa là tao là người nắm đằng cán, chỉ cần mày có bất cứ hành động nào thì cái cổ xinh đẹp của hiểu Đồng sẽ có một vệt đỏ xuất hiện – Đại Bình cười khinh miệt nói.

- Mày muốn sao mới chịu thả Hiểu Đồng ra – Vĩnh Phong kìm nén cơn giận dữ hỏi.

Một nụ cười gian xảo xuất hiện trên khóe môi Đại Bình, ánh mắt cứ như một con diều tha đang chuẩn bị vồ mồi.

- Tao muốn mày biến mất, tao muốn thấy mày chết trước mặt tao.

Gương mặt Vĩnh Phong tái xanh lại, còn Hiểu Đồng kinh hãi thét lên.

- Đại Bình, cậu điên rồi.

- Ha…ha…ha…Mình điên rồi, đúng vậy mình điên rồi – Đại Bình cười như một kẻ điên thú nhận – Mình yêu cậu đến nỗi hóa điên. Vậy mà tại sao trong mắt cậu chỉ có hắn ta, hắn ta có gì tốt cơ chứ.

- Anh ấy tốt hơn cậu gấp trăm lần – Hiểu Đồng tức giận trả lời, ánh mắt ấu yếm nhìn Vĩnh Phong và gặp ánh mắt như thế đáp lại.

- Một tên như hắn ta mà cậu cho là người tốt à. Hắn là một tên khốn, một tên xấu xa …chỉ biết dựa vào gia đình, ngang tàng hống hách.

- Nhưng ít ra anh ấy không có bụng dạ nham hiểm như cậu – Hiểu Đồng mỉa mai nói.

- Đúng vậy, cậu nói không sai, trước đây tôi là loại người như vậy. Nhưng tôi sẽ thay đổi thành một người tốt hơn trong mắt Hiểu Đồng, tôi tình nguyện làm bất cứ chuyện gì vì Hiểu Đồng – Vĩnh Phong thú nhận.

- Mày tình nguyện làm bất cứ việc gì cho Hiểu Đồng đúng không. Vậy được, vậy thì mày tự xác trước mặt tao xem – Vừa nói, Đại Bình vừa thảy một con dao từ thắt lưng ra khỏi vỏ đến trước mặt Vĩnh Phong – Chỉ cần mày chết, tao lặp tức buông tha cho Hiểu Đồng.

- Đừng ! – Hiểu Đồng hét lên với Vĩnh Phong – Anh đừng nghe cậu ấy nói bậy, em thà chết chứ không muốn anh tự làm hại mình – Nước mắt Hiểu Đồng bắt đầu rơi xuống – Đại Bình, cậu mau tỉnh lại đi, đừng lún sâu vào nữa. Cậu còn rất trẻ, không nên vì mình mà hủy hoại hết tương lai như vậy.

- Nếu muốn tốt cho mình thì cậu hãy ở bên cạnh mình đi, hãy rời xa hắn – Đại Bình khàn giọng nói.

Nhưng Hiểu Đồng lắc đầu, nói :

- Mình yêu Vĩnh Phong, mình muốn ở cạnh anh ấy.

- Mình nói cho cậu biết, nếu ăn không được thì mình thà đạp đỗ chứ nhất định không giao cậu cho hắn ta – Đại Bình gầm lên, ánh mắt long lên như một ngọn lửa.

Một chiếc xe từ đâu lao tới, bóp còi kêu Đại Bình. Thì ra nhân lúc mọi người tập trung chú ý về phía Đại Bình và Hiểu Đồng thì tên đại ca và lão Béo đã lẻn lên xe. Đại Bình cũng từ từ kéo Hiểu Đồng đến đó. Quốc Bảo định lao ra nhưng bị Thế Nam giữ lại. Đại Bình đẩy Hiểu Đồng vào trong xe cho gã đại ca và lão Béo khống chế. Quay sang nhìn Vĩnh Phong nói :

- Có giỏi thì đuổi theo bọn tao .

Nói rồi một nụ cười hiểm ác hiện lên trên môi cậu ta, chiếc xe lao đi nhanh chóng. Vĩnh Phong và mọi người lạo vào xe đuổi theo. Để mặt bọn đàn em của Thiên Minh ở lại xử lí mấy tên còn lại.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !