Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 20.1)

Lượt xem chương này: 2264

Hai người họ cùng tiến đến quầy đăng kí, Hiểu Đồng còn lả lơi hôn gã đàn ông kia một cái trên má trước ánh nhìn khinh bỉ của các cô tiếp viên. Chuyện những cô kiều nữ cùng các đại gia đi vào khách sạn này là chuyện rất thường tình. Nhưng mà vẫn có chút gì đó cảm thấy mất mặt phụ nữ quá.

Hai người họ bất chợt khựng lại trước cái trừng mắt đầy tức giận của Quốc Bảo. Cậu nhìn hết Hiểu Đồng rồi đến nhìn gã đàn ông bụng phệ kia, gã chẳng phải là ai xa lạ, chính là giám đốc Vương.

- Cô như vậy là sao hả ? – Quốc Bảo nhìn Hiểu Đồng với ánh mắt đầy nộ khí. Bàn tay đang ôm eo cô bạn gái bỗng buông thõng xuống rồi xiết chặt, cố kiềm nén cơn giận dữ.

Gã giám đốc Vương thấy Quốc Bảo giận dữ thì hơi tái mặt, lão biết Quốc Bảo là ai, là con ông cháu cha trong bộ máy nhà nước, không dễ đụng vào. Nhưng Hiểu Đồng bên cạnh lão thì gương mặt lạnh lùng thờ ơ trước cơn giận dữ của cậu ta. Đã lâu rồi Quốc Bảo không thấy lại vẻ mặt này của Hiểu Đồng.

Cô với tay lấy chìa khóa phòng mà cô tiếp tân đưa cho, rồi lướt nhẹ ánh mắt qua Quốc Bảo và cô người yêu khẽ nhếch môi một cái lạnh lùng rồi khoát tay lão dê già giám đốc Vương nói :

- Có phòng rồi chúng ta đi thôi.

Hai người vừa quay lưng đi thì Quốc Bảo đã hét lên :

- Cô đứng lại cho tôi.

Hai người quay lại nhìn Quốc Bảo, cậu đã xô cô bạn gái đang ngơ ngác ra xa khỏi mình và bước đến bên Hiểu Đồng rồi nhìn giám đốc Vương ra lệnh :

- Ông mau cút đi cho tôi.

Giám đốc Vương sợ tái xanh cả mặt nhưng Hiểu Đồng vẫn nhất quyết ôm lấy cánh tay ông, không cho ông rời khỏi mình, cô nhìn Quốc Bảo mĩa mai nói :

- Cậu nghĩ mình là ai mà đòi ra lệnh cho người khác chứ hả. Tốt nhất là cậu nên lo việc của mình đi – Hiểu Đồng vừa nói vừa hất đầu về phía cô bạn gái của Quốc Bảo đang mếu máo muốn khóc – Đừng quan tâm đến chuyện của người khác.

Quốc Bảo quay lưng lại nhìn cô bạn gái một cách chán ngán rồi đưa tay lấy bóp, lôi ra một xấp tiền nhét vào ta cô gái đó rồi hét ra lệnh :

- Cút đi.

Thật tội nghiệp cho cô gái đó, mặt mếu máo muốn nói gì đó nhưng không dám, cuối cùng đành cầm tiền rồi vừa khóc, vừa bỏ chạy. Hiểu Đồng nhìn theo bóng dáng cô g1i cho đến khi biến mất mới quay lại cười nhạt với Quốc Bảo :

- Cậu cũng cư xử lạnh lùng thật, dù cô ấy chưa lên giường với cậu nhưng cũng không cần phải làm người ta vừa khóc vừa bỏ chạy như thế. Đối với con gái là phải nhẹ nhàng biết không.

- Cô im đi – Quốc Bảo nạt ngang – Tôi muốn cô giải thích mọi chuyện.

- Nực cười – Hiểu Đồng nhếch môi cười – Giải thích chuyện gì, tại sao tôi phải giải thích, cậu là gì của tôi mà buộc tôi phải thế này, thế nọ chứ.

Quốc Bảo đã không còn nhịn được nữa rồi, cậu tức giận nắm chặt lấy tay Hiểu Đồng kéo đi.

- Cô mau đi theo tôi.

- Buông ra – Hiểu Đồng nhanh chóng vung tay ra khỏi tay của Quốc Bảo – Cậu không thấy tôi đang tiếp khách à.

- Cô đúng là đồ đàn bà đê tiện – Quốc Bảo tức giận mắng .

- Hình như mẹ cậu cũng là đồ đàn bà đê tiện thì phải – Hiểu Đồng vừa xoa cánh tay bị Quốc Bảo bóp chặt đến đau điếng, vừa tức giận mĩa mai.

- Cô… – Quốc Bảo tức đến nỗi không nói nên lời, nếu như xưa nay cậu không đánh đàn bà thì chắc chắn là Hiểu Đồng đã chết trong tay cậu rồi.

- Cậu tốt nhất nên tránh xa tôi ra nếu không thì tôi sẽ gọi bảo vệ tới đó – Hiểu Đồng vừa nói xong thì đưa mắt nhìn hai cô tiếp tân đang sợ sệt nhìn nhau bảo – Gọi quản lí và bảo vệ các người ra đây nhanh lên, ở đây có người làm loạn nè.

Hai cô tiếp tân sợ hãi vội bấm điện thoại.

Từ đầu giám đốc Vương không dám nói câu gì cả, người ông ta toát cả mồ hôi. Ông đứng nhìn Hiểu Đồng và Quốc Bảo đấu đá nhau. Cả hai đang trường mắt nhìn nhau.

- Cô có biết cô bỏ đi, anh Vĩnh Phong đau khổ thế nào không hả, anh ấy vì cô mà không màng ăn uống gì cả.

- Anh ta có xảy ra chuyện gì cũng chẳng liên quan gì đến tôi cả – Hiểu Đồng cười nhạt, ánh mắt vô cảm, dường như cái tin đó không có gì quan trọng đối với cô cả.

- Cô có trái tim không hả. Anh Vĩnh Phong vì cô làm bao nhiêu chuyện, cả mạng sống cũng không tiếc vậy mà cô nỡ nào nói những lời tan nhẫn như thế hả – Quốc Bảo giận dữ mắng **** cô. Ánh mắt cậu nhìn cô cứ như thể muốn giết người, uất ức vì không thể đấm cho cô một trận hả giận.

- Anh ta có làm gì cho tôi hay không cũng là do anh ta cam tâm tình nguyện. Tôi không hề yêu cầu anh ta làm bất cứ chuyện gì cho tôi cả. Là tại anh ta quá ngu ngốc thôi.

- Cô ….

Lần này thì Quốc Bảo đã tức giận thật sự, cậu đã không còn đủ sức kiềm chế nữa rồi. Cậu giơ tay lên định đánh Hiểu Đồng thì một bàn tay đã chụp lấy bàn tay cậu giữ lại. Quốc Bảo tức giận nhìn lại kẻ đang cản chở mình thì gương mặt quản lí Trung hiện ra. Ông ta chính là người quản lí lần trước đã cố tình kéo dài thời gian đến phòng của Hiểu Đồng và giám đốc Vương, cũng chính là người quản lí của khách sạn Phong Lệ. ông ta nhận được điện thoại liền cùng hai bảo vệ chạy tới.

- Cậu Quốc Bảo xin chớ làm loạn ở đây.

Quốc Bảo tức tối vung tay ra khỏi tay của quản lí Trung, chỉ vào Hiểu Đồng hỏi :

- Ông có biết cô ta là ai không hả.

Quản lí Trung đương nhiên là biết chứ, cái lần Vĩnh Phong đánh giám đốc Vương một trận tơi tả làm kinh động tới khách sạn, ảnh hưởng cũng một thời gian. Ông tận tay thấy Vĩnh Phong chăm sóc cô từng li từng tí, đủ biết cậu yêu thương cô đến cỡ nào nhưng …. lần này, dù muốn ông cũng không thể giúp được họ. Ông thở dài môt cái tiếc cho một đôi uyên ương đẹp.

- Tôi không cần biết cô ta là ai cả, tôi chỉ biết hôm nay cô ta đi cùng giám đốc Vương thì là người của ông ấy.
Cậu mà gây sự là tôi sẽ cho người lôi cậu ra. Cậu phải biết, cậu có thể làm loạn ở tất cả các khách sạn khác nhưng khách sạn Phong Lệ này thuộc tập đoàn Nguyên Thành Phong, do chính tay chủ tịch phu nhân tiếp quản, thiết nghĩ cậu không nên đắc tội.

Ông nhìn gương mặt thoáng khựng lại nghĩ ngợi của Quốc Bảo thì biết cậu sẽ nễ mặt nên mĩm cười nói tiếp :

- Nếu như cậu thấy mệt muốn nghỉ thì tôi sẽ cho người dẫn cậu lên phòng, còn nếu không thì xin mời cậu lần khác ghé tới.

Quốc Bảo vẫn đứng nhìn Hiểu Đồng đăm đăm, cô phớt lờ tiếp tục kéo tay giám đốc Vương bước tới thang máy. Quốc Bảo tức giận định đuổi theo thì quản lí Trung đã đứng chặn đường, ông ông tồn nói :

- Cậu Quốc Bảo, hay là để hôm khác cậu ghé tới nha. Mời cậu về cho.

Nói rồi, ông hất đầu về phía hai bảo vệ vẫn đứng đó đợi lệnh nói :

- Mau tuyển cậu Quốc Bảo ra xe.

- Không cần – Quốc Bảo hất mặt nói, nói xong cậu quay lưng hậm hực bỏ đi.

Ra tới nhà xe, cậu tức giận đến độ đánh đấm tụi bụi và chiếc xe của mình cho đến khi hai tay bị tê rát. Mồ hôi nhuễ nhòa trên gương mặt, nhớ đến gương mặt tều tụy rất nhiều và thân hình gầy đi của Vĩnh Phong mà đau lòng. Trong lòng cậu dằn xé giữa việc cho Vĩnh Phong biết tin tức của Hiểu Đồng vừa không muốn cậu thấy cảnh này. Nhưng sau đó, trong lòng cậu nghĩ rằng thà để vĩnh Phong nhìn thấy sự thật đau lòng này còn hơn để cậu cứ sống như một cái xác. Cuối cùng cậu quyết định gọi cho Vĩnh Phong.

Điện thoại reo liên tục, Vĩnh Phong vẫn đang say ngủ. Cả ngày cậu lại uống rượu, cậu chẳng buồn ăn uống gì, nhưng càng uống vào thì lại càng ói ra. Cậu nhìn những tấm hình bị cậu nhét túi đến nhăn nhúm một lần nữa, tim đau đớn vô cùng. Tại sao, tại sao lại như vậy… cậu cầu mong Hiểu Đồng sẽ xuất hiện nói cho cậu biết sự thật không phải như vậy, nhưng mà sống trong niềm tin thật khó, cậu muốn tin Hiểu Đồng, chỉ cần cô giải thích dù là chuyện gì cậu cũng chấp nhận, sẵn sàng bỏ qua, sẵn sàng tha thứ, chỉ cần cô xuất hiện trước mặt cậu. Cậu vẫn sẽ ôm cô vào lòng thật chặt.

Tiếng điện thoại vẫn rền vang phá ngang giấc ngủ của cậu, Vĩnh Phong cố gắng mở mắt lần tìm điện thoại, hy vọng biết đâu Hiểu Đồng đang gọi cho cậu, nhưng nhìn thấy số Quốc Bảo cậu ném mạnh điện thoại vào tường và vỗ đôi.

Đáp trả tiếng điệnt hoại của Quốc Bảo là những tiếng tút tút. QUốc Bảo điên tiết gọi lại nhiều cuộc nhưng không được, cuối cùng cậu gọi số để bàn.

Vĩnh Phong tiếp tục chìm vào giấc ngủ thì lại nghe tiếng điện thoại vang lên. Cậu chẳng buồn nghe điệnt hoại nữa, giơ tay lên đầu lần tìm cái điện thoại nhấc lên rồi dập mạnh xuống, rồi tiếp tục lăn ra ngủ.

Nhưng điện thoại vẫn tiếp tục vang lên khiến Vĩnh Phong phát bực, cậu đưa tay hất điện thoại ra khỏi chổ đặt.

Quốc Bảo thấy Vĩnh Phong đã nhấc máy mà không trả lời, cậu cứ Alô mãi, nhưng vẫn không có ai trả lời. Cậu tức quá liền hét to lên trong điện thoại :

- Anh Vĩnh Phong mau nghe điện thoại đi. Em đã tìm được Hiểu Đồng rồi.

Hai tiếng « Hiểu Đồng » quả thực rất có công hiệu, Vĩnh Phong lập tức ngồi bật dậy, cầm lấy ống nghe, hỏi dồn dập :

- Cậu tìm thấy Hiểu Đồng ở đâu nói mau.

- Anh bình tĩnh nghe em nói. Em đang ở khách sạn Phong Lệ, Hiểu Đồng đang ở đây cùng với giám dốc Vương. Anh mau đến đây, em bị quản lí đuổi ra rồi, không thể ngăn cản họ được. Họ đã vào phòng một lúc lâu rồi…

Vĩnh Phong không kịp nghe nữa đã vội vàng thả máy. Cậu lao lên xe, phóng ra khỏi nhà không chậm trễ một giây. Vừa chạy vừa run rẩy, đầu óc choáng voáng vì men rượu nhưng trái tim đau đớn không ngừng rĩ máu làm lí trí cậu tỉnh táo. Cậu phóng như bây đến khách sạn bất chấp đèn xanh đèn đỏ và dòng xe cộ. Phải nói nếu Vĩnh Phong có tay lái yếu thì chắc chắn tai nạn đã xảy ra rồi. Dù phong như bay nhưng cậu vẫn mất thời gian không nhỏ để đến khách sạn.

Cuối cùng cậu cũng đến được khách sạn Phong Lệ. Quốc Bảo đang đứng ở cửa đón cậu. Vĩnh Phong vứt cả xe ở đó đi vào. Cậu đi thẳng đến quản lí Trung tóm lấy ngực áo của ông ta giận dữ điên cuồng hét lên :

- Họ ở phòng nào ?

Quản lí Trung bình tĩnh gỡ tay Vĩnh Phong ra, từ tốn nói :

- Tôi sẽ dẫn cậu đi.

- Không cần – Vĩnh Phong nạt ngang – Nói cho tôi biết số phòng là được.

- Em đi với anh – Quốc bảo bước lên nói.

- Cậu cứ ở lại đây đi – Vĩnh Phong không muốn ai đi theo cùng cậu hết. Bởi vì dù thật sự Hiểu Đồng và giám đốc Vương có làm gì thì cậu cũng không muốn ai biết, không muốn ai nhìn cô với ánh mắt tò mò. Cậu không thấy Quản lí Trung nói gì thì lườm ông một cái/

- Phòng 502 – Quản lí Trung vội vàng đáp, cả người ông lạnh toát sau cái lườn đó.

Vĩnh Phong đi vào thang máy, rồi đi đến phòng 502, cậu chẳng một giây chần chừ, đá toang cánh cửa, mở ra. Đập vào mắt cậu là cảnh giám đốc Vương đang trần truồng nằm trên giường, chiếc ra đệm nhăn nhúm, quần áo rơi *** khắp nơi, đây chính là dấu hiện cho thấy vừa có một cuộc giao hoan xác thịt.

Ánh mắt rực lửa nhìn giám đốc Vương, cậu tiến vào bên trong sau khi đóng sập cửa lại. Giám đ1ôc Vương thấy Vĩnh Phong đến thì mặt trắng bệch không còn chút máu, vội vàng vơ lấy chiếc khăn tắm che nagng bụng, rồi hốt hoảng nhảy ra khỏi giường, quấn chặt khắn tắm, che đi một phần cơ thể . Nhớ tới trận đòn khinh hồn lần trước mà Vĩnh Phong ban tặng, ông ta lắp bắp nói :

- Cậu Vĩnh Phong, cậu nghe tôi nói trước…

Nhưng Vĩnh Phong không còn đủ bình tĩnh để nghe ông ta nói, cậu hầm hầm lao về phía ông ta. Bỗng cánh cửa nhà tắm bật ra, tiếp sau đó, Hiểu Đồng mình quấn một cái khắn tắm che ngang ngực nhưng chiếc khăn chỉ che được một phần chân của cô nên để lộ đôi bắp đùi non trắng ngần, mái tóc ướt đẫm, trái tim Vĩnh Phong như ai bóp nghẹn.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !