Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 19.2)

Lượt xem chương này: 2398

Về tới phòng, Hiểu Đồng đóng sầm cửa lại chui vào giường nằm, trong lòng cảm thấy ấm ức vô cùng. Chờ hoài vẫn chưa thấy Vĩnh Phong đi lên, những giọt nước mắt tủi hổ bỗng trào ra. Không phải không biết tình cảm của Vĩnh Phong dành cho mình, cũng không phải cô ghen tuông, chỉ là ….

Đây là lần đầu tiên hai người đi chơi riêng cùng nhau, cô cũng chỉ muốn như bao cô gái khác được bạn trai chiều chuộng . Thế mà Vĩnh Phong chẳng những không dỗ dành khi cô nổi giận, trái lại còn ngang nhiên đi nói chuyện với cô gái khác. Cho dù cô gái là bạn lâu ngày không gặp nên hai người mới ngồi lại tâm sự. Nhưng bạn bè quan trọng hơn bạn gái à. Càng nghĩ càng thấy ấm ức trong lòng.

Dù nghe tiếng mở cửa nhưng Hiểu Đồng cũng không thèm nhúc nhích. Cô nhắm mắt lại giả vờ ngủ, nằm nghiêng người, hướng lưng về phía cửa cho nên cô không biết sắc mặt Vĩnh Phong như thế nào. Chỉ nghe cậu mở tủ lấy quần áo rồi đi thẳng vào nhà tắm.

Lát sau cô cảm thấy chiếc giường bị lún xuống, lại thấy có một hơi ấm tiến sát đến người mình. Vòng tay choàng qua người cô, hơi thở tiến sát bên tai cô phả vào tai cô những hơi thở ấm nóng, Vĩnh Phong thì thầm :

- Hiểu Đồng, anh yêu em.

Rõ ràng đang nổi giận nhưng khi nghe mấy lời thì thầm này thì cơn giận của cô theo gió biển bay đi mất tiêu rồi. Nhưng cô vẫn vờ nhắm mắt ngủ. Vĩnh Phong cắn nhẹ vành tai cô, khiến cả người cô nổi cả gai óc, nói :

- Anh biết em chưa ngủ, mau dậy đi, chúng ta xuống dưới ăn chút gì đi. Anh đói rồi.

Hiểu Đồng vốn dĩ định tiếp tục giả vờ ngủ nhưng người khẽ run lên trước hành động của Vĩnh Phong cho nên không thể tiếp tục gải vờ nữa.

- Em không ăn, anh đi mà ăn một mình đi.

- Em vẫn còn giận à – Vĩnh Phong cười khì khì siết chặt tay ôm lấy cô – Anh xin lỗi được chưa.

- Ai thèm giận anh – Hiểu Đồng hất tay Vĩnh Phong ra khỏi người mình rồi quấn chăn sát người.

Vĩnh Phong bèn chui vào chăn, kéo người Hiểu Đồng sát vào lòng mình, làm nũng cười nói :

- Vậy thì anh không thèm ăn nữa, anh ngủ cùng em.

Hiểu Đồng suýt chút thì bật cười trước giọng làm nũng cũa Vĩnh Phong, may mà cô kìm lại được. Cô thoát khỏi tay cậu, ôm gối quay đầu xuống dưới ngủ. Vĩnh Phong liền lặp tức quay đầu theo cô bám chặt. Cười cợt nói :

- Vợ chồng đầu giường giận, cuối giường hòa, có phải em xuống đây ngủ là hết giận anh rồi không.

Hiểu Đồng liềm lườm Vĩnh Phong một cái rồi nói :

- Ai vợ chồng với anh chứ.

- Là em nói chứ có phải anh đặt điều đâu. Là em nói tụi mình là vợ chồng mới cưới mà – Vĩnh Phong nheo mắt làm càng đùa cợt nói – Đêm nay là đêm tân hôn của tụi mình, nhanh lên một khắc đêm xuân đáng ngàn vàng.
Vĩnh Phong vừa nói vừa kéo Hiểu Đồng lại sát người mình, Hiểu Đồng kinh sợ cả người vội nhảy xuống giường mếu máo nói :

- Anh … anh mà như vậy… là em bỏ về liền đó.

Vĩnh Phong cười khùng khục, rồi lát sau cố gắng nín cười kéo Hiểu Đồng đến bên cạnh mình nói :
- Anh đùa thôi mà . Ai biểu bộ dạng giận dỗi của em đáng yêu quá làm chi.

Hiểu Đồng nghe Vĩnh Phong nói vậy mới thở phào nhẹ nhỏm, để mặt cho Vĩnh Phong ôm lấy mình. Vĩnh Phong tỳ cằm vào tóc Hiểu Đồng hỏi :

- Hết giận chưa ?

- Chưa – Hiểu Đồng lặp tức trả lời, kỳ thực là muốn nhõng nhẽo với Vĩnh Phong một chút chứ cô đã hết gai65n từ lâu rồi.

- Vậy phải làm sao cho em hết giận đây – Vĩnh Phong giả vờ khổ sở ôm mặt hỏi.

Hiểu Đồng suy nghĩ một lát, cô muốn trêu lài Vĩnh Phong cho bỏ ghét, liền nói :

- Vậy thì ngày mai anh làm pháo hoa cho em xem đi.

- Chỉ vậy thôi à – Vĩnh Phong ngạc nhiên rồi phá lên cười nói :

- Không chỉ vậy đâu, cái em muốn xem là pháo bông bắn lên trời ấy, nhưng mà em muốn xem vào ban ngày, phải đẹp thì em mới hết giận.

Nhìn gương mặt đần ra của Vĩnh Phong mà Hiểu Đồng muốn bật cười lớn, cảm giác hả giận vô cùng. Muốn bắn pháo hoa lên trời đâu phải chuyện dễ dàng gì, phải đi xin phép, rồi phải gọi xe cứu hỏa tới, rồi phải tìm nơi trống để bắn. Họ thuận lợi ở chỗ họ đang ở bãi biển trống vắng, nhưng khí hậu ở đây lại khá ẩm ướt, không thích hợp để bắn pháo hoa. Chuyện xin phép và mua pháo hoa với Vĩnh Phong cũng khá dễ, chỉ cần có tiền thì mọi việc đều xong, nhưng vấn đề là cô muốn xem vào ngày mai. « Haha … Vĩnh Phong, để em xem anh làm thế nào đây. »

Vĩnh Phong đau đầu nhăn nhó, Hiểu Đồng đã đưa ra yêu cầu vô cùng khó cho cậu. Nhưng cậu mau chóng khẳng định :

- Được vậy ngày mai anh cho em xem pháo hoa. Bây giờ anh đi chuẩn bị liền.

Hiểu Đồng đang mĩm cười đắc ý vì đã trả thù được Vĩnh Phong thì liền sửng sốt khi nghe cậu khẳng định chắc nịch như thế. Xưa nay Vĩnh Phong không tùy tiện hứa chuyện gì mà không thể thực hiện được với bất kỳ ai, với cô lại càng không.

Cậu đẩy người cô ra nhanh chóng thoát khỏi giường, đến tủ lấy áo khoát rồi quay lại dặn dò :

- Tối nay em ngủ một mình ở đây ngoan nha, đừng đi lung tung. Nhớ khóa chặt cửa phòng lại.

- Nhưng mà anh định đi đâu ? – Hiểu Đồng ngơ ngác hỏi.

- Đi tìm pháo hoa cho em – Vĩnh Phong cười trả lời rồi hôn nhẹ lên môi cô nói – Anh xuống dưới gọi đồ ăn cho em , em hãy ăn cho no rồi ngủ ngoan nha.

Hiểu Đồng chưa kịp nói gì thì Vĩnh Phong đã mở cửa đi ra ngoài rồi. Bỏ lại Hiểu Đồng ngơ ngác với lòng dạ rối như tơ vò.

Cô vội chạy theo nhưng Vĩnh Phong đã khuất trong thang máy mất rồi. Hiểu Đồng đàng trở lại phòng, ôm gối chờ đợi. Lát sau, bồi phòng mang đồ ăn lên cho cô. Tắm cả buổi chiều, quả thực Hiểu Đồng cũng hơi đói, nhưng cô chỉ ăn qua loa vài miếng rồi không có bụng dạ nào ăn nữa đành bỏ đó đi đến giường nằm.

Cô thở dài một cách khổ sở, tay vỗ vỗ vào trán, bụng tự mắng **** mình tại sao lại đặt ra yêu câu vô lí đến thế, phá hỏng buổi đi chơi vốn rất vui vẻ của hai người. Nằm mãi trên giường, mắt cứ nhìn chằm chằm hết đồng hồ rồi đến cửa phòng, rồi tiếp tục thở dài tự trách mình. Đợi mãi vẫn chưa tấhy Vĩnh Phong trờ về phòng, cô đành lấy điện thoại gọi cho Vĩnh Phong. Vĩnh Phong vừa « Alô » , Hiểu Đồng liền mừng rỡ nói :

- Vĩnh Phong ! Anh mau về đi. Em chỉ nói đùa thôi.

- Anh vậy, nhớ anh à, hay là em đang sợ ma – Giọng Vĩnh Phong trêu chọc khi thấy nghe giọng lo lắng của Hiểu Đồng.

- Anh đừng đùa nữa, trời tối rồi, bên ngoài nguy hiểm lắm – Hiểu Đồng run rẩy khuyên nhủ.

- Em đừng lo, anh không có đi một mình – Vĩnh Phong vừa cười nói, vừa liếc cô gái ngồi bên cạnh mình, tay vẫn lái xe với tốc độ đều đều.

- Anh đi với ai ? – Hiểu Đồng thở phào nhẹ nhỏm, cảm thấy bớit lo lắng một chút.

- Anh đi với cô gái mà em thấy khi ở dưới sảnh đó – Vĩnh Phong cười khùng khục nói.

Hiểu Đồng vừa nghe xong thì tái mặt, cô giận dữ hét lớn nói :

- Anh … vậy anh đi luôn đi, đừng có về nữa.

Cô vội tắt máy điện thoại rồi quăng mạnh xuống đất, ngã mình xuống giường muốn khóc.

Ở bên kia, Vĩnh Phong cười nắc nẻ, cô gái bên cạnh liền hỏi :

- Anh trêu cô ấy như vậy, không sợ cô ấy giận à.

Vĩnh Phong không trả lời, chỉ khẽ cười. Hiểu Đồng định trêu cậu, lại bị cậu trêu lại.

Cả đêm, Hiểu Đồng mất ngủ.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !