Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 19.3)

Lượt xem chương này: 2494

Phải đến khi trời gần sáng cô mới ngủ được, đang ngủ ngon lành thì bị tiếng điện thoại của Vĩnh Phong làm thức giấc. Cô mở mắt, uể oải bò xuống giường nhặt cái điện thoại mà tối qua cô đã ném nó trong cơn giận. Cái điện thoại đáng thương đã bị cô đem ra làm thớt mà chém trút giận.

- Alô.

- Em thức dậy chưa ? Mau đánh răng rửa mặt thay đồ đi, anh lên liền .

Nói rồi Vĩnh Phong liền cúp máy mà không cho Hiểu Đồng nói lời nào. Tuy hơi giận nhưng cô vẫn nghe lời, đi rửa mặt và thay đồ. Vừa mở cửa phòng tắm ra đã thấy Vĩnh Phong thay một bộ đồ khác nghiêm chỉnh hơn, phải nói là rất đẹp, khiến Hiểu Đồng hơi ngẩn ngơ khi nhìn thấy, lại còn một nụ cười cong cong nơi khóe miệng nữa, tim cô tự nhiên lại đập mạnh.

- Đi thôi ! – Vĩnh Phong cười giục Hiểu Đồng.

- Đi đâu – Hiểu Đồng ngơ ngác hỏi.

- Cứ đi theo anh – Vĩnh Phong không trả lời mà kéo tay cô đi ra cửa.

Cánh cửa thang máy vừa mở ra dưới tầng sảnh, Vĩnh Phong liền đưa tay bịt mắt cô lại, Hiểu Đồng ngạc nhiên hỏi :

- Anh làm gì vậy.

- Bí mật, lát nữa sẽ biết, yên lặng đi theo anh.

Tuy trong lòng tò mò vô cùng nhưng Hiểu Đồng vẫn im lặng đi theo, mắt bị bịt chặt nhưng bên tai cô nghe những tiếng sầm sì.

- Kìa, cô ấy là nhân vật nữ chíng đó.

- Hôm qua tôi có gặp họ ở bãi biển…rất xứng đôi.

………….
Hiểu Đồng bỗng dưng thắc mắc vô cùng, không rõ đang xảy ra chuyện gì, muốn đưa tay kéo tay Vĩnh Phong xuống thì thấy Vĩnh Phong đã kéo cô dừng lại , xoay người cô về mỗt hướng nào đó, rồi giữ cô đứng yên. Hiểu Đồng định mở miệng hỏi thì Vĩnh Phong đã thì thầm bên tai.

- Chờ một chút nữa đi.

………
- Bây giờ anh bắt đầu bỏ tay ra đây, đừng chớp mắt nha – Vĩnh Phong lại thì thầm bên tai cô.

Hiểu Đồng ngoan ngoãn gật đầu. Sau đó Vĩnh Phong từ từ bỏ tay ra, đôi mắt bị bịt chặt nãy giờ được giải thoát, cô chớp chớp mắt vài cái rồi trái tim đột nhiên bị một sự xúc động mạnh khi mà trước mặt cô ……

Có rất nhiều màu, điều là hình trái tim, màu tím có, màu đỏ có, màu xanh, màu vàng, màu cam, dường như những gam màu đều hiện ra. Thật nhẹ nhàng từ từ bay lên bầu trời xanh trong kia, lơ lững lơ lững kéo theo những băng ruy băng màu đỏ dài thật dài càng làm cho chúng đẹp hơn.

- Con cũng muốn, mẹ ơi mua cho con một cái – Tiếng một em bé vang lên đòi mẹ mua cho nó một trái bong bóng như thế.

Có vài tiếng trầm trồ suýt xa của các cô gái đang đứng xung quanh.

- Đẹp quá, nhiều bóng bóng quá…

- Không thể đếm xuể mà, quá nhiều, cả ngàn trái chứ không ít.

Hiểu Đồng mở to đôi mắt đen lấy, lấp lánh nhìn những trái bong bóng hìng trái tim bay vút lên trên trời cao rất đẹp. Bên tai vang lên những giai điệu hạnh phúc, thật nhẹ nhàng và lãng mạn.

- Có thích không, pháo hoa này có đẹp không ? – Tiếng Vĩnh Phong thì thầm bên tai.

Hiểu Đồng không trả lời, ánh mắt hạnh phúc nhìn đôi mắt sáng ngời rạng rỡ của Vĩnh Phong mĩm cười.

Bùm…

Một tiếng nổ rất lớn vang lên, một chùng bong bóng rất lớn bay vút lên, nó được kết lại với nhau ngay hàng thẳng lối, dường như là xếp chữ, nhưng chưa ai nhận ra đó là chữ gì cho đến khi nó bay lên cao, thì ba chữ : « I love you » được hiện ra rất rõ, mấy tiếng trầm trồ lại vang lên.

Hiểu Đồng thấy tim mình đập mạnh, xúc động liên hồi, bàn tay khẽ siết chặt bàn tay đang nắm của Vĩnh Phong. Lúc này cô thấy nó còn đẹp hơn và rực rỡ hơn cả pháo hoa.

Bùm ….

Lại thêm một chùm bong bóng rất rất lớn tạo thành một hình thù gì đó và chẳng cần nó phải bay lên cao, người ta đều nhận ra nó là hình trái tim, một chùm bóng bóng tạo thành trái tim màu hồng rất đẹp bay lên.
- Oaaaaaaa, tuyệt quá đi. Ước gì mình cũng được như thế.

- Lãng mạn quá….

- Ôi….

Sau đó lại là đồng loạt những trái bong bóng riêng lẻ đầy màu sắc bay lên rất đẹp khiến mọi người suýt xoa khen ngợi.

Hiểu Đồng còn đang ngây ngất nhìn những trái bóng đang dần bay lên cao thoát khỏi tầm mắt, lòng ngập tràn niềm hạnh phúc thì một bó hoa hồng đã ở trước mặt cô. Ẩn sau đó là gươn mặt ngời ngời đẹp trai của Vĩnh Phong.

- Có thích không ?- Cậu cười cười dịu dàng hỏi.

Hiểu Đồng e thẹn gật đầu, cầm lấy bó hoa hồng trên tay Vĩnh Phong nhìn ngắm. Bó hoa hồng có mười một bông. Có đủ màu sắc, hai bông màu vàng, hai bông màu trắng, hai bông màu hồng phấn, hai bông màu cam, hai bông màu tím, chỉ duy nhất có bông ở chính giữa là màu đỏ.

- Là bó hoa mười một bông….- Tiếng ai đó reo lên.

Hiểu Đồng cũng có nghe nói ý nghĩa của bó hoa mười một bông này rồi nhưng bất giác lại hỏi :

- Tại sao lại là mười một bông hồng.

Vĩnh Phong cười nói :

- Con số 1…1 có nghĩa là 1 đời một kiếp anh yêu em.

- Mỗi giờ mỗi khắc anh đều nhớ em…

- 1 trái tim, 1 tấm lòng này của anh chỉ trao cho mỗi mình em.

- Trao cho em cả tình yêu và niềm tin của anh.

…………

- Hoa hồng chính giữa – Vĩnh Phong chỉ tay vào bông hoa hồng màu đỏ duy nhất trong bó hoa nói – Nó chính là tượng trưng cho trái tim anh, là trái tim duy nhất dành cho em, đỏ thẩm và tinh khiết.

Tiếng mọi ngườ òa lên đầy ngưỡng mộ, cả nam lẫn nữ đều nhìn họ với ánh mắt rạng ngời ngưỡng mộ.

- Ôi ước gì bạn trai mình làm như thế với mình, đời này kiếp này có chết mình cũng cam lòng – Tiếng một cô gái oán than.

- Ôi trời ơi, mình chết mất vì sự lãng mạn này.

- Hôm nay đến đây đúng là quyết định đúng đắn của mình.

Hiểu Đồng nghe tiếng trầm trồ của mọi người thì trong lòng bồi hồi xúc động và ngập tràn niềm hạnh phúc. Bỗng nhiên có tiếng hô lên :

- Hôn đi ! Hôn đi ….

Mọi người lặp tức kêu phụ họa :

- Hôn đi ! Hôn đi ….

Hiểu Đồng đỏ hết cả mặt ngượng ngùng không dám nhìn ai, càng không dám nhìn mặt Vĩnh Phong, cô cúi đầu cuống e thẹn. Một bàn tay nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, Hiểu Đồng bắt gặp ánh mắt say đắm của Vĩnh Phong thì bị nhấn chìm, bờ môi đã bị người ta cuốn lấy trong tiếng cười khúc khích của mọi người. Hạnh phúc này đén thật ngọt ngào.

Sau đó, Vĩnh Phong kéo Hiểu Đồng đi đến chỗ chiếc xe của mình đậu sẵn, cả hai cùng biến mất trong sự luyến tiếc của mọi người. Cùng nhau ăn sáng xong, cả hai cùng dạo chơi quanh khu mua sắm.

Vào trong một plaza ở đó dạo chơi rất vui vẻ, Vĩnh Phong đột nhiên kéo Hiểu Đồng đến quầy bán trang sức cao cấp ở đó. Cậu nhìn ngắm một hồi rồi chọn ra một cặp nhẫn rồi bảo :

- Đeo giùm cho anh.

Hiểu Đồng ngoan ngãon giúp cậu đeo vào. Vĩnh Phong liền lấy chiếc nhẫn dành cho nữ lồng vào ngón tay giữa của cô. Lòng cảm thấy rất hạnh phúc, mặt đỏ bừng e thẹn trước cái nhìn của cô nhân viên nhưng cô ngập ngừng nói :

- Chẳng phải khi đeo nhẫn người ta thường chọn một địa điểm lãng mạn hay sao.

Vĩnh Phong cười giang nhìn Hiểu Đồng nói :

- Cái này anh mua giùm cho người ta.

Gương mặt của Hiểu Đồng thoáng chút thất vọng, cô cúi mặt nhìn đầu ngón chân.

- Sao hả, không phải em muốn làm vợ anh rồi chứ – Vĩnh Phong cười trêu cô.

- Ai thèm làm vợ anh – Hiểu Đồng phùng má hất mặt nói.

- Vậy mau tháo nhẫn trả anh – Vĩnh Phong vừa nói xong thì cầm tay Hiểu Đồng, giả vờ rút rút chiếc nhẫn, rồi thở dài mĩm cười nói :

- Không được rồi, tháo không ra, đành cho em mượn đeo vậy.

- Xí… – Hiểu Đồng trề môi xí một cái rồi quay lưng bỏ đi, cười thầm hạnh phúc. Chiếc nhẫn rõ ràng là rộng như vậy mà bảo tháo không ra, rõ ràng là mua cho cô lại còn giả vờ.

Dạo chơi trán trường rồi Vĩnh Phong dẫn Hiểu Đồng đến một công viên. Cậu nhìn đồng hồ trên tay rồi kéo Hiểu Đồng đi đến một vòng tròn, xung quanh có nhiều cái vòi nho nhỏ. Đứng ngay chính giữa vòng tròn nhìn xung quanh. Hiểu Đồng không hiểu tại sao Vĩnh Phong lại kéo cô đến đứng ở đây vì chỗ này vừa trống lại rất nắng, đã gần 12 giờ rồi.

- Sao lại đứng đây – Cô nheo nheo mắt lại vì bị ánh mặt trời chiếu vào nhăn mặt hỏi.
- Hiểu Đồng ! Anh yêu em – Vĩnh Phong không trả lời chỉ vuốt nhẹ má cô rồi nói. – Anh sẽ yêu em đến trọn kiếp này. Anh sẽ bên em trọn đời.

Vừa nói xong, cậu vòng tay kéo Hiểu Đồng sát vào lòng mình, hôn thật sâu vào đôi môi cô. Vừa lúc đó những giọt nước từ những chiếc vòi phun bắn lên, xua tan đi cái nóng bên ngoài, chỉ có cảm giác mát dịu trong hai trái tim hạnh phúc. Khi hai người buông nhau ra, toàn thân điều ướt nhẹp nhìn nhau cười ngất.
- Người ta nói, nếu như nguyện ước đúng vào lúc vòi nước phun ra thì điều ước đó sẽ thành hiện thực. Vậy thì đời này, kiếp này, em phải ở bên cạnh anh rồi – Vĩnh Phong cười hề hề nói.
Hiểu Đồng cười bẽn lẽn , lấy tay đánh vào ngực Vĩnh Phong nói :

- Nhưng mà ướt hết trơn rồi.

- Đi thôi – Vĩnh Phong nói xong kéo tay Hiểu Đồng đi đến một cửa hàng thời trang cao cấp.

Thay đồ xong, hai người cùng đi ăn, Vĩnh Phong chọn một bàn gần cửa kiếng nhìn ra bên ngoài. Hiểu Đồng ăn với tâm trạng lâng lâng đầy hạnh phúc, cô vô tình nhìn sang bên kia có một cửa hàng áo cưới rất thanh lịch, có trưgn một tấm biển chụp cô dâu chú rể rất đẹp. Cô nhìn chầm chầm vào tấm hình đó, đột nhiên mặt đỏ bừng lên.

- Ăn xong chúng ta qua đó – Vĩnh Phong cười nói.

Hiểu Đồng vội vàng cúi đầu ăn, không dám nhìn bên đó lần nào nữa. Chỉ nghĩ Vĩnh Phong nói đùa, ai ngờ, ăn xong cậu kéo cô qua đó thật.

Hiểu Đồng ngượng chín hết cả người, không chịu bước vào nhưng lại bị Vĩnh Phong kéo vào. Nhân viên của cửa tiệm thấy hai người họ vào liền niềm nỡ đón tiếp. Sau đó những mẫu áo cưới mới rất đẹp được đưa ra cho hai người họ xem, Vĩnh Phong chọn một bộ rất đẹp rồi bắt Hiểu Đồng vào thay. Hiểu Đồng bị bắt đi thay đồ, còn bị băt trang điểm rồi làm tóc. Khi tấm màn bị kéo xuống, một cô dâu vô cùng xinh đẹp xuất hiện trước mặt Vĩnh Phong. Trái tim Vĩnh Phong bị trễ mất một nhịp đập khi thấy Hiểu Đồng cực kì xinh đẹp trong trang phục cô dâu. Còn Vĩnh Phong cũng chọn một bộ comple màu trắng rất đẹp. Hai người làm cho các nhân viên ở đây đều há hốc miệng ngưỡng mộ. Bà chủ thậm chí còn yêu cầu hai người làm người mẫu chụp hình. Toàn bộ hình họ chụp sẽ được miễn phí. Hiểu Đồng xấu hổ không nói gì, còn Vĩnh Phong cứ toét miệng cười đồng ý.

Ra khỏi cửa hàng áo cưới, hai người mệt muốn toát cả mồ hôi, quyết định chạy ra hướng biển đón gió. Chạy ngang qua một nhà thờ nhỏ màu trắng rất đẹp. Vĩnh Phong bỗng dừng xe lại. Quay người lại nói với Hiểu Đồng :

- Áo cưới đã mặc rồi, vậy thì chúng ta bước vào nhà thờ thôi.

Hiểu Đồng biết Vĩnh Phong nói gì, cô xấu hổ nói :

- Em đâu phải người nước ngoài, cũng đâu theo đạo thiên chúa, sao lại vào nhà thờ chứ.

- Nhưng mà từ nhỏ anh đã ở nước ngoài rồi – Vĩnh Phong cười nói kéo tay cô đi xuống.

Hiểu Đồng nghe vĩnh Phong nói bất giác nhớ lại lúc còn ở nàh Vĩnh Phong. Khi cô vất vả tra từ điể để làm báo cáo thì Vĩnh Phong đã đến bên cạnh dụ dỗ, nếu cô để cho anh hôn thì anh sẽ giúp cô dịch bài này. L1uc đầu Hiểu Đồng không tin, một chàng công tử có vẻ ăn chơi như Vĩnh Phong mà có thể dịch được một cách trôi chảy. Thế là hai người cá với nhau, cuối cùng Hiểu Đồng thua cuộc để người ta cưỡng hôn mình. Cảm thấy ấm ức trong lòng, rõ ràng cô học ngày học đêm mà lại thua một anh chàng tối ngày rong chơi như vĩnh Phong. Vĩnh Phong tấhy cô ấm ức mới tiết lộ bí mật chiến thắng của mình là do cậu từ nhỏ đã sống ở nước ngoài và mới vừa về nước mấy năm nay thôi. Bởi vậy Hiểu Đồng không chịu là mình thua, đồi Vĩnh Phong bồi thường, nhưng ngay sau đó, nhận ra bồi thường hay không bồi thường Vĩnh Phong cũng đều được lợi. Bởi vì nếu trả lại cô một nụ hôn thì đúng là cô thiệt rồi.

Nhà thờ đang làm đám cưới cho một cặp vợ chồng trẻ, cô dâu chú rễ rất hạnh phúc nắm tay nhau đứng trước cha. Khi cha hỏi cô dâu chú rể có đồng ý bên nhau trọn đời không, cả hai đều nói : » Con đồng ý »

Bên ngoài Hiểu Đồng dựa vào lòng Vĩnh Phong nhìn họ hạnh phúc. Vĩnh Phong bèn thì thầm nói :

- Sau này chúng ta sẽ hạnh phúc hơn họ.

Cuối cùng hai người đã ra bờ biển, gió điều hiu mát mẻ thổi vào mặt họ, làm cơn buồn ngủ trỗi dậy, cả hai cùng ngồi trên xe, đầu dựa vào nhau mà ngủ.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !