Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 19.5)

Lượt xem chương này: 2383

Cuối cùng hai người cũng trở về khách sạn, tay Vĩnh Phong vẫn còn ôm eo Hiểu Đồng vào tận thang máy, đến trước cửa phòng. Nhưng khi vừa vào phòng thì không khí trong phòng mặc dù rất ấm áp nhưng lại có chút chút gì đó mờ ám.

Chẳng là khách sạn họ ở vốn là khách sạn dành cho tình nhân, phòng của họ đương nhiên là phòng tình nhân, chẳng những vậy còn là phòng tình nhân đặc biệt, bởi vì đây là phòng nệm nước. Trong công cuộc vận động mạnh mẽ của nam và nữ ( >O<), chiếc nệm nước là vật hữu ích hơn so với những chiếc niệm bình thường khác ( Mình ăn cắp ý tưởng trong truyện của người ta, nam mô a di đà phật). Lại còn chuyện khi họ đi lên gặp một cặp tình nhân cũng đang mùi mẫn quấn quít với nhau.

Người nam vừa đi, vừa hôn lên môi người nữ nói :

- Tối nay anh phải cho em sướng đến chết lên chết xuống, van xin anh mới tha. ( ăn cắp, ăn cắp …đa)

- Đáng ghét, không cho anh đến gần – Cô gái đỏ mặt giả vờ đẩy chàng trai ra.

- Em chịu được sao – Chàng trai cười tít mắt trêu. ( nói trước nha, đây ko phải suy nghĩ của mình mà là suy nghĩ của các tác giả truyện TQ)

Hai người còn nói nhiều nữa, vừa đi vừa cười vui vẻ đâu có biểt phía sau họ, Vĩnh Phong và Hiểu Đồng đều cứng người đờ ra.

Vừa vào phòng, Vĩnh Phong bèn buông tay ra khỏi eo của Hiểu Đồng, đưa tay gãi gãi đầu, xoay mặt ra nơi khác không dám nhìn mặt của cô. Gương mặt của Hiểu Đồng đỏ rực như lửa, tim đập thình thịch, cũng không biết nói gì, cũng quay mặt hướng khác, đưa tay xoa xoa bờ vai trần lạnh lẽo để xoa ấm. Không khí giữa hai người đầy ngượng ngịu. ( *v*)

Cuối cùng Vĩnh Phong bèn lên tiếng trước :

- Em đi tắm trước đi, anh ra ban công chờ.

- Ừm…- Hiểu Đồng cũng ngượng ngùng đồng ý.

Cô vội mở tủ lấy quần áo, rồi lao vào bồn tắm, khóa chặt cửa lại, rồi đưa ta lên ngực giữ lại, tim cô đập không ngừng nghỉ. Hơi thở dồn dập, chân cũng run run ngồi bệch xuống bồn tắm.

Vĩnh Phong cũng chạy ra ban công đón gió biển. Mong gió biển dập tắt được cái nóng trong lòng. (>_<)

Dù đã tắm rửa xong nhưng Hiểu Đồng vẫn không dám bước ra ngoài, nhưng tấhy mình cứ đứng mãi ở trong đây thì càng kỳ cục hơn nên cô đành mở cửa bước ra. Vĩnh Phong nghe tiếng mở cửa thì quay lại, Hiểu Đồng nhìn thấy Vĩnh Phong quay lại thì trái tim vừa dịu xuống liền nổi trống thình thịch, cô đứng run rẫy, giấu hai bàn tay đang bấu chặt nhau dưới bộ độ dơ, môi mím chặt.

Vĩnh Phong đi đến trước mặt, khàn giọng hỏi :

- Tắm xong rồi sao.

Hiểu Đồng gật gật đầu, cứ tưởng là đầu muốn rớt ra bên ngoài luôn. Càng không dám thở mạnh. Cho tới khi Vĩnh Phong lấy quần áo, đi ngang qua người cô rồi đóng sầm cửa buồng tắm lại, cô mới thở ra một cách khó nhọc.

Hiểu Đồng chơi đùa cả ngày rất mệt mỏi, cô chỉ muốn đến bên giường nằm xuống ngủ một giấc thật thoải mái. Nhưgn bây giờ cái giường càng trở nên mờ ám vô cùng. Cái giường vốn có một ý nghĩa riêng của nó, cho nên cô càng không dám đến gần. Hiểu Đồng đành đến sofa ngồi xem tivi. Cô cố tình chọn kênh hài, còn cố tình mở tivi thật lớn hòng xua đi ý nghỉ đen tối lỡn quởn trong đầu mình.

Vĩnh Phong tắm xong ra khỏi nhà tắm, thấy Hiểu Đồng đang ngồi xem tivi liền nói :

- Khuya rồi ngủ đi.

Nói rồi cậu nằm bên một góc giường nhắm mắt lại, vẻ mặt khổ sở.

Hiểu Đồng định thoái thoát nói rằng mình chưa buồn ngủ thì cơn buồn ngủ ập đến. Cô bỗng ngáp một cái thật dài, đành cúi đầu chậm rãi thất thểu đi đến bên giường.

Người ta thường nói : » Đàn ông là loại động vật chỉ yêu bằng nữa thận dưới « . Lúc nào cũng có sự ham muốn, sự đòi hỏi với người bạn khác giới của mình. Huống hồ Vĩnh Phong lại là một người đàn ông khỏe mạnh, vốn dĩ vẫn thường hay kiềm chế, nhưng mà đêm nay lại thấy trong người cồn cào khó chịu ( ¬ouo !!!). Dục vọng trong người cứ như ngọn lửa bị tẩm xăng thổi bùng lên, lòng ngực nhức nhối phập phồng, hơi thở gấp gáp phả vào chiếc gối dưới mặt. Nhưng …..

Những dục vọng trong lòng đang như lửa bừng lên lại bị một câu nói của Hiểu Đồng dặp tắt.

Hiểu Đồng đi đến bên mép giường còn lại, cuốn chăn lên chui vào, trước khi dùng chăn phủ lên người, cô nhẹ giọng nói :

- Vĩnh Phong ! Em tin tưởng anh (ói máu không ^ _^)

Hai người nằm im hai mép giường, đấu lưng lại với nhau, không ai nói với ai tiếng nào, chỉ tập trung lắng nghe nhịp tim và hơi thở của nhau.

Không phải là hai người chưa từng cùng nhau nằm trên một chiếc giường. Lần thứ nhất là lúc cô cứu cậu đưa về phòng trọ, phòng trọ của cô rất nhỏ, cho nên hai người cũng nằm gần nhau nhưng cách một cánh tay. Lần thứ hai, ở giữa họ là bé Đường. Lần thứ ba, là lúc bé Đường bị bắt cóc, Vĩnh phong ôm Hiểu Đồng ngủ suốt đêm. Nhưng lúc đó cô đang lo lắng sợ hãi cần một vòng tay để nương tựa. Nhưng bây giờ, hai người vốn dĩ là đi chơi riêng như bao cặp tình nhân khác. Hôm qua Vĩnh Phong không có về phòng còn hôm nay….

Đồng hồ cứ từng nhịp từng nhịp gõ, sóng bên ngoài vẫn thét gào trong tiếng gió, hai người chẳng ai có thể ngủ được. Cuối cùng Hiểu Đồng quay người lại hỏi :

- Vĩnh Phong, anh ngủ chưa.

Vĩnh Phong đang cố dỗ dành giấc ngủ, nghe Hiểu Đồng hỏi thì vẫn nhắm mắt trả lời :

- Chưa.

- Em không ngủ được – Hiểu Đồng bứt rứt nói.

- Anh cũng vậy – Vĩnh Phong quay người lại, đối mặt với trần khách sạn thở dài nói.

- Mình chơi cái gì đó môt lúc đi – Hiểu Đồng bèn nói.

- Em muốn chơi gì – Cậu xoay người lại nhìn gương mặt vẫn còn đỏ hồng của Hiểu Đồng hỏi.

- Chơi đố đi.

- Được.

Vậy là hai người cùng ngồi dậy, dựa vào thanh giường đố nhau.

- Anh đố trước – Vĩnh Phong chỉ vào mình nói.

- Được, anh đố đi.

- Làm sao để đặt một con voi vào tủ lạnh.

- Cái này dễ mà, mua một cái tủ lạnh to bằng con voi, mở tủ lạnh ra, lấy hết đồ trong đó ra rồi nhét con voi vào, cả con nít lên ba cũng có thể giải được – Hiểu Đồng bĩu môi chế giễu.

Vĩnh Phong chỉ cười, rồi đố tiếp :

- Vậy làm sao để đặc con hươu cao cổ vào tủ lạnh.

- Thì mua thêm một cái tủ lạnh và đặt vào.

- Nếu em không đủ tiền mua hoặc giả cái tủ lạnh đó là cai duy nhất thì sao – Vĩnh Phong cười đặt giả thuyết.

Hiểu Đồng cắn môi, cúi đầu suy nghĩ, nhưng chẳng thể nào nghĩ ra, cô xụ mặt nói :

- Em chịu thua, anh giải đi.

Vĩnh Phong gõ đầu cô một cái rồi mắng :

- Ngốc, cứ việc bỏ con voi ra khỏi tủ lạnh rồi bỏ con hươu cao cổ vào là được rồi.

Miệng Hiểu Đồng há hốc không nói nên lời được luôn.

- Phượng hoàng là chúa của muôn loài, ngày sinh nhật của nó, tất cả mọi loài bắt buộc đều phải đi. Chỉ có một con không đi, đố em là con gì.

Hiểu Đồng bứt đầu bứt tai đoán hết con này đến con kia mà Vĩnh Phong vẫn lắc đầu, cúi cùng cô bực tức nói :

- Anh giải luôn đi.

- Đó là con hươu cao cổ, nó bị nhốt trong tủ lạnh thì làm sao đi.

Hiểu Đồng hóa đá toàn thân luôn. Còn Vĩnh Phong cười ngất. Sau đó Vĩnh Phong ra điều kiện.

- Phải hơn thua gì đó mới vui.

- Hơn thua cái gì.

- Nếu em thua thì phải để anh hôn.

Hiểu Đồng lườm Vĩnh Phong một cái rồi gật đầu chấp nhận, cô quyết tâm không để thua nữa.

- Vậy anh đố em, con thỏ trắng muốn qua bờ bên kia, nhưng con sông đó tuy không sâu nhưng đầy cá sấu, hỏi em không được dùng bất cứ cái gì, làm sao thỏ trắng có thể đi qua sông được.

Suy nghĩ mãi nhưng chỉ có một đàn quạ bay ngang qua đầu, Hiểu Đồng phụng phịu chấp nhận thua.

- Anh gạt người, làm sao mà không dùng cái gì hết mà thỏ trắng vẫn qua sông được.

- Ai thém gạt em. Thỏ trắng đang trên đường đến dự sinh nhật của chim phượng hoàng. Đàn cá sấu cũng chuẩn bị đi tham dự. Cho nên thỏ trắng đợi cá sấu đi hết rồi mới qua. Em thua rồi, ngoan ngoãn cho anh hôn.

Hiểu Đồng tức giận không nói nên lời, đành chịu thiệt thòi để người ta hôn. Sau đó cô quyết tâm trả thù nói :

- Tới lượt em .

Vĩnh Phong cười nói :

- Được, em đố đi.

- Anh nghe cho kỹ nha, em không nói lại lần thứ hai đâu. Đây là câu chuyện tình có bốn tập.

- Tập thứ 1 : Chàng trai và cô gái nọ yêu nhau. Một hôm hai người rủ nhau về nhà chàng trai chơi, nhưng vì nghèo nên hai người đi xe đạp. Chàng trai đèo cô gái đi về lúc đầu rất vui vẻ nhưng sau đó đường rất dài và gồ ghề nên rất mệt. Nhưng cô gái cứ luôn miệng hỏi : » Sao lâu tới quá, anh chạy nhanh lên, chạy chậm quá hà ». Chàng trai tức giận mắng : » Tao chở hay mày chở » Cô gái cứng họng, không nói nữa, nhưng cô để trong lòng.

- Bây giờ em kể « tập hai » – Hiểu Đồng cố tình nhấn mạnh hai chữ » tập hai » – Lần khác, cô gái mời chàng trai đến nhà dùng cơm, món cơm rất ngon, mùi vị thơm lừng nhưng khi nếm thử thì chẳng thể nào nuốt nổi. Món mặn thì cô cho nhiều đường, món ngọt cô cho nhiều muối. Chàng trai nhăn mặt nói : » Sao hôm nay em nấu ăn kì vậy », cô gái nhìn chàng trai nói : » Tao nấu hay mày nấu »

Vĩnh Phong nghe xong thì bật cười, rõ ràng cô gái cố tình trả thù chàng trai vụ đi xe.

- Bây giờ em kể cho anh nghe « tập bốn « – Hiểu Đồng cố tình nhấn mạnh hai chữ « tập bốn » rồi nhìn Vĩnh Phong chờ đợi.

Vĩnh Phong nhíu mày ngăn lại :

- Khoan đã, em chưa kể tập ba mà.

Hiểu Đồng mĩm cười khi Vĩnh Phong bị lừa vào bậy của mình, cô nhéo vào tay cậu một cái thật đau rồi nói :

- Tao kể hay mày kể.

Hiểu Đồng nói xong liền ôm bụng cười bò trên giường, Vĩnh Phong tức giận nhào đến đè lên người cô, cù loét cô, nói :

- Em dám lừa anh.

Hiểu Đồng bị Vĩnh Phong cù loét đến nỗi cười ra nước mắt, yếu ớt xin tha, nhưng khi hai người chạm mặt nhau, không khí lại chùn xuống ngột ngạt. Hai người lại vờ quay đi nơi khá. Vĩnh Phong nhổm dậy tằng hắng tiếp tục ngồi dựa vào thành giường.

- Đố tiếp đi.

Hiểu Đồng gật đầu ngồi dậy đố tiếp :

- Trong đám ma nhà cô gái nọ, cô gặp một chàng trai rất đẹp trai, cô yêu anh ta từ cái nhìn đầu tiên. Sau đám ma xong, cô cầm dao giết chị gái mình, anh giải thích tại sao đi.

Vĩnh phong suy nghĩ một lát rồi trả lời.

- Anh ta là người yêu của chị cô ấy, cô ấy ghen tức nên giết chị gái mình.

- Sai.

- Ừm… , chị gái cô ngăn cản cô đến với chàng trai đó nên cô tức giận lỡ tay giết chị gái mình.

- Sai.

- Anh chịu thua, em giải đi.

- Vì cô ấy muốn có một cái đám ma nữa để có thể gặp lại chàng trai đó.

- Biến thái – Vĩnh Phong chề môi nói.

- Anh thua rồi – Hiểu Đồng reo lên đắc thắng.

- Đây anh để cho em hôn thoải mái – Vĩnh Phong cười nham hiểm đưa mắt sát mặt Hiểu Đồng.

- Không chịu. Như vậy chẳng phải em lỗ hay sao….

Hai người cứ đố như vậy cho đến khi mệt quá ngủ lúc nào không hay biết.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !